- Thấp đến vậy sao? – Dương Khai thất kinh, nếu thật sự là như vậy, chẳng phải là nói ta và Dương Viêm đều đang đứng ở đỉnh cao trong lĩnh vực của mỗi người tại U Ám Tinh này rồi sao?
Dương Viêm có thể còn hơn thế nữa, lần trước nàng đã nói, có Thạch Khổi tương trợ, nàng hoàn toàn có thể tinh luyện tấm khiên màu tím kia lên đến Hư cấp trung phẩm, điều này có nghĩa nàng tối thiểu cũng là một luyện khí sư Hư cấp trung phẩm.
- Ừm, rất thấp, ta cũng không rõ vì sao. Tóm lại trên U Ám Tinh, luyện đan, luyện khí, thậm chí là đồ sư, trận pháp sư, các bàng môn tả đạo đều phát triển rất chậm. – Vũ Y cười khẽ, nàng biết Dương Khai đến từ bên ngoài, nghe ngữ khí của hắn, nàng cũng đoán được rằng thế giới bên ngoài chắc chắn không phải như thế này.
Nghe lời Vũ Y, Dương Khai lập tức cảm thấy dùng việc luyện đan để thu thập thánh tinh quả thật là một ý kiến không tồi.
Trình độ luyện đan của mình đã đứng ở đỉnh cao U Ám Tinh, đan dược luyện ra còn sợ không kiếm đủ thánh tinh hay sao? Thậm chí còn có thể đến các thế lực lớn để đổi lấy những vật tư quý giá.
Dương Viêm bố trí trận pháp quả thật giống như việc ta tu luyện lực lượng không gian vậy, đều là chuyện đốt tiền, không có đủ thánh tinh cùng vật tư thì không thể làm nên chuyện gì.
- Từ gia làm sao lại có mười viên Hóa Vương đan? – Dương Khai lại hỏi. Theo lý mà nói, Từ gia lẽ ra không thể có luyện đan sư cấp Thánh Vương, mà không có luyện đan sư cấp bậc này thì không thể nào luyện chế ra Hóa Vương đan.
- Hẳn là trao đổi với Ảnh Nguyệt Điện. – Vũ Y giải thích: - Những tiểu gia tộc phụ thuộc vào Ảnh Nguyệt Điện đều có cơ hội đổi lấy một ít đan dược, bí bảo, nhưng phải trả một cái giá rất cao. Trước kia Hải Khắc gia tộc cũng từng đổi một ít Hóa Vương đan, à đúng rồi, lần trước bọn họ đưa tới Thánh Vương đan cũng là đổi từ Ảnh Nguyệt Điện.
- Hiểu rồi. – Dương Khai gật đầu, thuận tay ném sang hai bình ngọc: - Cầm lấy chia cho họ đi, bảo họ không cần phải đùn đẩy nữa.
- Gì vậy? – Vũ Y không hiểu.
- Tự xem là biết. – Dương Khai mỉm cười.
Vũ Y hoài nghi mở nắp bình ra, lập tức mặt hoa biến sắc, kinh hô: - Hóa Vương đan, hơn hai mươi viên? Hơn nữa, còn có nhiều đan văn như vậy?
Nàng thật sự ngây người.
Mười viên Hóa Vương đan lấy được trong nhẫn của Từ Chí Khôn chỉ là đan dược bình thường, nhưng những viên Dương Khai đưa cho, quá nửa đều đã sinh ra đan văn. Vũ Y quả thật không thể nào tưởng tượng nổi Dương Khai lấy đâu ra những đan dược này.
Hóa Vương đan có thể giúp võ giả tăng tỷ lệ đột phá lên Thánh Vương Cảnh, Hóa Vương đan có đan văn thì tỷ lệ đó còn lớn hơn nữa!
- Dương đại ca, huynh lấy đâu ra những thứ này? – Vũ Y ngẩng đầu lên, bỗng phát hiện Dương Khai đã không thấy đâu, trong đầu ong ong một tiếng, một viên Hóa Vương đan đã trị giá hơn hai nghìn thánh tinh, một lọ này đã hơn bốn mươi nghìn rồi!
Đến giờ phút này, Vũ Y mới hiểu được Dương Khai hào phóng đến mức nào.
Bàn tay nhỏ nhắn run rẩy mở ra bình còn lại, Vũ Y lại thất thanh: - Thánh Vương đan!
Hơn nữa, những viên Thánh Vương đan này cũng có không ít viên sinh ra đan văn. Vũ Y hoàn toàn có thể khẳng định, hai bình đan dược này đều xuất từ tay một luyện đan sư, chỉ là… tỷ lệ sinh ra đan văn này không khỏi quá khủng bố đi chứ.
Từ nhỏ đến lớn, Vũ Y cũng chỉ mới thấy qua một viên đan dược có đan văn, mà đó còn là một viên chỉ mới linh cấp thượng phẩm.
Ngay cả Vũ Y đã quen nhìn thế sự, cũng cảm thấy hai bình ngọc này nặng tựa ngàn cân. Hóa Vương đan có thể giúp các huynh đệ tỷ muội đột phá Thánh Vương Cảnh, Thánh Vương đan có thể củng cố tu vi của họ, Dương Khai đã chuẩn bị ổn thỏa tất cả, họ chỉ cần dùng đan dược là được.
- Cảm ơn Dương đại ca! – Vũ Y chạy ra ngoài hang đá hô lớn, sau đó xoay người đi vào trong nhà đá vẫn đang tranh cãi không ngớt, giơ cao hai bình ngọc vui vẻ tuyên bố: - Không cần cãi nữa. Hóa Vương đan mỗi người đều có phần, chẳng những có Hóa Vương đan, mà còn có cả Thánh Vương đan!
Nhà đá ồn ào bỗng chốc yên tĩnh lại, hai mươi đôi mắt đều đổ dồn về phía Vũ Y.
Ngoài hang, Dương Viêm đang bố trí trận pháp. Số thánh tinh Dương Khai giao cho lần trước, ngoài việc để lại một ít dùng cho tu luyện, phần còn lại đều bị nàng đem đi đổi thành các loại vật liệu. Hiện tại, Dương Viêm đang bố trí một tòa sát trận, áo bào đen rộng thùng thình bao bọc lấy thân thể yêu kiều của nàng, Dương Viêm bận rộn không ngừng.
- Tới giúp một tay đi! – Dương Viêm gọi một tiếng, Dương Khai lập tức đi sang, dựa theo chỉ dẫn của nàng mà phụ giúp.
Bận rộn một hồi, Dương Khai đột nhiên hỏi: - Dương Viêm, trận pháp ngươi bố trí, nếu như có võ giả Phản Hư Cảnh đi vào, sẽ có hiệu quả không?
- Có! – Dương Viêm chắc chắn đáp: - Nhưng sẽ không giống lần trước, Phản Hư Cảnh dù sao thực lực cũng cao hơn một chút, nếu là Phản Hư tam tầng cảnh đi vào, vậy trận pháp chỉ có thể vây khốn hắn trong vòng mười nhịp thở.
Dương Khai gật đầu, trong lòng cũng đã hiểu.
Dương Viêm bỗng nhiên ngừng tay, nghiêm túc nhìn Dương Khai: - Sau này ngươi có dự định gì không?
- Có ý gì? – Dương Khai ngạc nhiên.
- Ngươi muốn ở lại nơi này lâu dài, hay là chờ khai thác xong quặng mỏ bên dưới thì sẽ rời đi?
- Đương nhiên là ở lại lâu dài. – Dương Khai không hiểu gì cả, hắn vẫn chưa quen thuộc U Ám Tinh, hiện tại có một nơi để dừng chân, tự nhiên sẽ không tùy tiện rời đi.
- Vậy thì tốt, ta cũng thích nơi này. Nếu ngươi ở lại lâu dài, vậy ta sẽ bố trí một tòa đại trận vững chắc hơn. – Dương Viêm mỉm cười. - Sau này nếu ngươi cho ta vật liệu cao cấp hơn, ta có thể bố trí nơi này khiến cho Phản Hư tam tầng cảnh cũng không thể xâm nhập!
Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, trong lòng đánh giá Dương Viêm lại càng cao hơn.
Trong lúc nói chuyện, Vũ Y bỗng vội vã chạy ra ngoài hang, gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng, rõ ràng là đang rất hưng phấn.
- Chia xong rồi à? – Dương Khai cười nhìn nàng.
- Ừm, mọi người đều đã bế quan tu luyện rồi, không bao lâu nữa, họ sẽ trở thành Thánh Vương Cảnh, cảm ơn Dương đại ca. – Vũ Y gật đầu, lại nói: - Vừa rồi có chuyện quên nói với huynh.
- Chuyện gì?
- Thường cung phụng và Hách cung phụng sai người đưa tin tới, nói ba ngày trước gia chủ đã mang theo nhiều lễ vật đi đến phủ thành chủ Thiên Vận Thành.
- Thường cung phụng, Hách cung phụng? – Dương Khai nhíu mày, liền nhớ tới hai người này. Thường cung phụng tự nhiên là chỉ Thường Khởi, lúc đó trên chiến hạm, thực lực của hắn là cao nhất. Hách cung phụng hẳn là Hách An, khi chiến hạm về đến U Ám Tinh, chính là hắn dẫn người ra tiếp đón.
Hiện tại xem ra, quan hệ giữa hai vị cung phụng này và Vũ Y không tệ, bằng không sao lại phái người tới đưa tin.
- Hoàng Quyên cung phụng cũng phái người đưa tin tới, cũng nói về chuyện này.
Vũ Y nhíu mày, hiển nhiên không hiểu vì sao lần này Hoàng Quyên cũng giúp mình. Hơn nữa nghe nàng ta nói, dường như có ý muốn rời khỏi Hải Khắc gia tộc, đồng thời khuyên nàng sớm ngày rời khỏi Long Huyệt sơn.
Dương Khai không quen Hoàng Quyên nên cũng không để ý, chỉ nói: - Gia chủ của các ngươi đi Thiên Vận Thành, hẳn là tìm Ảnh Nguyệt Điện?
- Ừm, Dương đại ca, chúng ta phải làm sao đây? Một khi Ảnh Nguyệt Điện biết được huynh đã giết nhiều người của Từ gia như vậy, nhất định sẽ không ngồi yên mặc kệ, đến lúc đó chắc chắn sẽ có cường giả Phản Hư Cảnh đến đây.
- Phản Hư Cảnh! – Dương Khai nhíu mày. Nói thật, hắn không biết thực lực hiện tại của mình so với Phản Hư Cảnh thì thế nào, nhưng vượt qua một đại cảnh giới, thực lực của võ giả đều sẽ có biến hóa nghiêng trời lệch đất. Hắn có thể thoải mái đánh chết Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của Phản Hư Cảnh.
Chỉ là hắn nhanh chóng cảm thấy khó hiểu: - Kỳ quái, gia tộc các ngươi lật đật chạy đi báo tin làm gì, chuyện này phải để Từ gia đi báo tin mới đúng chứ.
Vũ Y suy nghĩ một lát, cắn môi nói: - Có thể là gia chủ cảm thấy không cách nào khống chế được huynh, cũng không thể đuổi huynh đi, cho nên muốn mượn lực lượng của Ảnh Nguyệt Điện.
Không thể không nói, tâm tư của Vũ Y quả thật nhạy bén, hơn nữa nàng cũng hiểu tính tình của Y Ân, nên suy đoán đã gần như là sự thật.
Dương Khai gật đầu: - Không sợ, nên làm thì đã làm, thật sự có Phản Hư Cảnh đến đây, ta cũng có thể cản được.
- Vâng. – Vũ Y nhẹ nhàng gật đầu, dù trong lòng không mấy tin tưởng, nhưng nếu Dương Khai đã nói vậy, nàng cũng không nói gì thêm.
Đợi Vũ Y đi rồi, Dương Viêm mới thản nhiên nói: - Ngươi đừng hy vọng trận pháp của ta có thể giết được Phản Hư Cảnh, không có vật liệu cao cấp, trận pháp ta bố trí cũng không có uy lực cao được.
- Ta không hoàn toàn trông cậy vào trận pháp của ngươi. – Dương Khai nhe răng cười, tuy nhiên chỉ cần trận pháp của Dương Viêm có thể vây khốn Phản Hư Cảnh một chút là được, chỉ cần không phải Phản Hư tam tầng cảnh đến đây, Dương Khai cảm thấy mình có thể đối phó được.
Chuyện liên quan tới quặng mỏ Không Linh Tinh, đừng nói là Phản Hư Cảnh, cho dù là Hư Vương Cảnh đến đây, Dương Khai cũng phải liều mạng, tuyệt đối không thể chắp tay dâng mảnh bảo địa này cho người khác.
Không tiếp tục giúp Dương Viêm bố trí trận pháp, Dương Khai lập tức trở về hang động bế quan, tay cầm một khối Không Linh Tinh, hấp thu năng lượng bên trong, tăng thêm sự lĩnh ngộ đối với lực lượng không gian.
Lực lượng không gian quá mức huyền ảo, nhưng cũng rất mạnh mẽ. Dương Khai cảm giác nếu mình muốn đối đầu với Phản Hư Cảnh, dùng lực lượng không gian là lựa chọn tốt nhất.
Trước kia khi hắn sử dụng lực lượng không gian, đều là lồng ghép vào trong thánh nguyên công kích của mình, để thánh nguyên hình thành nên đòn tấn công có thể đột phá phong tỏa không gian, đạt tới mục đích khiến người ta khó lòng phòng bị. Làm như vậy có thể tăng cường uy lực của thánh nguyên công kích, nhưng lại không phát huy được toàn bộ sự huyền bí của lực lượng không gian.
Nếu như có thể đơn thuần dùng lực lượng không gian để công kích, Dương Khai tin rằng sức chiến đấu của mình sẽ mạnh hơn, quỷ dị hơn.
Người của Ảnh Nguyệt Điện không biết khi nào sẽ đến, nhưng lâm trận mài gươm, dẫu muộn còn hơn không. Dương Khai một lòng một dạ nghiên cứu lực lượng không gian, muốn dùng sự huyền bí của không gian để hình thành nên sát chiêu của riêng mình.
Tiêu hao nhiều Không Linh Tinh như thế, hiện tại sự lĩnh ngộ của Dương Khai đối với loại lực lượng huyền ảo này đã lên tới một tầm cao mới, không còn là nửa vời như trước đây.
Hắn tin tưởng rằng dựa vào sự lĩnh ngộ không gian hiện tại, nếu lại cho hắn đến Huyền Không đại lục, chắc chắn hắn có thể nhẹ nhàng rời đi.
Xé rách không gian là một thủ đoạn dùng để bỏ chạy, không thể dùng để giết địch, nhưng bản thân Dương Khai đã trải qua vô số lần xé rách không gian, từ đó nhìn ra được một phương thức công kích mới. Hắn không ngừng thử nghiệm mô phỏng trong thức hải, lần lượt hủy bỏ, lần lượt sửa đổi, cho đến khi nghĩ ra một ý tưởng hoàn thiện, hắn mới đột nhiên mở mắt ra.
Tay phải nhẹ nhàng vung về phía trước, một vết rách không gian dài bằng một lóng tay, rộng nửa tấc bỗng nhiên xuất hiện. Giữa vết rách không gian trào ra khí tức quỷ dị, đó là khí tức của hư không loạn lưu, bên trong vết rách là một mảnh hỗn độn hư vô.
Vết rách không gian xuất hiện, không đứng yên tại chỗ như trước, mà lại chậm rãi di chuyển về phía trước.
Nơi vết rách lướt qua, tất cả mọi thứ trong không gian đó, kể cả linh khí và không khí, đều bị nó cắn nuốt sạch.
Di chuyển ra xa hai mét, vết rách mới đột ngột khép lại, biến mất không còn tăm hơi.