Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1150: CHƯƠNG 1150: VẬT PHẨM ĐẤU GIÁ, CHỢT ĐẾN

Đang lúc Dương Khai ngập ngừng do dự, bên cạnh một bóng người lướt đến, tới gần chắp tay hỏi:

- La Khánh bái kiến Dương thiếu gia, bái kiến hai vị cô nương.

Dương Khai nhìn y, bất ngờ phát hiện người này chính là cao thủ Phản Hư Cảnh lần trước được Từ gia mời để đối phó với mình, lúc đó cũng chính là hắn nhận ra mình, báo tin cho Tiền Thông. Đối với La Khánh, Dương Khai vẫn còn có chút cảm kích, khách khí chắp tay nói:

- Thì ra là La huynh, Tiền trưởng lão hiện đang ở đâu?

- Tiền trưởng lão hiện tại có một số việc phải xử lý, tạm thời không đến được, cho nên dặn dò đệ tử tại đây chờ đợi Dương thiếu. Dương thiếu yên tâm, Tiền trưởng lão đã an bài thỏa đáng mọi sự, ba vị chỉ cần theo ta là được.

- Được, dẫn đường đi.

Dương Khai gật đầu. Tụ Bảo Lâu phải tổ chức hội đấu giá tại Thiên Vận Thành, Tiền Thông là một nhân vật có địa vị lớn tại Thiên Vận Thành, có việc cần xử lý là rất bình thường. Dương Khai đương nhiên sẽ không suy nghĩ nhiều. Đi theo sau La Khánh tiến thẳng lên tầng ba, đẩy cánh cửa một gian phòng, La Khánh đứng ở cửa chắp tay giải thích:

- Dương thiếu, đây là căn phòng Tiền trưởng lão sắp xếp cho ngài. Ngài xem thử có vừa ý không?

Dương Khai vào phòng, phát hiện căn phòng này tuy nhỏ, nhưng mọi thứ đều chu toàn, bàn ghế đầy đủ. Trên bàn bày một đĩa linh quả thượng phẩm, còn có một bình trà nghi ngút khói. Ngoài ra, thậm chí còn có hai tỳ nữ dung mạo thanh tú đứng hầu một bên, mắt ngọc mày ngài, dáng người yểu điệu, gặp nhóm người Dương Khai lập tức dịu dàng hành lễ. Dương Khai không biết những căn phòng khác có tỳ nữ hầu hạ hay không, nhưng hắn có thể khẳng định, hai tỳ nữ này hẳn là Tiền Thông cố ý an bài. Bởi vì quần áo hai người mặc chính là quần áo của Ảnh Nguyệt Điện, rõ ràng là đệ tử của Ảnh Nguyệt Điện.

- Tiền trưởng lão có lòng, ta vô cùng hài lòng.

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

- Dương thiếu hài lòng thì tốt.

La Khánh khẽ thở phào nhẹ nhõm, hắn đã tận mắt chứng kiến Tiền Thông vì kết giao với Dương Khai đã hạ sát huynh đệ Hồng Chấn. Tuy rằng hắn cho tới bây giờ vẫn không rõ Dương Khai có điểm gì đặc biệt đáng để kết giao, nhưng Tiền Thông đã căn dặn, hắn tự nhiên phải cẩn trọng thi hành.

- Đúng rồi Dương thiếu, Tiền trưởng lão dặn đệ tử rằng nếu ngài muốn tham dự đấu giá vật phẩm thì hãy sớm mang đến. Phía Tụ Bảo Lâu cần thẩm định giá trị vật phẩm đấu giá trước để tiện sắp xếp thứ tự.

- Không vấn đề.

Dương Khai nháy mắt ra hiệu cho Vũ Y. Vũ Y lập tức đem hai hộp ngọc được đóng gói rất đẹp từ nhẫn không gian của mình rút ra đưa cho La Khánh. Đựng bên trong hai hộp ngọc này dĩ nhiên chính là hai món bí bảo Hư cấp.

- Còn có cái này.

Dương Khai lại lấy ra một cái bình ngọc, đặt vào tay La Khánh.

- Dương thiếu gia chờ một lát. Hội đấu giá chỉ nửa canh giờ nữa sẽ khai mạc, La Khánh xin phép cáo lui trước.

La Khánh vừa nói vừa lui ra ngoài, trước khi đi còn dặn dò hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện tiếp đãi Dương Khai thật chu đáo, hai nàng gật đầu đồng ý.

- Phòng chúng ta là phòng Bính số mười ba.

Vũ Y đi tới đóng cửa phòng lại, tiếng huyên náo bên ngoài lập tức tiêu tán, không còn nghe thấy nữa.

- Trận pháp nơi đây bố trí không tồi.

Dương Viêm đi quanh phòng một lượt, sờ nắn, quan sát, tỏ vẻ rất chú ý đến trận pháp nơi đây.

- Nơi này có thể ngăn cách thần thức dò xét của người khác. Khuyết điểm duy nhất chính là cách địa điểm đấu giá hơi xa.

Dương Khai mỉm cười:

- Nơi này là Tụ Bảo Lâu, Tiền trưởng lão có thể tìm được một gian phòng như thế này cho chúng ta hẳn cũng đã tốn không ít tâm tư. Nàng xem những người đến hôm nay, có ai không phải là nhân vật hiển hách có danh tiếng chứ.

Lời này của hắn là nói cho hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện nghe. Quả nhiên, hai nàng sau khi nghe thấy thì nụ cười càng thêm rạng rỡ. Dường như Tiền trưởng lão nhà mình thần thông quảng đại.

- Hai vị cô nương không cần câu nệ. Cứ tự nhiên ngồi xuống đi. Chúng ta cũng không phải xuất thân từ thế gia vọng tộc. Lần này đến đây chủ yếu là để mở mang tầm mắt.

Dương Khai thấy hai nàng dường như có chút lo lắng, bèn khách khí chào hỏi một tiếng.

Hai nàng lại liên tiếp xua tay, không dám lên tiếng. Dương Khai cũng không ép buộc họ. Thấy họ cự tuyệt thì cũng không nói thêm gì nữa, ngồi trên ghế tự rót cho mình một chén trà, thong thả thưởng thức và chờ đợi.

Vũ Y đến giờ vẫn còn chút không dám tin. Nàng không dám tưởng tượng mình lại còn có cơ hội tham dự hội đấu giá tầm cỡ này. Đừng nói là nàng, ngay cả gia chủ Y Ân của Hải Khắc gia tộc cũng không có tư cách bước chân vào Tụ Bảo Lâu khi hội đấu giá diễn ra. Nhưng bây giờ, nàng lại đường hoàng ngồi trong một gian phòng, hưởng thụ đãi ngộ của bậc cao nhân, điều này khiến trong lòng nàng không khỏi xúc động, cảm thán sự chênh lệch to lớn giữa người với người.

Trước kia nguyện vọng lớn nhất của nàng là nỗ lực thể hiện bản thân, khiến Y Ân nhìn nàng bằng con mắt khác, để sau này truyền lại vị trí gia chủ cho nàng, quản lý Hải Khắc gia tộc. Nhưng giờ đây nàng lại không còn chút ý niệm ấy. Gia chủ thì có là gì? Gia chủ một tiểu gia tộc, thậm chí còn không bằng bất kỳ một đệ tử nào của Ảnh Nguyệt Điện.

Dù là hai vị cô nương đứng ở trong căn phòng hầu hạ này, mặc dù tu vi chỉ đạt Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng nếu là đến Hải Khắc gia tộc, Y Ân chắc chắn sẽ từ ngạo mạn chuyển sang cung kính tiếp đón, không dám chậm trễ mảy may. Đây chính là sự chênh lệch to lớn giữa đại thế lực và tiểu gia tộc.

Mấy ngày trước, khi Dương Khai bế quan, Y Ân lại tìm đến sơn động, thậm chí dẫn theo các vị trưởng lão của gia tộc, ngỏ ý mời Vũ Y trở về tiếp nhận vị trí gia chủ, nhưng đã bị Vũ Y khéo léo từ chối. Đã rời khỏi gia tộc, nàng sẽ không quay về nữa. Tâm tư chỉ trong khoảnh khắc, bỗng nhiên một luồng gió đánh tới. Vũ Y nhanh tay lẹ mắt, đưa tay bắt lấy vật thể đột kích mình, bất ngờ phát hiện đó là một linh quả trên bàn.

Dương Khai cười nói:

- Đang suy nghĩ vẩn vơ điều gì vậy?

- Không có gì.

Vũ Y lắc đầu, đoạn cầm lấy một linh quả khác, đứng dậy đưa cho hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện kia. Hai nữ đệ tử lần này không còn cự tuyệt, khách khí nói lời cảm tạ, cùng nhận lấy, thần thái tự nhiên thoải mái hơn nhiều. Hội đấu giá còn một lúc nữa mới khai mạc, không khí trong phòng cũng trở nên hòa hợp hơn nhiều.

Hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện kia dường như cũng đã nhận ra nhóm ba người Dương Khai xuất thân không cao, đối xử với mọi người rất ôn hòa, lập tức liền cùng Vũ Y và Dương Viêm trò chuyện. Trong lời nói, họ xưng hô tỷ muội, Dương Khai không chen vào được, đành cầm tập tranh trên bàn, xem xét vật phẩm đấu giá ngày hôm nay.

Cùng lúc đó, tại một gian mật thất của Tụ Bảo Lâu, một lão già mặt đen râu dê bất mãn xông vào, lớn tiếng nói với Tiền Thông:

- Lão Tiền, đã sắp khai mạc rồi, vật phẩm ngươi nói muốn đấu giá đâu?

Tiền Thông nhìn ra ngoài một chút, nói với vẻ không chắc chắn:

- Chắc là sắp đưa tới rồi, chờ thêm một lát.

- Chờ thêm một lát? Tụ Bảo Lâu có quy tắc của Tụ Bảo Lâu, nếu giữa ta và ngươi không có chút giao tình, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tùy tiện phá vỡ quy tắc sao? Trước khi đấu giá bắt đầu lại đưa thêm vật phẩm vào, điều này có hợp lý không?

- Không hợp lý chút nào, không hợp lý chút nào.

Tiền Thông trên mặt cười gượng, trong lòng cũng đang thầm lẩm bẩm, vài ngày trước, Vũ Y cố ý đến tìm hắn một chuyến, nói là có thứ muốn ký gửi đấu giá. Cụ thể là gì hắn cũng không hỏi, chỉ biết đó là bí bảo.

Xét thể diện của Dương Khai, Tiền Thông tự mình đảm bảo rằng chỉ cần mang vật phẩm đến trước khi hội đấu giá bắt đầu là được. Nào ngờ đến giờ vẫn chưa đưa tới, hắn chỉ có thể khẽ nói:

- Nhan Bùi huynh, chờ thêm một lát, nhất định sẽ đưa tới.

Sắc mặt Nhan Bùi đã đen lại càng đen hơn, tựa như đáy nồi, trầm ngâm chốc lát rồi nói:

- Đừng nói huynh đệ không chiếu cố ngươi, nửa tuần hương, sau nửa tuần hương nữa nếu vật phẩm vẫn chưa được đưa tới, cho dù là vật phẩm quý giá cũng không được phép tham dự đấu giá.

- Ta biết, ta biết, thật làm phiền Nhan Bùi huynh rồi.

Tiền Thông cười đau khổ bất đắc dĩ, Tụ Bảo Lâu có nhiều quy tắc, hắn cũng không có cách nào khác.

Đang nói chuyện, truyền âm la bàn của hắn bỗng nhiên truyền đến dao động thần thức, chính là La Khánh đang truyền tin cho hắn. Tiền Thông vẻ mặt mừng rỡ:

- Đến rồi!

Nói đoạn, hắn lập tức bước ra ngoài. Một lát sau, hắn cầm một bình ngọc và hai hộp ngọc tiến vào. Nhan Bùi tức giận nói:

- Chính là những thứ này sao?

- Có lẽ là vậy.

Tiền Thông cũng không mở ra xem bên trong là gì. Thời gian khẩn cấp, sau khi hắn nhận vật phẩm từ La Khánh liền lập tức đưa vào.

- Mở ra xem nào, thẩm định giá trị, xem khi nào đưa ra đấu giá thì thích hợp.

Nhan Bùi sắc mặt lạnh lùng nói.

Nói đoạn, hắn hướng về một phía phất tay, lập tức có mấy cường giả Phản Hư Cảnh bước tới, đặt hộp ngọc và bình ngọc kia lên bàn, đứng vây quanh, bắt đầu thẩm định giá trị vật phẩm muốn tham dự đấu giá.

Thấy Tiền Thông có chút lo lắng, đứng ngồi không yên, Nhan Bùi cười lạnh một tiếng:

- Tiền huynh, chẳng lẽ ngươi tùy tiện mang thứ không đáng giá đến đây đấu giá sao? Nếu là vậy thì tốt nhất nên mang về đi.

- Làm sao có thể như vậy được chứ.

Tiền Thông cười gượng một tiếng:

- Bí bảo Thánh Vương thượng phẩm chẳng lẽ không thể đấu giá sao?

Bởi vì hắn chỉ trao đổi với Vũ Y, nên trong lòng Tiền Thông cũng không rõ ngọn ngành. Nếu là Dương Khai đích thân trao đổi với hắn, vậy thì Tiền Thông đã không phải đứng ngồi không yên như vậy. Sau lưng Dương Khai có một vị đại sư luyện khí làm chỗ dựa. Sở dĩ y nói là bí bảo Thánh Vương thượng phẩm là bởi vì có lòng tin vào vị sư phụ kia của Dương Khai, cảm thấy vị đại sư luyện khí ấy không thể nào đưa ra thứ quá đỗi tầm thường.

- Bí bảo Thánh Vương thượng phẩm!

Sắc mặt Nhan Bùi có chút dịu đi, nói lời có ý sâu xa:

- Đương nhiên có thể. Nhưng Tiền huynh à, lần sau không được như vậy nữa. Huynh đệ ta phải gánh vác trách nhiệm, nhỡ đâu bị người khác phát hiện, cũng không dễ ăn nói đâu. Bí bảo Thánh Vương thượng phẩm tuy rằng đẳng cấp không tính là quá cao, nhưng gần như có thể nói là bí bảo chủ lực của toàn U Ám Tinh. Đại sư luyện khí không nhiều, đại đa số các võ giả Thánh Vương Cảnh, Phản Hư Cảnh đều dùng bí bảo đẳng cấp này. Cho nên căn bản không lo nguồn tiêu thụ. Tụ Bảo Lâu lần này cũng tập trung không ít những bí bảo như vậy để đấu giá, thêm hai món cũng không thành vấn đề.

Hai lão đang trò chuyện, bỗng nhiên bên cạnh truyền đến một trận kinh hô.

- Có chuyện gì vậy?

Nhan Bùi quay đầu nhìn về phía đó.

- Đại nhân, vật phẩm muốn tham dự đấu giá là một bí bảo công kích Hư cấp hạ phẩm.

Ngay lập tức, một cao thủ Phản Hư Cảnh cầm một hộp ngọc bước tới, bày Song Xoa Thứ trong hộp ngọc ra trước mặt Tiền Thông và Nhan Bùi. Mi mắt Tiền Thông khẽ nheo lại, một cảm giác đau đớn không rõ nguyên do chợt dâng lên. Hắn tuy rằng đã sớm đoán ra sư phụ của Dương Khai là đại sư luyện khí Hư cấp, nhưng cũng không nghĩ tới họ sẽ mang loại bí bảo đẳng cấp này ra để đấu giá. Nếu biết trước điều này, hắn sớm đã chủ động mua từ Dương Khai rồi.

Hắn cùng Dương Khai đã giao dịch bí bảo hai lần, mỗi lần đều hợp tác vui vẻ. Nhưng giờ đây, vật phẩm này lại rơi vào tay Tụ Bảo Lâu, hắn nếu muốn cũng chỉ có thể tham dự đấu giá. Tham dự đấu giá đắt hơn nhiều so với việc mua trực tiếp. Hơn nữa cũng không chắc chắn có thể đấu giá được. Trong Tụ Bảo Lâu, người tài vật đông đảo không kể xiết, thường sẽ vì một vật phẩm tốt mà tranh giành đến mức đầu rơi máu chảy.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!