Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1151: CHƯƠNG 1151: ĐỆ TỬ ĐÃ LÀM SAI ĐIỀU GÌ?

Nhan Bùi lấy Song Xoa Thứ từ trong hộp ngọc ra, vận một luồng Thánh Nguyên cảm nhận, đôi mày khẽ nhíu lại, không khỏi cất tiếng tán thưởng:

- Hay, hay, hay! Bí bảo này có thể nói là đã gần đạt tới đẳng cấp Hư cấp trung phẩm. Vị đại sư luyện chế ra nó đã dồn rất nhiều tâm huyết, thủ pháp cũng vô cùng cao siêu. Điểm đáng quý nhất là nó cực kỳ phù hợp cho nữ tử sử dụng. Ha ha, phen này các công tử kia phải tốn kha khá máu rồi.

Ánh mắt Nhan Bùi tinh tường, sao lại không nhìn ra giá trị to lớn của cặp Song Xoa Thứ này. Chưa bàn đến cấp bậc, chỉ riêng tạo hình phù hợp cho nữ tử sử dụng cũng đủ khiến đám công tử kia tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, mua về tặng cho nữ nhân mình ái mộ, tuyệt đối là tặng phẩm không gì sánh bằng.

Tiền Thông hé miệng, chỉ muốn đổi ý đòi lại bí bảo này, nhưng ông cũng biết, thứ đã vào tay Nhan Bùi thì không thể nào lấy lại được. Thở dài một hơi, đành bất lực, trong lòng đã thầm tính toán lát nữa có nên tham gia đấu giá, mua lại cặp Song Xoa Thứ này hay không. Ảnh Nguyệt Điện cũng có vài nữ đệ tử tư chất bất phàm, nếu tặng bí bảo này cho các nàng, thực lực chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh. Bên này còn đang tiếc hùi hụi, bỗng nhiên từ phía mấy vị giám định sư lại truyền ra tiếng hô kinh ngạc, lần này còn kích động và hưng phấn hơn lúc trước rất nhiều.

- Đây, đây, đây lại là…

- Cái gì?

Nhan Bùi thoáng cái đã lao đến trước mặt mấy người, tập trung nhìn vào bí bảo trong một hộp ngọc khác, mi mắt nheo lại, đưa tay cầm lấy cây trường tiên màu đỏ lên, vận Thánh Nguyên cảm nhận, bất giác kinh hô:

- Bí bảo Hư cấp trung phẩm?

- Hả?

Tiền Thông thất kinh, gương mặt già nua co rúm lại.

- Ha ha, tốt lắm, tốt lắm! Buổi đấu giá lần này cuối cùng cũng có vật phẩm đủ tầm để trấn giữ sau cùng rồi. Vốn dĩ lão phu còn hơi lo lắng thời gian lần này quá gấp gáp, Tụ Bảo Lâu chúng ta không thu thập được bảo bối gì ra hồn. Cây trường tiên này đã bù đắp vào chỗ trống đó. Ha ha ha, trời cũng giúp ta!

Nhan Bùi cười lớn không ngớt, vui vẻ quay sang nói với Tiền Thông:

- Tiền huynh, lần này coi như ngươi đã giúp ta một việc lớn, ân tình này lão ca ta sẽ ghi nhớ.

Tiền Thông miệng đắng ngắt, gượng cười nói:

- Nhan huynh khách sáo rồi. Hai ta quen biết cũng đâu phải một hai năm, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, khà khà…

Miệng nói vậy, nhưng trong lòng ông lại đang chửi rủa La Khánh thậm tệ. Chỉ một món bí bảo Hư cấp hạ phẩm đã khiến tim ông đau như cắt. Bây giờ lại lòi ra một món bí bảo Hư cấp trung phẩm, La Khánh tên ranh con chết tiệt này, sao không nói rõ với lão phu?

Nếu sớm biết Dương Khai mang hai món bí bảo Hư cấp này ra đấu giá, ông nói gì cũng không đời nào giao cho Nhan Bùi. Bất kể phải trả giá bao nhiêu, ông cũng sẽ mua lại cho đệ tử Ảnh Nguyệt Điện sử dụng. Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn. Nếu muốn có được, chỉ có thể tham gia đấu giá, mà như vậy thì phải tốn biết bao nhiêu Thánh tinh? Thậm chí còn chưa chắc đã mua được.

La Khánh đáng thương nào có biết mình đã bị Tiền trưởng lão nhà mình oán trách. Hắn làm sao biết được Dương Khai lại hào phóng đến thế, tiện tay ném ra hai món bí bảo Hư cấp, hơn nữa một trong số đó còn là đẳng cấp Hư cấp trung phẩm. Cặp Song Xoa Thứ kia còn có thể bỏ qua, dù sao với trình độ của các luyện khí đại sư trên U Ám Tinh, gắng gượng một chút vẫn có thể luyện chế ra được. Nhưng cây trường tiên màu đỏ kia đã vượt xa đẳng cấp mà các luyện khí đại sư của U Ám Tinh có thể chạm tới. Loại bí bảo cấp bậc này, ngoài việc có được thông qua một số con đường đặc biệt, thì căn bản không có cách nào luyện chế. Điều này cũng dẫn đến việc trên toàn U Ám Tinh, giá của bí bảo và đan dược từ Hư cấp hạ phẩm trở lên không thể dùng lẽ thường để phán đoán, một khi xuất hiện, chắc chắn sẽ là giá trên trời.

- Tốt lắm, tốt lắm!

Gương mặt đen sạm của Nhan Bùi lúc này như hoa mẫu đơn nở rộ, chẳng còn chút khó chịu nào của lúc trước. Miệng không ngớt lời khen, cười đến mức sắp rách cả mang tai.

- Lại là một bí bảo cực kỳ thích hợp cho nữ tử sử dụng. Buổi đấu giá lần này chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc. Lão phu đã không thể chờ đợi được nữa, rất muốn xem cảnh tượng tranh giành của đám người kia.

- Khụ khụ… Nhan trưởng lão…

Bên cạnh truyền đến một giọng nói có chút run rẩy:

- Mời ngài xem thứ này.

Người nọ vừa nói vừa đưa chiếc bình ngọc trong tay cho Nhan Bùi. Nhan Bùi nhận lấy, mở nắp bình ra xem xét, con ngươi lập tức trợn tròn, suýt chút nữa đã đánh rơi bình ngọc xuống đất, giọng nói cũng lạc đi:

- Ngưng Hư đan!

Ba chữ này như một cây búa tạ, hung hăng nện vào trái tim Tiền Thông. Ông gần như không chút do dự liền lao tới chộp lấy bình ngọc. Phản ứng của Nhan Bùi cực nhanh, vung tay tung một quyền, hai quyền va chạm, Nhan Bùi và Tiền Thông mỗi người lùi lại một bước.

- Làm gì vậy!

Nhan Bùi nổi giận gầm lên, hung tợn trừng mắt nhìn Tiền Thông. Sắc mặt Tiền Thông trầm xuống, giọng nói cũng trở nên nặng nề:

- Nhan huynh, ta nghĩ kỹ rồi, buổi đấu giá lần này ta không tham gia nữa, trả lại đồ cho ta đi.

Nếu chưa nhìn thấy Ngưng Hư đan trong bình ngọc, Tiền Thông có lẽ đã mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng chỉ thoáng nhìn thấy thứ kinh người kia, ông lập tức biết rằng Ngưng Hư đan trong bình còn quý giá hơn món bí bảo Hư cấp trung phẩm kia rất nhiều.

- Bây giờ không muốn tham gia? Muộn rồi!

Nhan Bùi lạnh lùng hừ một tiếng:

- Đồ đã vào tay ta mà ngươi còn muốn ta nôn ra à? Tiền huynh, đây là ngày đầu tiên ngươi quen biết Nhan mỗ sao?

- Nhan huynh à, không phải vừa rồi ngài nói rằng dù vật phẩm có đáng giá hơn nữa cũng không thể tham gia đấu giá sao?

Tiền Thông mặt không đỏ, tim không loạn nhịp, vì hai món bí bảo Hư cấp, vì viên Ngưng Hư đan kia, chút thể diện già nua này có là gì chứ?

- Nhan mỗ nói là sau nửa tuần hương mà vẫn không thấy vật phẩm đấu giá thì không được tham gia, tai ngươi điếc rồi à?

Nhan Bùi hầm hè nói, thấy bộ dạng không biết xấu hổ của Tiền Thông vẫn muốn nhào lên, vội vàng lùi lại, cất toàn bộ hai hộp ngọc cùng bình ngọc vào trong nhẫn không gian của mình, rồi vung tay quát:

- Tất cả chú ý Tiền trưởng lão cho ta, hắn dám tiến lên một bước nữa thì cứ thẳng tay cho ta!

- Vâng!

Bốn năm cao thủ Phản Hư Cảnh đồng thanh đáp lời, lập tức dàn thế trận nhìn chằm chằm về phía Tiền Thông. Nhìn tư thế kia, chắc chắn họ sẽ răm rắp thi hành mệnh lệnh của Nhan Bùi. Một khi Tiền Thông có bất kỳ động thái nào, ông sẽ phải hứng chịu đòn tấn công như cuồng phong bão táp.

- Mẹ kiếp…

Tiền Thông không nhịn được chửi thề, cứng không được, chỉ đành xuống nước cầu xin:

- Lão Nhan, nể tình giao hảo bao năm của hai ta, ngài không thể trả lại đồ cho ta sao? Cứ coi như ngài chưa từng thấy những thứ này có được không? Đại ân này, huynh đệ Tiền Thông tôi sẽ khắc ghi suốt đời…

- Không cần suốt đời, ngươi cũng già sắp xuống lỗ rồi, sống chẳng được bao năm nữa, ta không cần ngươi khắc ghi ân tình của ta.

Nhan Bùi cười ha hả khoát tay.

- Ngài có thể đừng độc mồm như vậy được không? Lão phu thân thể cường tráng, ít nhất cũng sống thêm được mấy trăm năm nữa.

Tiền Thông trợn mắt. Nhan Bùi hầm hè nói:

- Nếu ta là ngươi, bây giờ việc chính là mau chóng sai người đi gom góp Thánh tinh. Ngươi lại còn thời gian ở đây quấy rầy lão phu, lão phu thật bái phục. Sự xuất hiện của mấy thứ này hiện tại chỉ có ta và ngươi biết, cho nên ngươi vẫn có ưu thế hơn người khác.

Tiền Thông nghe vậy, mắt chợt sáng lên, chắp tay với Nhan Bùi rồi xoay người rời đi. Ông hiểu rõ hơn ai hết, dù có khua môi múa mép thế nào cũng không thể lấy lại được vật phẩm.

- Lão Tiền, mấy món đồ này là ai mang tới bán vậy?

Nhan Bùi gọi với theo từ phía sau, nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào. Nhan Bùi đương nhiên biết lão bằng hữu này của mình đang hờn dỗi, cũng không để bụng, chỉ cười một tiếng:

- Vận may của người này thật quá tốt. Không chỉ tìm được hai món bí bảo Hư cấp, lại còn tìm được hai viên Ngưng Hư đan, xem ra phúc duyên không mỏng.

Tiền Thông vừa rời khỏi mật thất, La Khánh đã vội vàng tiến đến đón. Hắn còn chưa kịp mở miệng đã bị Tiền Thông hung hăng tát cho hai cái vào gáy. Mặc dù không vận dụng Thánh Nguyên, nhưng lực đạo hai cái tát này của trưởng lão không hề nhẹ, vẫn khiến La Khánh đau đến nhe răng trợn mắt. Gương mặt Tiền Thông âm u như sắp có bão tố, La Khánh ngập ngừng hỏi:

- Trưởng lão, đệ tử đã làm sai điều gì?

- Tên khốn nhà ngươi, sao lại hành động nhanh như vậy? Không thể mang đồ đến muộn hơn một tuần hương được à? Thật tức chết lão phu mà!

Tiền Thông khiển trách.

- Hả…

La Khánh tròn mắt ngạc nhiên. Rõ ràng là trưởng lão đã đích thân dặn dò, ngay khi lấy được vật đấu giá từ Dương Khai thì phải lập tức đưa tới, không được chậm trễ một khắc. Nhưng bây giờ trưởng lão lại nói như vậy là sao?

Tiền trưởng lão là người ôn hòa, đối xử với mọi người rất bình dị, chưa bao giờ ra những mệnh lệnh mâu thuẫn như vậy, càng không vô duyên vô cớ đánh đệ tử. Vì vậy trong Ảnh Nguyệt Điện, Tiền trưởng lão rất có uy danh, được nhiều đệ tử yêu mến và kính trọng. Tuy trong lòng đầy thắc mắc, La Khánh cũng không dám lên tiếng. Trưởng lão đang tâm trạng không tốt, người mù cũng nhìn ra được. Lúc này tốt nhất đừng dại dột đâm đầu vào chỗ xui xẻo, càng làm càng sai, ít làm ít sai, không làm không sai, đạo lý này La Khánh hiểu rất rõ.

- Cho ngươi cơ hội lập công chuộc tội.

Tiền Thông lạnh lùng nhìn hắn.

- Xin trưởng lão căn dặn!

La Khánh vội vàng nói, dáng vẻ cúc cung tận tụy.

- Cho ngươi thời gian một canh giờ, nhanh chóng liên lạc với tất cả các cửa hàng trong Thiên Vận Thành, gom góp 20 triệu… Không, không, không. Gom góp 50 triệu Thánh tinh đến đây.

- 50 triệu?

La Khánh kinh ngạc.

- Không sai!

- Vâng!

La Khánh vội vàng đáp lời, nhanh như chớp biến mất tại chỗ. Trong một canh giờ mà phải gom góp 50 triệu Thánh tinh, đúng là một nhiệm vụ nặng nề.

Thấy bóng dáng La Khánh khuất hẳn, Tiền Thông mới âm thầm thở phào. Cũng may buổi đấu giá lần này được tổ chức tại Thiên Vận Thành, Ảnh Nguyệt Điện có rất nhiều sản nghiệp ở đây, cho nên việc gom góp Thánh tinh cũng không phải là chuyện quá khó khăn. Nếu buổi đấu giá được tổ chức trên địa bàn của thế lực khác, lần này Tiền Thông chỉ có thể lực bất tòng tâm.

Cùng lúc đó, trong mật thất của Tụ Bảo Lâu, Nhan Bùi ngồi trên ghế trầm tư một lát, rồi bỗng nhiên cười gian xảo, vẫy tay gọi mấy vị giám định sư Phản Hư Cảnh lại, sau đó ghé tai thì thầm mấy câu. Mấy người kia rối rít gật đầu, nhanh chóng rời đi.

Một lúc sau, trong các gian phòng hạng Giáp không ngừng có người ra vào, sắc mặt ai nấy đều nghiêm nghị. Những người này nhanh chóng rời khỏi Tụ Bảo Lâu, chạy thẳng tới đại điện đặt không gian pháp trận của Thiên Vận Thành. Lại một lúc sau, trong các gian phòng hạng Ất cũng có người rời đi. Tụ Bảo Lâu sở dĩ lựa chọn tổ chức buổi đấu giá này tại Thiên Vận Thành cũng là vì nơi đây có không gian pháp trận liên thông với các thành trì lớn khác của U Ám Tinh.

Điều này cũng thuận tiện cho các thế lực từ nơi khác đến tham dự. Không gian pháp trận vô cùng quý giá, không mở cho người bình thường. Nhưng những người này đều xuất thân từ các thế lực lớn, các đệ tử Ảnh Nguyệt Điện phụ trách trông coi không gian pháp trận cũng không dám cản trở, sau khi yêu cầu họ nộp một lượng Thánh tinh nhất định thì để họ tùy ý sử dụng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!