Cứ cách hai, ba năm, Tụ Bảo Lâu lại tổ chức một lần đấu giá, nhưng hiếm khi nào cuộc đấu giá lại kịch liệt đến vậy.
Những võ giả theo dõi náo nhiệt trong đại sảnh đều há hốc mồm kinh ngạc, mãi không thể khép lại. Những con số được hô lên từ các phòng riêng khiến họ ngỡ như đang nằm mơ, khó lòng tin nổi.
Nếu không phải lần này trùng hợp tham gia, họ vẫn sẽ không biết rằng các thế lực lớn lại ẩn chứa tài lực hùng hậu đến thế.
Sau mốc sáu mươi triệu, không ít cường giả trong các phòng riêng đều thở dài ảo não, rút khỏi cuộc tranh đoạt.
Con số này là một ngưỡng cửa, đủ để tám phần mười thế lực trên U Ám Tinh đành bó tay bất lực.
Lúc này, tại phòng riêng của Lưu Ly Môn, gương mặt tú lệ của Doãn Tố Điệp đã tràn ngập vẻ kinh ngạc. Từ khi người ta ra giá lên tới năm mươi triệu, Lưu Ly Môn cũng đã ngừng tham gia. Thiếu phụ trung niên ngồi bên cạnh Doãn Tố Điệp thở dài nặng nề, cười khổ cất lời: "Coi như là xem trò vui đi."
"Nhị nương, những người này điên rồi sao? Chỉ là một viên Ngưng Hư Đan có đan văn, dù giá trị có cao, cũng không thể đạt đến mức này chứ? Tại sao bọn họ lại điên cuồng như vậy?" Doãn Tố Điệp quay đầu nhìn thiếu phụ trung niên, hỏi.
Không chỉ Doãn Tố Điệp đang thắc mắc, mà một nhóm hậu bối ưu tú ngồi trong các phòng riêng của những thế lực lớn cũng đang hỏi vấn đề tương tự. Tất cả bọn họ không hiểu vì sao các trưởng bối lại phải bỏ ra nhiều thánh tinh đến thế để đấu giá một viên Ngưng Hư Đan.
Ngưng Hư Đan chỉ có thể tăng tỷ lệ đột phá của võ giả từ Thánh Vương Cảnh tầng ba lên Phản Hư Cảnh, nó đâu phải Hư Niết Đan. Nếu là Hư Niết Đan giúp võ giả đột phá từ Phản Hư Cảnh tầng ba lên Hư Vương Cảnh thì họ còn có thể hiểu được, nhưng rõ ràng đây chỉ là một viên Ngưng Hư Đan mà thôi!
Phương Thiên Trọng, Khúc Trường Phong, Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi, tất cả đều nhìn về các trưởng bối của mình, hy vọng họ có thể giải đáp thắc mắc.
Trong phòng riêng của Ảnh Nguyệt Điện, sau khi Tiền Thông ra giá sáu mươi lăm triệu, tranh thủ lúc rảnh rỗi, giảng giải: "Các ngươi nghĩ mọi người chỉ đơn thuần đấu giá một viên Ngưng Hư Đan thôi sao? Sai lầm rồi! Viên Ngưng Hư Đan sinh ra đan văn này nhất định sẽ giúp một võ giả Thánh Vương Cảnh tầng ba thuận lợi đột phá bước lên Phản Hư Cảnh. Nhưng nếu giá trị chân chính của nó chỉ dừng lại ở đó, thì nó cũng sẽ không quá đắt, cùng lắm chỉ khoảng hai, ba triệu thánh tinh mà thôi. Giá trị chân chính của nó, nghe đồn chính là khai thác toàn bộ tiềm lực của võ giả. Các ngươi thử nghĩ xem, nếu như quả thật có hiệu quả như vậy, một võ giả sau khi uống viên Ngưng Hư Đan này vào, về sau tu luyện nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió. Nói không chừng sau khi đạt đến Phản Hư Cảnh tầng ba, có thể phá vỡ xiềng xích bước lên Hư Vương Cảnh!"
Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi đồng loạt giật mình, Ngụy Cổ Xương kinh sợ nói: "Trưởng lão, ý của ngài là, bọn họ không phải đang đấu giá một viên đan dược có thể tạo ra một cao thủ Phản Hư Cảnh, mà là đang đấu giá vật phẩm có thể tạo nên cơ hội trở thành một cao thủ Hư Vương Cảnh?"
"Không sai!" Tiền Thông nghiêm nghị gật đầu, nói tiếp: "Những người trẻ tuổi các ngươi không rõ giá trị chân chính của viên đan dược này, điều đó không thể trách các ngươi. Nhưng thế hệ đi trước như chúng ta, vì muốn đột phá lên Hư Vương Cảnh mà đã nghiên cứu hơn mấy trăm ngàn năm nay. Cũng có tiền bối bỏ thời gian tìm kiếm biện pháp đột phá lên Hư Vương Cảnh, và việc sử dụng Ngưng Hư Đan có đan văn là một trong những biện pháp như vậy. Biện pháp này cuối cùng có thể thành công hay không không ai biết, nhưng dù chỉ có một tia hy vọng, chúng ta cũng phải nắm lấy!"
Trên U Ám Tinh không có Hư Vương Cảnh, một khi xuất hiện, cường giả Hư Vương Cảnh này lập tức có thể xưng bá toàn bộ U Ám Tinh! Vì cơ hội này, bỏ ra mấy chục triệu thánh tinh thì có đáng gì? Chỉ cần có thể xưng bá U Ám Tinh, những thánh tinh đã bỏ ra lúc nào cũng có thể thu hồi lại.
"Đệ tử đã hiểu." Ngụy Cổ Xương khẽ xoa cằm, nói.
Tiền Thông nhìn hắn, mỉm cười: "Ngưng Hư Đan chỉ có võ giả Thánh Vương Cảnh tầng ba mới có thể sử dụng. Chúng ta bây giờ đấu giá cũng là để chuẩn bị cho các đệ tử trẻ tuổi của môn phái. Ảnh Nguyệt Điện ta chỉ có ngươi và Huyên Nhi là đủ tư cách sử dụng. Tuy nhiên, tư chất của ngươi nếu so với Huyên Nhi còn ưu việt hơn, cho nên nếu như có thể mua được, viên Ngưng Hư Đan kia sẽ là của ngươi, điều này ngươi không cần lo lắng."
Ngụy Cổ Xương cười toe toét: "Đệ tử không nghĩ như vậy. Nếu như có thể mua được, đệ tử hay Huyên Nhi sử dụng cũng đều như nhau."
Vẻ mặt hắn trông rất tự nhiên, không chút nào ra vẻ ta đây, liếc nhìn Đổng Huyên Nhi, hai người cùng nở nụ cười, ngầm hiểu ý nhau.
Tiền Thông hài lòng gật đầu, đối với hai đệ tử này, hắn rất yên tâm. Hắn tin rằng, cho dù có mua được viên Ngưng Hư Đan, hai người cũng sẽ nhường nhịn nhau, nhất định sẽ không xảy ra chuyện vì một viên đan dược mà huynh muội trở mặt thành thù.
Có điều... liệu có đấu giá thắng được không? Trong lòng Tiền Thông cũng trùng hẳn xuống.
Hiện tại, chỉ còn năm thế lực tiếp tục ra giá: Tinh Đế Môn, Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông, Hải Điện và Ảnh Nguyệt Điện. Những thế lực khác đều đã mất tư cách tiếp tục báo giá.
Nếu không phải trước đó Tiền Thông thu được nhiều lộ phí đến vậy, Ảnh Nguyệt Điện cũng đã rút lui. Nhưng dù vậy, hắn cũng không chắc chắn. Lúc này, giá của viên Ngưng Hư Đan đã lên đến sáu mươi tám triệu, số thánh tinh cơ động trên tay hắn, tính toán kỹ càng cũng chỉ có tám mươi triệu mà thôi, rất nhanh sẽ vượt quá mức mà hắn có thể chấp nhận.
Tiền Thông chau mày ủ rũ, lo lắng bất an, liếc nhìn La Khánh ở bên cạnh, chỉ tiếc không thể tiếp tục cho tên khốn này một trận đòn.
Cảm nhận được ánh mắt không mấy thiện ý đang nhìn mình, La Khánh không khỏi rụt cổ lại. Hắn căn bản không biết rốt cuộc mình đã làm điều gì đắc tội với trưởng lão, hình như hôm nay trưởng lão nhìn hắn rất không vừa mắt.
"Bảy mươi triệu!" Trong phòng riêng của Chiến Thiên Minh truyền ra tiếng hô giá hùng hồn, có lẽ là âm thanh của một vị Trưởng Lão Chiến Thiên Minh. Đấu giá ở trình độ này, loại tiểu bối như Khúc Trường Phong không có tư cách ra giá.
"Bảy mươi lăm triệu!" Chiến Thiên Minh vừa hô giá xong lập tức đã bị người khác hô giá mới, âm thanh hô giá hết sức quyết đoán, phát ra từ phòng riêng chữ Giáp số một.
Trong phòng riêng chữ Bính số mười ba, Dương Khai thầm kinh hãi. Mặc dù hắn đã chuẩn bị tâm lý nhưng cũng bị mức giá này làm cho sợ hết hồn hết vía.
Hắn cũng giống như đám người Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi, không hiểu vì sao những người này lại điên cuồng đến mức mất trí như vậy. Hắn nghĩ, khi Tụ Bảo Lâu dùng viên Ngưng Hư Đan kia làm vật phẩm chốt hạ nhất định sẽ bán ra cao hơn Đả Long Tiên, nhưng cao đến mức độ này thì quá là khác thường.
Một lần nữa, hắn lại đánh giá sai lầm về giá trị của vật phẩm.
Với tình huống như vậy, Dương Khai cảm thấy đó cũng không phải vấn đề của bản thân hắn, phải có chuyện gì đó mà hắn không biết.
Làm sao hắn hiểu được, võ giả trên U Ám Tinh vì muốn đạt đến Hư Vương Cảnh mà đã nghĩ ra biện pháp sử dụng Ngưng Hư Đan có đan văn?
Giờ phút này, hắn thầm cảm thấy may mắn vì không đem đến hai viên Ngưng Hư Đan có đan văn. Lúc đó, vì tham gia cuộc đấu giá, hắn cố ý luyện chế một viên Ngưng Hư Đan bình thường, và một viên có đan văn.
Vốn chỉ muốn kiếm chút thánh tinh để Dương Viêm mua vật liệu bố trí trận pháp, kết quả lại kiếm được một khoản thánh tinh khổng lồ.
"Dương Khai, huynh có thể nói cho chúng ta biết viên Ngưng Hư Đan này có phải cũng là của huynh đem tới đấu giá không?" Vũ Y khẽ cắn bờ môi đỏ mọng, nhìn về phía Dương Khai, thấp giọng hỏi.
"Hơ hơ..." Dương Khai cười khan, cũng không biết phải nói sao.
Vũ Y và Dương Viêm đồng loạt che miệng, ánh mắt xinh đẹp tràn ngập vẻ kinh ngạc và vui mừng. So với giá của viên Ngưng Hư Đan này, mười triệu thánh tinh đã thu được trước đó chẳng thấm vào đâu.
Đấu giá vẫn còn tiếp tục. Trên gương mặt đen đúa hiếm khi đổi sắc của Nhan Bùi lúc này cũng đã đỏ bừng lên, đứng trên đài cao tươi cười rạng rỡ.
Chỉ còn có năm thế lực đang đấu giá, mỗi thế lực đều đã dốc hết vốn liếng cuối cùng. Sau khi giá tiền lên đến tám mươi triệu, Hải Điện và Ảnh Nguyệt Điện không trụ được nữa, lần lượt rút lui. Từng phòng riêng đều truyền ra tiếng thở dài thất vọng.
Mức giá đó đã vượt quá giới hạn chấp nhận của bọn họ.
Sau khi hai thế lực này rút lui, chỉ còn lại ba thế lực lớn đứng đầu, gồm Tinh Đế Môn, Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông tranh đoạt. Hầu như mọi ánh mắt đều tập trung vào các phòng riêng của ba thế lực này.
Mà mỗi lần bọn họ tăng giá đều không còn nhiều như trước nữa, thậm chí người của Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông còn phải cân nhắc một lúc lâu mới hô giá.
Trái lại, tại phòng riêng chữ Giáp số một thuộc thế lực Tinh Đế Môn vẫn hô giá một cách quyết đoán như trước, thể hiện rõ khí thế cùng sự giàu có.
Dương Khai đã sớm chú ý tới gian phòng riêng này. Từ đầu đến cuối, dường như bọn họ chỉ mua vài món Bí Bảo Hư cấp và đan dược.
Hỏi thăm sơ bộ Vũ Y mới biết được, đó chính là phòng riêng của Tinh Đế Môn.
Hơn nữa, theo như Vũ Y nói, Tinh Đế Môn mặc dù là một trong những thế lực đứng đầu trên U Ám Tinh, nhưng người của bọn họ rất ít khi lộ diện bên ngoài. Dường như toàn bộ Tinh Đế Môn cũng không có nhiều người, đều bế quan tu luyện trên Tinh Đế Sơn.
Sở dĩ có tên gọi như vậy là bởi vì người sáng lập Tinh Đế Môn chiếm được một phần truyền thừa của Tinh Đế, bọn họ đều tự xưng là đệ tử của Tinh Đế.
Lúc bình thường, bọn họ sẽ không gây ra xung đột với các thế lực khác, xem như là một môn phái ôn hòa.
Nhưng không ai dám xem thường bọn họ, bởi vì nghe đồn bọn họ có rất nhiều cao thủ Phản Hư Cảnh tầng ba đỉnh cao.
Thời gian một nén nhang nữa lại trôi qua, giá của viên Ngưng Hư Đan đã nhảy vọt lên tới chín mươi triệu thánh tinh, là Lôi Đài Tông hô giá.
"Một trăm triệu!" Phòng riêng chữ Giáp số một trực tiếp tăng giá lên thêm mười triệu, thể hiện rõ sự quyết đoán và quyết tâm to lớn.
Trong phòng riêng của Lôi Đài Tông, vị cường giả đang theo hô giá kia cười khổ một tiếng. Hắn biết cho dù có tiếp tục tăng giá, Tinh Đế Môn cũng sẽ theo đến cùng, cho nên chỉ có thể cất cao giọng nói: "Lôi Đài Tông rút lui!"
Hắn vừa dứt lời, bên phía Chiến Thiên Minh cũng tương tự tuyên bố rút lui.
Bỏ ra một trăm triệu thánh tinh để mua một cơ hội bước lên Hư Vương Cảnh, hơn nữa còn không biết có thành công hay không. Nếu thành công, tối thiểu cũng là chuyện của mấy trăm năm sau này, ai biết sẽ phát sinh điều gì, nói không chừng có thể tìm ra phương pháp hữu hiệu hơn cũng nên.
Sau khi cân nhắc, Lôi Đài Tông và Chiến Thiên Minh hiển nhiên sẽ không tiếp tục đấu giá.
Nhan Bùi cũng biết không ai còn có thể giàu có hơn Tinh Đế Môn. Tiến thẳng lên phía trước, lặp lại ba lần hô giá, cuộc đấu giá cuối cùng cũng hạ màn với thắng lợi cuối cùng thuộc về Tinh Đế Môn.
Trong các phòng riêng liên tiếp truyền ra tiếng chúc mừng Tinh Đế Môn đã đoạt được vật phẩm chốt hạ. Người của Tụ Bảo Lâu nhanh chóng đi tới trước phòng riêng của Tinh Đế Môn để trao đổi thánh tinh và vật phẩm.
Nhan Bùi đứng trên đài cao, tuyên bố cuộc đấu giá kết thúc tốt đẹp, đồng thời một lần nữa cảm tạ các thế lực lớn đã đến cổ vũ. Tiếng reo hò vang lên khắp nơi.
Những người tham gia đấu giá trong đại sảnh lục tục đứng dậy ra về, các cường giả trong các phòng riêng cũng vội vã rời đi.
Ba người Dương Khai vẫn bất động. Trước đó Tiền Thông đã nói sau khi cuộc đấu giá chấm dứt không nên rời đi vội, ông ta còn có điều muốn nói. Đúng lúc Dương Khai cũng có việc tìm Tiền Thông, dĩ nhiên là ở lại.