Trong tư phòng của Ảnh Nguyệt Điện, Tiền Thông đứng bất động thật lâu, giữa đôi mày vẫn còn vương vẻ ảo não. Sớm biết rằng dù có thu ba mươi triệu lộ phí cũng không thể mua được viên Ngưng Hư Đan nọ, Tiền Thông nhất định đã dùng số thánh tinh đó để mua Đả Long Tiên tặng lại cho đồ đệ của mình. Giờ đây chẳng có gì trong tay, khiến lão không khỏi hối hận đôi chút.
Khoảng một nén nhang sau, Tiền Thông mới nhìn về phía các đệ tử Ảnh Nguyệt Điện đang đứng cạnh, dặn dò: - Các ngươi về trước đi, Lưu Viêm Sa Địa sắp sửa mở ra, sau khi trở về hãy nỗ lực tu luyện thật tốt.
Các đệ tử kia đều vội vã gật đầu, sau đó đồng loạt rời đi, chỉ còn lại hai đệ tử trẻ tuổi là Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi. Tiền Thông đứng lên nói: - Hai người các ngươi theo ta, ta dẫn các ngươi đi gặp một người.
- Vâng. Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi ngoan ngoãn đi theo sau lão.
Trong tư phòng số mười ba chữ Bính, Vũ Y lấy một ít Thánh Tinh thưởng cho hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện đã phục vụ bên cạnh nãy giờ, khiến các nàng rối rít cảm ơn, rồi sai các nàng rời đi.
Ba người chờ mãi cũng không thấy Tiền Thông đến.
Đang lúc chờ đợi đến sốt ruột, chợt bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Dương Khai nháy mắt ra hiệu cho Vũ Y, Vũ Y lập tức chạy tới mở cửa phòng. Tiền Thông dẫn theo một nam một nữ đang đứng trước cửa, cười ha hả.
- Dương hiền điệt, khiến ngươi phải chờ lâu rồi. Tiền Thông chắp tay, khách khí nói.
- Tiền Bối khách khí rồi, dù sao vãn bối cũng không có việc gì. Dương Khai đứng dậy nghênh đón.
Nghe được Dương Khai thay đổi lối xưng hô đối với mình, hai mắt Tiền Thông sáng bừng, nụ cười càng thêm rạng rỡ. Trước đó Dương Khai vẫn luôn gọi lão là Tiền Trưởng Lão, giờ đây lại thay đổi thành Tiền Bối, thể hiện rõ vẻ kính trọng. Tiền Thông sao lại không hiểu được, chính bởi vì lần này lão hỗ trợ nên mới khiến Dương Khai ghi nhớ trong lòng?
Song lão cũng không nói gì về việc đó, theo lời mời của Dương Khai liền ngồi xuống.
Phía sau, hai người Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi vẻ mặt hơi dị thường. Tiền Thông đã nói muốn dẫn bọn họ đi gặp một người, bọn họ vốn tưởng rằng sẽ đi gặp một vị trưởng bối nào đó, nhưng khi đến đây mới hay, người này chỉ là một thanh niên còn nhỏ tuổi hơn cả hai người bọn họ, thực lực cũng chẳng cao thâm là bao, mới chỉ là Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh mà thôi.
Một người như vậy có gì đáng để Trưởng Lão lại trịnh trọng đối đãi như vậy? Hai người đã theo Tiền Thông từ rất lâu, từ biểu hiện qua lời nói và vẻ mặt của Tiền Thông, bọn họ thậm chí còn thấy được một tia kính trọng trong đó.
Hắn nhất định không phải là người của ba thế lực lớn nhất. Người này rốt cuộc có lai lịch như thế nào?
- Hai vị này là... Dương Khai dò xét ánh mắt nhìn Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi. Tuy rằng hắn đã đoán được thân phận của đôi nam nữ kia, nhưng vẫn giả vờ như không biết.
Tiền Thông dẫn bọn họ tới đây làm gì? Tuy nhiên, Dương Khai chỉ hơi trầm tư một lát, liền hiểu được ý định của Tiền Thông.
Tiền Thông dường như cũng mới nhớ tới, cười ha hả nói: - Quên giới thiệu với hiền điệt một chút.
Tiền Thông chỉ vào nam tử thân hình cường tráng nói: - Đây là đệ tử xuất sắc nhất của Ảnh Nguyệt Điện ta trong mấy trăm năm qua, Ngụy Cổ Xương. Tiếp theo chỉ vào thiếu nữ bên cạnh nói: - Còn đây là đồ đệ bất tài của lão phu, Đổng Huyên Nhi. Hai người các ngươi mau tới chào hỏi Dương Khai huynh đi.
Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi vừa nghe Tiền Thông giới thiệu đều thầm kinh hãi. Từ trước đến nay, chỉ có vãn bối hành lễ với tiền bối, còn giữa những người cùng bối phận với nhau thì lấy cảnh giới cao thấp để phân chia thứ tự hành lễ. Vậy mà người này ngay cả tên bọn họ còn chưa hay, cảnh giới tu vi so với họ cũng thấp kém hơn nhiều, tại sao Trưởng Lão lại muốn bọn họ chào hỏi trước?
Trong lòng nghĩ như vậy, hai người không khỏi cảm thấy kinh ngạc, lần đầu tiên không lập tức tuân theo ý muốn của Tiền Thông mà hành xử.
Tiền Thông thấy vậy, làm sao không biết bọn chúng đang nghĩ gì? Hai tên đệ tử này tuy rằng tính tình, lòng dạ cũng không tệ, không giống như tác phong bất lương của một số đệ tử thế lực lớn khác, nhưng bọn chúng cũng có sự kiêu ngạo của riêng mình. Có thể nói, cho dù là Phương Thiên Trọng và Khúc Trường Phong đứng ở đây cũng không có tư cách khiến cho bọn chúng tự hạ thấp thân phận của mình, những người này đều đối xử ngang hàng với nhau.
Tiền Thông thầm sốt ruột, chỉ sợ thái độ của hai đứa nhỏ này làm cho Dương Khai bất mãn. Nếu Dương Khai mất hứng, vậy thì mọi cố gắng trước đó của lão đổ sông đổ biển hết. Trong lòng lão cũng không ngừng tự trách, sớm biết vậy, lúc trước đã nói rõ cho chúng biết thì đã không phải khó xử rồi.
Dương Khai cũng không để ý, cười ha hả, ôm quyền nói: - Thì ra là Ngụy huynh, nghe đại danh đã lâu, như sấm bên tai, thật khiến ta ngưỡng mộ!
Thật ra đến hôm nay hắn mới nghe nói đến cái tên Ngụy Cổ Xương, nhưng trong lòng nghĩ một đằng, ngoài miệng nói một nẻo, không thể không nể mặt Tiền Thông được.
Ngụy Cổ Xương khẽ gật đầu, cũng ôm quyền thi lễ, im lặng không nói lời nào.
Dương Khai lại nhìn về phía Đổng Huyên Nhi nói: - Ra mắt Đổng cô nương.
Đổng Huyên Nhi dịu dàng đáp lễ lại, thái độ bình thản, cũng giống như Ngụy Cổ Xương, im lặng không nói gì.
Tiền Thông cười ha hả nói: - Tiền mỗ già rồi, tuổi tác của các ngươi cũng sàn sàn như nhau, sau này nên thường xuyên tiếp xúc với nhau hơn.
Dương Khai không bày tỏ ý kiến, Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi cũng chẳng tỏ thái độ gì. Bọn chúng cảm thấy không cần thiết phải gần gũi với Dương Khai, tuy rằng dường như Trưởng Lão rất coi trọng người này, nhưng chỉ có cường giả mới có thể nhận được sự tôn kính của bọn chúng. Nếu như chỉ dựa vào thân phận địa vị mà nói, cho dù có địa vị cao hơn nữa cũng không đáng để bọn chúng khúm núm.
Tiền Thông dường như cũng cảm thấy mình xử lý chuyện này không được thỏa đáng cho lắm. Vốn định dẫn Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi đến gặp Dương Khai, bởi vì cảm thấy tuổi tác của bọn chúng cũng không chênh lệch nhiều, sẽ dễ dàng thân thiết với nhau, chỉ cần quan hệ tốt với Dương Khai, sau này còn sợ gì không có chỗ tốt? Nhưng lão nhận ra mình đã đánh giá thấp tính tự cao của hai tên đệ tử mình.
Lão lập tức hơi mất hứng, liền sai bọn chúng ra ngoài chờ.
Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi khom người cáo lui, dường như bọn chúng tới đây chỉ là để thấy mặt Dương Khai mà thôi.
Chờ cho bọn chúng đi khỏi, Tiền Thông mới cười khổ một tiếng, nói: - Khiến hiền điệt chê cười, là lão hủ dạy dỗ không tốt.
Dương Khai khẽ lắc đầu: - Hôm nay vãn bối cũng gặp được không ít thanh niên ưu tú trên U Ám Tinh. Nói thật, ấn tượng của ta về hai người bọn họ tốt hơn nhiều so với những người khác.
Khúc Trường Phong thì không cần phải bàn tới, Dương Khai ghét phải so sánh với loại người như vậy. Lúc trước Khúc Trường Phong giằng co cùng Phương Thiên Trọng tại Tụ Bảo Lâu, căn bản không biết kiêng nể ai. Nếu không phải Dương Khai thực lực không tệ, chỉ sợ đã phải xấu mặt rồi, điều đó khiến cho Dương Khai không có chút hảo cảm nào với hắn. Còn nữ nhân tên Doãn Tố Điệp kia cũng chẳng có gì tốt đẹp, tuổi thì không lớn lắm nhưng nói năng xử sự lại khéo léo đưa đẩy.
Hai người Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi tối thiểu cũng không có những khuyết điểm như vậy, tính tình dường như cũng tương đối thẳng thắn, bằng không cũng sẽ không khiến cho Tiền Thông lúng túng đến thế.
Dĩ nhiên, Dương Khai nói vậy chẳng qua là để an ủi Tiền Thông mà thôi. Đổi lại, hắn cũng không có khả năng chủ động kết giao với hai người đó. Hai người kia có kiêu ngạo của mình, Dương Khai cũng có.
Thế gian này nào có ai hoàn mỹ.
Quả nhiên, lời nói của Dương Khai khiến Tiền Thông hoàn toàn yên lòng, trên mặt lại nở nụ cười tươi, trò chuyện cùng Dương Khai.
Nói chuyện phiếm một hồi, lúc này Dương Khai mới nói: - Tiền Bối, trước khi Hội Đấu Giá bắt đầu, người nói có chuyện muốn gặp vãn bối, không biết là chuyện gì?
Tiền Thông nghe vậy, sắc mặt trở lại nghiêm túc nói: - Hiền điệt đã nghe nói về Lưu Viêm Sa Địa chưa?
Dương Khai ngạc nhiên liếc nhìn lão, thầm nghĩ, chẳng lẽ chuyện lão tìm mình để nói lại trùng hợp với chuyện mình muốn nói? Hắn liền khẽ gật đầu nói: - Có nghe nói qua, cũng biết được những điều kỳ lạ trong đó.
- Đã nghe nói qua thì tốt rồi. Tiền Thông nhấp một ngụm trà, rồi mới tiếp tục hỏi: - Không biết hiền điệt có muốn đi Lưu Viêm Sa Địa đó không?
- Tiền Bối nói vậy là có ý gì? Tuy rằng Dương Khai muốn đi, nhưng cũng không muốn lập tức bộc lộ suy nghĩ của mình, hắn không biết mục đích của Tiền Thông khi nói chuyện này với hắn là gì.
- Hiền điệt không nên hiểu lầm. Tiền Thông cười nhẹ, nói tiếp:
- Vốn dĩ, một địa phương như Lưu Viêm Sa Địa này, lão phu chưa từng đề cử ai đi. Dù sao nơi đó cũng quá mức nguy hiểm, mỗi lần có đoàn người đi vào trong đó đều tổn thất nghiêm trọng, có thể còn sống đi ra sáu phần cũng đã là phi thường rồi. Tuy nhiên, ta nghe nói hiền điệt đã từng giết chết võ giả Thánh Vương Tam Tầng Cảnh, chuyện này có thật không?
- Không sai.
Mặc dù Tiền Thông đã từng nghe La Khánh kể lại, nhưng bây giờ nghe chính miệng Dương Khai thừa nhận vẫn cảm thấy kinh hãi. Lão lập tức biết lực chiến đấu của Dương Khai phi thường bất phàm, nếu không cũng không thể nào vượt cấp giết địch được như vậy.
- Như vậy hiền điệt đã có đủ tư cách để đi vào rồi! Không biết hiền điệt có muốn đi hay không, nếu muốn lão phu có thể sắp xếp cho hiền điệt vào trong đó.
Dương Khai khẽ nhíu mày nói: - Vào nơi đó cần phải thỏa mãn điều kiện gì sao?
Hắn vốn tưởng rằng một khi Lưu Viêm Sa Địa mở ra, chỉ cần xác định được địa điểm là có thể đi vào, cho nên hắn muốn thông qua Tiền Thông tìm hiểu về thời gian và địa điểm mở ra.
- Tự nhiên là có điều kiện. Tiền Thông kinh ngạc nhìn hắn: - Không phải hiền điệt cho rằng ai cũng có thể vào được nơi đó sao?
- Vãn bối chỉ biết là phải trong thời gian đặc thù mới có thể đi vào.
Tiền Thông bật cười, nói: - Xem ra hiểu biết của hiền điệt đối với Lưu Viêm Sa Địa cũng không nhiều lắm.
- Kính xin Tiền Bối giải thích nghi hoặc. Dương Khai lập tức thỉnh giáo.
- Lưu Viêm Sa Địa đúng là chỉ trong thời gian đặc thù mới có thể đi vào, nhưng cũng không phải ai cũng có thể vào được. Thứ nhất, Phản Hư Cảnh không thể vào, nếu Phản Hư Cảnh đi vào trong đó chắc chắn sẽ phải chết không nghi ngờ gì! Tiền Thông vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Tại sao? Dương Khai kinh ngạc hỏi.
- Bởi vì Thế! Thế là lực lượng đặc thù của võ giả Phản Hư Cảnh, nhưng tại Lưu Viêm Sa Địa dường như không cho phép Thế tồn tại. Một khi có Phản Hư Cảnh đi vào, không cần biết có sử dụng Thế hay không, cũng lập tức sẽ bị thiêu chết!
Sắc mặt Dương Khai trắng bệch, không khỏi cảm thấy may mắn. May mắn vì khoảng thời gian bế quan trước đó không ngộ ra Thế, bằng không sẽ bị lỡ mất cơ duyên lần này, đúng là có được có mất.
Vũ Y và Dương Viêm ở bên cạnh nghe vậy liền trợn mắt há hốc mồm, thông tin này hiển nhiên các nàng cũng không biết.
- Thông tin này được đánh đổi bằng mạng sống của rất nhiều tiền bối trên U Ám Tinh mới có thể phát hiện ra. Tiền Thông khẽ thở dài, tiếp lời:
- Hơn nữa, tại Lưu Viêm Sa Địa, người có thực lực thấp đi vào cũng vô ích. Khi nó mở ra quả thật sức nóng sẽ yếu bớt không ít, nhưng cũng không phải là mức độ mà võ giả Nhập Thánh Cảnh có thể chống cự được. Cho nên tất cả những người tiến vào Lưu Viêm Sa Địa đều là Thánh Vương Cảnh. Hiền điệt chỉ là Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh, nếu lão phu không biết ngươi có thể vượt cấp chiến đấu, cũng sẽ không dám nói với ngươi chuyện này. Tất nhiên muốn đi hay không là do hiền điệt quyết định.
- Muốn, cơ hội khó có như vậy, không đi mở rộng tầm mắt chẳng phải là thiệt thòi lớn sao? Dương Khai toét miệng cười, nơi đó chính là địa điểm lý tưởng để luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy.
Gương mặt Tiền Thông hiện lên vẻ tán thưởng nhìn hắn, nói:
- Biết ngay là hiền điệt không phải loại người cam chịu phận mình mà. Nếu đã quyết định đi, vậy thì hãy sử dụng một danh ngạch của Ảnh Nguyệt Điện ta đi, dù sao Ảnh Nguyệt Điện ta cũng không thiếu một danh ngạch.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn