Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1170: CHƯƠNG 1170: ÉP MUA ÉP BÁN

Ngụy Cổ Xương quả thực là người rất hoạt ngôn, sau khi dần quen thân với Dương Khai, chủ đề nói chuyện của hai người cũng nhiều hơn, từ sự phân bố của các thế lực lớn trên U Ám Tinh cho đến những thanh niên tài tuấn danh tiếng lẫy lừng, Ngụy Cổ Xương đều kể vanh vách, khiến Dương Khai thu hoạch được không ít.

Hắn cũng khéo léo chuyển chủ đề sang thế giới bên ngoài, nhưng mỗi khi nhắc đến, Dương Khai đều lảng sang chuyện khác.

Sau hai ba lần như vậy, Ngụy Cổ Xương cũng thức thời không hỏi tới nữa.

Hắn cho rằng Dương Khai không muốn nói nhiều về thế giới đặc sắc bên ngoài, nhưng kỳ thực là vì Dương Khai hiểu biết về thế giới bên ngoài không nhiều. Từ khi tiến vào Tinh Vực, hắn cũng chỉ đi qua Thủy Nguyệt Tinh và Vũ Bộc Tinh, về cơ bản chỉ giao thiệp với người của Hằng La Thương Hội, đối với sự phân bố thế lực của cả Tinh Vực, con người và địa thế các nơi đều không rõ, sao có thể trò chuyện sâu với Ngụy Cổ Xương được?

Tính tình Đổng Huyên Nhi khá điềm tĩnh, phần lớn thời gian nàng đều trầm tư một mình, thỉnh thoảng gương mặt lại ánh lên vẻ hạnh phúc, dường như chỉ cần được ở bên cạnh Ngụy Cổ Xương, đi đến nơi nào cũng không thành vấn đề.

Một ngày sau, Dương Khai cảm nhận rõ nhiệt độ không khí trở nên nóng rực. Những nơi đi qua cũng dần trở nên cằn cỗi, cả vùng đất biến thành một màu nâu đỏ, càng bay về phía trước, tình trạng này càng trở nên nghiêm trọng.

Lưu Viêm Sa Địa bao trùm trên U Ám Tinh, nhiệt độ cao ngất của nó đã sớm ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.

Thỉnh thoảng, Dương Khai lại bất chợt ngẩng đầu nhìn về phía xa, tất cả những gì thu vào tầm mắt chỉ là một mảng màu đỏ rực, nơi xa xôi kia, dường như cả bầu trời cũng là một màu đỏ, sức nóng từ nơi đó tỏa ra khiến không gian cũng trở nên vặn vẹo.

- Nơi đó chính là vùng biên của Lưu Viêm Sa Địa. - Ngụy Cổ Xương chỉ vào khu vực có màn năng lượng màu đỏ sậm kia, trên mặt cũng lộ vẻ trầm ngâm: - Xem ra còn chút thời gian, Lưu Viêm Sa Địa phải mấy ngày nữa mới có thể tiến vào.

- Có phương pháp phân biệt gì sao? - Dương Khai hỏi.

- Sự chuyển biến màu sắc của màn năng lượng chính là dấu hiệu tốt nhất. Khi nó chuyển thành màu đỏ nhạt, chúng ta mới có thể đi vào. Bây giờ mà vào, kẻ nào cũng phải chết! - Ngụy Cổ Xương khẽ hít một hơi, trên mặt lộ ra vẻ kiêng kỵ.

Lại bay về phía trước một lúc lâu, ba người cuối cùng cũng đã tới phạm vi năm mươi dặm bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa, lúc này ở đây đã tụ tập ít nhất hơn năm trăm người. Những người này chia thành từng nhóm lớn nhỏ, mỗi người tìm một vị trí khác nhau để tĩnh tọa dưỡng thần. Xem ra họ đều đã đến từ trước, chờ đợi Lưu Viêm Sa Địa mở ra. Khi nhóm ba người Dương Khai đến, những người kia đều đưa mắt nhìn về phía bên này.

Những người này đều là Thánh Vương Cảnh, chỉ có một vài Phản Hư Cảnh trong đó, chẳng qua chỉ là trưởng bối dẫn đội mà thôi.

Mà ở vị trí phía trước, còn có một nhóm cường giả Phản Hư Cảnh phân tán ở các nơi vùng biên Lưu Viêm Sa Địa, đang ở đó trầm ngâm quan sát sự biến đổi của nó.

Nhóm người này mới là những người mạnh nhất của U Ám Tinh, toàn bộ đều có cảnh giới Phản Hư Tam Tầng Cảnh, rất nhiều người trong số họ đã ở đây quan sát vài tháng, thậm chí nửa năm. Mục đích là để truyền tin tức mới nhất về Lưu Viêm Sa Địa về tông môn, để tông môn sớm chuẩn bị.

Ảnh Nguyệt Điện cách nơi này khá xa, đến đây đương nhiên cũng đã muộn, sau khi ba người hạ xuống liền tìm một vị trí ngẫu nhiên không có người.

Ngụy Cổ Xương nhìn ra xa nói:

- Dương huynh ở đây chờ ta một lát. Ta đưa sư muội đi tìm sư thúc đang ở đây, ra mắt một tiếng, kẻo các vị ấy lại nói chúng ta thất lễ.

- Ngụy huynh không cần lo cho ta, cứ tự nhiên. - Dương Khai nhẹ gật đầu.

Ngụy Cổ Xương lúc này mới cùng Đổng Huyên Nhi vận Tinh Thoa, bay về một hướng khác, một lát sau thì không thấy bóng dáng nữa.

Dương Khai không để ý đến họ, mà quan sát bốn phía, các võ giả đến đây đều kết thành đội, một đội ít nhất cũng có hai mươi người, phần lớn giống như Ảnh Nguyệt Điện, có khoảng năm mươi người tụ tập một nơi.

Bọn họ đều nhìn Dương Khai đầy tò mò, trong mắt không ít người đều lộ rõ vẻ khinh miệt.

Tu vi cảnh giới của Dương Khai quá thấp, hơn nữa lại đi cùng Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi, rất dễ khiến người khác hiểu lầm là ba người xuất thân từ tiểu gia tộc nào đó, chỉ có những tiểu gia tộc như thế mới có hai ba người tiến vào Lưu Viêm Sa Địa.

Dương Khai ngồi xuống chưa được bao lâu, liền có một nhóm hai người đi tới, đứng trước mặt hắn nhìn từ trên xuống.

Dương Khai thấy rõ hai người này là từ một đội có khoảng ba mươi người đi ra, có thể có một đội ba mươi người tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, thế lực này tuy không so được với Ảnh Nguyệt Điện, nhưng chắc cũng không phải thế lực nhỏ.

Hơn nữa không chỉ có bọn họ, trong những nhóm lớn nhỏ kia đã có rất nhiều người đứng lên, muốn đi về phía hắn. Nhưng tốc độ của hai người này nhanh hơn khiến bọn họ đành tạm thời bỏ qua, đứng tại chỗ âm thầm quan sát bên này.

“Bọn họ tìm mình làm gì?” - Dương Khai thầm thấy khó hiểu.

Hai người tuổi không lớn lắm, ước chừng ba mươi, bốn mươi tuổi, một người là võ giả Thánh Vương Tam Tầng Cảnh, một người là võ giả Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh, trông cũng không phải hạng người gian ác gì. Chỉ có điều, trên trán gã Thánh Vương Tam Tầng Cảnh có một vết sẹo đỏ thẫm hình bàn tay khiến hắn trông có chút dữ tợn.

- Vị bằng hữu này. - Người đàn ông mặt sẹo lên tiếng chào hỏi một câu. - Ngươi cũng muốn vào Lưu Viêm Sa Địa sao?

Lời hắn hỏi tuy không có vấn đề gì, nhưng Dương Khai rõ ràng nghe thấy trong giọng nói của hắn có chút nghi ngờ và xem thường.

Ngược lại, người đàn ông sau lưng hắn lại dùng ánh mắt nóng rực nhìn Dương Khai, dường như trên người Dương Khai có thứ gì đó mà hắn ta muốn.

Dương Khai vốn không muốn để ý đến hai người này, nhưng lần này dù sao cũng là theo chân Ảnh Nguyệt Điện đến đây, nếu xảy ra xung đột gì, e rằng sẽ khiến Tiền Thông khó xử, nghĩ vậy liền kiềm chế bản thân, gật đầu nói:

- Đúng vậy.

Người đàn ông kia toét miệng cười:

- Thực lực của ngươi không cao, vào bên trong rất nguy hiểm.

- Đó là chuyện của ta. - Dương Khai đã mơ hồ đoán được bọn họ muốn làm gì. Trước đó Tiền Thông nói số người tiến vào Lưu Viêm Sa Địa có thể thay đổi, hai người này e rằng đang nhắm vào danh ngạch của mình.

Những người khác đứng dậy muốn đến đây, có lẽ cũng có cùng mục đích này, chỉ là gã đàn ông mặt sẹo này đã nhanh chân đến trước.

Quả nhiên, gã đàn ông mặt sẹo kia lắc đầu nói:

- Ta nói lời này cũng là vì tốt cho ngươi thôi. Ngươi xem, các ngươi chỉ có ba người, đôi nam nữ kia trông như tình chàng ý thiếp, vào bên trong chắc cũng không đoái hoài đến ngươi. Chuyến đi này thực sự là thập tử vô sinh.

Hắn vừa nói vừa ra vẻ khoa trương, giọng điệu nửa dụ dỗ nửa dọa dẫm, dường như thực sự lo lắng cho sự an toàn của Dương Khai. Thấy Dương Khai biểu hiện lạnh nhạt, không chút sợ hãi, hắn không khỏi cảm thấy có chút mất hứng, bèn nói:

- Ta muốn làm một vụ mua bán, bằng hữu có muốn hay không?

- Không có hứng thú. - Dương Khai quả quyết từ chối, đã biết bọn họ muốn làm gì, hắn đương nhiên không muốn nhiều lời với họ.

- Đừng vội từ chối thế chứ. - Gã mặt sẹo cười thầm, ngồi xổm xuống nhỏ giọng nói: - Bằng hữu, ngươi xem, nếu ngươi mạo hiểm tính mạng tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, làm không tốt sẽ không ra được. Ngươi vào trong, không phải là muốn tìm lợi ích sao? Ta có một cách, vừa có thể cho ngươi có được lợi ích, lại không khiến ngươi nguy hiểm đến tính mạng.

Nói đến đây, hắn lấy từ trong nhẫn không gian của mình một món bí bảo ra, đưa cho Dương Khai:

- Đây là một món bí bảo Thánh Vương hạ phẩm, chất lượng không tệ, tặng cho bằng hữu. Tin rằng sau khi ngươi luyện hóa nó, thực lực chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều. Dĩ nhiên ta cũng không phải tặng không, ta chỉ muốn lệnh bài thông hành trên người ngươi.

- Lệnh bài thông hành nào? - Dương Khai ngạc nhiên.

- Chính là vật chứng để tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, đừng giả vờ ngốc! - Tên võ giả Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh dùng ánh mắt nóng rực nhìn Dương Khai chằm chằm, trừng mắt quát khẽ.

- Lại còn có thứ này? - Dương Khai nhíu mày, hắn thật sự không nghe Ngụy Cổ Xương nhắc tới, hơn nữa Tiền Thông cũng chưa cho hắn cái vật chứng gì cả.

Thấy dáng vẻ ngỡ ngàng của Dương Khai, gã đàn ông mặt sẹo kia cho là hắn giả vờ ngây ngốc, không khỏi cười lạnh một tiếng:

- Bằng hữu, đừng có không biết điều. Sư đệ ta chỉ muốn cùng chúng ta vào Lưu Viêm Sa Địa, nhưng tiếc là số lượng danh ngạch của Thanh Tước Môn chúng ta không đủ, bây giờ chọn ngươi là cho ngươi thể diện. Hơn nữa, ta cũng không phải muốn không lệnh bài thông hành của ngươi, không phải đã đưa cho ngươi một món bí bảo rồi sao?

- Một món bí bảo cấp Thánh Vương hạ phẩm mà nghĩ có thể mua được lệnh bài của ta sao? - Dương Khai không ngừng cười lạnh: - Đừng nói ta không có lệnh bài gì đó, cho dù có cũng sẽ không bán cho ngươi.

- Bằng hữu đây là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt sao? Ngươi có thể cho ta xem nhẫn không gian của ngươi không? - Sắc mặt gã mặt sẹo cũng sa sầm xuống.

- Muốn xem nhẫn không gian của ta? Ngươi có tư cách đó sao? - Dương Khai thần sắc lạnh lùng.

Nhẫn không gian của mỗi võ giả đều là thứ riêng tư, trong tình huống bình thường người khác không thể đưa ra yêu cầu như vậy, lời nói của gã mặt sẹo khiến Dương Khai giận dữ, đây không khác gì trực tiếp hạ nhục người khác.

- Sư huynh, nói nhiều với hắn làm gì, cứ cướp là được rồi, hắn cũng chẳng dám làm gì đâu. - Tên võ giả Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh kia dường như rất muốn vào Lưu Viêm Sa Địa, không kiềm được liền thúc giục gã mặt sẹo.

Thấy gã mặt sẹo có chút chần chừ, hắn đưa tay chộp về phía nhẫn không gian của Dương Khai.

Sự kiên nhẫn của Dương Khai đã tới cực điểm, hai người này luôn ở trước mặt mình ra oai, dáng vẻ không mua được thì cướp đoạt bằng được, thực khiến người khác cảm thấy ghê tởm. Thấy tên võ giả Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh kia chộp tới, Dương Khai không những không né tránh, ngược lại còn đưa tay chụp lấy tay hắn.

Đường đường là một Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh, làm sao có thể tránh được công kích của Dương Khai. Không kịp đề phòng, hắn đã phát hiện tay mình bị đối phương nắm lấy.

Đang lúc vẫn còn kinh ngạc, một loạt âm thanh “răng rắc” vang lên, hắn hoảng sợ nhìn tay mình, phát hiện bàn tay của hắn không ngờ bị đối phương vặn thành hình bánh quai chèo, cảm giác đau đớn tột cùng bây giờ mới truyền đến, từ trong miệng hắn phát ra tiếng hét kinh thiên động địa, trong phút chốc trên trán đã đổ ra những giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu.

- Ngươi dám! - Gã mặt sẹo cho tới bây giờ mới kịp phản ứng, thấy sư đệ của mình không ngờ thua thiệt nặng như vậy, thánh nguyên toàn thân bùng nổ, tung một quyền nhắm thẳng vào mặt Dương Khai.

Nắm đấm kia lực lượng hùng hồn, tấn công vào yếu huyệt của Dương Khai, rõ ràng là muốn giết người.

Dương Khai thuận tay kéo gã sư đệ kia chắn trước người mình.

Gã mặt sẹo thu quyền không kịp, trong chớp mắt sắc mặt hoàn toàn biến đổi, vội vàng chỉ có thể thu lại một nửa kình lực.

Một tiếng “bịch” nặng nề vang lên, gã sư đệ kia mặt trắng bệch như tờ giấy, thân hình cong lại như con tôm, ngã xuống đất không ngừng co giật.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!