Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1171: CHƯƠNG 1171: KHÍ PHÁCH PHI PHÀM

Không đợi tên mặt sẹo kia có động tác gì, Dương Khai liền tung một quyền, đánh thẳng vào mặt hắn.

Lại một tiếng nặng nề vang lên, tên mặt sẹo bay lên không trung, xoay vài vòng rồi mới nặng nề rơi xuống đất, bụi cát bay mù mịt.

Một Thánh Vương tam tầng cảnh như hắn, nếu không phải vì vừa ra tay làm bị thương sư đệ của mình mà nhất thời thất thần, thì sẽ không bị Dương Khai dễ dàng đánh ngã như vậy, ít nhất cũng có thể chống đỡ vài chiêu.

Nhưng sự sơ suất khinh thường đã khiến Dương Khai đắc thủ.

Biến cố bên này phát sinh nhanh như chớp, các võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh kia chỉ kịp nhìn thấy Dương Khai đang túm lấy tên mặt sẹo bị đánh ngã xuống đất, tất cả chỉ diễn ra trong vòng một hơi thở.

Điều này khiến những võ giả vẫn âm thầm chú ý bên này hiện rõ vẻ sợ hãi, trong mắt ai nấy đều lộ vẻ không thể tin được.

Một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh lại có thể một quyền đánh bay Thánh Vương tam tầng cảnh? Cho dù người sau có chút khinh thường, cũng không đến nỗi không chịu nổi một đòn như vậy.

- Tiểu tử này xuất thân từ gia tộc nào? Lại mạnh đến thế.

- May mà vừa rồi ta không qua đó, bằng không e rằng cũng có kết quả như Doãn Kiện Trung.

- Tiểu tử này tiêu rồi, tuy rằng có vẻ rất lợi hại, nhưng dám ra tay với Doãn Kiện Trung giữa bao đệ tử Thanh Tước Môn như vậy, quả là điên rồ, gia tộc hắn cũng khó thoát khỏi tai ương!

Một loạt tiếng bàn tán xôn xao từ những nhóm người kia vang lên.

Gần ba mươi người của Thanh Tước Môn cũng đều sắc mặt lạnh lùng, đồng loạt đứng lên, không chút thiện ý nhìn chằm chằm Dương Khai, tức giận xông tới.

Trong Thanh Tước Môn, duy nhất một lão giả lưỡng tầng cảnh dẫn đội kia sắc mặt âm trầm chăm chú nhìn bên này. Lão dựa vào thân phận không tiện nhúng tay, cũng không ngăn cản đệ tử hành động.

Hiển nhiên là muốn đệ tử dạy cho Dương Khai một bài học.

Trong chớp mắt, vị trí của Dương Khai đã bị nhóm ba mươi người bao vây. Những người này đều nhìn chằm chằm hắn, không ít kẻ phát ra tiếng cười quái dị, nghe rợn người.

Tên mặt sẹo tên Doãn Kiện Trung kia khó khăn bò dậy, trên mặt vẫn còn vẻ kinh hãi, dường như không thể tin mình lại thua thảm hại dưới tay Dương Khai như vậy. Sau khi đứng dậy, sắc mặt hắn lúc trắng lúc xanh.

Mà tiếng kêu của tên võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh bị Dương Khai bẻ tay kia càng thêm thảm thiết.

- Tất cả chớ động thủ!

Doãn Kiện Trung nổi giận quát một tiếng, ngăn các đồng môn đang xông tới định ra tay với Dương Khai. Hắn dụi dụi con mắt sưng vù có chút hoa lên, sát khí đằng đằng nhìn chằm chằm Dương Khai.

Loại sỉ nhục này, hắn đương nhiên muốn đích thân rửa sạch để lấy lại thể diện.

- Tiểu tử ngươi rất có khí phách, lão tử muốn cùng ngươi mua bán, ngươi không đồng ý thì thôi, lại dám hạ độc thủ. Doãn Kiện Trung lắc lắc cổ, không thừa nhận mình thất bại vì kỹ thuật kém cỏi, mà lại vu cho Dương Khai đánh lén.

Hắn vừa nói như vậy, không ít người chợt bừng tỉnh, thầm nghĩ Doãn Kiện Trung bị đánh lén nên mới sưng mắt, cũng coi là hợp lý.

- Mua bán? Dương Khai cười to không dứt, thần sắc lạnh lẽo quát lên: - Là ép mua ép bán thì có!

Trên mặt Doãn Kiện Trung lóe lên một chút mất tự nhiên, không muốn dây dưa nhiều về vấn đề này, hừ lạnh nói: - Tiểu tử, không cần nói nhiều lời, ngươi dám làm sư đệ của ta bị thương, hôm nay ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.

Lúc nói chuyện, Doãn Kiện Trung liền vận chuyển thánh nguyên toàn thân, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một bí bảo dạng thước.

Một quyền kia của Dương Khai khiến Doãn Kiện Trung hiểu rõ, Thánh Vương nhất tầng cảnh này dường như không hề tầm thường, vì vậy hắn liền lập tức lấy ra bí bảo của mình, muốn nhanh chóng chiến thắng. Tránh để bản thân lại thua dưới tay Dương Khai, nếu lại bại trận, hắn sẽ không thể giải thích hay che giấu sự vô dụng của mình.

Chỉ là đệ tử của một tiểu gia tộc, đến trưởng bối cũng không có, dù cho mình ở đây đánh chết hắn, cùng lắm cũng chỉ bồi thường một ít thánh tinh là xong chuyện, thậm chí còn chẳng cần bồi thường.

Doãn Kiện Trung không hề coi trọng thế lực đứng sau Dương Khai.

Nhưng không đợi hắn động thủ, một trận cười to bỗng từ xa truyền tới: - Rất thú vị, Ngụy mỗ mới rời đi một lúc, sao lại có kẻ dám ức hiếp người của Ảnh Nguyệt Điện ta?

- Ảnh Nguyệt Điện? Doãn Kiện Trung kinh ngạc, ánh mắt bối rối dò xét Dương Khai từ trên xuống dưới.

Gần ba mươi đệ tử Thanh Tước Môn vây quanh Dương Khai kia đồng loạt biến sắc.

Cách đó không xa, Ngụy Cổ Xương được một lớp sương mù đen kịt bao phủ, sải bước tới. Trên tay hắn một quả cầu năng lượng tối đen như mực, tựa như đang cầm một món đồ chơi bình thường, trong quả cầu năng lượng kia ẩn chứa uy năng cực kỳ khủng bố.

Một luồng cảm giác khiến người khác gần như muốn nín thở tỏa ra từ thân hắn, khiến sắc mặt các đệ tử Thanh Tước Môn vô cùng khó coi.

Trên người Đổng Huyên Nhi luôn theo sát hắn dường như cũng có một luồng năng lượng kỳ lạ đang lưu chuyển, từng làn gió nhẹ nhàng vây quanh thân thể mềm mại của nàng, tựa như ong bướm bay lượn, nhìn vô cùng xinh đẹp.

- Ngươi là người của Ảnh Nguyệt Điện? Doãn Kiện Trung cũng không dám khinh thường Dương Khai thêm nữa, vội vàng lên tiếng hỏi.

- Tuy rằng ta với ngươi không quan hệ, nhưng ta vẫn nói cho ngươi biết, ta không phải người của Ảnh Nguyệt Điện. Dương Khai giọng mỉa mai nhìn hắn: - Muốn ra tay thì nhanh lên, không cần lo lắng Ảnh Nguyệt Điện sẽ trả thù.

Vừa rồi Doãn Kiện Trung bá đạo uy phong như thế, nhưng sau khi nghe Ngụy Cổ Xương nói ra ba chữ Ảnh Nguyệt Điện, tên này lập tức trở nên như chuột gặp mèo.

Nghe Dương Khai chế nhạo, sắc mặt Doãn Kiện Trung biến hóa muôn vàn, mặc dù khẩu khí ấy khiến hắn tức lộn ruột, nhưng bất luận thế nào cũng không dám biểu lộ địch ý với Dương Khai.

Ngụy Cổ Xương dẫn Đổng Huyên Nhi đi thẳng tới, đệ tử Thanh Tước Môn chắn trước mặt hắn tự động tách ra thành một lối, để hắn thoải mái đi tới bên cạnh Dương Khai.

- Dương huynh, không sao chứ? Ngụy Cổ Xương nhìn Dương Khai, phát hiện hắn không hề bị thương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù nghe Tiền Thông nói hắn có thể đánh chết võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng dù sao nghe đồn là một chuyện, mắt thấy lại là chuyện khác. Thực lực chân chính của Dương Khai ra sao, hắn cũng không rõ. Nhưng giờ thấy Dương Khai bị ba mươi người vây quanh mà sắc mặt không đổi, vẫn giữ vẻ thản nhiên như không, Ngụy Cổ Xương cũng không khỏi giật mình.

Nếu không có bản lĩnh, sao có thể thản nhiên đến thế? Hắn tự tin thoát thân khỏi vòng vây tấn công của ba mươi võ giả Thánh Vương sao?

- Ngụy huynh đến hơi sớm rồi. Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Ngụy Cổ Xương kinh ngạc, hắn chợt phát hiện Dương Khai này cũng không phải là kẻ an phận. Hắn dường như muốn cùng đám người Thanh Tước Môn này giao thủ một trận.

- Ngụy Cổ Xương, hắn là Ngụy Cổ Xương! Lúc này, trong hàng đệ tử Thanh Tước Môn có người nhận ra Ngụy Cổ Xương, thất thanh khẽ gọi.

Tuy rằng bọn họ cho tới bây giờ vẫn chưa từng gặp mặt, nhưng Ngụy Cổ Xương vừa đến liền nói mình là người của Ảnh Nguyệt Điện, lại tự xưng là Ngụy mỗ, Thánh Vương cảnh có uy thế như vậy, ngoại trừ Ngụy Cổ Xương thì còn có thể là ai khác?

Hơn nữa bên cạnh hắn còn có một cô gái đi theo, nghe nói Ngụy Cổ Xương của Ảnh Nguyệt Điện luôn như hình với bóng với cô gái tên Đổng Huyên Nhi này. Nhìn thấy cảnh này, nếu người của Thanh Tước Môn còn không đoán ra được thân phận Ngụy Cổ Xương thì quả là có mắt như mù.

Thế hệ trẻ trong U Ám Tinh, Phương Thiên Trọng, Khúc Trường Phong, Doãn Tố Điệp, Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi, cùng một số thanh niên ưu tú khác, đều là những cái tên vang dội. Nhưng Ngụy Cổ Xương không khoa trương như Khúc Trường Phong, hắn bình thường rất khiêm tốn, đến nỗi nhiều đệ tử Ảnh Nguyệt Điện chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt.

Nhưng điều này không làm giảm uy hiếp của hắn.

Sau khi biết người đến là Ngụy Cổ Xương, Doãn Kiện Trung sắc mặt biến đổi, miệng đầy chua xót.

Nếu hắn sớm biết tin tình báo này, đâu có dẫn sư đệ tìm đến Dương Khai để mua cái lệnh bài thông hành kia. Tránh còn không kịp, sao có thể tự mình mò tới chỗ để người khác làm nhục?

Không giống như Doãn Kiện Trung ảo não chua xót, lúc này, những võ giả trước đó cũng muốn tìm Dương Khai nhưng lại bị Doãn Kiện Trung nhanh chân hơn đang thầm cảm thấy may mắn. Nếu không, kẻ khó xử bây giờ không phải Thanh Tước Môn mà chính là bọn họ.

- Dương huynh, đã xảy ra chuyện gì? Ngụy Cổ Xương rất tò mò, hắn đưa Đổng Huyên Nhi rời đi một lúc, chỉ là đi tìm Vương sư thúc và Yến sư thúc để chào hỏi mà thôi, vừa trở lại đã thấy Dương Khai bị người khác vây lại.

Dương Khai xem ra cũng không giống người thích gây chuyện thị phi.

- À, những người này mang sư đệ của hắn tới tìm ta muốn mua lệnh bài thông hành vào Lưu Viêm Sa Địa gì đó. Ngụy huynh, lệnh bài thông hành là gì, sao ta chưa từng nghe ngươi nhắc đến? Dương Khai nghi ngờ nhìn Ngụy Cổ Xương.

- Ôi, tại hạ sơ suất quên mất. Ngụy Cổ Xương gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói: - Nhưng cũng không thể trách ta, thứ lệnh bài thông hành này ta cũng chưa cầm đến tay, đều do Tiền trưởng lão cất giữ, chờ Tiền trưởng lão đến đây sẽ phân phát cho mọi người. Khi cửa vào Lưu Viêm Sa Địa mở ra, người của chúng ta đi vào trong đó, nhất định trên tay phải có lệnh bài thông hành, các tiền bối kia mới cho phép đi qua. Không có lệnh bài thông hành là không thể cho vào. Lệnh bài thông hành này là do cao thủ của các thế lực lớn đặc biệt chế tác ra, không thể bị người khác bắt chước chế tạo. À phải rồi, lát nữa Tiền trưởng lão ngoài việc phân phát lệnh bài thông hành, còn sẽ phát cho chúng ta một thứ gọi là Nguyên Từ Chỉ Châm. Chúng ta vào Lưu Viêm Sa Địa sẽ phải dựa vào thứ này để xác định phương hướng.

- Hiểu rồi. Dương Khai khẽ vuốt cằm.

Bản thân Ngụy Cổ Xương cũng chưa cầm đến tay thứ đó, đương nhiên Dương Khai cũng không mong hắn nói cho mình. Có lẽ hắn cũng nghĩ đây không phải chuyện gì lớn, chờ khi Tiền Thông đến đương nhiên sẽ rõ.

Hai người bên này trò chuyện tự nhiên, còn rất nhiều đệ tử Thanh Tước Môn lại như ngồi trên đống lửa, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.

Đám người này, rõ ràng là không coi bọn họ ra gì, bằng không sao lại vô tư hàn huyên về lệnh bài thông hành và Nguyên Từ Chỉ Châm như vậy?

Không chờ Ngụy Cổ Xương và Dương Khai nói xong, Doãn Kiện Trung kia vẻ mặt khép nép, lúc này mới chắp tay ra vẻ thân thiết nói: - Thì ra là Cổ Xương huynh của Ảnh Nguyệt Điện.

- Cổ Xương huynh là để ngươi gọi sao? Ngụy Cổ Xương không chờ hắn nói hết, liền ngắt lời. Ánh mắt cường thế, không coi ai ra gì của hắn khiến mặt Doãn Kiện Trung đỏ bừng, không dám có lời oán hận nào.

Mặc dù mọi người đều là Thánh Vương tam tầng cảnh nhưng Doãn Kiện Trung hiểu rõ, nếu như hắn cùng Ngụy Cổ Xương giao chiến, chưa đến mấy chiêu thì sẽ thua. Mỗi thanh niên ưu tú nổi danh bên ngoài đều là một tồn tại yêu nghiệt.

Doãn Kiện Trung ít nhiều cũng hiểu rõ điều này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!