Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1172: CHƯƠNG 1172: TỨC CẢNH SINH TÌNH, RƯỢU NGON BẰNG HỮU

Dù sao Doãn Kiện Trung cũng là đệ tử xuất sắc nhất của Thanh Tước Môn, tuy rằng danh vọng chưa thể sánh bằng Ngụy Cổ Xương, nhưng với năng lực của hắn, quả thực có tư cách gọi một tiếng Cổ Xương huynh. Trước kia, hắn cùng các thiên tài của môn phái khác khi giao tiếp đều xưng hô như vậy, cũng chẳng mấy ai để tâm.

Nhưng lần này, Ngụy Cổ Xương lại không chút kiêng nể, liên tục chất vấn khiến vẻ mặt Doãn Kiện Trung vô cùng khó chịu, cắn chặt răng sửa lời: - Ngụy huynh...

- Vừa rồi ngươi muốn nói Dương huynh không chịu đựng nổi phải không? Ngụy Cổ Xương lạnh lùng nhìn chằm chằm Doãn Kiện Trung, bắt đầu chất vấn.

Tiền Thông dặn dò hắn dẫn Dương Khai đến đây trước một bước, chính là vì muốn tạo cơ hội cho hắn và Dương Khai trở nên thân thiết hơn. Dương Khai bị người khác gây sự làm cho Ngụy Cổ Xương vô cùng căm tức, hiển nhiên không chịu bỏ qua. Nếu ngay cả chuyện nhỏ như vậy cũng không xử lý được, thì hắn cũng chẳng có tư cách kết giao cùng Dương Khai.

- Chuyện vừa rồi chỉ là một hiểu lầm, nếu sớm biết vị bằng hữu này là người của Ảnh Nguyệt Điện...

- Ta đã nói rồi, ta không phải người của Ảnh Nguyệt Điện. Dương Khai lại cắt ngang lời hắn.

Sắc mặt Doãn Kiện Trung đỏ bừng, không biết nói sao cho phải. Trước mặt ba mươi đồng môn, hắn lại tỏ ra yếu thế trước Ngụy Cổ Xương, điều này vốn đã đủ mất thể diện, nào ngờ lại còn bị chính người nhà làm khó không tha. Hắn biết rằng nếu không giải thích rõ ràng thì sẽ không xong.

Đành mang vẻ mặt buồn bực nói: - Chuyện lần này là Doãn mỗ sai, Doãn mỗ có mắt không tròng, mong Ngụy huynh cùng vị bằng hữu này thứ lỗi!

Nói xong, hắn khẽ chắp tay hành lễ rồi dẫn theo đồng môn rời đi, rời xa chốn thị phi này.

- Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao? Chỉ sợ không dễ dàng như vậy! Ngụy Cổ Xương hừ lạnh một tiếng. Hắn coi thường nhất là hạng người chuyên bắt nạt kẻ yếu. Nếu Doãn Kiện Trung dám chống đối lại hắn, nói không chừng hắn còn coi trọng một chút, nhưng hạng người ỷ mạnh hiếp yếu như vậy, hắn muốn không khinh bỉ cũng khó.

Nhìn từ một góc độ khác, Dương Khai bị ba mươi người bao vây xung quanh mà mặt không đổi sắc, khiến cho hắn vô cùng kính nể.

Doãn Kiện Trung không thể không dừng bước lại, hai tay nắm chặt, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn, nghiến răng quát khẽ: - Ngụy huynh còn muốn như thế nào nữa? Sư đệ ta đã bị vị bằng hữu này bẻ gãy cánh tay, bản thân ta cũng trúng một quyền, trong khi đó vị bằng hữu này của huynh không bị thương chút nào, còn cảm thấy thiệt thòi gì nữa?

- Thiệt thòi hay không ta không biết, dù sao thì khi ta tới các ngươi đã bao vây huynh ấy. Dương huynh bên ngoài dù không bị thương, nhưng bên trong chưa chắc đã không bị kinh sợ.

Dương Khai vẻ mặt lạnh nhạt, ở một bên gật đầu phụ họa theo.

Mấy chục đệ tử Thanh Tước Môn không khỏi há hốc miệng.

Người này mà sợ hãi nỗi gì cơ chứ? Rõ ràng là thái độ không sợ trời không sợ đất, dù dao kề cổ chỉ sợ cũng chẳng chút nhíu mày, làm sao có thể bị làm cho sợ hãi? Rõ ràng là đang nói bậy bạ.

Mặc dù biết Ngụy Cổ Xương và Dương Khai đang nói càn, nhưng không ai dám nghi ngờ. Người ta đang cố ý gây sự, ai lại ngu ngốc thêm dầu vào lửa chứ?

- Dương huynh quả thực bị kinh sợ. Sắc mặt Ngụy Cổ Xương nghiêm túc, liếc nhìn Dương Khai trầm giọng nói.

- Ngụy huynh, xin hãy chừa cho Doãn mỗ một con đường sống. Doãn Kiện Trung bất đắc dĩ thở dài, đè nén cơn tức giận mà nói. Một bên mắt trái của hắn đã tím bầm, là hậu quả của cú đấm lúc nãy từ Dương Khai.

- Một triệu thánh tinh! Ngụy Cổ Xương cũng sảng khoái, liền nói thẳng ra một con số.

- Ngụy huynh không nên ép người quá đáng! Doãn Kiện Trung giận dữ, cắn răng quát: - Ta làm sao có được một triệu thánh tinh chứ?

Thanh Tước Môn mặc dù không tệ, nhưng hắn chỉ là một đệ tử, không thể lúc nào cũng mang theo nhiều thánh tinh đến thế.

- Chỉ một triệu thánh tinh cũng không có, vậy mà ngươi còn muốn mua lại lệnh bài thông hành từ Dương huynh sao? Ngươi đầu óc lú lẫn vì ăn quá nhiều mỡ heo sao?

Dương Khai kinh ngạc liếc nhìn Ngụy Cổ Xương một cái, chợt phát hiện ra rằng, tuy người này nhìn bên ngoài có vẻ chính trực, nhưng thật ra trong bụng toàn là những suy nghĩ xấu xa, nói chuyện cũng vô cùng thất đức, quả nhiên không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

Cũng không biết khi hắn sống chung với Đổng Huyên Nhi có đức hạnh ra sao, có vẻ như sự điềm tĩnh của Đổng Huyên Nhi dường như được tôi luyện từ những lần ăn phải quả đắng của hắn.

Doãn Kiện Trung tức đến xì khói, sắp không thể nhịn được nữa, dáng vẻ như muốn đánh một trận với Ngụy Cổ Xương vậy. Cho dù bị giết, cũng còn hơn là đứng đây chịu hắn tùy ý làm nhục.

Một số đệ tử Thanh Tước Môn khác thì mang theo ánh mắt cầu cứu nhìn về phía cách đó không xa. Phía đó chính là lão giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh phụ trách dẫn đệ tử Thanh Tước Môn tới nơi này. Vẻ mặt lão đang vô cùng khó coi, tuy rằng đã nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của đệ tử trong phái, nhưng vẫn không có ý định tiến lên giải vây.

Chưa nói đến việc Thanh Tước Môn sai trước, hơn nữa đây là xung đột giữa những người trẻ tuổi. Nếu lão chạy tới sẽ phá vỡ quy củ, Thanh Tước Môn có Phản Hư Cảnh, Ảnh Nguyệt Điện của người ta cũng đâu phải không có.

Nếu lão dám đến thật, sẽ chỉ khiến tình hình càng thêm nghiêm trọng mà thôi.

Cho nên mặc dù tức giận trong lòng, nhưng lão cũng chỉ có thể đứng từ xa nhìn lại mà thôi, không dám tùy tiện nhúng tay vào chuyện này.

- Vậy các ngươi có bao nhiêu thánh tinh? Ngụy Cổ Xương hơi dịu giọng nói.

Doãn Kiện Trung quay đầu nhìn sang các đồng môn của mình, dò hỏi vài câu, lúc này mới ủ rũ cúi đầu đáp: - Năm trăm ngàn!

Ngụy Cổ Xương nhìn sang Dương Khai, Dương Khai thản nhiên nói: - Năm trăm ngàn thì năm trăm ngàn, miễn cưỡng có thể đền bù tổn thương tinh thần của ta.

Tất nhiên hắn sẽ không quan tâm năm trăm ngàn thánh tinh cỏn con này, chỉ có điều những kẻ Thanh Tước Môn này nếu dám chọc giận hắn, thì phải trả một cái giá nhất định. Hắn chưa động thủ giết người đã là kết quả tốt nhất rồi, còn về vấn đề thể diện của bọn chúng, Ngụy Cổ Xương còn chẳng cố kỵ, nói gì đến Dương Khai hắn.

Khi Doãn Kiện Trung dẫn theo sư đệ cưỡng ép mua lệnh bài thông hành của hắn, có từng quan tâm đến suy nghĩ và thể diện của hắn không? Nếu không phải hắn cũng có chút bản lĩnh, đổi lại là võ giả của những tiểu gia tộc khác khẳng định đã bị Doãn Kiện Trung đoạt mất rồi.

- Vậy thì năm trăm ngàn, mau đưa đây! Ngụy Cổ Xương khẽ quát, bất mãn nói: - May mà Dương huynh nhân từ, chỉ năm trăm ngàn là xong chuyện. Đổi lại là ta, không lột sạch quần áo của các ngươi, ta sẽ không còn là Ngụy Cổ Xương nữa!

Vừa dứt lời, sắc mặt Ngụy Cổ Xương bỗng nhiên hơi đổi.

Bàn tay nhỏ của Đổng Huyên Nhi không biết từ lúc nào đã nhéo mạnh vào hông hắn một cái, mặt đỏ ửng mà nói: - Huynh ăn nói kiểu gì vậy? Bọn họ còn có rất nhiều nữ đệ tử.

Chẳng những Đổng Huyên Nhi đỏ mặt, mà sắc mặt của mười mấy nữ đệ tử Thanh Tước Môn cũng đỏ ửng cả lên, tất cả đều tức giận trừng mắt nhìn Ngụy Cổ Xương.

Ba mươi đệ tử Thanh Tước Môn phải gom góp một lúc lâu mới đủ năm trăm ngàn thánh tinh. Dù sao bọn họ đến Lưu Viêm Sa Địa này, có rất nhiều hiểm nguy bên trong, nên sẽ không mang theo nhiều thánh tinh trên người. Những thánh tinh này bọn họ chuẩn bị là để sử dụng trong Lưu Viêm Sa Địa khi cần khôi phục thánh nguyên.

Năm trăm ngàn thánh tinh được đưa đến tay Dương Khai, đám người Doãn Kiện Trung lúc này mới mặt mày xám xịt vội vã rời đi.

- Nhát như chuột! Ngụy Cổ Xương nhìn theo bóng lưng đám người kia, lắc đầu khinh thường.

- Thôi, bỏ qua đi, không cần để tâm đến bọn họ nữa. Đổng Huyên Nhi ôn nhu nói, rồi sau đó liền chuyển sang đề tài khác: - Không phải lần này huynh cố ý mang Quỳnh Ngọc Dịch tới để chiêu đãi Dương huynh sao? Dù sao thời gian cũng không còn sớm nữa, còn không mau lấy ra đi.

- Phải, phải, phải, sư muội không nhắc, ta suýt nữa quên mất. Ngụy Cổ Xương cười lớn vỗ đầu một cái, chiếc nhẫn không gian trên tay lập tức phát sáng, lấy từ trong đó ra một bộ bàn ghế cổ xưa, tỏa ra mùi hương thơm ngát. Sau khi sắp đặt bàn ghế xong, liền nhiệt tình mời Dương Khai ngồi xuống, lúc này mới nói: - Vừa rồi ta cùng với Vương sư thúc, Yến sư thúc đi dò la tin tức. Hai vị sư thúc cho hay, thời gian Lưu Viêm Sa Địa mở ra còn ba ngày nữa, hơn nữa nhóm người Tiền trưởng lão cũng sẽ không tới, chúng ta cứ túc tắc vừa uống rượu vừa ngồi chờ là được.

- Được. Dương Khai mỉm cười gật đầu, người ta có hảo ý, hắn tự nhiên sẽ không từ chối.

Ngụy Cổ Xương lấy Quỳnh Ngọc Dịch ra ngoài, đó là hai chiếc hũ vô cùng tinh xảo, được dán giấy niêm phong. Mùi rượu nồng đậm tỏa ra ngào ngạt, tựa như có linh tính tràn vào mũi Dương Khai.

Đổng Huyên Nhi lại lấy ra hai mâm linh quả từ nhẫn không gian của mình, linh quả sáng bóng, nhìn qua đã biết là phi phàm.

Dương Khai cũng không am hiểu về rượu. Ngụy Cổ Xương đưa cho hắn, hắn liền cầm lấy uống cạn. Sau khi uống xong mới phát hiện đây hẳn là một loại linh tửu, tương tự như Thiên Hồng Hoa Nhưỡng do sư thúc Phi Vũ của Thiên Tiêu Tông chưng cất, đều có tác dụng cường thân tráng thể, tăng cường tu vi.

Tuy nhiên, cấp bậc của Quỳnh Ngọc Dịch so với Thiên Hồng Hoa Nhưỡng của Phi Vũ sư thúc ưu việt hơn rất nhiều. Dù sao nơi đây cũng là Tinh Vực, vật liệu để ủ rượu cũng quý hiếm hơn rất nhiều.

Sau khi uống một ngụm rượu vào bụng, Dương Khai lập tức cảm thấy tốc độ vận chuyển thánh nguyên nhanh hơn gấp mấy lần. Rượu tựa như linh dịch, thẩm thấu vào thân thể, ẩn sâu vào trong máu, dường như đang chờ đợi thời cơ để bộc phát.

Ngụy Cổ Xương cạn một ngụm lớn đầy sảng khoái, vẻ mặt thỏa mãn, lúc này mới giải thích với Dương Khai: - Ngụy mỗ chế tạo được Quỳnh Ngọc Dịch này là do trước đây rất lâu, trong một lần mạo hiểm đã đoạt được phương pháp ủ rượu. Có thể nói, trên khắp U Ám Tinh, ngoài Ngụy mỗ ra không có người thứ hai biết cách ủ rượu. Dương huynh không nên xem thường loại linh tửu này, tuy rằng tu vi không tăng lên được là bao, nhưng uống linh tửu này trong một thời gian dài sẽ có hiệu quả khôi phục thánh nguyên. Hiện tại uống hết một vò này, ít nhất trong nửa tháng tiếp theo, nó đều có thể giúp Dương huynh khôi phục thánh nguyên.

Nghe hắn nói vậy, Dương Khai lập tức biết rõ phỏng đoán của mình vừa rồi là hoàn toàn chính xác. Chất rượu kia quả nhiên đang chờ đợi thời cơ để bộc phát, vội vàng nói: - Tại hạ không am hiểu về rượu lắm, thứ tốt như vậy lại để cho tại hạ uống vào, e rằng hơi phí phạm thiên vật.

Ngụy Cổ Xương cười lớn: - Rượu ngon không có tri kỷ chia sẻ, cũng chẳng tính là rượu ngon. Huyên Nhi không uống được rượu, Ngụy mỗ ở Ảnh Nguyệt Điện cũng chẳng có bằng hữu cùng chung chí hướng. Bây giờ gặp được Dương huynh, có thể cùng Dương huynh thân mật trò chuyện, quả thực là may mắn. Dương huynh không cần nói như vậy, nói vậy chính là không nể nang Ngụy mỗ.

Cũng không biết hắn là thật lòng hay là do Tiền Thông căn dặn, dù sao hiện tại Ngụy Cổ Xương và Dương Khai dường như rất hợp ý nhau.

- Vậy ta không khách khí. Dương Khai cười lớn, học theo phong cách của Ngụy Cổ Xương, cạn một ngụm lớn, rồi giơ ngón cái lên nói một tiếng 'tuyệt hảo' với Ngụy Cổ Xương.

Đổng Huyên Nhi yên lặng ngồi bên cạnh, mỉm cười hạnh phúc, nhìn hai người Ngụy Cổ Xương và Dương Khai ngươi một ngụm ta một ngụm, khiến cho dung nhan vốn phi phàm của nàng càng thêm kiều diễm.

Cũng không biết là do rượu hay tức cảnh sinh tình, khiến Dương Khai âm thầm tưởng tượng, nếu giờ phút này cũng có Tô Nhan hoặc Hạ Ngưng Thường ở đây, các nàng nhất định cũng sẽ giống như Đổng Huyên Nhi, yên lặng ngồi bên cạnh mình.

Đối với các nàng mà nói, chỉ cần có thể ở cùng nam nhân mình yêu thương, có lẽ dù trời long đất lở, các nàng cũng sẽ không nhíu mày.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!