Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1181: CHƯƠNG 1181: ĐÁNH LÉN

Không thể ngự không phi hành quả thật khiến người ta vô cùng khó chịu, khe nứt này sâu đến ngàn trượng, dù tốc độ của Dương Khai có nhanh đến đâu, muốn leo lên cũng phải mất nửa canh giờ. Cũng may hắn đã thu được thứ tốt, tâm tình sảng khoái nên cũng không để tâm đến chuyện này.

Nửa canh giờ sau, Dương Khai cuối cùng cũng quay trở lại mặt đất, vừa đứng vững liền thở ra một hơi, lấy Nguyên Từ Chỉ Châm từ trong nhẫn không gian ra để xác định phương hướng.

Nhưng hắn còn chưa kịp cất bước, trong lòng bỗng dâng lên một điềm báo, toàn thân bất giác co rút lại, một cảm giác nguy cơ không thể tưởng tượng nổi từ trên trời giáng xuống.

Loại cảm giác này, tựa như tử thần đang vẫy tay với mình.

Trong lúc vội vã, Dương Khai vận khởi toàn bộ thánh nguyên, thân mình lách sang một bên.

Một luồng ánh sáng đỏ rực chợt lóe lên từ một hướng khác bắn tới, nhắm thẳng vào ngực phải của Dương Khai.

Lực lượng cuồng bạo chấn bay Dương Khai, xương ngực đau đớn tột cùng. Dưới đòn công kích quỷ dị đó, Dương Khai phát hiện mình đã bị thương, hơn nữa còn là trọng thương!

Thân thể còn chưa rơi xuống đất, thần niệm khổng lồ của Dương Khai đã điên cuồng lan tỏa, trong nháy mắt khóa chặt vị trí của kẻ đánh lén.

Vừa nhìn thấy, sát niệm trong lòng Dương Khai lập tức tuôn trào!

Lại là tên ngu xuẩn Tạ Hoằng Văn, bên cạnh hắn còn có hai võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh mà hắn đã gặp qua, chính là hai người được Tạ gia phái tới bảo hộ gã. Lúc này, một người trông có vẻ mệt mỏi, tay cầm một bí bảo hình cây nỏ, trên bí bảo tỏa ra khí tức quỷ dị, dường như đang điên cuồng hấp thụ thánh nguyên của y, khiến y ngày càng suy yếu. Không chỉ vậy, Dương Khai còn thấy trên cánh tay của võ giả cầm cây nỏ bí bảo có một vết cắt, máu tươi đang chảy ồ ạt vào trong đó. Cây nỏ kia giống như một con mãnh thú, máu tươi chảy vào liền biến mất không thấy tăm hơi, khiến cho bí bảo đỏ rực như máu.

Người còn lại thấy vậy, vội lấy mấy viên đan dược từ trong nhẫn không gian ra, nhét vào miệng gã võ giả đang suy yếu.

Về phần Tạ Hoằng Văn, gã dường như cho rằng mình đã chết chắc, liền kích động đứng thẳng dậy trên ngọn đồi nhỏ nơi ẩn nấp, vẻ mặt phấn chấn mong chờ nhìn sang, hưng phấn múa may tay chân, miệng còn lớn tiếng khen hay.

Nhưng khi thấy Dương Khai rơi xuống đất mà vẫn không ngã xuống, Tạ Hoằng Văn liền sững người.

Dương Khai không lập tức đến tính sổ với bọn họ. Tạ Hoằng Văn không đáng lo, gã võ giả vừa phát động cây nỏ bí bảo đánh lén mình trông cũng đã kiệt sức, chỉ sợ cử động cũng khó khăn. Trong mắt Dương Khai, bọn họ đã là người chết, còn lại một Thánh Vương tam tầng cảnh, Dương Khai tự tin với bản lĩnh của mình, muốn giết kẻ này cũng không tốn bao nhiêu công sức.

Hắn vội vàng kiểm tra thương thế của mình.

Trên ngực phải, lúc này đang cắm một mũi tên nhỏ nhắn tinh xảo, linh khí bức người. Mũi tên cắm sâu vào cơ thể hơn ba tấc, dường như đã làm tổn thương đến phổi, khiến Dương Khai hít thở cũng cảm thấy phổi nóng rát.

Trong lòng vừa kinh hãi vừa may mắn. Kinh hãi là vì đối phương lại có loại bí bảo quỷ dị như vậy, có thể phát ra một đòn mạnh đến thế. May mắn là vì mình đã cảm nhận trước được một tia nguy hiểm, kịp thời tránh được yếu hại.

Không cần nghĩ cũng biết, mũi tên này của đối phương vốn nhắm thẳng vào trái tim của mình, nhưng vì mình lách người nên cuối cùng chỉ bắn trúng ngực phải, làm bị thương lá phổi, coi như là may mắn trong cái rủi.

Thân thể cường hãn cũng đã giúp hắn đỡ được đòn này, nếu không nhờ cơ bắp co rút lại kịp thời, mũi tên này đã bắn xuyên qua người Dương Khai!

Sắc mặt Dương Khai âm trầm như nước, sát khí toàn thân không chút che giấu mà tỏa ra. Hắn vươn tay, định rút mũi tên cắm trên ngực phải ra. Nào ngờ nó lại tự động tiêu tán biến mất, chỉ để lại một lỗ máu trên ngực Dương Khai, máu vàng nhàn nhạt chảy ra, sinh cơ dồi dào ẩn chứa trong đó nhanh chóng chữa trị vết thương.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía ngọn đồi kia, từng bước đi tới.

Tạ Hoằng Văn đặt mông ngồi phịch xuống đất, sắc mặt tái nhợt như giấy, run rẩy hô:

- Tạ... Tạ...

Lắp bắp "Tạ..." mãi mà không gọi nổi tên của hai vị võ giả kia.

Tạ Quân còn tưởng gã đang lo lắng cho mình suy yếu, miễn cưỡng cười nói:

- Thiếu gia không cần lo, ta tĩnh dưỡng một hai tháng là ổn thôi, vận dụng bí bảo này nhất định phải trả một cái giá như thế!

Chính vì y có loại bí bảo quỷ dị này, nên mới có tự tin tuyệt đối sẽ tập kích Dương Khai thành công.

Vừa dứt lời, cây nỏ bí bảo vẫn bám trên tay y cuối cùng cũng rơi xuống, không tiếp tục hút máu của y nữa.

Tạ Hoằng Văn muốn mở miệng mắng to, thầm nghĩ bổn thiếu gia lo cho ngươi lúc nào, ngươi có chết cũng chẳng liên quan gì đến bổn thiếu gia.

Trong lòng quýnh lên, miệng lưỡi lại trở nên linh hoạt, hoảng sợ hét lên:

- Hắn qua đây kìa!

- Cái gì?

Hai người Tạ Quân, Tạ Dũng biến sắc, quay đầu nhìn sang, quả nhiên thấy Dương Khai sát khí ngập trời đang chậm rãi bước tới, mỗi bước chân như đang giẫm lên thần kinh yếu ớt của ba người, khiến bọn họ tim đập chân run.

- Không thể nào!

Tạ Quân trợn tròn mắt, không thể tin nổi.

- Hắn không thể nào còn sống được!

Uy lực công kích của bí bảo kia, y hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Hơn nữa, thời cơ y phát động công kích cũng vô cùng chuẩn xác. Tuy không rõ Dương Khai làm cách nào sống sót ra khỏi khe nứt, nhưng đối phương rõ ràng đã đại chiến hơn một ngày, thánh nguyên đang lúc cạn kiệt, trên người quần áo rách nát, đầy vết thương, trông vô cùng chật vật, cho nên y mới không chút do dự phát động công kích.

Một đòn quỷ dị như thế, Phản Hư Cảnh trở xuống không ai có thể ngăn cản! Cho dù là Phản Hư Cảnh, nếu vận dụng "Thế" không đủ thuần thục, cũng phải chết chắc. Trên đời này, thứ có thể đỡ được một đòn này, chỉ có "Thế" của cường giả Phản Hư Cảnh!

Dù y có không tin thế nào đi nữa, sự thật vẫn bày ra trước mắt, Dương Khai quả thật còn sống, thương thế dường như cũng không đáng kể.

Điều này làm cho Tạ Quân vốn đã rất suy yếu, lập tức mất hết sức lực, người nhũn ra trên mặt đất.

Tên ngu như heo Tạ Hoằng Văn này rốt cuộc đã chọc phải loại tồn tại gì? Ngay cả một chiêu tất sát của mình cũng không làm gì được đối phương, vậy mà Tạ Hoằng Văn còn muốn tìm hắn báo thù rửa hận? Tìm hắn báo thù thì thôi đi, còn kéo cả mình xuống nước là sao?

- Tạ Dũng... ngươi làm gì?

Bỗng nhiên Tạ Hoằng Văn kinh hô.

Tạ Quân yếu ớt quay đầu lại, cười thê lương.

Tạ Dũng lại không nói một lời, quay người bỏ chạy thục mạng. Xem ra y cũng hiểu được Dương Khai này không dễ chọc, cho nên mặc kệ sống chết của những người khác mà bỏ chạy. Võ giả có cảnh giới thực lực đến trình độ như bọn họ, đều có cảm giác nguy cơ bản năng. Nhất định là Tạ Dũng đã nhận ra điều không ổn, mới làm như vậy.

- Tạ Dũng, ngươi quay lại cho bổn thiếu gia!

Tạ Hoằng Văn không dám đối mặt với Dương Khai, nhưng lại không chút khách khí với Tạ Dũng, chỉ muốn giữ y lại để tìm kiếm một chút cảm giác an toàn, liền hét lớn:

- Nếu ngươi dám chạy trốn, cẩn thận bổn thiếu gia trở về nói cho cha ta biết, ngươi cứ chờ chịu gia pháp trừng trị đi!

Tạ Dũng nào có để ý đến gã, chạy như bay.

- Đừng tốn sức nữa, ngươi muốn sống thì mau chạy đi, cũng không biết có chạy thoát được không.

Tạ Quân bình thản nói, y biết dù sao mình cũng chết chắc, nên thần sắc lại trở nên thản nhiên, lẩm bẩm tự nói:

- Ừm! Ta thấy ngươi chạy không thoát đâu, ngươi chết chắc rồi. Ha ha ha! Không ngờ Tạ Quân ta lại phải cùng xuống suối vàng với một tên ngu như heo nhà ngươi, thật là sỉ nhục!

Trong kế hoạch ban đầu, sau khi Tạ Quân vận dụng một chiêu này, vốn sẽ do Tạ Dũng bảo vệ an toàn cho y. Nhưng bây giờ Tạ Dũng cũng đã bỏ chạy, dù cho Dương Khai không giết y, một mình y cũng không thể sống sót trong Lưu Viêm Sa Địa.

Y không trông chờ Tạ Hoằng Văn sẽ chăm sóc mình.

Tạ Hoằng Văn ngẩn ra, lập tức dữ tợn trừng mắt nhìn Tạ Quân:

- Ngươi gọi ta là gì? Ngươi dám gọi bổn thiếu gia là đồ ngu như heo? Ngươi...

Tạ Hoằng Văn bỗng nhiên im bặt, bởi vì gã phát hiện tên đệ tử Tạ gia vẫn luôn cung kính nghe lời mình, lúc này lại dùng ánh mắt châm chọc đùa cợt nhìn mình. Ánh mắt đó giống như... giống như trước kia mình nhìn xuống con kiến bò tới bò lui dưới đất, là ánh mắt khinh thường coi rẻ.

Tiếng gió rít đánh tới, Tạ Hoằng Văn hét thảm một tiếng rồi lăn ra đất. Chờ gã ngẩng đầu lên, lại phát hiện Dương Khai đã lẳng lặng đứng trước mặt mình, khiến tâm thần người ta nặng nề như đang đối mặt với một ngọn núi cao.

Lưu Viêm Sa Địa vốn rất nóng, nhưng bây giờ Tạ Hoằng Văn lại cảm thấy cực kỳ lạnh lẽo, rét buốt như rơi vào hầm băng, đông cứng đến cả thần hồn, gã không tự chủ được mà run lên bần bật.

Tiếng rồng ngâm cao vút truyền ra, Tạ Hoằng Văn mở to mắt, nhìn thấy một con hắc long khổng lồ lắc đầu vẫy đuôi bay ra từ người Dương Khai, sau đó đuổi theo hướng Tạ Dũng chạy trốn.

Không bao lâu, bên kia truyền đến tiếng đánh nhau dữ dội và tiếng quát tháo của Tạ Dũng.

Dần dần, động tĩnh bên kia nhỏ đi, tiếng kêu của Tạ Dũng cũng ngày càng suy yếu, cuối cùng im bặt.

Không lâu sau, con hắc long kia quay về, nhập vào người Dương Khai.

Không cần nghĩ, Tạ Hoằng Văn cũng biết kết cục của Tạ Dũng như thế nào. Gã bỗng nhiên khóc hu hu, vẻ mặt cầu khẩn nhìn Dương Khai, môi run run, như muốn cầu xin tha thứ, nhưng làm sao cũng không phát ra được tiếng nào.

Dũng khí của gã lúc này đã bị rút cạn sạch.

Dương Khai nhìn Tạ Hoằng Văn, ánh mắt lạnh như băng. Chỉ là một tên rác rưởi, lại dám âm thầm sai người đánh lén mình, còn khiến mình bị thương.

- Lần trước ngươi có thể sống sót, là nên cảm tạ Tiền Thông. Đáng tiếc chính ngươi không biết quý trọng cơ hội này, cứ một mực muốn tìm chết, vậy ta thành toàn cho ngươi!

Dương Khai cũng lười nhìn bộ mặt ghê tởm của Tạ Hoằng Văn, vung tay lên, một luồng Ma diệm bao trùm lấy gã, trong nháy mắt đốt thành tro bụi.

Từ đầu đến cuối, Tạ Hoằng Văn đều không dám có ý định chống cự, thật không biết bao nhiêu năm qua gã tu luyện để làm gì.

Ma diệm có thể thiêu đốt tất cả, ngay cả thần hồn của Tạ Hoằng Văn cũng không còn tồn tại, chân chính là thần hồn câu diệt.

Dương Khai lúc này mới nhìn sang Tạ Quân. Người này thật thú vị, biết mình chết chắc nên ngược lại không hề sợ hãi, chỉ đến khi Tạ Dũng chết, y mới lộ vẻ kinh hãi.

Y không thể ngờ, Dương Khai không cần tự mình ra tay, cũng có thể đánh chết Tạ Dũng.

Thực lực như vậy, đã chênh lệch quá xa so với dự đoán của bọn họ.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!