Trong thung lũng, Dương Khai thần sắc lạnh lùng nhìn Tạ Quân, không lập tức xuống tay hạ sát mà cất tiếng:
- Nói đi, làm sao các ngươi biết ta đi hướng này? Đừng bảo là trùng hợp. Lưu Viêm Sa Địa rộng lớn như vậy, nếu không có phương pháp đặc biệt, các ngươi không thể nào cứ bám theo sau ta được. Nếu câu trả lời khiến ta hài lòng, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây. Bằng không...
Sắc mặt Dương Khai trở nên hung tợn, hắn lạnh giọng nói:
- Nếu dám giấu giếm điều gì, ta sẽ cho ngươi nếm trải cảm giác sống không bằng chết. Cứ tin ta đi, ta có đủ cách khiến ngươi hồi phục, rồi từ từ hành hạ ngươi!
Tạ Quân cười khổ, hổn hển thở dốc một hơi rồi mới đáp:
- Rất đơn giản, có đệ tử Ảnh Nguyệt Điện mật báo cho chúng ta vị trí của ngươi. Mọi người đều dựa theo chỉ dẫn của Nguyên Từ Chỉ Châm để tiến vào Lưu Viêm Sa Địa. Chỉ cần xác định được vị trí ngươi đi vào, muốn đuổi theo cũng không phải chuyện khó, mà Tạ Dũng bị ngươi giết chính là một cao thủ truy tung!
Dương Khai khẽ gật đầu, thầm nghĩ quả không khác gì suy đoán của mình.
Sau khi phát hiện kẻ đánh lén là ba người Tạ Hoằng Văn, Dương Khai đã có phỏng đoán này.
Từ lúc tiến vào Lưu Viêm Sa Địa đến nay, hắn chỉ gặp tổng cộng hai người, một người mặc trang phục đệ tử Ảnh Nguyệt Điện ngay khi vừa bước vào, người còn lại thì Dương Khai không nhận ra, nhưng giọng nói có chút quen thuộc.
Theo Dương Khai, đám người Tạ Hoằng Văn có thể đuổi theo mình nhanh như vậy, chắc chắn là có kẻ tiết lộ tin tức, mà kẻ này hẳn là một trong hai người đã thấy được vị trí của hắn.
Bây giờ xem ra quả đúng là vậy. Chẳng trách tên đệ tử Ảnh Nguyệt Điện kia vừa vào Lưu Viêm Sa Địa, thấy hắn liền có vẻ mặt kỳ lạ, nhất định là Tạ Hoằng Văn đã dặn dò trước, nên gã mới vội vã rời đi, hiển nhiên là để báo tin cho Tạ Hoằng Văn.
Hơn nữa, Dương Khai dám chắc Tạ Hoằng Văn không chỉ dặn dò một người, trong số bảy mươi người của Ảnh Nguyệt Điện tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, tuyệt đối không ít kẻ đã động lòng vì tiền tài.
Tiền tài xưa nay luôn khiến lòng người lay động.
- Cho ta một cái chết dứt khoát đi. - Tạ Quân nói xong, liền nhắm mắt nằm trên mặt đất, không còn động đậy.
Dương Khai tiện tay điểm một chỉ, một đạo khí kình bắn ra, xuyên thủng trán Tạ Quân.
Hắn là người giữ chữ tín, đã nói cho đối phương được toàn thây thì sẽ không dùng Ma diệm thiêu đốt.
Dương Khai quay lại nhặt cây nỏ bí bảo lên, cảm nhận một chút liền nhíu mày. Bí bảo này quả thật uy lực không nhỏ, nhưng sử dụng lại có hạn chế rất lớn. Nhìn trạng thái của Tạ Quân sau khi dùng nó, Dương Khai có thể đoán được, cây nỏ này không những điên cuồng thôn phệ thánh nguyên của người sử dụng, mà thậm chí còn muốn nuốt cả máu tươi.
Đây là một món bí bảo tà ác.
Dương Khai không có hứng thú với nó, dùng một lần liền nằm chờ người ta làm thịt, bí bảo này chỉ có thể sử dụng khi có người bảo vệ bên cạnh để phát huy tác dụng ám sát.
Tiện tay ném nó vào nhẫn không gian, Dương Khai lại nhặt lên nhẫn của Tạ Hoằng Văn và Tạ Quân, kiểm tra qua loa rồi không khỏi thất vọng.
Trong nhẫn của hai người, ngoài một ít đan dược dùng để hồi phục và thánh tinh ra thì chẳng còn thứ gì khác.
Nhưng ngẫm lại cũng phải, ngoài bản thân Dương Khai sẽ mang theo toàn bộ gia sản bên người, những võ giả khác khi tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, e rằng đều sẽ để vật phẩm quý giá ở bên ngoài, không dám mang vào. Bằng không một khi xảy ra chuyện bất trắc, tổn thất sẽ vô cùng nặng nề.
Trong số đan dược đó, chỉ có duy nhất một thứ khiến Dương Khai vừa mắt, chính là một lọ năm viên Băng Tuyết đan.
Băng Tuyết đan của hắn đều đã đưa cho Thường Khởi và Hách An, vào đây cũng không có thời gian luyện chế, hiện tại thu hoạch được một ít cũng xem như không tệ, nói không chừng sẽ có lúc dùng đến.
Thấy hai người Tạ Hoằng Văn và Tạ Quân nghèo rớt mồng tơi, Dương Khai cũng chẳng còn hứng thú kiểm tra nhẫn không gian của Tạ Dũng, trực tiếp đi sâu vào Lưu Viêm Sa Địa.
Không còn bị Hỏa Linh Thú cản trở, Dương Khai mượn Phong Lôi Vũ Dực tăng tốc, chỉ mất hơn hai ngày đã rời khỏi thung lũng này.
Càng đi sâu vào trong, uy lực của khu cực nóng càng mạnh. Thể chất của Dương Khai vốn khác người thường, thánh nguyên hùng hồn, lại từng tu luyện công pháp thuộc tính dương, hiện tại còn có Ma diệm hộ thân, cho nên không hề e ngại, chỉ cần vận chuyển thánh nguyên là có thể ngăn cản hỏa độc xâm nhập.
Khu cực nóng rộng lớn vô ngần, Dương Khai một đường tiến sâu, trên đường không gặp một bóng người, thu hoạch ít đến đáng thương. Ròng rã nửa tháng, ngoài vài viên Hỏa Tinh Thạch bậc bảy, hắn cũng chỉ tìm được hơn mười gốc linh thảo thuộc tính hỏa.
Đến lúc này, Dương Khai mới ý thức được Hỏa Tinh Thạch quý giá đến mức nào. Trước đó hắn may mắn chém giết một con Hỏa Linh Thú bậc tám, thu được một viên Hỏa Tinh Thạch to bằng trứng bồ câu, sau đó lại đến thung lũng kia lấy được viên Hỏa Tinh Thạch to như cái thớt, có thể nói thu hoạch còn lớn hơn tất cả những người khác tiến vào Lưu Viêm Sa Địa cộng lại.
Chính vì Hỏa Linh Thú từ bậc bảy trở lên cực kỳ hiếm hoi, nên Hỏa Tinh Thạch mới quý giá như vậy.
Còn Hỏa Linh Thú bậc năm, bậc sáu, Hỏa Tinh Thạch của chúng quá nhỏ, căn bản không có tác dụng gì lớn, chỉ có thể để võ giả hấp thu tu luyện.
Hơn mười gốc linh thảo thuộc tính hỏa cũng tạm được, có cấp Thánh Vương, có cả Hư cấp, nhưng số lượng không nhiều. Dù sao linh thảo có thể sinh trưởng ở khu cực nóng vốn đã không nhiều, điều duy nhất khiến Dương Khai hài lòng là dược tính của chúng vô cùng dồi dào, bốn trăm năm không có người tiến vào, chúng tự nhiên có đủ thời gian để trưởng thành.
Một ngày nọ, Dương Khai đang phi thân về phía trước, trước mắt bỗng lóe lên một tia lửa. Nó giống như một đốm hỏa quang xuyên phá hư không, tốc độ nhanh đến không thể tưởng tượng, ngay khoảnh khắc phát hiện ra nó, thần thức của Dương Khai quét tới nhưng lại không thể bao phủ được nó.
Nó chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt Dương Khai.
- Lưu Viêm Phi Hỏa? - Ánh mắt Dương Khai co rụt lại, lập tức nhận ra đó là thứ gì.
Trước đó Ngụy Cổ Xương từng nhắc tới Lưu Viêm Phi Hỏa quỷ dị, lúc ấy Dương Khai đã có ý định dùng Lưu Viêm Phi Hỏa để tăng cường thần thức hỏa của mình. Nhưng Ngụy Cổ Xương cũng nói, Lưu Viêm Phi Hỏa vô cùng hiếm thấy, nhiều người tiến vào Lưu Viêm Sa Địa như vậy, có khi ở lại nửa năm cũng chưa chắc gặp được, thậm chí có người dù gặp phải cũng không cách nào phát hiện.
Dương Khai không cho rằng hắn nói quá, nhưng bây giờ mới nhận ra mình đã đánh giá quá thấp tốc độ của Lưu Viêm Phi Hỏa.
Chỉ trong nháy mắt, Dương Khai liền đuổi theo, sau lưng tiếng sấm nổ vang, thánh nguyên vận chuyển đến cực hạn, tốc độ của hắn nhanh như tia chớp.
Hắn muốn xem thử, rốt cuộc mình có đuổi kịp được đoàn Lưu Viêm Phi Hỏa kia không.
Dương Khai nhanh chóng thất vọng, đuổi theo nửa canh giờ, hắn phát hiện Lưu Viêm Phi Hỏa đã sớm mất dạng, đành phải dừng lại, cười khổ không thôi.
Thứ này với tốc độ như vậy, ai mà bắt được chứ?
Không biết người trên U Ám Tinh làm sao biết được Lưu Viêm Phi Hỏa có thể khiến thần thức của người ta sinh ra biến dị, nếu họ biết được tin này, chắc chắn đã có người từng thử qua. Nói cách khác, đã có người từng thu được Lưu Viêm Phi Hỏa.
Làm sao thu được? Ngoài cơ duyên xảo hợp ra, không còn cách nào khác.
Dương Khai không tin ở Lưu Viêm Sa Địa này còn có ai tốc độ nhanh hơn hắn, ngay cả hắn còn không đuổi kịp Lưu Viêm Phi Hỏa, những người khác càng không thể.
Đứng đó ủ rũ một hồi, Dương Khai bất đắc dĩ lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm, xác định phương hướng, rồi tiếp tục đi sâu vào Lưu Viêm Sa Địa.
Sáu ngày sau, Dương Khai đứng ở một nơi, nhìn mấy cọng cỏ đỏ rực trước mặt với vẻ mặt cổ quái.
Sau đó hắn đi tới, sờ thử mấy cọng cỏ này, phát hiện chúng vô cùng cứng rắn, sắc bén như lưỡi dao.
Loại cỏ dại này, ba ngày trước hắn đã từng thấy qua một lần, rất giống mấy cọng này, quả thực giống y như đúc. Cỏ dại có thể sinh tồn trong Lưu Viêm Sa Địa tuyệt đối không tầm thường, lúc đó hắn còn tưởng là linh thảo linh dược gì, kết quả đến xem mới phát hiện đúng là cỏ dại, căn bản không có giá trị luyện đan, nên đã bỏ qua.
Nhưng sự sắc bén và cứng rắn của chúng đã khiến Dương Khai có chút kinh ngạc.
Ba ngày trước đã gặp, không ngờ hôm nay lại thấy.
Mình sẽ không bị lạc đường đấy chứ? Dương Khai nhíu mày, lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm, xác định mình không đi lạc, dù sao mấy ngày nay cứ cách một khoảng thời gian hắn lại lấy Nguyên Từ Chỉ Châm ra kiểm tra phương hướng, muốn lạc đường cũng không dễ.
Bật cười lắc đầu, Dương Khai tiếp tục đi tới.
Nhưng rất nhanh, hắn lại quay trở về, để lại một ký hiệu trên bụi cỏ quái dị này rồi mới rời đi.
Lại ba ngày sau, Dương Khai mặt mày âm trầm đứng trước bụi cỏ này, sắc mặt vô cùng khó coi.
Lúc này hắn mới hiểu được, mấy ngày trước không phải ảo giác, mình thật sự đã lạc đường!
Ký hiệu trên bụi cỏ này vẫn không thay đổi, chính là ký hiệu hắn đã lưu lại để phòng hờ trước khi lên đường.
Nhưng mà... tại sao mình lại lạc đường chứ? Ngụy Cổ Xương đã nói, chỉ cần đi theo hướng chỉ dẫn của Nguyên Từ Chỉ Châm là được, nhất định có thể tiến sâu vào khu vực có thiên tài địa bảo.
Chẳng lẽ Nguyên Từ Chỉ Châm này bị hỏng?
Dương Khai không tin một bí bảo như vậy lại dễ dàng hư hỏng. Vậy rốt cuộc là tại sao? Tại sao mình cứ đi vòng vòng trong một phạm vi lớn, lãng phí mất chín ngày trời.
Sắc mặt Dương Khai âm trầm, đứng đó trầm tư.
Bỗng nhiên, hắn nhớ ra điều gì đó, đưa ngón tay lên miệng cắn rách, rồi lướt nhẹ qua mắt trái.
Máu tươi màu vàng kim chảy vào mắt, trong khoảnh khắc, mắt trái của Dương Khai tức khắc biến thành một màu vàng rực. Con ngươi co lại thành một đường hẹp dài, kim quang lấp lánh tỏa ra uy nghiêm vô tận, khiến người ta không rét mà run.
Diệt Thế Ma Nhãn!
Dương Khai nhìn bốn phía, lập tức phát hiện ra điểm bất thường, thế giới trong mắt hắn có chút khác biệt. Mắt phải nhìn thấy vẫn như cũ, nhưng mắt trái lại thấy trong không gian này có những dòng năng lượng vô hình đang chảy, thậm chí những ngọn đồi, đống đất đều trở nên hư ảo.
Trận pháp?
Dương Khai cả kinh, lòng chùng xuống tận đáy.
Diệt Thế Ma Nhãn có thể nhìn thấu mọi hư ảo trên đời, tuy Đại Ma Thần chỉ tu luyện đến Thánh Vương Cảnh, nhưng con mắt của ngài là thần thông thiên phú bẩm sinh, có thể phát huy tác dụng vượt xa cảnh giới Thánh Vương.