Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1197: CHƯƠNG 1197: ÔN THẦN LIÊN LỘT XÁC, THỨC HẢI BIẾN ĐỘNG.

Sau khi hấp thụ lượng lớn năng lượng màu vàng, Ôn Thần Liên không ngừng tỏa ra hào quang lục sắc rực rỡ, tựa hồ chỉ cần hấp thụ thêm một chút nữa là có thể tiến hóa hoàn toàn.

Điều này khiến Dương Khai không khỏi tiếc nuối, bởi hắn biết việc Ôn Thần Liên tiến hóa là vô cùng gian nan.

Khi có được thiên địa chí bảo ôn dưỡng thần thức này, Ôn Thần Liên chỉ mới có ngũ sắc. Dù đã dùng vô số đan dược tăng cường thần thức lực cũng không hề biến đổi. Mãi đến khi nuốt một viên đan dược thượng phẩm cấp Thánh, đã hơn ngàn năm tuổi và có đan vân, Ôn Thần Liên mới tiến hóa thành lục sắc.

Trước kia, Dương Khai hoàn toàn không dám ôm hy vọng về việc nó sẽ tiến hóa thành hình thái thất sắc cuối cùng. Hắn cảm thấy cả đời này có thể đạt được cảnh giới đó đã là một thành tựu vĩ đại.

Nhưng hiện tại, mục tiêu vĩ đại này lại có dấu hiệu sắp thành hiện thực, thật sự khiến hắn vừa hưng phấn, vừa mong đợi, lại xen lẫn chút tiếc nuối.

Hắn đang nghĩ, sau khi Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa, liệu có nên luyện chế một ít đan dược tăng cường thần thức tu vi, dốc sức dùng chúng trợ giúp Ôn Thần Liên tiến hóa.

Việc hắn có thể hấp thụ được bao nhiêu từ đan dược không phải là điều quan trọng nhất, chỉ cần có thể giúp Ôn Thần Liên tiến hóa là đủ, dù phải hao phí vô số Thánh Tinh, lãng phí bao nhiêu đan dược cũng đáng giá.

Mặc sức tưởng tượng một lát, tâm tình Dương Khai vô cùng vui sướng.

Hắn rất kỳ vọng vào sự trợ giúp mà Ôn Thần Liên sau khi tiến hóa đến hình thái cuối cùng sẽ mang lại cho hắn. Trước kia, khi thực lực còn ở cảnh giới thấp, tuy có thể cảm nhận được vô vàn lợi ích của Ôn Thần Liên, nhưng hắn vẫn chưa thể thấu hiểu hoàn toàn. Nhưng giờ đây, khi thực lực cảnh giới đã tăng cao, Dương Khai ngày càng ý thức rõ tầm quan trọng của Ôn Thần Liên.

Trước giờ hắn chưa từng dốc sức tu luyện thần thức lực, nhưng thần thức của hắn vẫn vượt xa các võ giả đồng cấp. Trong đó, tám phần công lao thuộc về Ôn Thần Liên, dĩ nhiên, cũng không thể không nhắc đến Diệt Thế Ma Nhãn.

Không có Diệt Thế Ma Nhãn, hắn không thể không kiêng dè mà hấp thụ cảm ngộ thiên đạo võ đạo của người khác, không thể nào tự thông hiểu cảnh giới mà không gặp bình cảnh, cũng không thể khiến thần thức tu vi tăng tiến mà không chút kiêng dè.

Tạm thời gác lại tâm tư, Dương Khai lấy ra một vật từ nhẫn không gian.

Hắn hoàn toàn không biết vật thể cứng rắn trong ao nước này là gì, lúc đó Dương Khai cũng không có thời gian dò xét, đành thuận tay ném vào nhẫn không gian. Cho tới lúc này hắn mới phát hiện nó là một tinh thể lục giác sáng bóng, lớn bằng quả trứng gà.

Nhìn nó tựa như một khối ngọc thạch hoàn mỹ không tì vết.

Nhưng ngoại trừ vẻ đẹp tinh xảo, nó không hề có bất kỳ điểm đặc biệt nào khác. Khi Dương Khai chạm vào nó trong ao, còn cảm thấy hơi ấm áp. Mặt khác, một luồng năng lượng rét lạnh lại thẩm thấu từ bên trong nó, tràn vào cơ thể Dương Khai.

Nhưng lúc này, nó không hề có gì dị thường. Dương Khai không hề cảm nhận được bất kỳ khí tức năng lượng nào từ bên trong nó. Cau mày quan sát hồi lâu, trên tay Dương Khai nổi lên một tầng Ma Diễm. Ma Diễm xoay tròn, dần dần bao phủ lấy nó, nhưng dù Dương Khai thiêu đốt thế nào, nó vẫn không hề biến hóa.

Điều này khiến cho Dương Khai vô cùng vui mừng. Ma Diễm hiện tại của hắn, dù là bí bảo Hư cấp bình thường cũng khó lòng ngăn cản, chứ đừng nói đến một khối đá không hề có điểm đặc biệt nào.

Không cảm nhận được dao động năng lượng, Ma Diễm cũng không thể thiêu đốt, Dương Khai thử dùng thần thức dò xét.

Nào ngờ, tia thần thức của hắn vừa chạm vào viên tinh thạch lục giác không màu này, nó liền biến mất không dấu vết.

Cùng lúc ấy, một cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái bỗng tràn ngập trong đầu hắn.

Sắc mặt Dương Khai hơi biến đổi, tinh thần vội vàng tiến vào thức hải. Trong thức hải, đại dương đỏ lửa cuồn cuộn sóng dữ. Bảo đảo lục sắc sáng rỡ, ánh lên vạn trượng hào quang, mà trên bầu trời thức hải, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một viên tinh thạch lục giác không màu, chính là vật hắn vừa cầm trên tay.

Đôi mắt Dương Khai trợn trừng, như muốn lồi ra ngoài.

Theo như hắn được biết, thức hải là vật vô hình, cho nên dù mổ sọ phá não của bất kỳ võ giả nào, mắt thường vẫn không thể phát hiện sự tồn tại của thức hải. Đại dương vô hình này, ngoại trừ một vài bí bảo thần hồn đặc thù, vật bên ngoài đều không thể xâm nhập vào.

Diệt Thế Ma Nhãn miễn cưỡng được coi là bí bảo thần hồn, Ôn Thần Liên là thiên địa chí bảo ôn dưỡng thần thức, chúng đều không thuộc loại vật ngoại giới.

Nhưng viên tinh thạch lục giác không màu kia rốt cuộc là vật gì? Ngay khi hắn dùng thần thức dò xét nó, làm sao nó có thể tiến vào thức hải của hắn?

Nhưng hiện tại, có vẻ hắn cũng không thấy chỗ nào bất ổn, nó chỉ mang đến cho hắn sự nhẹ nhàng khoan khoái khó có thể tưởng tượng, không hề có cảm giác nguy hại.

Dương Khai vốn định cẩn thận dò xét thêm một lần nữa, dù sao nếu trong đầu xuất hiện một thứ mà bản thân không thể giải thích được, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy hoảng loạn không yên.

Không chờ hắn có hành động gì, trên bảo đảo lục sắc bỗng bay lên hào quang, biến thành sáu chùm tia sáng chói lòa, từ một vị trí rất xa bay vụt tới, tựa như những dải lụa tơ tằm sặc sỡ, quấn lấy viên tinh thạch lục giác không màu kia. Dưới ánh nhìn ngạc nhiên chăm chú của Dương Khai, viên tinh thạch bị kéo về phía đảo.

Bảo đảo lục sắc biến ảo một hồi, khôi phục thành bản thể Lục Thải Ôn Thần Liên, ráng sáng lục sắc nhanh chóng tắt đi.

Dương Khai vừa chú ý tới nó, linh thể thần hồn lập tức xuất hiện trên bầu trời Lục Thải Ôn Thần Liên. Cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên như hắn dự đoán. Viên tinh thạch không màu kia đang nằm im trên nụ hoa của Lục Thải Ôn Thần Liên, khiến sáu màu sắc của Ôn Thần Liên chiết xạ muôn tía nghìn hồng.

Ngay sau đó, những cánh hoa sen khép lại hướng vào tâm, tựa như một bàn tay đang mở ra rồi bất chợt nắm chặt, nó nhanh chóng biến thành một nụ hoa, tựa một bông sen đang chờ đợi ngày nở rộ.

Sắc mặt Dương Khai biến đổi không ngừng, linh thể thần hồn cũng kích động đến mức run rẩy không thôi.

Tuy rằng hắn không rõ rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, nhưng với tư cách là chủ nhân của Ôn Thần Liên, hắn đủ để biết rằng Ôn Thần Liên đã bắt đầu tiến hóa đến hình thái cuối cùng!

Hiện tại, việc luyện chế đan dược để Ôn Thần Liên tiến hóa đã không còn cần thiết nữa.

Mà thứ thúc đẩy nó tiến hóa như vậy, lại chỉ là một viên tinh thạch lục giác không màu!

Lần trước khi Ôn Thần Liên tiến hóa cũng không hề xuất hiện tình huống này, màu sắc của nó chỉ dần dần tăng thêm khi hấp thụ nhiều năng lượng mà thôi.

Nhưng lần này, trước khi tiến hóa, không ngờ nó lại biến thành một nụ hoa. Dương Khai gần như đoán chắc rằng khi nụ hoa của nó hoàn toàn nở rộ một lần nữa, nó sẽ biến thành Thất Thải Ôn Thần Liên, từ đó lột xác hoàn toàn.

Viên tinh thạch này rốt cuộc là vật gì, xem ra còn lợi hại hơn cả năng lượng màu vàng tích chứa trong ao Tẩy Hồn Thần Thủy, nếu không sao có thể giúp Ôn Thần Liên biến hóa đến mức này.

Dương Khai tinh thần phấn chấn, trên linh thể thần hồn tràn đầy vẻ tươi cười, tâm tình phập phồng khiến thức hải đỏ lửa bỗng dấy lên mấy chục trượng sóng lớn, uy mãnh như núi lửa bạo phát.

Thật lâu sau, Dương Khai mới đè nén sự kích động trong lòng, ánh mắt nhìn về phía nụ hoa Ôn Thần Liên, phát hiện từng vầng sáng rực rỡ đang lấy Ôn Thần Liên làm trung tâm, khuếch tán khắp bốn phía thức hải. Vầng sáng kia khuếch tán rất có quy luật, tựa như nhịp tim vậy.

Mà từng vầng sáng bồng bềnh bay lên cũng tạo ra một chút biến hóa kỳ lạ cho thức hải của hắn. Nước biển vốn đỏ lửa càng trong veo đậm đặc hơn, hỏa lực tích chứa càng thêm hung mãnh. Dược hiệu của Tẩy Hồn Thần Thủy lúc trước dung nhập trong biển mà Dương Khai chưa kịp luyện hóa, vào lúc này bắt đầu tan dần, hoàn toàn dung nhập vào thức hải, tăng cường thần thức lực của Dương Khai.

Trước mắt Dương Khai sáng bừng, tuy Ôn Thần Liên còn đang tiến hóa, nhưng hắn đã bắt đầu thu được lợi ích. Điều này càng khiến Dương Khai nóng lòng muốn nhìn thấy dáng vẻ sau khi nó tiến hóa hoàn toàn.

Tuy Dương Khai rất muốn nán lại đây một hồi, nhưng hắn không nhịn được mà khẽ nhíu mày, sắc mặt lộ vẻ không vui, bởi vì một phần thần thức bên ngoài của hắn đã phát hiện mấy người đang tiến tới phía hắn.

Không còn cách nào khác, linh thể thần hồn của hắn đành rời khỏi thức hải.

Lặng lẽ phóng ra thần niệm, đến khi nhận ra người tới gần hắn là ai, Dương Khai vô cùng kinh ngạc.

Người tới chính là nữ nhân xinh đẹp đã nói chuyện với hắn đôi câu trong thạch thất cùng mấy đồng bạn của nàng ta.

Đoàn người của nữ nhân xinh đẹp có năm người, đều là tu vi Thánh Vương lưỡng tam tầng cảnh, cụ thể đến từ thế lực nào thì Dương Khai không rõ. Nhưng nếu đã có nhiều người tiến vào như vậy, thế lực này khẳng định không phải gia tộc hay tông môn nhỏ, hẳn là không hề tầm thường.

Nàng ta bám theo hắn làm gì? Không phải là thấy hắn thế đơn lực bạc, tu vi không cao, tâm tồn ý xấu chăng?

Trong mắt Dương Khai thoáng hiện hàn quang lạnh lẽo, chú ý động tĩnh bên đó.

Tại bất kỳ nơi nào trong Lưu Viêm Sa Địa, thần thức của các võ giả đều bị áp chế rất nhiều, tuy Dương Khai cũng bị áp chế, nhưng khởi điểm của hắn cao hơn đám người kia rất nhiều, cho nên có thể dễ dàng giám thị động tĩnh của bọn họ mà không bị phát giác.

Tiếng nói chuyện như có như không truyền đến.

- Thẩm sư tỷ, chúng ta tìm tên kia làm gì? Hắn cùng lắm chỉ là võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, thực lực cảnh giới thấp kém tệ hại, để hắn gia nhập không hề có tác dụng gì cho chúng ta, có khi còn gây trở ngại. Một đại hán mặt rỗ hỏi, trên mặt lộ rõ vẻ bất mãn.

- Đúng vậy, Thẩm sư tỷ, nhìn tên kia đã biết hắn không có bản lĩnh gì, cũng không biết là võ giả xuất thân từ gia tộc nhỏ nào, thực lực thấp kém mà cũng có tư cách đi vào đây, gia tộc kia chắc chắn không có võ giả lợi hại hơn. Hơn nữa, để hắn gia nhập, một khi tìm được thứ tốt gì, khẳng định còn phải phân cho hắn một phần, rất không có lợi.

Bốn người cả nam lẫn nữ đi theo sau nữ nhân xinh đẹp đều không hiểu vì sao nàng ta muốn cho Dương Khai gia nhập. Dù nàng ta có lòng tốt, muốn giúp người khác một phen, nhưng nơi này là Lưu Viêm Sa Địa, giúp người ở đâu cũng được, duy chỉ có nơi đây là không thể. Nơi đây tràn đầy nguy cơ, không cẩn thận là mất mạng, bọn họ tự lo còn không xong, đâu có thừa sức mà bận tâm đến người khác.

Đợi bốn người nói xong, nữ nhân xinh đẹp thở dài một tiếng, khẽ mấp máy môi, dịu dàng nói: - Các ngươi đều thấy thực lực cảnh giới của hắn thấp, không có bản lĩnh gì phải không?

- Đúng vậy, điều này không rõ ràng sao? Chẳng lẽ hắn giả heo ăn thịt hổ?

Đại hán mặt rỗ trợn mắt, nghĩ đến một khả năng.

- Cũng không hẳn vậy. Nữ nhân xinh đẹp lắc đầu.

- Một khi đã như vậy, tại sao phải dẫn hắn theo?

- Ha ha, các ngươi đều biết hắn không có bản lĩnh gì, nhưng vì sao hắn có thể tới đây? Lại vì sao có thể vượt qua Khu Cực Nóng?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!