Mỹ phụ vừa dứt lời, bốn người còn lại đều sửng sốt, thầm nghĩ cũng phải, khu vực cực nóng kia khắc nghiệt đến nhường nào, bọn họ đều đã tự mình trải nghiệm. Khi đó, năm người bọn họ đã phải trải qua biết bao gian khổ mới đột phá được khu vực cực nóng để đặt chân đến vùng đất của thiên tài địa bảo này. Hắn chỉ là một Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh nhỏ nhoi, làm sao có thể đến được đây?
- Thẩm sư tỷ biết được nguyên nhân sao? - Bốn người tò mò nhìn về phía mỹ phụ.
Mỹ phụ lắc đầu:
- Tỷ không biết, nhưng tỷ cảm thấy, hắn là người mang đại số mệnh!
- Người mang đại số mệnh… - Bốn nam nữ kia nhìn nhau.
Thẩm mỹ phụ mỉm cười, hé môi nói:
- Nói ra e rằng các ngươi không tin, nhưng bản thân tỷ lại rất tin vào chuyện này. Có những người trời sinh vận số hơn người, đây là cơ duyên mỗi người khác nhau, cho nên mới có chuyện võ giả tư chất tương đồng nhưng con đường phát triển lại hoàn toàn khác biệt. Mà những năm qua tỷ cũng gặp không ít người có số mệnh lớn, mỗi khi ở bên cạnh họ, cũng ít nhiều thu được một ít lợi ích.
Nam nhân mặt rỗ bất giác co giật khóe miệng, ngập ngừng hỏi:
- Thẩm sư tỷ, ý của tỷ là nếu chúng ta dẫn hắn theo, sẽ thu được lợi ích không ngờ tới?
- Chính là ý này. Các ngươi ngẫm lại mà xem, hắn chỉ là một võ giả Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh, có thể thông qua khu vực cực nóng đã là một kỳ tích. Tỷ cảm thấy không phải hắn dựa vào bản lĩnh, mà là đã tìm được một con đường an toàn để đến đây, mới có thể xâm nhập vào vùng đất thiên tài địa bảo này. Bằng không với tu vi cảnh giới của hắn, tuyệt đối không thể nào xông qua đoạn đường phong tỏa cuối cùng trong khu vực cực nóng. Hắn dựa vào cái gì? Chính là dựa vào số mệnh của hắn. - Mỹ phụ nói bằng giọng êm dịu, tuy lời của nàng không đủ sức thuyết phục, nhưng nghe lại rất xuôi tai. - Đương nhiên, chỉ dựa vào điều này thì còn chưa đủ rõ ràng. Sau đó chuyện xảy ra trong thạch thất, mọi người đều đã biết.
- Trong thạch thất… - Mọi người hồi tưởng lại, tự nhiên nhớ tới biểu hiện cùng những chuyện Dương Khai đã trải qua, nhất thời đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
- Nhớ ra chưa? Lúc đó tỷ nghĩ Tẩy Hồn Thần Thủy đã bị Khúc Trường Phong phân phát hết, hắn sẽ không thể có được chút lợi lộc nào, tỷ còn khuyên hắn đừng lãng phí thời gian mà mau chóng rời đi. Nhưng ai biết được tình thế xoay chuyển, cuối cùng mọi người vẫn phải ngâm mình chung trong ao. Mặc kệ hắn lấy được bao nhiêu lợi ích, tóm lại vẫn có thu hoạch. Võ giả tiến vào Lưu Viêm Sa Địa nào chỉ chục ngàn người, đến được khu thiên tài địa bảo tối thiểu cũng phải ba bốn ngàn, nhưng người được lợi trong thạch thất thì cũng chỉ hơn ba mươi người, và chỉ duy nhất hắn là Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh!
- Nghe Thẩm sư tỷ nói vậy, vận số của tên tiểu tử đó quả thật không tầm thường. - Nam nhân mặt rỗ vuốt râu trên mặt, khẽ gật đầu, dường như cảm thấy mỹ phụ này nói cũng có lý.
Thứ như số mệnh vốn quá mờ mịt hư vô, nhưng bất kể nhìn thế nào, võ giả Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh kia cũng có vận số không hề kém.
- Sư tỷ, có câu nói hết khổ lại sướng, lỡ như số mệnh của hắn đã dùng hết rồi thì sao…
Một nữ võ giả trong nhóm khẽ lo lắng, trên đời này làm gì có chuyện phú quý từ trên trời rơi xuống, cũng chẳng có vận may nào là dùng mãi không cạn.
- Không sao cả, dù sao dẫn hắn đi theo thì chúng ta cũng không tổn thất gì. Nếu thật sự có thể tìm được thứ gì tốt, chia cho hắn một chút là được, không tìm được cũng là do chúng ta không đủ may mắn mà thôi. - Mỹ phụ cười thoải mái.
- Nếu sư tỷ đã nói vậy, thế cứ dẫn hắn đi cùng. - Nam nhân mặt rỗ thấy mỹ phụ kiên quyết như thế, cũng không phản đối nữa. Quả thật đúng như mỹ phụ nói, dẫn hắn theo cũng không có tổn thất gì, cùng lắm là chia cho hắn một chút lợi ích. Hắn chỉ là Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh, chia cho hắn bao nhiêu là bấy nhiêu, chẳng lẽ hắn còn có thể chống đối hay sao?
Nếu thật sự gặp phải nguy hiểm gì quá lớn, hắn đành tự cầu đa phúc vậy. Dù sao Thẩm sư tỷ cũng đã nói hắn là người mang đại số mệnh, chắc sẽ không dễ dàng bỏ mạng như vậy.
Nam nhân mặt rỗ đã nói vậy, những người khác cũng không có ý kiến, liền theo mỹ phụ dẫn đường, đi về phía trước.
Dương Khai thu hồi thần thức, sắc mặt trở nên cổ quái.
Người mang đại số mệnh? Hắn không khỏi bật cười.
Tìm được thạch thất kia, quả thật có một phần may mắn, nhưng chủ yếu là do bản thân mình tài cao gan lớn, không hề e ngại Khúc Trường Phong nên mới quyết ở lại. Đổi thành người khác, e là đã sớm rời đi, làm gì còn lấy được lợi lộc gì.
Còn việc vượt qua khu vực cực nóng... chuyện này thì có gì khó khăn? Liên quan gì đến vận số chứ?
Tuy nhiên, khi đã hiểu được ý đồ của họ, Dương Khai lại thu lại vẻ không vui, dù sao người ta cũng không có ác ý, ngược lại, còn là có ý tốt.
Dù vậy, bảo hắn hành động cùng người khác thì xin miễn. Bọn họ cảm thấy mình vướng chân, hắn lại cảm thấy bọn họ kéo chân mình. Vẫn là một mình một thân tự do thuận tiện hơn, nếu thật sự tìm được thứ gì tốt, cũng không cần phải chia sẻ với người khác.
Nhóm người của mỹ phụ vốn ở không xa Dương Khai, có lẽ sau khi chia xong Linh dịch đã lập tức đuổi theo, vì vậy chẳng mấy chốc cả năm người đã xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
Để tránh gây hiểu lầm, từ xa, Thẩm mỹ phụ đã nhiệt tình gọi lớn:
- Tiểu huynh đệ!
Dương Khai vờ như vừa mới phát hiện ra tung tích của họ, vẻ mặt lộ rõ một tia cảnh giác, chậm rãi đứng dậy.
- Tiểu huynh đệ đừng hoảng hốt! - Mỹ phụ dường như đã lường trước được cảnh này, dung mạo yêu kiều nở một nụ cười hiền hòa, ánh mắt trong veo, duyên dáng nói: - Chúng tôi không có ác ý.
Nói rồi, nàng liền dẫn bốn nam nữ khác nhanh chóng đi về phía Dương Khai.
Đợi họ đến gần, Dương Khai mới không nóng không lạnh hỏi:
- Các vị có chuyện gì không?
- Hì hì, cũng không có gì, chỉ là thấy tiểu huynh đệ lẻ loi một mình, nên qua xem thử thôi. - Mỹ phụ cười nói. - Cậu một mình đi đến đây sao?
- Coi như vậy. - Dương Khai nhàn nhạt gật đầu.
- Thật là lợi hại. - Trên người mỹ phụ tỏa ra mùi hương ngọt ngào, miệng lưỡi cũng ngọt, cười khen một câu. Theo nàng nghĩ, hẳn là Dương Khai xuất thân từ một tiểu gia tộc, gia tộc này tối đa cũng chỉ có ba suất vào Lưu Viêm Sa Địa, hai người khác có lẽ đã dừng chân ở khu vực cực nóng, còn hắn lại xông vào được tầng thứ hai này, tự nhiên là rất lợi hại.
- Vị cô nương này có chuyện gì cứ nói thẳng. - Đã biết mục đích của họ, Dương Khai cũng lười vòng vo, chỉ đợi nàng ngỏ lời là hắn sẽ dứt khoát từ chối.
- Tính khí cũng lớn thật! - Nam nhân mặt rỗ không khỏi bật cười, trong mắt hắn, Thẩm sư tỷ chịu dẫn tên này theo đã là phúc lớn của hắn, không ngờ hắn lại chẳng biết điều chút nào.
- Cô nương… - Mỹ phụ nghe Dương Khai xưng hô lại mỉm cười, nàng đã rất lâu không nghe người khác gọi mình như vậy, ôn hòa nói: - Là thế này, chúng tôi là người của Càn Thiên Tông…
Sau khi báo ra tên tông môn, mỹ phụ đảo đôi mắt long lanh nhìn Dương Khai, dường như cho rằng với thanh thế của môn phái mình, đối phương ít nhất cũng phải tỏ ra kinh ngạc. Nào ngờ Dương Khai vẫn lạnh nhạt như thường, làm cô ta có chút lúng túng, không khỏi ho khẽ rồi nói tiếp:
- Ta tên Thẩm Thi Đào, đây là các sư đệ sư muội của ta. Ta thấy cậu một mình xông xáo nơi này, chỉ e tiểu huynh đệ không rõ sự nguy hiểm trong khu thiên tài địa bảo này chăng? Nơi đây chẳng những có rất nhiều yêu thú, mà còn có vô số cấm chế cùng cạm bẫy khó lường. Với tu vi của cậu mà đi lại trong này là chuyện vô cùng nguy hiểm, sơ sẩy một chút là có thể bỏ mạng.
Nói đến đây, theo dự tính của mỹ phụ, đối phương sẽ phải hoảng sợ, mình thừa cơ an ủi mấy câu, sẽ thuận lợi kéo hắn nhập bọn. Nào ngờ Dương Khai vẫn lạnh nhạt, trông như kẻ không biết trời cao đất rộng là gì.
Thẩm Thi Đào thầm than trong lòng, thầm mắng tên này đến từ gia tộc nào vậy, trông như không biết gì về Lưu Viêm Sa Địa.
Bất đắc dĩ, nàng đành phải vào thẳng vấn đề:
- Nếu cậu muốn, không ngại đi cùng chúng ta. Tuy rằng năm người chúng ta không lợi hại gì, nhưng cũng hơn là một mình cậu mạo hiểm ở đây. Đương nhiên, nếu có thể tìm được thứ gì tốt, chúng tôi nhất định sẽ không bạc đãi cậu. Đệ tử Càn Thiên Tông hành tẩu bên ngoài có danh tiếng không tệ, cũng không có kẻ xấu ỷ mạnh hiếp yếu. Không biết ý của tiểu huynh đệ thế nào?
Từ chối ngay lập tức thì không hay lắm, Dương Khai bèn giả vờ trầm ngâm một lúc. Ngay khi hắn định uyển chuyển khước từ thì bỗng nhiên nhíu mày, quay đầu nhìn về một hướng khác.
Ở gần đó, một luồng hồng quang lao như tia chớp đến gần, trong nháy mắt đã lướt qua mọi người rồi biến mất.
Lưu Viêm Phi Hỏa? Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Dương Khai chính là thứ này.
Nhưng rất nhanh, hắn đã bác bỏ suy đoán đó, bởi vì luồng hồng quang này không giống Lưu Viêm Phi Hỏa mà hắn từng gặp. Tuy rằng tốc độ không chậm, nhưng tuyệt đối không nhanh bằng Lưu Viêm Phi Hỏa, Dương Khai vươn thần niệm ra, thậm chí còn nắm bắt được quỹ tích của nó.
Huống chi, nơi này là khu thiên tài địa bảo tầng thứ hai, làm gì có Lưu Viêm Phi Hỏa?
Ngụy Cổ Xương đã nói, thứ như Lưu Viêm Phi Hỏa chỉ tồn tại trong khu vực cực nóng, không có khả năng xuất hiện ở khu thiên tài địa bảo.
Dương Khai phát hiện ra luồng hồng quang này, mấy người Thẩm Thi Đào cũng đồng thời phát hiện.
Nam nhân mặt rỗ nhìn về phía hồng quang biến mất, như có điều suy ngẫm, bỗng nhiên kinh hô:
- Linh vật thiên địa?
Mấy người khác cũng đều biến sắc.
Dương Khai cũng nhìn thấu vật kia là thứ gì, đúng là một loại linh vật thiên địa, chỉ là cụ thể ra sao thì không đoán ra được. Vừa rồi hồng quang lóe lên trước mặt, Dương Khai cảm nhận rõ ràng một cỗ sinh cơ nồng đậm, đó không phải linh vật thiên địa thì là gì?
Còn chưa chờ Dương Khai đứng lên đuổi theo, ở phía hồng quang bay tới, có một bóng người đang vội vàng chạy sang bên này.
- Hả? - Thấy rõ mặt mũi người này, Dương Khai không khỏi mỉm cười, đứng yên tại chỗ.
Người nọ nhanh chóng lao đến, vốn dĩ còn đầy cảnh giác, dù sao mình đang truy đuổi bảo vật, phía trước lại đột nhiên xuất hiện sáu người chặn đường, quả thật khiến hắn bất an. Nhưng vừa nhìn thấy trong đó có Dương Khai, hắn lập tức yên tâm, vội chạy tới.
- Thường cung phụng! - Dương Khai nhanh chóng chào hỏi, người này chính là Thường Khởi của gia tộc Hải Khắc.
- Dương Khai, cậu cũng đến đây rồi. - Thường Khởi vẻ mặt kích động, như gặp được người thân, cười to sảng khoái.