Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1199: CHƯƠNG 1199: VÔ TÌNH GẶP THƯỜNG KHỞI

Dương Khai có thể đến được nơi này, Thường Khởi không hề cảm thấy bất ngờ. Người khác có thể không biết Dương Khai tài năng đến đâu, nhưng lão lại vô cùng rõ ràng. Những lần Dương Khai chiến đấu với võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, lão đều tận mắt chứng kiến từ đầu đến cuối, nếu một người như vậy mà không qua được khu cực nóng thì đúng là không có thiên lý.

Điều khiến Thường Khởi vui mừng là hai người lại có cơ hội tương phùng tại đây.

- Hách cung phụng đâu? – Dương Khai nhìn ra sau lưng lão, không thấy bóng dáng Hách An đâu, bèn vội hỏi.

- Lão Hách không đi cùng ta, chúng ta vào đây rồi cũng chưa gặp lại nhau. Nhưng không cần lo lắng, tuy lão Hách tuổi đã cao, nhưng với bản lĩnh của lão thì vượt qua tầng thứ nhất của khu cực nóng cũng không thành vấn đề. – Thường Khởi cười nói. Lúc này, lão mới để ý đến mấy người đi cùng Dương Khai, ngạc nhiên hỏi: - Các vị đây là...

- Chúng tôi là người của Càn Thiên Tông. – Thẩm Thi Đào mỉm cười đáp, trong lòng thầm nghĩ lão già này hẳn là võ giả cùng gia tộc với người thanh niên kia, xem ra quả nhiên không phải đại tộc gì, nếu không sao lại để một người lớn tuổi như vậy tiến vào nơi này.

- Càn Thiên Tông! – Khác với Dương Khai, Thường Khởi vừa nghe ba chữ này, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng, vội vàng chắp tay nói: - Thì ra là các vị cao đồ của Càn Thiên Tông, thất kính, thất kính!

Lão khó hiểu nhìn sang Dương Khai, không biết tại sao hắn lại đi cùng người của Càn Thiên Tông. Thế lực của Càn Thiên Tông không hề thua kém Ảnh Nguyệt Điện, dù cho trong nhóm thanh niên này không có đệ tử nào quá xuất chúng, nhưng với nội tình tích lũy bao năm, danh tiếng của tông môn cũng vô cùng vang dội.

Vì vậy, khi nghe Thẩm Thi Đào nói họ là người của Càn Thiên Tông, lão đương nhiên không dám thất lễ.

Đây mới là phản ứng nên có của một người thân phận thấp khi nghe đến danh Càn Thiên Tông... Thẩm Thi Đào thầm nghĩ, sự khó xử do thái độ lạnh nhạt của Dương Khai trước đó cũng tan biến.

- Thường cung phụng đang đuổi theo linh vật thiên địa kia phải không? – Dương Khai vội hỏi.

- Đúng vậy! – Thường Khởi vỗ đùi, vẻ mặt đầy ảo não. - Vật kia quả thật đã thông linh. Ban đầu lão còn tưởng chỉ là một con rắn bình thường, nào ngờ vừa đến gần, nó liền hóa thành một vệt lửa bay đi mất. Lão chưa từng thấy thứ gì có thể bay được trong Lưu Viêm Sa Địa này.

Nghe lão nói vậy, mọi người đều kinh ngạc.

Vừa rồi, linh vật thiên địa kia lóe lên rồi biến mất quá nhanh, khiến mọi người phấn khích mà quên mất rằng quy tắc thiên địa nơi đây áp chế mọi khả năng phi hành. Bây giờ nghĩ lại, quả thật là khó tin.

Vật kia không hề tầm thường! Ý nghĩ này đồng loạt nảy ra trong đầu mọi người, năm người của Càn Thiên Tông ánh mắt tức thì nóng rực.

- Mau đuổi theo! – Dương Khai hô lên một tiếng, lập tức phóng về phía vệt sáng đỏ biến mất. Thường Khởi ngẩn ra một lúc rồi cũng vội vàng đuổi theo, sóng vai cùng Dương Khai.

- Thẩm sư tỷ... – Gã đàn ông mặt rỗ liếm đôi môi khô khốc, lẩm bẩm: - Hắn quả thật là người mang đại số mệnh!

Lúc trước Thẩm Thi Đào nói người thanh niên này có vận khí rất tốt, bọn họ còn nửa tin nửa ngờ. Nào ngờ vừa mới tiếp xúc với hắn đã lập tức gặp được thiên địa linh vật! Thứ này vốn hiếm gặp, mỗi một món đều là vô giá. Sự thật bày ra trước mắt, giờ đây bọn họ không thể không tin, ánh mắt nhìn Thẩm Thi Đào tràn đầy sùng bái, cảm thấy nàng nhìn người quả không sai.

- Bây giờ chúng ta làm sao đây? – Nữ võ giả kia hỏi.

- Đuổi theo! – Thẩm Thi Đào dậm chân, thân hình lao vút về phía trước. Bốn người còn lại cũng vội vàng thi triển thân pháp, thôi động Thánh Nguyên, đẩy tốc độ lên đến cực hạn.

- Dương Khai, những cao đồ Càn Thiên Tông kia... – Thường Khởi có chút lo lắng quay đầu nhìn năm người đang đuổi theo phía sau.

- Ta không quen họ, chỉ là tình cờ gặp trên đường thôi. – Dương Khai mỉm cười đáp. - Không cần để ý đến họ. Nếu có thể đuổi kịp linh vật thiên địa kia, cứ việc ra tay tranh đoạt, ai cướp được thì là của người đó. Nếu họ dám gây khó dễ, chúng ta cũng không cần khách khí!

- Được! Có câu này của cậu là ta yên tâm rồi. – Thường Khởi thả lỏng, tinh thần trở nên phấn chấn.

Vốn dĩ lão đến Lưu Viêm Sa Địa là để tìm kiếm cơ duyên, hiện tại cơ duyên đã ở ngay trước mắt, đừng nói là đệ tử Càn Thiên Tông, cho dù là Chiến Thiên Minh hay Lôi Đài Tông chắn đường, lão cũng phải tranh giành một phen. Dù sao cũng không còn sống được bao nhiêu năm nữa, chết vì võ đạo cũng không uổng phí một đời.

Tuy cả hai nhóm tổng cộng bảy người đều đẩy tốc độ đến cực hạn, nhưng việc không thể phi hành ở nơi này đã gây ra trở ngại rất lớn. Lúc trước Dương Khai vì chờ Thường Khởi mà đã chậm mất mấy nhịp thở, hiện tại muốn đuổi theo thì vệt lửa kia đã đi rất xa. Cả hai đành phải lần theo dấu vết linh khí và sinh cơ mỏng manh mà nó để lại trên đường đi.

Chỉ có như vậy mới không mất phương hướng truy đuổi.

- Thường cung phụng, nói kỹ hơn một chút, linh vật thiên địa kia có hình dạng thế nào? – Dương Khai vội vàng tranh thủ thời gian hỏi.

- Không nhìn rõ lắm, chỉ biết nó giống một con rắn nhỏ màu xanh, nằm yên trên một đóa Dưỡng Hồn Hoa. Lão định đào Dưỡng Hồn Hoa lên mới phát hiện ra nó.

- Dưỡng Hồn Hoa? – Dương Khai không khỏi nhíu mày. Thân là một Luyện Đan Sư, hắn đương nhiên hiểu rõ tác dụng của các loại thảo dược. Dưỡng Hồn Hoa là linh thảo cấp Thánh Vương, dược hương tỏa ra có thể an thần định hồn, tẩm bổ thần hồn, có thể dùng để luyện chế một vài loại đan dược đặc thù.

Nhưng bản thân thiên địa linh vật cũng là một loại linh thảo linh dược, tại sao nó lại đi hấp thu dược hương của Dưỡng Hồn Hoa?

Chẳng lẽ linh vật hình rắn kia đã sinh ra thần hồn, khai mở linh trí? Nhưng dù có như vậy, cũng không đến mức nó lại có hứng thú với Dưỡng Hồn Hoa.

Quả là chuyện kỳ lạ.

Trong lúc Dương Khai và Thường Khởi nói chuyện, đám người Thẩm Thi Đào ở phía sau lại kinh ngạc không thôi.

Bởi vì bọn họ phát hiện, tốc độ của Dương Khai, một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, lại không hề chậm hơn họ. Cả nhóm bọn họ làm cách nào cũng không đuổi kịp hắn.

Thẩm Thi Đào vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không thể hiểu nổi người võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh này.

Không bao lâu sau, Dương Khai và Thường Khởi dừng lại trước một bình nguyên rộng lớn.

Trên bình nguyên tràn ngập cỏ dại, cao đến hai ba người thường, vô cùng rậm rạp. Nhưng khi thần thức quét qua, Dương Khai lại kinh ngạc phát hiện nơi này không hề có một cọng linh thảo linh dược nào, dường như mảnh đất phì nhiêu này chỉ thích hợp cho cỏ dại sinh trưởng.

Tình cảnh này thật không hợp lẽ thường.

Dương Khai truy đuổi một đường, khí tức sinh mệnh mà vệt lửa kia để lại đã hoàn toàn biến mất ở nơi này, không biết là nó đã ẩn nấp hay vì một nguyên nhân nào khác.

Tuy nhiên, Dương Khai dám khẳng định, linh vật thiên địa hình rắn nhỏ kia nhất định đang trốn ở trong đây.

- Chia nhau ra tìm. Cỏ dại nhiều như vậy, tìm kiếm cũng rất khó khăn. Chú ý những dao động năng lượng đặc biệt, nói không chừng nơi này có tồn tại cấm chế gì đó. – Dương Khai nhàn nhạt nói.

- Được. – Thường Khởi gật đầu, lập tức tách ra khỏi Dương Khai.

Một lát sau, mấy người Thẩm Thi Đào cũng đến nơi. Nhìn thấy Dương Khai và Thường Khởi đã biến mất trong đám cỏ, bốn người còn lại đều nhìn về phía Thẩm Thi Đào.

- Chúng ta cũng chia ra tìm! – Thẩm Thi Đào lập tức quyết đoán. Linh vật thiên địa ở ngay trước mắt, không ai là không động lòng.

Năm người Càn Thiên Tông cũng giống như Dương Khai và Thường Khởi, phân tán ra năm hướng khác nhau, bắt đầu tìm kiếm.

Tìm kiếm ở một nơi như thế này thật sự khiến người ta đau đầu. Cho dù Dương Khai có thần thức mạnh mẽ, có thể bao trùm một phạm vi rộng lớn, nhưng cũng không chiếm được bao nhiêu ưu thế. Ai biết được linh vật thiên địa kia ẩn giấu tài tình đến mức nào, không để lộ ra một chút sơ hở.

Tìm kiếm chừng hai canh giờ, ngay khi Dương Khai đang nghĩ có lẽ nên từ bỏ để không lãng phí thời gian ở đây, hắn bỗng nhiên cảm nhận được một dao động năng lượng truyền đến từ một nơi cách đó mười dặm.

Có người phát hiện ra gì đó rồi? Dương Khai mừng rỡ, lập tức lao về phía bên kia.

Một lát sau, Dương Khai đến nơi phát ra dao động năng lượng, phát hiện năm người của Càn Thiên Tông đang tụ tập tại đây, vây quanh một hang động với vẻ mặt kích động. Mấy người họ thập thò nhìn vào cửa hang, nhưng không ai dám tùy tiện xông vào.

Nghe gã đàn ông mặt rỗ nói với Thẩm Thi Đào, hắn vô tình phát hiện nơi này có điều bất thường, nên đã ra tay công kích thử, không ngờ lại đánh ra một cái hang động.

Nhưng bên trong hang là phúc hay họa, hắn không dám chắc chắn, nên đã truyền tin cho mấy người Thẩm Thi Đào, để mọi người tụ tập lại, cẩn thận thương lượng xem nên làm gì tiếp theo.

Khi Dương Khai đến, năm người đều nhìn hắn nhưng cũng không có ý xua đuổi, họ lại tụ thành một vòng tròn tiếp tục thương thảo.

Lại một lúc sau, Thường Khởi cũng đến, hiển nhiên cũng giống Dương Khai, nghe thấy động tĩnh nên chạy tới đây.

- Tìm được rồi sao? – Thường Khởi nhìn cái hang, ánh mắt sáng lên.

- Không rõ lắm.

Dương Khai lắc đầu. Hắn không phát hiện ra điều gì đặc biệt ở cái hang này, nhưng việc một cái hang đột ngột xuất hiện ở đây quả thật khiến người ta chú ý, tự nhiên phải thăm dò một phen.

Nhưng dù sao nơi này cũng là do người khác phát hiện trước, Dương Khai không thể là người đầu tiên đi vào. Nếu làm vậy, chắc chắn sẽ chọc giận năm người Càn Thiên Tông, nên hắn đành phải chờ đợi.

Trong lúc mấy người Thẩm Thi Đào thảo luận, họ thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Dương Khai, có người lắc đầu, có người gật đầu, dường như đã nảy sinh tranh cãi.

Tuy nhiên, sau khi Thẩm Thi Đào nói vài câu, những người lắc đầu cũng đành phải gật đầu đồng ý.

Thống nhất ý kiến xong, Thẩm Thi Đào bỗng nhiên cười hì hì đi về phía Dương Khai.

Dương Khai vẫn bình thản như không, tuy không rõ nàng muốn làm gì, nhưng hắn không cảm thấy nàng có ác ý.

- Tiểu huynh đệ, cậu và vị lão tiên sinh này có muốn vào hang thăm dò một phen không? – Thẩm Thi Đào hỏi.

- Các vị đồng ý cho chúng tôi vào sao? – Dương Khai cau mày, tỏ vẻ bất ngờ.

- Đương nhiên là đồng ý. Tuy hang động này là do sư đệ ta phát hiện, nhưng dù sao chúng ta cũng là cùng nhau đuổi theo đến đây. Có thể phát hiện ra nó cũng có một phần công lao của các người. – Thẩm Thi Đào cười khẽ.

- Chuyện không đơn giản như vậy chứ? Cứ nói thẳng điều kiện đi. – Dương Khai dường như đã hiểu ra, cười nói.

Thẩm Thi Đào ngẩn ra, sau đó che miệng cười duyên: - Tiểu huynh đệ quả nhiên là người thẳng thắn. Không ai biết tình hình bên trong hang động này thế nào, cậu cũng biết Lưu Viêm Sa Địa nguy cơ trùng trùng. Tuy bề ngoài hang động này có vẻ bình thường, nhưng ai biết bên dưới có nguy hiểm gì, mấy người chúng tôi thật không dám đi xuống...

Dương Khai khẽ gật đầu, không xen lời, ra hiệu để nàng nói tiếp.

Thẩm Thi Đào nói: - Tiểu huynh đệ dường như luôn có vận khí rất tốt, cho nên ta nghĩ, hay là cậu làm người đầu tiên đi xuống dò đường. Với vận số của cậu, chắc chắn đủ để tránh được rất nhiều nguy hiểm. Đương nhiên, cậu phải suy nghĩ kỹ, nếu không muốn thì chúng tôi cũng không miễn cưỡng...

Thì ra là muốn mình đi dò đường! Dương Khai bừng tỉnh hiểu ra.

Chuyện này hắn phải đồng ý. Coi như họ không nói, bản thân Dương Khai cũng sẽ đi xuống, huống hồ bây giờ họ còn chủ động mời, như vậy càng thêm danh chính ngôn thuận.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!