Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 121: CHƯƠNG 121: SƯ TỶ ĐỒNG MÔN

- Lão phu ngang ngược ư?

Mộng Vô Nhai như thể vừa nghe được chuyện nực cười nhất thiên hạ, vẫn cười như không, rồi chợt lão lạnh giọng quát lên:

- Lão phu ngang ngược đấy, thì đã sao nào?

Vừa dứt lời, lão liền vung tay.

- Tránh ra!

Hồ Man biến sắc, định kéo Long Tuấn về phía sau mình nhưng tốc độ của Mộng Vô Nhai nhanh như gió lốc, lão vừa đưa tay ra, trên má Long Tuấn đã vang lên một tiếng “chát” giòn giã.

Hai chiếc răng bay vọt ra ngoài, toàn thân Long Tuấn xoay mấy vòng rồi lảo đảo ngã sõng soài trên đất.

Đám người của Huyết Chiến Bang tròn mắt kinh hãi, Hồ Man cũng thấy sống lưng lạnh toát.

Bọn họ không hề nhìn rõ lão già kia đã động thủ thế nào, chỉ biết với khoảng cách chừng năm mươi trượng, một cái tát cách không giáng xuống, không một ai kịp có bất kỳ phản ứng nào.

Đây là thực lực mà Thần Du Cảnh có thể làm được sao? Cho dù là đỉnh phong thì cũng không đến độ khiến tất cả mọi người ở đó đều phải bó tay chịu trói chứ?

Hồ Man thầm nghĩ, nếu vị chưởng môn của Lăng Tiêu Các kia đánh ra một chưởng như vậy, chắc chắn hắn có thể đỡ được.

Cũng đều là đỉnh phong Thần Du Cảnh, tại sao lại có sự chênh lệch lớn đến thế?

Long Tuấn bị tát một cái thì vô cùng bối rối, sau khi ngã xuống lại loạng choạng bò dậy, xoay mấy vòng tại chỗ mới đứng vững lại, đưa mắt nhìn sang Mộng Vô Nhai, vẻ mặt tràn đầy kiêng kỵ và hoảng sợ.

Gò má bên phải của hắn đã sưng vù lên. Mặc dù không bị nội thương nhưng có câu “đánh người không đánh vào mặt”, hắn bị Mộng Vô Nhai tát trước mặt bao nhiêu người, sự nhục nhã trong lòng nào ai có thể thấu hiểu?

- Lão phu giương oai rồi đấy, ngươi muốn thế nào?

Mộng Vô Nhai ung dung đứng đó chờ hắn, rồi lại vung tay giáng xuống một cái tát nữa.

“Bốp!” Giống hệt như vừa rồi, Long Tuấn lại bay lên. Ngay cả các cao thủ của Huyết Chiến Bang cũng không kịp phản ứng.

- Khốn kiếp! Dám giương oai múa võ trước mặt lão phu, thật không biết trời cao đất rộng là gì!

Mộng Vô Nhai hùng hổ, tay vung ra, vẻ mặt vô cùng tàn ác.

Hồ Man không nhịn được nữa, cả giận nói:

- Tiền bối, người là bậc cao nhân, sao lại động thủ với một tên tiểu bối như vậy, không sợ người đời chê cười sao?

- Hừ! Nếu ta động thủ thật thì hắn còn sống được sao? Đây chỉ là một chút giáo huấn mà thôi.

Mộng Vô Nhai cười lạnh, quát:

- Tới đây cho ta!

Tay vừa giơ ra, Long Tuấn đang ngã dưới đất chưa kịp bò dậy đã bị một lực hút khổng lồ kéo đi, bay thẳng giữa không trung. Long Tuấn hoảng sợ la hét, chân tay khua loạn:

- Bang chủ cứu mạng!

- Tiền bối!

Hồ Man bước lên phía trước, lớn tiếng gọi.

Mộng Vô Nhai không thèm để ý, một tay nhấc cổ Long Tuấn lên, sắc mặt âm trầm nói:

- Oan có đầu, nợ có chủ. Hôm nay lão phu đến tìm Long Tại Thiên! Tiểu tử, ngươi là cháu của Long Tại Thiên, hãy ngoan ngoãn nói cho ta biết hắn đang ở đâu?

Long Tuấn sau khi ăn hai cái tát thì trở nên ngoan ngoãn hơn cả thỏ con, không còn chút khí thế nào như lúc nãy, cố nén đau đớn hai bên má, hắn run rẩy trả lời:

- Ông nội không ở trong bang!

- Hắn đang ở đâu?

- Ở khu mỏ khai thác!

- Chỉ đường cho ta!

- Bên này!

Tính mạng bị uy hiếp, Long Tuấn không dám chần chừ chút nào. Mộng Vô Nhai hỏi một câu, hắn đáp một câu. Dù gò má sưng vù nhưng vẫn phải ăn nói rành mạch, lưu loát.

Mộng Vô Nhai nhoáng một cái đã đi được hơn trăm trượng, xách theo Long Tuấn phi thẳng đến khu vực khai thác của Huyết Chiến Bang.

- Bang chủ!

Một đám người chăm chú nhìn Hồ Man, chờ hắn quyết định.

- Đuổi theo!

Hồ Man giận phừng phừng. Hắn thật sự không biết Long Tại Thiên đã trêu chọc vị cao nhân này thế nào, mà ông ta cũng chẳng nói rõ.

Hồ Man vô cùng tức giận, vừa tức Mộng Vô Nhai không nói lý lẽ, ỷ mạnh hiếp yếu, lại vừa tức Long Tại Thiên có mắt không tròng, sao lại đắc tội với một cao thủ như vậy, còn rước họa vào bang.

Những chuyện mờ ám của Long gia mấy năm qua, Hồ Man không phải không biết. Nhưng Long gia vẫn luôn là cánh tay đắc lực của Huyết Chiến Bang, Hồ Man muốn loại bỏ khối u ác tính này nhưng không dám động thủ. Một khi động vào Long gia, e rằng Huyết Chiến Bang sẽ sụp đổ, thế lực sẽ suy yếu nghiêm trọng.

Nếu không phải Hồ Man không có con trai thì cục diện trong bang chưa chắc đã đến mức này. Chỉ cần có một đứa con trai, Hồ Man sẽ ra sức bồi dưỡng để nó đối kháng với đám người trẻ của Long gia, tình hình cũng đã không đến nỗi hỗn loạn như vậy.

Lần này Long Tại Thiên trêu chọc đến một cao thủ như thế, Hồ Man đã thấy một tia cơ hội. Nếu có thể mượn chuyện này mà loại trừ Long gia thì cũng là một việc tốt.

Cho nên bất kể thế nào, Hồ Man cũng muốn đi xem tình hình ra sao.

Trong chợ Hắc Phong vẫn náo nhiệt như thường.

Dương Khai ôm ngân phiếu hai vạn lượng trong lòng, đi khắp chợ Hắc Phong một vòng, đầu tiên là dùng một vạn lượng để mua một ít Dương Viêm thạch, để lại chút tiền phòng thân, sau đó tìm một khoảng đất trống, ngồi khoanh chân xuống. Thấy trên mặt đất có một tấm bảng hiệu người khác vứt bỏ, hắn nhặt lên, xóa hết vết chữ rồi tùy ý viết lên đó mấy dòng.

“Thu mua hạt giống linh quả, linh thảo thuộc tính dương!”

Cắm tấm bảng xuống đất, Dương Khai không để ý đến nó nữa, hắn vận Chân Dương Quyết, lén lút hấp thu năng lượng từ trong Dương Viêm thạch cất trong người.

Lần trước Lý Vân Thiên cũng giúp Dương Khai thu mua hạt giống, nhưng lại không thu hoạch được gì, qua đó có thể thấy hạt giống loại này vô cùng hiếm hoi.

Dương Khai bây giờ cũng chỉ là thử vận may mà thôi, dù sao mình ở đây hấp thụ năng lượng từ Dương Viêm thạch cũng mất không ít thời gian, vừa luyện công vừa thu mua đúng là nhất cử lưỡng tiện.

Mất nửa ngày, cuối cùng hắn cũng hấp thụ xong năng lượng từ trong hai mươi viên Dương Viêm thạch.

Một viên đá như vậy có thể ngưng luyện được hai giọt Dương Dịch, hai mươi viên là bốn mươi giọt, trong đan điền lại tràn đầy, Dương Khai rất hài lòng.

Nếu lại gặp phải đại chiến như đêm đó, mình hoàn toàn có thể phát huy toàn bộ thực lực.

Chỉ có điều, cả nửa ngày trôi qua, quả nhiên không một ai đến bán hạt giống cả.

Đứng dậy, Dương Khai nhìn về phía ngôi nhà gỗ nơi các đệ tử trấn thủ của Lăng Tiêu Các đang ở, Tô Nhan hẳn là đang ở đó.

Dương Khai muốn đến chào hỏi, thông báo với nàng rằng mình đã trở về. Nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Giữa mình và nàng cũng không thân quen gì, hơn nữa nàng lại lạnh lùng cao quý, người thường khó lòng tiếp cận, Dương Khai cũng không muốn tự rước lấy sự lạnh nhạt.

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của người khác để làm gì cơ chứ?

Trong khi đang chuẩn bị quay về, chợt có một người đi tới, ngồi xổm xuống nhìn tấm biển của Dương Khai, rồi ngẩng mắt lên nói:

- Ngươi muốn thu mua hạt giống sao?

Dương Khai cúi đầu nhìn, thì ra là một cô gái, tuổi cũng không lớn, đoán chừng tầm mười bảy, mười tám, khí chất hơn người. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong như hồ nước, làn da trơn mịn, dáng người cũng không tệ, đặc biệt là vòng một đầy đặn đến mức kinh ngạc, không biết nàng ăn gì mà thân hình lại phát triển tốt đến thế. Nàng lại đang ngồi xổm, Dương Khai nhìn từ trên xuống, thấy rõ khe ngực sâu hun hút, làn da trắng nõn như tuyết.

- Ừ!

Khó khăn dời ánh mắt đi, Dương Khai gật đầu.

Cô gái đứng thẳng lên, nói:

- Ta có, chỉ là không biết ngươi có trả nổi giá không?

- Hả?

Dương Khai lập tức phấn chấn.

- Vậy còn phải xem cô có loại hạt giống gì?

Cô gái này mặc y phục của Lăng Tiêu Các, chắc chắn là đệ tử của Lăng Tiêu Các. Đều là đồng môn nên Dương Khai cảm thấy có chút thân thiết.

- Ta lấy ra cho ngươi xem nhé!

Cô gái lấy từ bên hông một chiếc hà bao thêu tinh xảo rồi đưa cho Dương Khai.

Dương Khai đón lấy, mở hà bao ra và đổ ra hai hạt giống.

Hai hạt giống này quả nhiên chứa năng lượng thuộc tính dương, đúng là thứ mình cần. Hơn nữa, so với Tam Dương Quả lần trước mình mua được thì phẩm cấp của hai hạt này còn cao hơn.

Nếu Tam Dương Quả là Địa cấp Hạ phẩm, hai hạt giống này hẳn phải là Địa cấp Trung phẩm hoặc Thượng phẩm.

- Ta muốn mua hai hạt giống này, ngươi bán giá bao nhiêu?

Dương Khai tỏ vẻ hài lòng.

Cô gái cười tủm tỉm nói:

- Một ngàn lượng!

Dương Khai cau mày, tuy không thể phủ nhận nàng cười rất đẹp, nụ cười khiến nàng xinh hơn rất nhiều, nhưng cái giá này không thể khiến Dương Khai dễ dàng đồng ý được.

Kỳ thực nghĩ lại, Dương Khai bỏ ra một ngàn lượng để mua hai hạt này cũng không thiệt, vì hắn có Dương Dịch để thúc sinh, thời gian sinh trưởng sẽ rất ngắn. Nhưng nếu là người khác chi một ngàn lượng để mua nó thì chắc chắn là lỗ vốn.

Cô gái này quả có chút gian thương! Điều này không khỏi làm cho cảm giác thân thiết ban đầu của hắn tan biến.

- Vị sư tỷ này, giá tiền đó có phải hơi cao không?

Dương Khai tuy còn thừa lại một ngàn lượng nhưng là dùng để mua Tàn Hồn Hoa Ba Lá và cây cỏ khô nữa, không thể tùy tiện phung phí được.

- Cao sao?

Cô gái hé miệng cười:

- Không cao đâu, đây chính là hạt giống linh thảo Địa cấp Trung phẩm, gieo nó xuống, đến khi lớn lên sẽ mang lại nhiều tác dụng. Trong mắt những người có tầm nhìn, nó không chỉ đáng giá một ngàn lượng đâu!

Dương Khai cười:

- Cô cũng nói là phải đợi nó lớn lên, vậy phải đợi đến bao giờ đây?

Nữ tử bĩu môi:

- Nếu đã muốn mua hạt giống, đương nhiên phải kiên nhẫn đợi nó lớn lên rồi. Chẳng lẽ ngươi muốn gieo xuống là thu hoạch ngay sao? Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy. Hơn nữa, vật càng hiếm càng quý, thứ hạt giống này không có nhiều đâu, một ngàn lượng là một ngàn lượng, ta cũng chịu không ít khổ cực vì nó rồi.

Dương Khai không biết phải làm sao, suy nghĩ kỹ rồi gật đầu nói:

- Thôi được, cứ vậy đi!

Một ngàn lượng này mình nhất định kiếm lại được, hơn nữa nghe nàng ta nói vậy dường như cũng phải tốn không ít tâm sức mới có được hai hạt giống này. Người ta bỏ công sức ra thì cũng phải thu được thành quả chứ.

Hơn nữa vị sư tỷ này lại là đồng môn. Dương Khai cũng không muốn mặc cả nữa, chỉ tốn công vô ích. Cho nàng chút lợi nhuận cũng không ảnh hưởng gì lớn.

Đếm ngân phiếu một ngàn lượng đưa cho nàng, nàng ta cười hì hì nhận lấy, sau đó cẩn thận cất đi rồi nhìn Dương Khai nói:

- Vị sư đệ này cũng không phải người xấu, chiếc hà bao kia ta tặng ngươi, tự tay ta thêu đấy!

Nói xong, cô vui vẻ rời đi.

Dương Khai ngạc nhiên, hóa ra vị sư tỷ này cũng biết mình là đồng môn, đã biết như vậy còn ra giá cắt cổ thế nữa. Nếu là người ngoài thì cuộc làm ăn này chắc chắn sẽ thất bại.

Bị hớ một phen như vậy nhưng Dương Khai cũng không giận. Dù sao cũng là mua bán sòng phẳng, lần sau nếu còn giao dịch với nàng nữa, thì đề phòng một chút là được.

Lại ngồi đợi một lát, nhưng không thấy ai đến bán hạt giống. Thu dọn một chút, Dương Khai mang số tiền còn lại đi mua Tàn Hồn Hoa Ba Lá và cây cỏ khô.

Nhưng chưa đi được mấy bước, mặt đất đột nhiên chấn động mạnh, liên tiếp rung chuyển, toàn bộ đệ tử ba phái ở chợ Hắc Phong náo loạn cả lên.

Mọi người đều không biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, chỉ thấy mặt đất như sắp nứt ra khiến không ít người hoảng sợ, chạy toán loạn khắp nơi.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!