Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 122: CHƯƠNG 122: NHẤT LỰC CHIẾN THẬP CƯỜNG

Một lát sau, phảng phất tiếng gào thét từ nơi xa xăm vọng lại, mơ hồ khó phân biệt.

Thanh âm truyền đến, sắc mặt Dương Khai liền phấn khích. Hắn nghe thấy tiếng của Mộng Vô Nhai, xen lẫn tiếng quát tháo của Long Tại Thiên cùng nhiều người khác.

Đã khai chiến rồi ư?

Dương Khai trong lòng chợt hiểu ra, biết là Mộng Vô Nhai đi kiếm kẻ thù gây chuyện.

Chỉ có điều phạm vi lan truyền này quả thực quá rộng lớn, phương hướng âm thanh vọng về, có lẽ là từ phía cuộc chiến đang hồi kịch liệt ở khu mỏ của Huyết Chiến Bang, nơi đó cách nơi này cũng phải mấy chục dặm.

Một khoảng cách xa như vậy, mà mặt đất vẫn vang rền không ngớt, thậm chí Dương Khai còn có thể cảm nhận được nguyên khí đang cuồn cuộn phun trào từ các cao thủ nơi đó.

Thật mạnh mẽ! Chẳng hay khi nào mình mới có thể đạt đến cảnh giới này.

Ánh mắt Dương Khai lóe lên tia sáng của kỳ vọng và sự kích động.

Bỗng nhiên, cùng với tiếng mở cửa, các đệ tử trấn thủ tại tòa nhà gỗ trong chợ Hắc Phong cũng đồng loạt bước ra.

Tô Nhan của Lăng Tiêu Các, Hồ Kiều Nhi của Huyết Chiến Bang, Phương Tử Kỳ của Phong Vũ Lâu, cả ba người sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía trận chiến xảy ra, rồi chợt đồng thời triển khai thân pháp, hóa thành ba đạo tàn ảnh lao vút đi, một đạo trắng, một đạo xanh lục và một đạo xám.

Bóng trắng là Tô Nhan, đi ngay đầu tiên, bóng xanh lục là Hồ Kiều Nhi, ở giữa, còn cuối cùng là Phương Tử Kỳ, thực lực của ba vị đệ tử trấn thủ này cao thấp thế nào, nhìn một cái là có thể phân biệt.

“Có náo nhiệt để xem rồi, mau mau tới đó xem sao!” Có kẻ hoang mang, cũng có kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn, lập tức cất tiếng kêu gọi rồi vội vã chạy theo bóng dáng ba đệ tử trấn thủ.

Không ít người đi theo sau, bỗng chốc cả khu chợ Hắc Phong hỗn loạn vô cùng, các quầy hàng vội vàng thu dọn, người mua thì cũng cuốn theo dòng người lao đi.

- Đại chiến cao thủ Thần Du Cảnh. Chắc chắn là đại chiến cao thủ Thần Du Cảnh, một cảnh tượng hiếm có khó tìm. Hôm nay mà bỏ lỡ thì không biết bao giờ mới có thể chiêm ngưỡng lần nữa, đi, chúng ta cũng đi xem xem!

Một tên đệ tử Phong Vũ Lâu thần sắc kích động, nước bọt văng tung tóe kêu gọi các sư huynh đệ.

- Hay là đừng đi nữa, lỡ bị cuốn vào thì chẳng phải sẽ chết thảm hay sao?

- Chúng ta chỉ đứng nhìn từ xa thôi, không sao đâu. Bọn họ là cao thủ, thu phóng chiêu thức vô cùng thành thạo, sao có thể làm hại đến người vô tội?

Trong vài ba câu, lại thêm một toán người chạy đi.

Thần sắc Dương Khai biến đổi, hắn đã biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi, nhưng lại không ngờ lần này Mộng lão đầu lại hành động quyết liệt đến thế. Trận này mà cứ đánh tiếp, chắc chắn sẽ kinh động đến tam phái xung quanh, phỏng chừng sẽ kéo hết mọi người đến đó.

Đứng yên tại chỗ suy nghĩ cẩn trọng, Dương Khai cũng vụt lao theo dòng người.

Hắn muốn biết kết quả cuối cùng của trận chiến này sẽ như thế nào! Mộng chưởng quầy sẽ thắng hay thua!

Trong lúc chợ Hắc Phong hỗn loạn, trận chiến tại khu mỏ của Huyết Chiến Bang đã diễn ra đến mức không thể dứt được.

Sau khi Mộng Vô Nhai dẫn theo Long Tuấn chạy đến đây, đã tìm đến Long Tại Thiên. Long Tại Thiên còn chưa rõ chuyện gì xảy ra thì đã bị một sát chiêu đánh cho tối tăm mặt mũi.

Long Tại Thiên uất ức vô vàn, lão căn bản không hề quen biết Mộng Vô Nhai, nhưng nhìn dáng vẻ không chết không dừng của đối phương, lão lập tức nổi cơn thịnh nộ. Long Tại Thiên chừng này tuổi rồi, thân lại là Phó Bang Chủ Huyết Chiến Bang, chưa từng nếm trải thiệt thòi đến vậy? Lão lập tức nổi giận đùng đùng, dùng toàn bộ công lực giao chiến kịch liệt với Mộng Vô Nhai.

Chưa đến mười chiêu, Long Tại Thiên đã bị Mộng Vô Nhai đánh bay từ trên xuống, chính lúc đang định lấy mạng lão, thì bọn người Hồ Man đành phải nhúng tay vào.

Mặc dù Hồ Man cũng thích thú khi thấy Long Tại Thiên bị chèn ép, nhưng dù gì lão cũng là trưởng lão ba triều của Huyết Chiến Bang. Mộng Vô Nhai đơn độc một mình, làm nhục Long Tại Thiên trước mặt bao người như vậy, những cao thủ khác của Huyết Chiến Bang sao có thể khoanh tay đứng nhìn?

Cho dù Hồ Man không ra tay, các cao thủ khác cũng sẽ cứu viện. Vậy nên Hồ Man đành phải ra tay tiên phong.

Thật náo nhiệt vô cùng.

Vốn chỉ là một đấu một, chớp mắt đã trở thành đại hỗn chiến! Một mình Mộng Vô Nhai đối mặt với nghìn quân, đối chọi với mười đại cao thủ Thần Du Cảnh của Huyết Chiến Bang mà không hề rơi vào thế hạ phong, quả thực uy phong lẫm liệt, không ai sánh bằng!

Hơn nữa trong chiến đấu, lão còn có sở trường hạ nhục thậm tệ, miệng lưỡi cay độc còn hơn cả đám phụ nhân lòng dạ rắn rết, không những áp chế Long Tại Thiên về công lực, lại còn lăng nhục đối phương bằng lời nói.

Sắc mặt Long Tại Thiên tím tái, muốn mắng lại nhưng không tiện lời, chỉ biết cố sức tấn công, hăm hăm trả đũa những chiêu bị Mộng Vô Nhai đánh, không biết đã nôn ra bao nhiêu máu tươi, sắc mặt thê thảm vô cùng, còn đâu uy nghiêm của Phó Bang Chủ Huyết Chiến Bang ngày nào?

Lại thêm một lần xáp lá cà, Mộng Vô Nhai lui lại, lơ lửng giữa hư không, các cao thủ Huyết Chiến Bang đứng dưới mặt đất, hai bên tạm ngừng tay, giằng co từ xa.

Long Tại Thiên nghiến chặt răng, khóe miệng đầy máu, giận đến run người, nhưng lại không dám càn rỡ, lão cố nén cơn nhục nhã, nói:

- Dám hỏi tôn giá rốt cuộc là thần thánh phương nào, Long mỗ đã đắc tội gì với tôn giá, mà tôn giá lại hạ nhục ta đến mức này!

Thật không cam lòng!

Nếu đúng là hắn đã chọc tức đối phương, có căn có cứ, tìm đến báo thù thì thôi. Nhưng Long Tại Thiên trước giờ chưa từng gặp Mộng Vô Nhai, đối phương mới đến là vừa đánh vừa mắng, chính lão còn đang mơ hồ, không hiểu gì cả, như vậy sao được?

Cho nên nhất định phải hỏi cho rõ ràng! Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục nhã! Nếu đây chỉ là hiểu lầm, hôm nay cho dù có tử trận, cũng phải lấy lại công đạo.

- Hừ!

Mộng Vô Nhai đứng ngạo nghễ giữa hư không, lạnh lùng hừ một tiếng, khinh khi nói:

- Ngươi không có gây hấn gì với ta hết!

Long Tại Thiên run rẩy toàn thân, chỉ tay về phía Mộng Vô Nhai căm căm một lúc, hé miệng nói: “Ngươi...”

Vừa thốt ra một chữ, Long Tại Thiên đã lại phun ra một ngụm máu tươi, trong yết hầu phát ra âm thanh lục đục, ánh mắt oán độc đến cực điểm.

Không gây hấn gì với ngươi, ngươi chạy đến hết đánh rồi mắng ta làm gì? Lão phu đã chừng này tuổi, phân nửa người đã chôn vào đất rồi, lại phải chịu mối nhục nhã này, oan ức quá.

- Nghẹn khuất lắm đúng không? Muốn giết lão phu nhưng lại bất lực sao? Mộng Vô Nhai cười nhạt, không chút nể mặt Long Tại Thiên.

Long Tại Thiên hít thật sâu, rồi lại chậm rãi thở ra, động tác cẩn thận, sợ dùng lực quá mạnh thì chính mình sẽ tiêu ngay tại chỗ.

- Ta nguyền mười tám đời tổ tông nhà ngươi! Mộng Vô Nhai tức giận nói: ---- Ngươi cũng biết nghẹn khuất, bất lực phản kháng sao! Ngươi có ngày hôm nay tất cả là nhờ những chuyện đồ nhi yêu quý của ta phải chịu đêm đó!

- Đồ nhi của ngươi?

Long Tại Thiên gắng gượng hỏi một câu.

Mộng Vô Nhai sát khí đằng đằng, trầm giọng cất lời:

- Long gia các ngươi thật to gan! Thật đủ dũng khí! Đồ nhi của lão phu mà Long gia các ngươi cũng dám động chạm!”

- Tôn giá có thể nói rõ hơn không?

Long Tại Thiên chậm rãi hỏi, lão chợt cảm thấy dường như đối phương thật sự có thù với mình, chứ không phải cố tình đến gây sự.

- Rõ ràng ư. Ha ha! Sắc mặt Mộng Vô Nhai lạnh tanh, quát lớn:

- Không có gì hay cả. Xuống âm tào địa phủ, ngươi tự đi hỏi thằng cháu Long Huy của ngươi, hỏi nó mấy ngày trước đã dẫn người đi làm những chuyện gì!

- Long Huy làm sao?

Long Tại Thiên thất sắc.

“Ngươi nói, hắn làm sao vậy?” Mộng Vô Nhai cười gằn.

“Gia gia, gần một tháng nay cháu không thấy đệ đệ đâu cả, lần trước đệ đệ dẫn Văn đường chủ ra ngoài làm gì đó, đến tận hôm nay vẫn chưa về.

Long Tuấn chợt cất lời.

Sắc mặt Long Tại Thiên tức khắc xám xịt.

Kết hợp giữa lời nói của Long Tuấn và người này, Long Tại Thiên phỏng chừng Long Huy đã lành ít dữ nhiều.

Tuy lão không biết người này như thế nào, nhưng đức hạnh của thằng cháu lão thì lão rất rõ.

Nếu vị cao thủ này đã muốn trút giận cho đồ nhi, thì có thể đoán ra, đồ nhi đó nhất định là một nữ tử xinh đẹp!

Chỉ trong nháy mắt, Long Tại Thiên đã hiểu ra ngọn nguồn tất cả. Lão vừa đau vừa giận, đau vì cháu nội lão đã chết rồi, giận vì nó có mắt mà không thấy Thái Sơn, đến đồ nhi của vị cao thủ này cũng dám động chạm.

- Long Tại Thiên, thằng cháu tốt mà ngươi nuôi dưỡng nên đấy!

Cơn thịnh nộ của Mộng Vô Nhai ngút trời, cuồn cuộn không dứt.

Hôm nay lão phu đến đây, chỉ để lấy mạng nhà ngươi, cho ngươi biết có những kẻ ngươi tuyệt đối không thể đắc tội!

Những gì cần làm cũng đã làm xong, Mộng Vô Nhai hít một hơi thật sâu, chậm rãi giơ một tay lên cao.

Theo sau cử động của cánh tay đó, dường như cả thiên địa đều biến sắc.

Đám người Huyết Chiến Bang kinh hãi vạn phần, nhất tề xông đến bên Long Tại Thiên, căng thẳng dõi theo động tác của Mộng Vô Nhai.

Cánh tay đó lao vút xuống, ào thẳng xuống phía Long Tại Thiên, kèm theo tiếng quát tháo giận dữ của Mộng Vô Nhai: “Tử!”

Một bàn tay khổng lồ đột nhiên từ trên trời giáng xuống, mang theo uy lực kinh thiên động địa, không ai có thể ngăn cản, uy chấn càn khôn, một chưởng vừa xuất, phong vân biến sắc.

Tất cả các cao thủ Huyết Chiến Bang lúc này cũng thi triển sát chiêu lợi hại nhất của mình, đồng loạt ngăn cản đòn đánh tới.

Nguyên khí bạo động, cát đá bay mù mịt.

Một chưởng của Mộng Vô Nhai đối đầu thập cường, vẫn thoải mái không chút sợ sệt, bá khí vô song. Mộng chưởng quầy vào thời khắc này trông đáng tin cậy hơn bất kỳ lúc nào.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vang lên, bàn tay khổng lồ đó áp xuống đỉnh đầu bọn Huyết Chiến Bang, nhưng lại bị bọn chúng hợp lực ngăn cản.

Không, không phải đã ngăn lại được, chẳng qua là chỉ làm trì hoãn uy thế của cự chưởng mà thôi.

Dường như trong chớp mắt, mười vị Thần Du Cảnh của Huyết Chiến Bang đều đồng loạt cúi người xuống, quỳ rạp trên mặt đất, trừng trừng mắt, điên cuồng thôi thúc nguyên khí.

Rắc rắc...

Mặt đất nứt toác ra từng kẽ một.

Nơi này là khu mỏ của Huyết Chiến Bang, bên dưới vốn có rất nhiều thông đạo, phen này nguyên khí va chạm, tức khắc khiến các thông đạo dưới lòng đất sụp đổ.

Rầm rầm, cả một vùng đất rộng trăm trượng sụp đổ, các cao thủ Huyết Chiến Bang cũng nương theo tốc độ sụp đổ này mà vội vàng phân tán ra tứ phía.

Cự chưởng cuối cùng cũng giáng xuống, uy lực hủy thiên diệt địa, để lại trên mặt đất một thủ ấn khổng lồ.

Long Tại Thiên vẫn chưa chết, sự phòng hộ của các cao thủ Huyết Chiến Bang đã giúp lão thoát chết trong gang tấc, nhưng vẫn ói máu không ngừng, sắc mặt tái nhợt. Trận chiến hôm nay, đả kích vô cùng lớn đến cả thể xác lẫn tinh thần lão. Lão đã tuổi già sức yếu, đòn đánh này dù không lấy được mạng lão, cũng đã lấy đi phân nửa công lực.

Sắc mặt các cao thủ Huyết Chiến Bang cũng khó coi vô cùng, họ không thể nào ngờ được công lực của Mộng Vô Nhai lại cao thâm đến mức độ này. Lão vẫn là Thần Du Cảnh sao? Sao có thể mạnh đến mức đó? Hơn nữa võ công lão sử dụng, uy lực lại phi phàm đến thế, e rằng là võ công từ cấp Huyền Giai trở lên.

Lạnh lùng lướt mắt qua, Mộng Vô Nhai khẽ hừ một tiếng, đang định thừa thắng xông lên thì từ bên dưới đột nhiên bắn ra một luồng nguyên khí kinh người.

Mạnh như Mộng Vô Nhai mà khi cảm nhận được luồng nguyên khí này, sắc mặt cũng biến đổi, ánh mắt kinh ngạc nhìn xuống phía dưới.

Ngay sau đó, một vệt sáng đỏ rực lao vút lên, thướt tha dập dờn, hóa thành một con Hỏa Long dài đến trăm trượng.

Theo sau Hỏa Long, một bóng hình xanh băng mở rộng đôi cánh dài cả trăm trượng, chính là một con Băng Phượng đẹp lộng lẫy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!