Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1213: CHƯƠNG 1213: CHƯỚNG MẮT RA TAY

Không ngờ Dương Khai lại từ chối, sắc mặt võ giả Chiến Thiên Minh lập tức lạnh lẽo, hắn buông lời trào phúng: - Được được được, một tên câm, một đứa gái xấu xí, hai kẻ các ngươi quả nhiên là trời sinh một đôi! Có cần bổn đại gia tác hợp cho các ngươi, hoàn thành chuyện tốt không?

Trên gương mặt vàng sậm của cô gái kia toát ra một tia đỏ hồng, tâm tình vừa bình ổn lại nổi giận. Nàng dường như không muốn nghe ai gọi mình là "gái xấu", hễ nghe thấy là tính tình đại biến.

- Tác hợp thì không cần, ta là người đã có gia thất, không cần bằng hữu xen vào chuyện của mình. Dương Khai bỗng nhiên cười khẩy.

Võ giả Chiến Thiên Minh kia ngạc nhiên, cười lớn: - Thì ra không phải câm, vậy coi như ta chưa từng nói. Tiểu tử ngươi, ngoan ngoãn cút sang chỗ khác, ở đây không có chuyện của ngươi.

Hắn cũng nhìn thấu Dương Khai dường như không có ý tốt, tuy rằng không sợ đối phương, nhưng cũng ngầm cảnh cáo một tiếng.

Nào ngờ Dương Khai lại làm ngơ, Thánh Nguyên dao động, một thanh trường kiếm Ma Viêm đen kịt chậm rãi ngưng tụ thành. Võ giả Chiến Thiên Minh thấy vậy, sắc mặt không khỏi trầm xuống, lạnh lùng nói: - Sao hả? Ngươi muốn ra tay với ta? Ngươi phải nghĩ cho kỹ, ngươi dám ra tay, sẽ chết!

- Ta có chết hay không, không cần các hạ quan tâm, nhưng ngươi thì chết chắc rồi. Miệng lưỡi ngươi hôi thối đến mười dặm, ta ngạt thở không chịu nổi, đành tạm thời lấy mạng ngươi vậy! Dương Khai vừa nói, vừa nhẹ nhàng bổ Ma Viêm Kiếm về phía trước.

Từng đạo kiếm mang đen nhánh bắn ra, ẩn chứa uy năng kinh thiên động địa, trong chớp mắt đã phóng ra hơn mười đạo, phong tỏa toàn bộ đường lui của võ giả Chiến Thiên Minh.

Dương Khai vừa ra tay, khiến võ giả Chiến Thiên Minh sắc mặt đại biến. Hắn sao lại không cảm nhận được uy lực mà Dương Khai, một Thánh Vương cảnh tầng thứ nhất, vừa bộc phát? Hắn cũng không màng đến việc quấn lấy cô gái kia nữa, chủ động thu hồi Thánh Nguyên truyền qua Bí Bảo, đồng thời trên người tuôn ra lực lượng dày đặc, ngưng tụ thành một tấm khiên chắn trước mặt.

Ầm ầm oành...

Kiếm mang chém lên tấm khiên, chỉ trong hai đòn đã vỡ vụn, những đạo kiếm mang còn lại không hề suy yếu, ào ạt ập đến.

Võ giả Chiến Thiên Minh kinh hô không ngừng, vừa định tránh né, nhưng cô gái kia đã thừa cơ ra tay, vung sợi tơ trắng trói chặt hắn tại chỗ. Không biết sợi tơ kia chế tạo bằng vật liệu gì, sắc bén đến không thể tưởng tượng, quấn nhiều vòng quanh người võ giả kia, cô gái thúc đẩy Thánh Nguyên, siết chặt sợi tơ.

Trên người võ giả kia lấp lánh ánh sáng, hộ thân bảo giáp phát ra uy lực phòng ngự, nhưng vẫn không thể ngăn cản sợi tơ trắng cắt xé. Tiếng xoạt xoạt vang lên, trên người võ giả Chiến Thiên Minh xuất hiện hơn mười vết máu.

- Không... Người kia chỉ kịp hoảng hốt kêu lên một tiếng, sau đó thân thể đã bị sợi tơ trắng cắt thành hơn mười mảnh.

Không đợi thi thể hắn rơi xuống, kiếm mang đen kịt của Dương Khai quét ngang, đốt sạch thi thể hắn.

Một đệ tử tinh anh của Chiến Thiên Minh, tu vi Thánh Vương cảnh tầng thứ ba, bị Dương Khai cùng cô gái kia liên thủ, chưa chống đỡ nổi một hơi thở đã hồn phi phách tán. Dương Khai cũng không bất ngờ trước kết quả này, bởi vì nếu đánh một mình, hắn cũng có đủ tự tin để giết chết đối phương, huống hồ hắn chỉ tạo cơ hội cho cô gái kia mà thôi.

Nhưng mà uy lực sợi tơ trắng của cô gái này thật sự ngoài dự liệu của hắn, nếu không hắn đã chẳng cần xuất ra nhiều kiếm mang như vậy.

Còn cô gái kia, dường như cũng rất kinh ngạc vì thủ đoạn mà Dương Khai thi triển. Sau khi thoải mái đánh chết võ giả Chiến Thiên Minh, nàng không nhịn được liếc nhìn sang, sóng mắt lưu chuyển, dường như có thể nói lên vạn lời.

Lúc này Dương Khai mới chú ý, cô gái này không những có dáng người cực kỳ tuyệt mỹ, mà đôi mắt cũng vô cùng linh động, ẩn chứa linh tính khó tả. Nếu nàng che giấu dung mạo, chỉ để lộ đôi mắt, vậy thì chắc chắn có thể khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải điên cuồng.

Chỉ là dung mạo này... Đáng tiếc thay, Dương Khai thầm nghĩ, nhưng vẻ mặt vẫn không hề biến sắc.

- Cảm ơn! Tiêu diệt được đối thủ, cô gái kia thở ra một hơi, bộ ngực đầy đặn phập phồng lên xuống, tạo nên đường cong kinh hồn. Nàng khẽ gật đầu với Dương Khai, miễn cưỡng nở một nụ cười cảm ơn. Tuy rằng nụ cười là chân thành, nhưng kết hợp với dung mạo của nàng, quả thực không thể khen ngợi nổi.

Nhưng giọng nói của nàng lại hết sức động lòng người, ôn nhu dịu dàng, nghe mà lòng người thư thái.

- Không có gì, ta chỉ thấy hắn chướng mắt mà thôi. Dương Khai nhàn nhạt trả lời.

- Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói chuyện này cho ai khác. Hơn nữa, người là do ta giết, không liên quan gì đến ngươi. Nếu Chiến Thiên Minh thật sự muốn truy cứu chuyện này, ngươi cũng sẽ không sao. Cô gái này ôm hết trách nhiệm vào người mình, khiến Dương Khai nảy sinh nhiều hảo cảm, cảm thấy cuối cùng mình cũng không ra tay uổng phí.

Vừa nói, cô gái tháo chiếc nhẫn trên một mẩu cánh tay của võ giả Chiến Thiên Minh kia, cũng không thèm nhìn đồ vật bên trong, liền ném thẳng về phía Dương Khai: - Cái này là của ngươi.

Dương Khai cũng không khách khí với nàng, thuận tay tiếp nhận, cất vào trong người.

Cô gái ngẫm nghĩ, sắc mặt đỏ lên, xoay người đưa tay vào trong ngực, lấy ra một trái cây đỏ rực, rồi ném sang:

- Chắc hẳn ngươi đuổi theo thứ này đến đây?

Dương Khai nhận lấy, cười gượng nói: - Ta không biết nó là do cô nuôi.

Trái cây trên tay ấm áp, không biết là do cô gái vẫn đặt trong ngực mình, hay là do bản thân trái cây này vốn như vậy. Thậm chí Dương Khai còn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên đó, khiến lòng người thư thái.

- Ta hiểu rồi! Cô gái khẽ gật đầu. - Linh Ly của ta tuy không thể dùng để chiến đấu, nhưng trời sinh có thể tìm kiếm linh thảo linh dược, việc ngươi vô tình đụng phải rồi đuổi theo đến đây cũng là chuyện bình thường.

Nói tới đây, cô gái nhướng mày, chợt nhớ tới Linh Ly của mình có tốc độ cực nhanh. Ở bên ngoài còn có thể bị võ giả đuổi kịp, nhưng ở bên trong này, không ai có thể phi hành, vậy Dương Khai làm sao đuổi theo đến đây?

Tuy nhiên nàng không hỏi nhiều, nếu người ta đã đuổi kịp Linh Ly, nhất định là có cách riêng, hỏi nhiều chỉ khiến người ta chán ghét. Tuy rằng dung mạo của nàng không đẹp, nhưng trời sinh tính tình thông tuệ, biết những lời nào nên nói, những lời nào tốt nhất đừng nói.

- Linh Ly? Dương Khai cau mày, hắn mới lần đầu nghe nói đến loại Yêu Thú này. Nhưng có một số Yêu Thú có thể tìm kiếm linh thảo linh dược, có lẽ Linh Ly này chính là một loại trong số đó. Yêu Thú loại hình này đều cực kỳ quý hiếm, bình thường sẽ được các Tông Môn nuôi dưỡng, chuyên dùng để tìm kiếm bảo bối.

- Ừm, nó theo ta lớn lên từ bé. Cô gái nói tới Linh Ly, lại nở một nụ cười, tự nhiên hơn nụ cười miễn cưỡng vừa rồi rất nhiều. Nàng đưa tay vuốt ve đầu con thú nhỏ đang ló ra từ trong ngực nàng, ánh mắt cảnh giác nhìn Dương Khai. Bỗng nhiên nàng nhớ tới một chuyện, liền nói: - Ngươi có muốn cùng ta đi tìm Kim Dương Quả Thụ không? Nếu Linh Ly đã tìm được một trái Kim Dương Quả, vậy có nghĩa là có một cây Kim Dương Quả Thụ, chắc chắn sẽ có không ít trái, đến lúc đó chúng ta chia đôi được chứ?

Nàng dường như không muốn mắc nợ ân tình người khác. Vừa rồi Dương Khai giúp nàng một phen, nàng đã đưa Không Gian Giới Chỉ của võ giả Chiến Thiên Minh cùng Kim Dương Quả cho Dương Khai, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, nên mới có đề nghị này.

Điều này vừa đúng ý Dương Khai. Vốn hắn đã có ý với Kim Dương Quả Thụ không biết ở nơi nào, chỉ là không có manh mối, hiện tại cô gái chủ động nhắc tới, tự nhiên không còn gì tốt hơn, liền vội vàng gật đầu: - Được!

Hắn cũng nhìn ra, nữ nhân này cũng không tệ, cho nên mới sảng khoái đồng ý như vậy. Nếu không đối phương là Thánh Vương cảnh tầng thứ ba, sao lại đề nghị chia đôi với mình?

Thống nhất ý kiến xong, cô gái thả Linh Ly ra, nhỏ giọng nói mấy câu bên tai nó. Sau đó Linh Ly theo đường cũ, nhanh chóng trở về, còn Dương Khai cùng cô gái này thì theo sau.

Lúc Dương Khai đuổi theo Linh Ly, chạy chừng nửa canh giờ, nhưng đợi cho Linh Ly dẫn bọn họ đến chỗ Kim Dương Quả Thụ mọc lên, lại tốn hơn một canh giờ, bởi vì tốc độ của cô gái không nhanh.

Quả thật có một cây Kim Dương Quả Thụ mọc gần đó, hơn nữa vị trí rất bí ẩn, nằm trong khe núi, xung quanh toàn là vách đá dựng đứng, mọc sát mặt đất dựa vào vách đá. Kim Dương Quả Thụ cao đến ba trượng, mặc cho sóng nhiệt ập tới quấy nhiễu, nó vẫn sừng sững bất động.

Vị trí này, ngoài những Yêu Thú chuyên tìm kiếm linh thảo linh dược như Linh Ly có thể phát hiện, ngay cả võ giả đi qua chỗ này, nếu không tra xét kỹ càng, cũng sẽ bỏ lỡ.

Dương Khai cùng cô gái này đi đến đây, đều rất yên lặng, không hỏi tên họ cùng lai lịch của đối phương. Bởi vì mọi người đều biết, sau khi kết thúc lần hợp tác này thì mỗi người một ngả, tự nhiên không cần phải hỏi kỹ càng.

Lúc này, hai người đứng dưới tàng cây, vẻ mặt rung động nhìn những trái cây trên cành cây to lớn này.

Đếm sơ qua, trên cây có ít nhất ba mươi trái, mỗi trái đỏ rực mê người. Dưới mặt đất thậm chí còn có những trái cây đã chín rụng xuống, khoảng hơn mười trái.

Kim Dương Quả Thụ này đã sinh trưởng ở đây không biết bao nhiêu năm, lại có bao nhiêu trái cây bị lãng phí.

Nhìn một hồi, cô gái kia mới nhìn sang Dương Khai, nói: - Ta sẽ để Linh Ly hái xuống xong rồi chúng ta phân chia.

- Được! Dương Khai tự nhiên không có ý kiến.

Cô gái ra lệnh, con thú nhỏ giống hồ ly này nhanh chóng leo lên Kim Dương Quả Thụ, chỉ thấy nó không ngừng di chuyển, từng trái Kim Dương Quả trên cây lần lượt rơi xuống.

Cô gái mừng rỡ, đưa tay đón lấy những trái cây rơi xuống.

Chờ đến khi trên cây không còn trái nào nữa, nàng lại nhặt những trái chín rụng dưới đất lên, chia làm hai phần, nói với Dương Khai: - Tổng cộng có bốn mươi bốn trái, chúng ta mỗi người hai mươi hai trái.

Dương Khai khẽ gật đầu, thu một phần của mình vào Không Gian Giới Chỉ.

Chia trái cây xong, cô gái nói: - Mặc kệ thế nào, lần này phải cảm ơn ngươi, sau này có cơ hội, ta sẽ báo đáp.

- Không cần, những Kim Dương Quả này là đủ rồi. Dương Khai mỉm cười lắc đầu, mình chỉ tùy tiện ra tay, đối phương lại mang ơn báo đáp như vậy, khiến Dương Khai cũng phải ngượng ngùng.

Cô gái ngẫm nghĩ, cũng không cố chấp nữa, chỉ nói: - Nếu vậy, ta đi trước.

- Được! Ta sẽ đào cây này lên rồi đi! Dương Khai cũng không che giấu tính toán của mình. Cây này đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, nhổ về trồng ở Long Huyệt Sơn, nói không chừng còn có thể lại nở hoa kết trái. Trên Long Huyệt Sơn không có linh thảo linh dược, mang cây này về lấp vào cũng được.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!