Hơn nữa, trong Không Gian Hắc Thư của hắn còn có Thần Thụ đang ngủ say. Biết đâu, nhờ khí tức của Thần Thụ, có thể tẩm bổ cho Kim Dương Quả Thụ này.
Dĩ nhiên, dù không thành công, hắn cũng chẳng có tổn thất gì.
- Ngươi muốn đào cây này làm gì? Cô gái vốn định rời đi liền dừng bước, ánh mắt kỳ quái nhìn Dương Khai: - Loại linh thụ này có yêu cầu cực kỳ khắt khe về môi trường sinh trưởng. Ngươi đào nó ra, e rằng nó sẽ chết ngay lập tức. Hơn nữa, Không Gian Nhẫn cũng không thích hợp để chứa vật sống như thế.
Vừa nói xong, nàng chợt ý thức được mình đã quá nhiều chuyện, bèn cười ngượng ngùng, chủ động hỏi: - Có cần ta giúp một tay không?
- Không cần, đa tạ ý tốt của cô nương, chuyện này ta tự làm là được. Dương Khai cười nhạt, đưa tay chỉ ra. Thánh Nguyên bộc phát, trên ngón tay hắn ngưng tụ một luồng năng lượng sắc bén như dao nhọn, sau đó đâm xuống lòng đất, vẽ một vòng tròn lớn quanh Kim Dương Quả Thụ.
Đất đai xung quanh cây không quá cứng, Dương Khai dễ dàng cắt đứt. Để tránh làm hỏng rễ Kim Dương Quả Thụ, hắn ra tay cực kỳ cẩn thận, Thần Thức vẫn bao phủ bên dưới, khống chế Thánh Nguyên né tránh vị trí rễ cây.
Sau khi đi hết một vòng, Dương Khai mới phóng Thần Niệm, hóa thành một tấm lưới lớn, bao trọn Kim Dương Quả Thụ. Tiếp đó, ánh sáng lóe lên, Kim Dương Quả Thụ cao ba trượng liền biến mất, bị Dương Khai thu vào Không Gian Hắc Thư, bố trí ngay cạnh Thần Thụ. Tại chỗ cũ, chỉ còn lại một cái hố sâu lớn.
Trong mắt cô gái lóe lên một tia kinh dị. Dù với tu vi cảnh giới của nàng cũng có thể thu một cây linh thụ vào Không Gian Nhẫn, nhưng Dương Khai chỉ là Thánh Vương Cảnh tầng thứ nhất lại có thể làm nhẹ nhàng như không, quả thực khiến người ta kinh ngạc. Dù sao, thu một vật khổng lồ và còn là vật sống như vậy, vẫn gây chút gánh nặng lên Thần Thức.
Thu xong Kim Dương Quả Thụ, Dương Khai mỉm cười nhìn cô gái, đang chuẩn bị cáo biệt để mỗi người mỗi ngả, thì bỗng nhiên hắn nhíu mày, ngón tay quét qua Không Gian Nhẫn, lấy ra Truyền Tấn La Bàn.
Vừa rồi Thần Thức hắn vô tình lướt qua Không Gian Nhẫn, chợt nhận thấy la bàn truyền tới một luồng dao động tin tức, lập tức khiến hắn chú ý.
Truyền Tấn La Bàn này là do Ngụy Cổ Xương đưa cho hắn. Khi vừa vào Lưu Viêm Sa Địa tầng thứ ba không lâu, Dương Khai phát hiện hai thi thể đệ tử Ảnh Nguyệt Điện. Lúc đó hắn thử liên lạc Ngụy Cổ Xương, nhưng vẫn không có hồi âm, không biết hắn cùng Đổng Huyên Nhi thế nào. Giờ đây đã qua một tháng, la bàn bỗng có động tĩnh, khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Dương Khai còn chưa kịp tra xét tin tức là gì, thì cô gái bên cạnh đã khẽ "Ồ" một tiếng, ngạc nhiên nhìn hắn: - Ngươi là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện sao?
Dương Khai nhìn nàng, vẻ mặt khó hiểu: - Sao cô lại nói vậy?
Tuy hắn luôn thân thiết với người Ảnh Nguyệt Điện, nhưng hắn không tính là đệ tử chính thức. Giờ hắn chỉ lấy ra một cái Truyền Tấn La Bàn, sao cô gái này lại hiểu lầm như vậy?
Cô gái cười khẽ, chỉ vào la bàn trên tay Dương Khai, nói: - Bí Bảo trên tay ngươi là do Cách Lâm đại sư của Ảnh Nguyệt Điện luyện chế, bên trên có dấu hiệu đặc biệt của ngài ấy. Ta cũng có một món Bí Bảo do Cách Lâm đại sư luyện chế, nên ta rất rõ. Mà người sở hữu loại Truyền Tấn La Bàn này, chẳng lẽ không phải là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện sao? Hơn nữa, chỉ có đệ tử trung tâm nhất của Ảnh Nguyệt Điện mới có được loại la bàn này.
Không hiểu vì sao, khi hiểu lầm Dương Khai là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, thái độ của cô gái này đối với hắn lại càng trở nên thân thiện hơn. Trước đó còn chút xa lạ, nhưng giờ lại cực kỳ tự nhiên.
Dương Khai sững sờ một lát, nhìn theo hướng nàng chỉ, quả nhiên ở góc la bàn có dấu hiệu hình tam giác.
Dương Khai cũng từng nghe qua về Cách Lâm đại sư. Nghe nói ông là Luyện Khí Sư Hư Cấp Hạ Phẩm duy nhất trong Ảnh Nguyệt Điện, cũng là một trong số ít Đại Sư trên toàn U Ám Tinh. Xem ra dấu hiệu tam giác này chính là biểu tượng của Cách Lâm đại sư.
Chuyện này rất bình thường. Thường thì Luyện Khí Sư có danh tiếng đều sẽ có dấu hiệu riêng của mình. Sau khi luyện chế ra Bí Bảo, họ sẽ đóng dấu hiệu này lên. Như vậy, chẳng những sẽ làm tăng giá trị của Bí Bảo, cũng làm chủ nhân sử dụng Bí Bảo này rất có vinh quang.
Chuyện như vậy thì Luyện Đan Sư không làm được. Không có Luyện Đan Sư nào nhàm chán, luyện chế ra Đan Dược lại đóng dấu hiệu của mình lên đó. Đan Dược mà, nuốt cái là mất, chẳng lẽ trước khi dùng còn phải để người ta xem?
Sức quan sát của cô gái này thật là cẩn thận. Trước đó Dương Khai thật sự không chú ý tới dấu hiệu này.
Nghe vậy, Dương Khai gật đầu: - Đây đúng là do Cách Lâm đại sư luyện chế, nhưng ta không phải đệ tử Ảnh Nguyệt Điện. Nó là do Ngụy Cổ Xương đưa cho ta.
- Ngụy Sư Huynh cho ngươi?
Cô gái che miệng nhỏ, vẻ mặt kinh ngạc. Nàng làm sao không biết Ngụy Cổ Xương tâm cao khí ngạo, ngay cả các đệ tử hạch tâm của Ảnh Nguyệt Điện, hắn cũng chẳng coi vào đâu. Ngoại trừ Đổng Huyên Nhi, những người khác đều không lọt được vào mắt hắn. Không ngờ Ngụy Cổ Xương lại đưa cho Dương Khai một cái Truyền Tấn La Bàn. Điều này có ý nghĩa gì?
- Cô quen biết Ngụy huynh? Lần này đến lượt Dương Khai kinh ngạc. Hắn không ngờ cô gái vô tình gặp này lại có liên quan đến Ngụy Cổ Xương.
- Ừm, quen. Ta rất thân với Huyên Nhi... Cô gái cười hì hì, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, sắc mặt thay đổi, vội nói: - Có phải Ngụy Sư Huynh truyền tin tới không? Mau xem thử!
Người có thể truyền tin trong khu vực này, ngoài những đệ tử hạch tâm nhất của Ảnh Nguyệt Điện, thì không còn ai khác. Khả năng lớn là Ngụy Cổ Xương tự mình truyền tin. Mà việc hắn phải truyền tin cho người ngoài có nghĩa là hắn đã rơi vào nguy hiểm.
Trước nay Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi như hình với bóng. Nếu Ngụy Cổ Xương gặp nguy, Đổng Huyên Nhi nhất định không thể thoát được. Vừa nghĩ tới đây, cô gái liền nóng lòng như lửa đốt, vội thúc giục Dương Khai.
Thấy cô gái vội vã, Dương Khai rất ngạc nhiên, không rõ lai lịch nàng là gì, lại quen thân với Đổng Huyên Nhi đến vậy. Thấy nàng nóng vội, dường như quan hệ của họ không hề tầm thường.
Không chần chờ nữa, hắn vội truyền Thần Niệm vào Truyền Tấn La Bàn để kiểm tra. Cô gái thì càng sốt ruột hơn, ánh mắt đẹp nhìn chằm chằm Dương Khai.
Một lát sau, Dương Khai cau mày, nhìn nàng: - Là Ngụy huynh truyền tin tới, nhưng xem ra Ngụy huynh gặp chút rắc rối.
- Xảy ra chuyện gì? Cô gái vội hỏi.
- Dường như bọn họ đi vào một Cấm Chế Thượng Cổ, tạm thời không thể thoát ra. Hơn nữa, chỉ có tin tức của họ truyền tới ta, ta truyền tin qua thì không có hồi âm, thật kỳ quái. Dương Khai lắc đầu.
- Cấm Chế Thượng Cổ?
Sắc mặt cô gái trắng nhợt. - Huyên Nhi muội muội có bị gì không?
- Ta không biết. Dương Khai lắc đầu: - Chỉ có Ngụy huynh truyền tin, không có tin nhắn của người khác.
Nghe vậy, sắc mặt cô gái thả lỏng, lẩm bẩm nói: - Huyên Nhi muội muội luôn ở cùng Ngụy Sư Huynh, cho nên mới chỉ có một mình Ngụy Sư Huynh truyền tin. Có biết vị trí của bọn họ không?
Dương Khai lại lắc đầu: - Tạm thời Ngụy huynh chưa nói, nhưng chờ một chút. Nếu huynh ấy thật sự có ý cầu viện, khẳng định sẽ báo ra vị trí của mình. Hơn nữa, nếu ta có thể nhận được truyền tin, vậy khoảng cách sẽ không quá xa.
Nếu quá xa, sẽ không thể thu được Thần Niệm truyền tin của hắn.
- Được rồi! Cô gái khẽ gật đầu. Dù biết Dương Khai nói có lý, nhưng đôi tay nhỏ mềm mại của nàng vẫn nắm chặt, lo lắng không yên nhìn Truyền Tấn La Bàn trên tay Dương Khai.
Dương Khai đã hoàn toàn xác định cô gái này quả thật có quan hệ thân thiết với Đổng Huyên Nhi, nếu không tuyệt đối đã không nóng vội đến thế. Trong lúc Dương Khai quan sát nàng, ánh mắt cô gái cũng vừa lúc nhìn sang, như phát hiện mình thất thố, không khỏi cười ngượng ngùng.
- Có rồi! Bỗng nhiên Dương Khai kinh hô. Quả nhiên như hắn vừa đoán, Ngụy Cổ Xương quả thật đã báo ra vị trí của mình. Cảm nhận kỹ càng, Dương Khai ngẩng đầu hỏi cô gái: - Vị trí hiện tại của đoàn người Ngụy huynh, nằm ở chỗ cách Cương Ngân Khoáng Mạch một trăm dặm về phía tây... Cương Ngân Khoáng Mạch rất lớn sao?
- Cương Ngân Khoáng Mạch? Cô gái mừng rỡ: - Ta biết ở chỗ nào, ta đã từng đi ngang qua đó!
- Dẫn đường! Dương Khai là người quyết đoán, lập tức thu hồi Truyền Tấn La Bàn, ra hiệu với cô gái.
Cô gái gật đầu, vội thi triển thân pháp, chạy về một hướng, Dương Khai nhanh chóng theo sát phía sau.
Suốt dọc đường đi yên lặng, không gặp phải bất cứ nguy hiểm hay bóng người nào. Khoảng nửa ngày sau, trước mặt hai người đột ngột xuất hiện một khối khoáng thạch cao lớn trăm trượng, lẻ loi đứng giữa vùng đất đỏ, tựa như một ngọn núi nhỏ. Nơi này hoang vắng tiêu điều, dường như xưa nay không ai lui tới.
Lúc nhìn thấy khối khoáng thạch to lớn này, Dương Khai không khỏi cau mày.
Lúc trước nghe nói có Cương Ngân Khoáng Mạch, hắn còn nghĩ có nên lấy đi không. Quặng Cương Ngân là tài liệu luyện khí cực tốt. Khi luyện chế Bí Bảo, nếu thêm một chút Cương Ngân, Bí Bảo sẽ trở nên vô cùng chắc chắn, khó bị đánh hỏng trong chiến đấu, nên có giá trị rất lớn. Một nắm cát quặng Cương Ngân có thể thoải mái bán mấy chục ngàn Thánh Tinh, hơn nữa còn là thứ tốt có tiền mua không được.
Nhưng bây giờ thấy Cương Ngân Khoáng Mạch to lớn như vậy, Dương Khai liền tắt ý định.
Thứ như thế, hắn không thể thu vào Không Gian Hắc Thư.
Nếu là khoáng thạch khác, có thể hắn còn có ý định gõ xuống lấy một khối, nhưng là quặng Cương Ngân thì thôi. Bản thân thứ này đã vô cùng chắc chắn, nhất định phải dùng Thánh Nguyên hòa tan mới có thể chiết xuất ra cát Cương Ngân. Đây không phải chuyện một hai ngày.
Nếu như mang Thạch Khôi vào thì tốt rồi, đáng tiếc trước khi lên đường, Thạch Khôi bị Dương Viêm giữ lại. Bây giờ có nghĩ cũng vô dụng. Dương Khai có chút luyến tiếc nhìn Cương Ngân Khoáng Mạch to lớn, rồi thu hồi ánh mắt.
- Chính là nó. Cô gái dẫn đường chỉ phía trước hô lên.
Dương Khai gật đầu: - Ở phía tây, cách một trăm dặm!
Vừa nói, hắn vừa lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm, xác định phương hướng, rồi lên đường.