Trong lòng canh cánh lo cho an nguy của Đổng Huyên Nhi, trên đường đi, nữ tử kia gần như đã dốc hết toàn lực để phi độn. Ban đầu, nàng còn lo Dương Khai không theo kịp nên đã cố ý giảm tốc độ lại, nhưng sau đó thấy hắn vẫn thong dong tự tại, nàng bèn dần dần tăng tốc, vậy mà Dương Khai vẫn theo sát không rời nửa bước.
Vậy mà giờ đây, đối phương lại vượt lên dẫn trước cả nàng.
Điều này khiến nàng thầm kinh hãi, bụng bảo dạ khó trách người này có thể đuổi kịp Linh Ly trong Lưu Viêm Sa Địa. Tốc độ hiện tại e rằng vẫn chưa phải là cực hạn của hắn, đối phương chỉ đang nương theo tốc độ của mình nên mới không bung hết sức.
Trầm ngâm một hồi, nữ tử đột nhiên lên tiếng:
- Vị sư đệ này...
- Hửm? – Dương Khai quay đầu, khó hiểu nhìn nàng, không biết nàng gọi mình có chuyện gì. Tu vi của đối phương cao hơn mình hai tiểu cảnh giới, gọi một tiếng sư đệ cũng không có gì quá đáng.
- Nếu cậu có thể nhanh hơn thì không cần để ý đến tôi, cứ dốc toàn lực là được, tôi có thể theo kịp.
Trong mắt Dương Khai lóe lên một tia dị sắc, lúc này mới biết đối phương cũng chưa dùng hết sức. Xem ra phàm là võ giả có thể tiến vào tầng thứ ba, ai nấy đều có ẩn giấu đôi chút thủ đoạn.
Cũng không nhiều lời, Dương Khai khẽ gật đầu, trực tiếp đẩy tốc độ lên đến cực hạn, thân hình hóa thành một bóng mờ, tốc độ tăng vọt.
Dương Khai không dùng Phong Lôi Vũ Dực, bởi vì hắn chắc chắn rằng, một khi mình vận dụng nó, dù cho nữ tử kia có bản lĩnh riêng gì cũng sẽ bị hắn bỏ lại rất xa.
Sau lưng truyền đến dao động thánh nguyên mạnh mẽ, không biết nàng ta đã sử dụng thủ đoạn gì, tóm lại Dương Khai cảm giác được tốc độ của nàng cũng thoáng chốc tăng lên không ít, bám sát ngay phía sau mình.
Tuy nhiên, sau khi tốc độ tăng lên, hơi thở của nàng bỗng trở nên dồn dập, tựa như có một ngụm khí tắc nghẽn trong lồng ngực không thể thở ra.
*
Cách quặng mỏ Cương Ngân về phía tây chừng trăm dặm có một hồ dung nham khổng lồ. Nước hồ chính là dung nham nóng bỏng hội tụ thành, nhiệt độ cực cao thiêu đốt khiến không gian nơi đây cũng trở nên vặn vẹo. Dung nham trong hồ đỏ sậm đặc quánh, không ngừng nổi lên những bọt khí, rồi vỡ tan trong tiếng “lốp bốp”. Bên trong mỗi bọt khí vỡ ra đều ẩn chứa hắc khí tựa sương mù, mang theo hỏa độc và sức ăn mòn kinh người.
Toàn bộ hồ dung nham trông như một cảnh tượng ngày tận thế, khiến người ta không rét mà run.
Mà ở trung tâm hồ dung nham, có một chiếc mai rùa đang lơ lửng trên đó. Chiếc mai rùa rộng chừng ba trượng, vốn có màu vàng đất, nhưng vì bị dung nham nung nóng mà trở nên đỏ rực, tỏa ra hơi nóng hầm hập. Bên trên mai rùa đã có vô số vết nứt nhỏ, lan ra như mạng nhện.
Thông qua những khe nứt này, luồng hơi nóng khủng khiếp trong hồ dung nham xâm nhập vào, tùy ý công kích nhóm nam nữ trẻ tuổi đang khổ sở chống đỡ.
Nhóm người này chính là những đệ tử tinh anh của Ảnh Nguyệt Điện, Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi cũng ở trong đó. Ngoài hai người họ ra còn có hai nam một nữ khác, tổng cộng năm người.
Diện tích mai rùa không quá lớn, vừa đủ cho năm người đứng trên đó.
Mà hiện tại, cả năm người đều lung lay sắp đổ, sắc mặt tái nhợt, dao động thánh nguyên gần như đã cạn kiệt.
Trong năm người, Ngụy Cổ Xương là người có tình trạng tốt nhất, nhưng hắn cũng chẳng còn vẻ hiên ngang thuở nào, gương mặt chỉ còn lại vẻ cay đắng và hối hận, chỉ khi nhìn về phía Đổng Huyên Nhi mới lóe lên một tia dịu dàng và lưu luyến. Mỗi khi nhìn thấy nữ nhân mình yêu thương đang cùng mình kề vai chiến đấu, trong người Ngụy Cổ Xương lại không khỏi dâng lên một chút sức lực, giúp hắn gượng dậy phần nào. Nếu không phải có chấp niệm trong lòng chống đỡ, e rằng hắn đã sớm không chịu nổi. Một khi hắn ngã xuống, năm người của Ảnh Nguyệt Điện chắc chắn sẽ toàn quân bị diệt.
Đổng Huyên Nhi vẫn ôn nhu điềm tĩnh như thường lệ. Từ khi rơi vào cấm chế này, nàng vẫn không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng động viên các đồng môn, khích lệ họ cố gắng hơn nữa. Nhưng nào ai biết, nữ tử luôn mặc áo trắng, luôn mỉm cười ngọt ngào với mọi người, tựa như trời có sập xuống cũng chỉ cần được ở bên Ngụy Cổ Xương là đủ hài lòng, lúc này cũng đã là nỏ mạnh hết đà?
Tất cả, chỉ là nàng đang gắng gượng mà thôi. Nàng cũng có cùng suy nghĩ với Ngụy Cổ Xương, đó là không thể để ba đồng môn khác thấy được dù chỉ một chút yếu đuối hay nản lòng của mình.
Một khi một trong hai người họ suy sụp, tình hình sẽ chỉ càng thêm tồi tệ.
Ngoài Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi, tình hình của ba người còn lại vô cùng tồi tệ. Hai nam đệ tử còn lại thì sắc mặt xám như tro tàn, ánh mắt u ám tựa mây đen bao phủ, không còn chút ánh sáng, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó. Dưới sự uy hiếp của tử vong, họ đã tâm thần thất thủ, trong lòng rối loạn.
Còn nữ tử mặc váy đỏ, dáng người cao ráo, cũng không chịu nổi áp lực, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt, dường như đã khóc cạn, chỉ còn biết truyền thánh nguyên một cách máy móc để duy trì phòng ngự của mai rùa.
Nhưng bất kể là Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi, hay ba đệ tử Ảnh Nguyệt Điện còn lại đều biết rõ, chỉ cần một hai ngày nữa mà không có người đến cứu viện, vậy bọn họ chắc chắn phải chết.
Bọn họ đã bị nhốt ở đây quá lâu, thánh nguyên của mọi người đều đã tiêu hao gần hết. Ở cái nơi quỷ quái này, không thể vận chuyển công pháp để hồi phục, chỉ có thể dựa vào thánh tinh và đan dược, nhưng căn bản là thu không đủ chi.
Lúc còn đan dược thì còn đỡ, nhưng từ mấy ngày trước khi đan dược đã cạn kiệt, mặc cho bọn họ hấp thu năng lượng trong thánh tinh thế nào cũng không thể bù đắp được sự hao tổn.
Bảo giáp trên người mỗi người đều đã trở nên mờ nhạt, bọn họ không còn đủ thánh nguyên để duy trì chúng nữa.
Nếu chỉ đơn thuần là bị nhốt trong hồ dung nham này, vậy cũng không làm khó được năm vị đệ tử tinh anh của Ảnh Nguyệt Điện, họ chỉ cần nghĩ cách lên bờ là được.
Điều khiến họ bất lực chính là, mặc cho họ thúc giục thế nào, chiếc mai rùa vẫn không hề nhúc nhích, dường như trong hồ dung nham có một lực lượng thần kỳ nào đó đang trói chặt cả năm người họ lại.
Tai họa hơn nữa là, không biết trong hồ dung nham có bố trí cấm chế gì mà thỉnh thoảng lại có dung nham ngưng tụ thành những đợt công kích, từ bốn phương tám hướng ập tới, mỗi lần đều khiến cả năm người rơi vào hiểm cảnh. Cũng may Ngụy Cổ Xương luôn vào thời khắc nguy hiểm nhất bộc phát ra một chút át chủ bài, mới không khiến năm người bị tổn thất gì.
Nhưng bản thân hắn lại thương tích đầy mình, trên người phủ đầy màu đỏ sậm của vết bỏng, hỏa độc hội tụ thành những mảng đen kịt. Ngụy Cổ Xương không có dư sức để trục xuất chúng, chỉ có thể mặc cho chúng dần dần gặm nhấm sinh mệnh và thể lực của mình.
Dần dần, trên gương mặt tái nhợt của Ngụy Cổ Xương cũng đã nổi lên những tia hắc khí, tình hình của hắn trông rất không ổn.
- Sư huynh... – Đổng Huyên Nhi thấy vậy, lòng run lên, suýt nữa đã rơi lệ. – Thật xin lỗi!
Ngụy Cổ Xương mỉm cười, giọng nói vẫn hào sảng:
- Giữa hai chúng ta có gì mà phải xin lỗi, sau này không được nói những lời khách sáo như vậy!
- Nhưng nếu không phải vì muội muốn tới đây tìm hiểu, chúng ta đã không rơi vào cấm chế này! – Ánh mắt Đổng Huyên Nhi tối sầm lại.
Chính vì nàng phát hiện nơi này có điểm kỳ lạ nên mới muốn đến thăm dò. Nào ngờ vừa bước vào, mặt đất liền nứt ra, vốn là mặt đất với vô số khe nứt bỗng chốc sụp xuống, dung nham nóng bỏng trào lên, lập tức nhốt cả năm người ở ngay trung tâm.
Không thể phi hành, năm người chỉ có thể dựa vào một mảnh mai rùa vừa tìm được để miễn cưỡng giữ lại mạng sống, nhưng muốn rời khỏi đây thì tuyệt đối không thể.
Mảnh mai rùa này không biết có phải là di vật của một yêu thú cấp mười để lại sau khi chết hay không, nhưng nó vô cùng vững chắc, cho dù bị nung nấu trong hồ dung nham hơn một tháng vẫn không vỡ vụn, chỉ xuất hiện rất nhiều vết nứt nhỏ.
Nhưng bây giờ xem ra, chiếc mai rùa này cũng sắp không xong, trông như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.
- Đừng nói vậy, nơi có bảo vật thì ắt sẽ có nguy hiểm. Đến đây thăm dò là do cả năm chúng ta cùng đồng ý, không liên quan gì đến muội cả. – Ngụy Cổ Xương an ủi. – Nếu không phải vậy, chúng ta cũng sẽ không tìm được thứ tốt kia. Đợi sau khi rời khỏi đây, chúng ta chia đều thứ đó, thực lực của mọi người sau này đều sẽ tăng lên rất nhiều.
- Chúng ta... còn có thể rời khỏi nơi này sao? – Nữ tử mặc váy đỏ cao gầy chuyển mắt nhìn sang Ngụy Cổ Xương, đôi mắt to bỗng nhiên lại tuôn ra nước mắt, thảm thiết nói: - Cố sư huynh và Lưu sư muội vừa cùng chúng ta tiến vào tầng ba đã bỏ mạng... Phải chăng oan hồn của họ đang báo thù vì chúng ta đã không cứu họ?
Nghe nữ tử này nói vậy, hai nam đệ tử còn lại sắc mặt đại biến, dường như hồi tưởng lại cảnh tượng hơn một tháng trước, gương mặt vốn đã tái nhợt lại càng không còn một giọt máu.
Ngụy Cổ Xương lạnh lùng liếc nàng một cái, trầm giọng nói:
- Cố sư đệ và Lưu sư muội là bị Hỏa Linh Thú giết chết. Chúng ta không phải không cứu, mà là lực bất tòng tâm. Gặp phải thiên tai nhân họa, tránh cũng không được, chúng ta gặp nạn không liên quan gì đến họ, muội đừng suy nghĩ lung tung.
Cái chết của hai vị sư đệ sư muội kia đã tạo thành một bóng ma tâm lý rất lớn đối với những người còn lại, bởi vì trước khi tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, ai nấy cũng đều tràn đầy tự tin. Bọn họ đều là đệ tử tinh anh, tư chất và thực lực đều không kém, ai cũng cảm thấy Lưu Viêm Sa Địa chẳng có gì ghê gớm, cảm thấy với bản lĩnh của mình nhất định có thể thu được nhiều lợi ích trong đó, sau đó một bước lên trời, nhất cử thành danh.
Lúc xông pha ở tầng một và tầng hai, mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi, không gặp phải nguy hiểm gì, nhưng vừa tiến vào tầng ba, họ đã tổn thất hai người!
Đồng môn trước giờ vẫn cùng mình sinh hoạt, tu luyện, thậm chí mới vừa rồi còn cười nói vui vẻ, giờ lại chết thảm ngay trước mắt, trong lòng ai cũng không dễ chịu chút nào.
Tuy rằng Ngụy Cổ Xương rất bất mãn với những suy nghĩ tiêu cực này, nhưng cũng hiểu được tâm trạng của các đồng môn, cho nên cũng không trách cứ thêm.
Nếu không phải hắn thường xuyên xông pha bên ngoài, mà cũng suốt ngày bế quan tu luyện trong tông môn như những đồng môn này, sức chịu đựng tâm lý của hắn sẽ không mạnh đến thế. Quả nhiên, hoa cỏ trong nhà kính sao có thể so với cây cối dầm mưa dãi nắng mà trưởng thành.
Những kẻ được gọi là đệ tử tinh anh, lúc ở trong tông môn, biểu hiện còn có thể coi được, ai nấy cũng đều là thiên chi kiêu tử, được vô số sư đệ sư muội ngưỡng mộ, lúc tỷ thí cũng vô cùng sắc bén. Nhưng hễ ra ngoài, đủ loại khuyết điểm lập tức bộc lộ. Nếu có cơ hội trở về, phải nói một tiếng với sư phụ và Tiền trưởng lão, Ảnh Nguyệt Điện cứ tiếp tục bồi dưỡng đệ tử như thế này, sớm muộn gì cũng sẽ lụi bại trong tay thế hệ sau. Ngụy Cổ Xương âm thầm hạ quyết tâm.