– Sư huynh, huynh đã truyền tin cho Dương sư đệ, hắn có hồi âm chưa? Đổng Huyên Nhi bất chợt hỏi Ngụy Cổ Xương.
– Không có! Ngụy Cổ Xương cười khổ đáp.
– Có thể nào Dương sư đệ… Đổng Huyên Nhi muốn nói lại thôi, sắc mặt hiện lên một tia lo lắng.
– Muội cảm thấy hắn sẽ bỏ mạng trong này ư? Ngụy Cổ Xương cười lớn, lập tức lắc đầu: – E rằng không đâu, với thủ đoạn cùng bản lĩnh của hắn, chỉ cần không xui xẻo như chúng ta, đụng phải loại cấm chế cổ quái này, khẳng định sẽ không lâm nguy.
– Vậy sao hắn vẫn không hồi âm? Đổng Huyên Nhi ánh mắt ảm đạm, theo bản năng cảm thấy Dương Khai cũng gặp phải chuyện gì đó, cho nên mới không gửi tin trở về.
Ngụy Cổ Xương nhất thời nghẹn lời, trầm ngâm một hồi, thở dài nói: – Có lẽ Dương huynh không kiểm tra truyền tấn la bàn. Trước khi vào đây, ta đã cảm nhận được hắn muốn hành động một mình, tuy rằng ta đã đưa cho hắn truyền tấn la bàn, nhưng nếu hắn không kiểm tra, vậy làm sao biết chúng ta đang lâm vào hiểm cảnh, không thể thoát thân? Nhưng bây giờ… ta có thể cầu viện cũng chỉ có hắn. Hơn nữa với bản lĩnh của hắn, nhất định có thể tiến vào tầng thứ ba, chỉ còn có thể trông cậy vào vận may của chúng ta.
– Ngụy sư huynh, cấm chế dung nham lại bùng nổ!
Một trong hai nam đệ tử bỗng hoảng hốt kêu lên.
Bốn người khác đều biến sắc, quay đầu nhìn, phát hiện mặt hồ dung nham vốn bình lặng lúc này lại sôi sục, bọt khí trào lên, mấy luồng gần đó vỡ tung, phóng thích hỏa độc cùng lực ăn mòn nhanh chóng lan tràn về phía bọn họ.
Ngụy Cổ Xương hừ lạnh bước lên, vung tay, một đoàn Lôi Hỏa màu đỏ thẫm chợt lóe, ngăn cản hỏa độc cùng lực ăn mòn ở bên ngoài.
Nhưng vừa làm xong, Ngụy Cổ Xương cũng lảo đảo. Nếu là lúc bình thường, hắn sẽ không e ngại hỏa độc cùng lực ăn mòn này. Nhưng hiện tại hắn đã gần cạn kiệt, vận dụng bất kỳ thủ đoạn nào cũng là gánh nặng đối với hắn.
– Tới rồi!
Nam đệ tử kia run giọng hô, chỉ thấy dung nham trong hồ bắt đầu sôi trào, hóa thành những cột lửa phóng tới, từ bốn phương tám hướng đánh vào vị trí của bọn họ.
Tình huống như vậy, trong một tháng qua đã xảy ra vô số lần, mỗi lần đều là năm người cùng nhau hợp sức mới chống đỡ được cấm chế bùng nổ. Nhưng lần này, dường như có chút khác thường.
– Sao lại nhiều như vậy? Nữ tử cao gầy kia nhìn số lượng cấm chế bùng nổ, mặt mày biến sắc, gần như ngây dại.
Lần cấm chế bùng nổ này, số lượng công kích nhiều hơn trước, lúc đó bọn họ đã chật vật đối phó, Ngụy Cổ Xương càng bị thương nặng. Hiện tại mọi người đã không còn ở trạng thái đỉnh phong, làm sao ngăn cản nổi đợt công kích này.
Xong rồi! Nữ đệ tử cao gầy cùng hai nam đệ tử khác sắc mặt tái nhợt như tro tàn, sững sờ nhìn những cột dung nham ập tới, không còn ý định ngăn cản, hoàn toàn khoanh tay chịu chết.
– Không được hoảng hốt! Ngụy Cổ Xương quát lớn, cùng Đổng Huyên Nhi dốc toàn bộ lực lượng còn sót lại, truyền vào mai rùa, kích hoạt trận pháp phòng hộ trên mai rùa.
Trên mai rùa bị nung đỏ bỗng bùng lên quầng sáng xanh biếc, quầng sáng này chứa đựng thuộc tính thủy dày đặc, bao phủ năm người.
Xèo xèo xèo...
Những cột dung nham bắn tới, đánh mạnh lên quầng sáng. Quầng sáng xanh rung chuyển kịch liệt, chỉ chịu được đợt công kích đầu tiên đã lung lay sắp đổ.
Khi đợt công kích cấm chế thứ hai ập đến, quầng sáng đã hoàn toàn vỡ nát.
Trong lòng Ngụy Cổ Xương chợt lạnh, biết lần này e rằng khó thoát khỏi kiếp nạn. Nếu như ba sư đệ sư muội của mình không khoanh tay chịu chết, bọn họ còn có thể chống đỡ thêm được vài hơi thở. Nhưng bọn họ không nhúc nhích, chỉ dựa vào mình và Huyên Nhi, phòng hộ của mai rùa không thể chống nổi.
Thôi đành! Có thể chết dưới loại cấm chế cổ quái này, cũng không làm ô danh một đời anh hùng của mình, chỉ là…
Ngụy Cổ Xương quay đầu nhìn lại Đổng Huyên Nhi, vừa lúc chạm phải ánh mắt đối phương đưa tới, bốn mắt nhìn nhau, hai người đều khẽ cười, hết thảy đều không cần phải nói.
Vù vù vù...
Mấy tiếng động khác thường truyền tới, dường như ở chỗ rất xa, có luồng năng lượng nào đó đang phóng tới. Ngay lập tức xung quanh mai rùa bỗng xuất hiện vô số tấm khiên ngưng tụ từ hắc viêm, dày đặc, trực tiếp che kín không gian quanh năm người.
Những cột dung nham tiếp tục ập tới, toàn bộ đều bị những chiếc khiên đó chặn lại ở ngoài. Những tấm khiên bị đánh vỡ, nhưng khiên mới lập tức ngưng tụ, bảo vệ chặt chẽ không gian quanh mai rùa.
Ngay sau đó, ở đằng xa bắn tới những đạo kiếm mang đen kịt, càn quét những cột dung nham đang ập tới.
Nguy hiểm suýt chết, năm người trên mai rùa sắc mặt bỗng bừng lên vẻ vui mừng, quay đầu nhìn về phía kiếm mang phát ra.
– Dương huynh! Ngụy Cổ Xương vừa thấy cứu viện lại chính là Dương Khai, không khỏi cười to. Vào lúc này, Dương Khai đang đứng bên bờ dung nham, tay cầm Ma Kiếm đen kịt, tựa như Ma Thần thượng cổ giáng xuống, không ngừng vung kiếm, chém ra từng đạo kiếm mang đen kịt.
– Đón lấy! Dương Khai vừa giảm bớt áp lực cho Ngụy Cổ Xương cùng đoàn người, vừa lấy ra chiếc khiên tím, dùng toàn lực ném tới.
Chiếc khiên này là bí bảo của hắn, chỉ có hắn mới phát huy toàn bộ uy lực. Nhưng bản thân nó vô cùng chắc chắn, dùng mai giáp của yêu thú cấp chín luyện chế thành, có năng lực phòng ngự nhất định, đưa cho Ngụy Cổ Xương tạm thời sử dụng cũng được.
Chiếc khiên tím hóa thành ánh sáng màu tím, hết sức thuận lợi rơi vào tay Ngụy Cổ Xương.
Nhận lấy cái khiên, Ngụy Cổ Xương lập tức cầm nó che chắn những cột dung nham đang công kích dồn dập, đồng thời từ xa hô lớn với Dương Khai: – Dương huynh, đại ân này không lời nào có thể diễn tả hết, chờ qua kiếp nạn này, sẽ nói chuyện cùng huynh!
– Ừm! Còn đây nữa, chư vị hãy cầm lấy dùng đi!
Dương Khai gật đầu, ném qua một cái bình ngọc.
Lần này Đổng Huyên Nhi đưa tay nhận lấy, mở nắp ra xem, liền mừng rỡ: – Là Băng Tuyết Đan!
Ba sư đệ sư muội Ảnh Nguyệt Điện nghe vậy mừng như điên, vội nói: – Đổng sư tỷ, mau cho muội một viên!
Năm người đã sớm cạn kiệt đan dược, Băng Tuyết Đan đến đây đúng là đưa than trong tuyết, dùng một viên có thể giảm bớt áp lực của bọn họ.
Đổng Huyên Nhi gật đầu, đổ ra Băng Tuyết Đan, chia cho mỗi người một viên, rồi tự tay đút một viên vào miệng Ngụy Cổ Xương, cuối cùng mới cho mình dùng.
Băng Tuyết Đan vào bụng, luồng hàn khí băng giá từ bụng lan tỏa khắp cơ thể, xua tan hơi nóng khó chịu cùng hỏa độc, ba người kia liền phấn chấn tinh thần, tựa như vô cớ khôi phục được chút lực lượng, không còn chịu khoanh tay chịu chết, lần lượt thi triển thủ đoạn riêng, ngăn cản những cột lửa đang đánh nát Hạo Thiên Thuẫn, phóng tới trước mặt họ.
Bên bờ hồ dung nham, Dương Khai sử dụng Ma Kiếm phân tán áp lực cho Ngụy Cổ Xương cùng đoàn người, thỉnh thoảng sử dụng Thánh Nguyên, từ xa ngưng tụ Hạo Thiên Thuẫn để bảo vệ.
Còn nữ tử dung mạo xấu xí đi theo hắn đến đây, thẳng đến bên bờ hồ mới thở hổn hển.
Không biết nàng vận dụng bí thuật gì, một đường chạy đến đây, nàng không hề thở dốc, nhưng bám sát phía sau Dương Khai, thẳng đến nơi này mới bắt đầu khôi phục.
Thấy tình huống nguy cấp, nàng cũng không nói một lời, ném ra một kiện bí bảo tựa khăn gấm, hóa thành một đám mây hồng nhạt, không ngừng bay múa quanh Ngụy Cổ Xương cùng đoàn người, tất cả những cột dung nham bị đám mây hồng nhạt bao phủ đều tan biến.
– Hả, Ly Thải Mạt? Đổng Huyên Nhi liếc mắt một cái liền nhận ra bí bảo này, quay sang nhìn bên bờ, khi nhìn thấy bóng dáng của nữ tử dung mạo xấu xí, mừng rỡ hô: – Sao Đại Diên tỷ tỷ lại đi cùng Dương sư huynh thế này?
Theo nàng biết, Đại Diên bởi vì dung mạo không mấy ưa nhìn của mình, cho nên luôn độc hành, dù cho là đồng môn, nàng cũng sẽ không kết bạn đồng hành. Mà người như Dương Khai lại cũng thích hành động một mình, hai người này lại đi cùng nhau, thật sự là quá đỗi kỳ lạ.
– Có lẽ vô tình gặp phải giữa đường. Ngụy Cổ Xương cười khẽ, hào sảng nói: – Nhưng mặc kệ thế nào, coi như đã thoát khỏi kiếp nạn này, đợi lát nữa để Dương huynh nghĩ cách kéo chúng ta vào bờ là được.
– Ừ, Tuyết Tàm Ti của Đại Diên tỷ tỷ có thể làm được, nó không sợ dung nham trong này. Đổng Huyên Nhi cũng tinh thần phấn chấn, ba đệ tử Ảnh Nguyệt Điện còn lại nghe bọn họ nói vậy, sắc mặt giãn ra, không còn ảm đạm tuyệt vọng nữa.
Cấm chế trên hồ dung nham bùng nổ có lực sát thương không lớn, chỉ là vây khốn khiến Ngụy Cổ Xương cùng đoàn người bó tay chịu trói. Được Dương Khai cùng nữ tử tên Đại Diên hỗ trợ, năm người Ngụy Cổ Xương không hề bị thương tổn, đã ngăn cản được đợt bùng nổ này.
Chờ đến khi sóng gió lắng xuống, mọi người đều thở phào, cảm giác thoát chết này thật sự khó tả.
Ngụy Cổ Xương cùng đoàn người ngồi trên mai rùa điều tức khôi phục một phần, một hồi sau, hắn đứng lên lớn tiếng hô với Dương Khai: – Dương huynh, đừng tùy tiện xâm nhập vào hồ dung nham, bí bảo Hư cấp của ta cũng không chịu nổi dung nham thiêu hủy, chỉ cần chạm vào sẽ bị hủy hoại.
– Làm sao để kéo chư vị vào bờ đây? Trong khi bọn họ khôi phục, Dương Khai cũng quan sát hồ dung nham này. Dung nham chỗ này không bình thường, ngay cả thực lực như hắn cũng không dám tùy tiện xâm nhập, đang lúc không biết làm sao, bên phía Ngụy Cổ Xương lên tiếng.
– Để cho Đại Diên muội muội hỗ trợ là được. Ngụy Cổ Xương cười nhìn sang nữ tử bên cạnh Dương Khai.
Thì ra tên là Đại Diên! Cho đến giờ Dương Khai mới biết tên của nữ tử này.
Đại Diên nghe vậy khẽ cắn môi, nói với Ngụy Cổ Xương: – Ta cũng không biết Tuyết Tàm Ti có thể chịu nổi dung nham nơi này, nếu nó bị hủy hoại, vậy phải nghĩ cách khác.
– Ngụy mỗ rõ, nếu như Tuyết Tàm Ti bị hủy, sư huynh nhất định sẽ bồi thường cho Đại Diên muội muội.
Ngụy Cổ Xương khẽ gật đầu.
– Ai cần ngươi bồi thường? Ta chỉ muốn cứu Huyên Nhi muội muội thôi. Đại Diên hừ một tiếng, dường như không mấy ưa Ngụy Cổ Xương, làm cho đối phương cười gượng gạo.
Dù là nói vậy, nhưng nàng vẫn lấy ra sợi tơ trắng mà Dương Khai đã thấy.
Lúc trước Dương Khai thấy nàng đánh với đệ tử Chiến Thiên Minh đã dùng vật này, lúc đó không ngờ nó được luyện chế từ vật liệu gì, nhưng giờ mới vỡ lẽ, thì ra đó chính là Tuyết Tàm Ti!
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa