Ai cũng biết Lý Ấu Nam đang nói càn. Nếu hắn thật sự có lòng tin thuyết phục được tất cả thế lực không còn nhòm ngó Hồng Chúc Quả, đem thứ linh quả nghịch thiên này chắp tay dâng cho Dược Đan Môn, đó mới là chuyện lạ đời. Chỉ có vật nắm trong tay mới thật sự là của mình. Lý Ấu Nam nói một tràng như vậy, căn bản chẳng có chút thành ý nào, không thể tin được. Huống chi, chuyện lớn nhường này, đâu đến phiên đám tiểu bối bọn hắn làm chủ? Đến lúc đó, Lý Ấu Nam mang Hồng Chúc Quả về, trưởng bối Dược Đan Môn sống chết không thừa nhận quyết định của đám tiểu bối, thì các tông môn khác còn làm gì được nữa?
Cho dù có liên thủ diệt Dược Đan Môn thì cũng đã bỏ lỡ mất cơ duyên liên quan đến Hồng Chúc Quả rồi.
Ngụy Cổ Xương hiểu rõ những mánh khóe này hơn bất kỳ ai. Hắn biết một khi mình lỡ miệng đáp ứng, lập tức sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người. Khúc Trường Phong, Phương Thiên Trọng, Doãn Tố Điệp, ngoài ra còn có Khuất Minh Hải của Song Tâm Cốc, Đường Dũng Nhất của Phiêu Miểu Điện cũng không thể tùy tiện đáp ứng loại đề nghị vô lý này.
Nhưng hắn cũng không ngu ngốc đến mức trực tiếp đắc tội Dược Đan Môn, bèn làm ra vẻ nghiêm túc suy tư một lúc, sau đó khẽ vuốt cằm nói:
- Nếu Khúc huynh và Phương huynh cùng mọi người đều đồng ý, vậy tính thêm một phần Ảnh Nguyệt Điện của ta cũng chẳng sao. Nhưng mà Lý huynh... hắc hắc, huynh đã nói chuyện với vị kia chưa?
Nói rồi, hắn kín đáo đưa mắt ra hiệu về phía một ngọn đồi.
Cơ mặt Lý Ấu Nam khẽ co giật, dĩ nhiên biết "vị kia" trong miệng hắn rốt cuộc là ai, bèn miễn cưỡng cười đáp:
- Lý mỗ muốn bàn bạc xong với chư vị, sau đó sẽ cùng hắn thương lượng kỹ lưỡng.
Ngụy Cổ Xương bĩu môi lắc đầu, than thở không ngừng:
- Chuyện này không dễ làm đâu, nếu thật sự chỉ có mấy nhà chúng ta, liên thủ cũng không sao, nhưng bây giờ lại có thêm một biến số như vậy, Ngụy mỗ cảm thấy, Lý huynh nên tìm hiểu ý tứ của người đó trước, sau đó quay lại bàn kỹ với bọn ta cũng không muộn.
Lý Ấu Nam ngẩn ra, rồi thần sắc như thường, chắp tay nói:
- Ngụy huynh nói cũng có lý, vậy Lý mỗ trở về suy nghĩ lại, chuyện này sẽ bàn bạc kỹ hơn.
Dứt lời, hắn liền ung dung xuống núi, quay về phía bên mình.
Đợi hắn đi rồi, Ngụy Cổ Xương mới khẽ hừ lạnh một tiếng:
- Thật sự coi Ngụy mỗ ta là tên ngốc sao?
Đại Diên ở một bên khẽ cười nói:
- Người của Dược Đan Môn tính cách thế nào Ngụy sư huynh đâu phải không biết, chấp nhặt bọn họ làm gì. Lần này không đáp ứng là đúng, nếu thật sự đáp ứng bọn họ, đó mới là phiền toái.
- Ta tự nhiên biết. - Ngụy Cổ Xương sắc mặt nghiêm nghị. - Chuyện này tạm thời không đề cập nữa, lần này có loại linh quả như thế sắp thành thục xuất thế, cũng không biết là cơ duyên hay là kiếp nạn đây.
Hắn đưa mắt nhìn những tinh anh trên các sườn núi, thầm nghĩ không biết đến lúc Hồng Chúc Quả thật sự chín muồi, trong số những người này sẽ có bao nhiêu kẻ phải bỏ mạng vì tranh đoạt.
- Tạm thời không nói những chuyện này. Ta cảm thấy tu luyện ở đây dường như rất có ích, dù sao khoảng cách tới lúc Tam Dương Khai Thái kỳ cảnh mà Đại Diên tỷ tỷ nói vẫn còn một thời gian, hay là chúng ta cứ ở đây cảm ngộ một chút đi. - Đổng Huyên Nhi đề nghị.
Ba người còn lại đều gật đầu, lập tức mỗi người tìm một vị trí trên sườn núi, khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận cảm ngộ những điều thần diệu ẩn chứa trong mùi hương của quả.
Dương Khai cũng nhanh chóng nhận ra sự nghịch thiên của Hồng Chúc Quả. Quả thật giống như ghi chép trong cổ tịch, mấy ngày trước khi nó thành thục sẽ tỏa ra mùi hương như vậy. Mùi hương bay vào mũi, thấm vào máu thịt và tứ chi bách hài, có thể xúc tiến sự dung hợp giữa lực lượng mà võ giả nắm giữ với cảnh giới tu vi của bản thân.
Lúc này mới chỉ xuất hiện cảnh tượng một vầng mặt trời đỏ dâng lên mà đã có hiệu quả thần kỳ như thế, nếu như Tam Dương tề tụ, hiệu quả nhất định sẽ tăng lên gấp bội.
Bởi vì đi cùng đám người Ngụy Cổ Xương, Dương Khai cũng không lo bị người khác đánh lén, cho nên chỉ phân ra một phần nhỏ tâm thần giám sát bốn phía, rồi nhanh chóng đắm chìm trong cảm giác tuyệt vời kia.
Bản thân hắn là luyện đan sư, trong lúc luyện đan, cần phải có kỹ xảo khống chế thánh nguyên cực cao. Cho nên về phương diện này, hắn xuất sắc hơn đại đa số võ giả. Mà khi bị mùi hương của Hồng Chúc Quả kích thích, tạo ra đủ loại khống chế tinh diệu đối với thánh nguyên, càng làm cho hắn đắm chìm trong đó, quyến luyến không rời.
Hắn dường như bước vào một thế giới mới, ở nơi đây, hắn có thể giao hòa một cách hoàn mỹ với lực lượng trong cơ thể, đạt tới cảnh giới khống chế đỉnh phong.
Dương Khai chìm đắm vào trong cảm ngộ đối với sự khống chế thánh nguyên. Còn đám ba người Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi cùng Đại Diên thì cũng lần lượt chìm sâu vào những lĩnh vực khác nhau, cảm ngộ ở tầng mức rất sâu đối với những lực lượng bất đồng.
Những võ giả ở các ngọn đồi lớn nhỏ chung quanh sau khi trải qua giai đoạn quan sát ban đầu, cũng rất thức thời ngồi xuống, hít vào mùi hương của Hồng Chúc Quả, không lãng phí thời gian nữa.
Sau khi Dương Khai đến đây gần nửa ngày, nơi này lại xuất hiện một cục diện an bình vô cùng quái dị. Mọi người đều đang nghiêm túc cảm nhận lợi ích mà mùi hương của Hồng Chúc Quả mang lại cho mình.
Không ngừng có người tới ngọn núi này. Tuy rằng đại đa số đều mơ hồ, nhưng khi thấy những người tới trước đều đang ngồi tĩnh tọa, bọn họ cũng lần lượt tìm vị trí thích hợp làm theo. Trong khoảnh khắc, mặt họ lộ ra vẻ vừa kinh hãi vừa vui mừng, rất nhanh liền đắm chìm vào trong cảm giác không thể tự kềm chế được.
Không biết từ khi nào, một thanh niên mặc áo xanh một mình chạy đến nơi này. Người này chính là nam nhân trước kia thử xâm nhập vào nơi sâu hơn của tầng thứ ba. Nhưng khi hắn đến đây đã có chút muộn, những vị trí trên sườn núi gần sơn cốc đã bị mọi người chiếm hết.
Ánh mắt hắn lạnh lùng quét nhìn bốn phía, âm thầm suy tính xem có nên tranh giành một chỗ ở đây hay không. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn liền bỏ đi ý niệm này. Hắn vừa mới đoạt xá không lâu, vừa thấy lại ánh mặt trời, tạm thời còn không muốn thu hút sự chú ý của người khác.
Bất quá khi ánh mắt của hắn quét qua Dương Khai đang ngồi xếp bằng, mắt bỗng nhiên nheo lại, toát ra thần sắc mừng rỡ. Hắn dường như không ngờ rằng sẽ gặp được Dương Khai ở nơi như thế này. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn liền nhíu mày, sắc mặt âm trầm như sắp vắt ra nước.
Hắn có thể khẳng định, chính là tên võ giả Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh này đã lấy đi món đồ cực kỳ quý trọng đó của mình, nhưng cho đến hôm nay hắn vẫn không thể cảm nhận được bất kỳ khí tức gì từ trên người đối phương.
Chẳng lẽ đối phương đã thật sự dung hợp nó rồi?
Điều đó không có khả năng, bên trong món đồ ấy ẩn chứa uy năng mạnh đến mức nào, hắn biết rõ hơn bất kỳ ai khác. Đừng nói là một võ giả Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh, cho dù là một Hư Vương Cảnh muốn dung hợp, cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, hơn nữa còn có khả năng sẽ bị phản phệ cực lớn.
Nhưng chuyện kỳ lạ chính là ở chỗ này. Thanh niên Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh lấy được món đồ của mình, rời khỏi động thạch nhũ, trước sau chưa tới một canh giờ, khí tức của vật kia liền biến mất vô ảnh vô tung, mặc cho hắn thúc giục bí pháp truy lùng thế nào, cũng không dò xét được chút manh mối nào.
Hơn nữa, nếu quả thật là hắn đã dung hợp, hắn không có khả năng còn sống, hiện tại khẳng định đã chết rồi.
Chuyện quái dị như vậy khiến cho hắn phiền não vô cùng. Hắn bất kể thế nào cũng không ngờ rằng, thứ dung hợp vật kia không phải là Dương Khai, mà là một cây thiên địa chí bảo Ôn Thần Liên đã trưởng thành đến trình độ sáu màu.
Vào lúc đang kinh nghi bất định, không sao hiểu được, thì ở sườn núi đối diện, thanh niên Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh kia lại đột ngột mở mắt, ánh mắt từ xa chuẩn xác khóa chặt lấy hắn.
Người nọ lòng chợt run lên, vội vàng ra vẻ như không có chuyện gì, dời mắt sang nơi khác, rồi tìm một vị trí không mấy nổi bật, học theo những người khác bắt đầu tĩnh tọa.
Trên sườn núi, Dương Khai cau mày, gương mặt không vui. Hắn đang đắm chìm trong tầng sâu cảm ngộ, không ngờ lại chợt phát hiện có người đang theo dõi mình, hơn nữa còn mang theo một tia địch ý cùng sát khí.
Hắn lúc đầu còn tưởng rằng đó là Khúc Trường Phong, nhưng khi nhìn thấy rõ khuôn mặt của người kia, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Người kia không phải Khúc Trường Phong, nhưng Dương Khai cũng đã gặp qua, chính là một thành viên cùng mình đi vào trong ao ngâm Tẩy Hồn Thần Thủy ở động thạch nhũ.
Cảm ngộ bị người khác cắt ngang, Dương Khai tự nhiên có chút không vui. Người kia thực lực không kém, cảnh giới Thánh Vương Tam Tầng Cảnh, Dương Khai nhớ mang máng, hắn thuộc về thế lực gọi là Lưu Vân Cốc. Bất quá lúc đó còn có một lão giả và một nam nhân khác đi cùng với hắn, hiện tại không ngờ chỉ còn lại một mình, cũng không biết đã xảy ra biến cố gì, không rõ lão giả cùng người còn lại của Lưu Vân Cốc sống chết ra sao.
Người này tại sao lại có địch ý cùng sát khí đối với mình? Dương Khai tự xét chưa từng trêu chọc đối phương, cũng không bại lộ quá nhiều bí mật trước mặt hắn, không biết vì duyên cớ gì mà lại bị hắn nhắm tới, khiến Dương Khai âm thầm bực tức vô cùng.
- Dương sư đệ có phát hiện gì sao? - Đại Diên dường như nhận ra khí tức của Dương Khai có biến, mở mắt ra vừa khéo nhìn thấy gương mặt hắn có vẻ trầm tư, vội vàng nhẹ giọng hỏi thăm.
- Không có. - Dương Khai lắc đầu, nhìn vào một chỗ hỏi: - Cô có nhận ra nam nhân kia không?
Đại Diên theo ánh mắt của hắn nhìn lại, thoáng cái đã nói ra thân phận và lai lịch của đối phương:
- Người ấy là đệ tử hạch tâm của Lưu Vân Cốc, tên là Lục Diệp. Sao thế, Dương đệ có mâu thuẫn gì với hắn à?
Lục Diệp!
Dương Khai âm thầm nhớ kỹ cái tên này, lắc đầu nói:
- Không có, ta cũng chỉ gặp mặt hắn một lần, nhưng không biết tại sao tên Lục Diệp này lại có chút địch ý với ta, thật sự kỳ quái.
Đôi mắt đẹp của Đại Diên lóe lên, cũng lấy làm kỳ lạ, nói:
- Tên Lục Diệp này không phải loại người thích gây chuyện. Ta tuy không có giao tình sâu đậm gì với hắn, nhưng cũng đã nói chuyện qua mấy lần. Hắn ở trong Lưu Vân Cốc danh tiếng cũng rất tốt, tại sao lại có địch ý với ngươi vậy?
- Ta cũng muốn biết. - Dương Khai nhếch miệng cười.
Đại Diên dường như đã hiểu lầm, cho rằng Dương Khai cùng Lục Diệp thật sự có ân oán gì đó, nhíu mày, nhẹ giọng nhắc nhở:
- Lục Diệp chính là con trai của Cốc chủ Lưu Vân Cốc Lục Hướng Đông. Lưu Vân Cốc tuy không phải là thế lực hàng đầu gì, nhưng cũng không yếu. Nếu không phải chuyện gì lớn, ta có thể giúp ngươi nói mấy câu với Lục Diệp, hòa giải một chút, với tính tình của hắn, xem ra sẽ không sao.
- Không cần. - Dương Khai lắc đầu, đừng nói mình và tên Lục Diệp này thật sự không có ân oán gì, cho dù là có, cũng không cần người khác đi hóa giải giùm. Đối phương nếu không đến tìm hắn gây phiền phức thì thôi, còn nếu như đến, Dương Khai cũng không ngại nhổ cỏ tận gốc.
Thấy Dương Khai cự tuyệt đề nghị của mình, Đại Diên tự nhiên không nói thêm nữa, đang chuẩn bị tiếp tục ngồi xuống cảm ngộ, Dương Khai bỗng nhiên lại dùng ánh mắt ra hiệu, hỏi:
- Người kia thì sao?
Đại Diên theo ánh mắt của hắn nhìn lại, nhìn thấy nam nhân lạnh lùng đơn độc chiếm một ngọn núi nhỏ, sắc mặt không khỏi hơi biến, lập tức thu hồi ánh mắt, nói với ý cảnh cáo:
- Dương sư đệ, đừng đi tìm người khác tìm hiểu về người này. Ta chỉ biết hắn đến từ Tinh Đế Môn, nhưng tên thì không rõ.