Quả nhiên là Tinh Đế Môn! Từ khi còn ở trong động thạch nhũ, thấy Khúc Trường Phong cẩn thận đối đãi với người này như vậy, Dương Khai liền mơ hồ có chút phán đoán. Chỉ có người của Tinh Đế Môn mới có thể khiến Khúc Trường Phong kiêu căng ngạo mạn kia phải thu liễm trước mặt kẻ này, thậm chí chịu thiệt thòi cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám có ý niệm báo thù.
Đại Diên dường như sợ Dương Khai không biết Tinh Đế Môn lợi hại đến mức nào, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Trên cả U Ám Tinh này, về mặt nổi, ba thế lực cường đại nhất là Tinh Đế Môn, Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông. Nhưng trên thực tế, mỗi thế lực đều biết rõ rằng, sự chênh lệch giữa Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông so với Tinh Đế Môn là một trời một vực. Nghe nói trên Tinh Đế Sơn, có hơn trăm vị cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong vô cùng cường hãn. Đây chính là con số cực kỳ kinh khủng, căn bản không phải Chiến Thiên Minh hay Lôi Đài Tông có thể sánh bằng. Hơn nữa ta còn nghe nói bọn họ nắm giữ mấy món bí bảo cấp Hư Vương uy lực vô cùng lớn.
- Lợi hại như vậy sao? Dương Khai có vẻ cả kinh. Một tông môn có hơn trăm vị cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong, cái này quả thật là đủ kinh người.
- Ừ, chỉ có điều tổng số nhân khẩu của bọn họ tương đối ít, hơn nữa chưa bao giờ chiêu thu đệ tử từ bên ngoài, cho nên danh tiếng mới không vang dội.
- Vậy bọn họ truyền thừa như thế nào? Dương Khai nhướng mày.
- Không rõ lắm, nhưng mà trải qua vô số năm, nghe đồn rằng có một số người hồng phúc tề thiên, vô tình gặp được cường giả Tinh Đế Sơn xuống núi du lịch, bị mang về tu luyện. Chỉ có điều con số như vậy cũng không nhiều, chỉ vỏn vẹn bốn năm người mà thôi.
Đại Diên mỉm cười:
- Người trên Tinh Đế Sơn rất ít khi ra ngoài đi lại, cho nên tuy rằng bọn họ có số lượng cường giả rất nhiều, nhưng chỉ cần những thế lực khác không trêu chọc vào bọn họ, bọn họ cũng sẽ không ỷ mạnh hiếp yếu. Chỉ khi có người khiêu khích đến mức chạm vào giới hạn của họ...
Dương Khai khẽ nheo mắt lại, phát hiện thân hình mềm mại của Đại Diên vừa rồi hơi rung chuyển một chút. Trong lòng hắn rúng động, thầm nghĩ quả thật là vẫn có người to gan lớn mật dám trêu chọc một thế lực kinh khủng như vậy, kết quả nhất định là rất thê thảm rồi. Thanh âm của Đại Diên càng giảm thấp xuống rất nhiều, nàng khẽ cất lời:
- Nói như vậy, Tinh Đế Sơn cách mỗi mười năm hoặc là hai ba chục năm, sẽ có một hoặc là mấy đệ tử thế hệ trẻ rời núi đi du lịch rèn luyện. Những đệ tử này cũng không hề lộ vẻ xuất chúng, làm người rất là khiêm tốn, chỉ sợ mãi cho đến khi bọn họ quay trở về Tinh Đế Sơn, cũng không ai hay biết thân phận của họ. Ta có xem qua một chuyện ở trong một điển tịch ghi chép bí mật của Lưu Ly Môn, nói là vào 2000 năm trước, trên U Ám Tinh đã từng có một tông môn nổi danh tương đương với Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông, dường như gọi là Cổ Dương Tông. Lúc ấy có một thanh niên võ giả từ trên Tinh Đế Sơn đi xuống, tình cờ đoạt được một món trọng bảo. Không ngờ hắn bị một số người của Cổ Dương Tông biết được. Những người đó mai phục, diệt sát hắn tại chỗ, cướp đoạt bảo vật mang về. Một tháng sau... Cổ Dương Tông trong một đêm bị người ta nhổ tận gốc, chịu cái họa diệt môn!
Dương Khai đột nhiên biến sắc. Không cần suy nghĩ, cũng biết thế lực tiêu diệt Cổ Dương Tông nhất định là Tinh Đế Môn. Có thể trong một đêm tiêu diệt thế lực nổi danh ngang hàng với Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông, có thể tưởng tượng Tinh Đế Môn này rốt cuộc nắm giữ lực lượng cường đại đến cỡ nào. Đại Diên lại mỉm cười, vén tóc xõa xuống bên tai, nói:
- Nhưng mà đây là chuyện hơn hai ngàn năm trước, là thật hay là giả thì không có người nào biết được. Trưởng bối trong môn cũng cực kỳ kiêng kỵ chuyện này, chưa bao giờ đề cập, cũng không thể dò hỏi được gì. Nhưng mà bây giờ trên U Ám Tinh lại có một chỗ gọi là Tàng Hùng Cốc, là vùng đất hoang vu ngàn dặm, không một ngọn cỏ, âm khí dày đặc. Nghe đồn nơi đó đã từng là tông môn của Cổ Dương Tông trước kia. Trước đây cũng không ít võ giả kết bè kết đội tiến vào trong Tàng Hùng Cốc tìm kiếm cơ duyên, nói là Cổ Dương Tông có một mật thất cực kỳ kín đáo, bên trong có rất nhiều trân thế kỳ bảo cùng một lượng lớn tài phú. Đáng tiếc không có người nào tìm ra được, hơn nữa có không ít người bỏ mình.
- Cô đi rồi? Dương Khai cười nhìn Đại Diên, tuy rằng nàng nói lời này còn có ý khác, nhiều lần đều sử dụng từ "nghe nói" hoặc là "nghe đồn" như vậy, nhưng từ trong giọng nói của nàng, Dương Khai cũng có thể hiểu, nàng đã xác định những tin đồn này đều là thật, Tàng Hùng Cốc ấy chỉ sợ đối phương đã từng đi đến rồi.
- Tự nhiên là đi rồi. Đại Diên nhẹ nhàng gật đầu: - Nhưng mà không có thu hoạch gì, hơn nữa còn bị một luồng khí âm hàn quấn lấy thân, về tới Lưu Ly Môn phải tìm nhiều thiên tài địa bảo mới hóa giải được. Dương sư đệ nếu là có hứng thú thì thật ra có thể đi xem qua một chút, nhưng mà nhất định phải lấy cẩn thận làm đầu.
- Vâng, có cơ hội rồi nói sau. Dương Khai chậm rãi gật đầu, nhưng mà trong lòng lại không cho là vậy. Cho dù Cổ Dương Tông ấy thật sự có mật thất ẩn giấu cái gì đó, hiện giờ đã trôi qua 2000 năm, e là đã sớm bị người ta phát hiện rồi mới phải. Hắn cũng không cho rằng những thứ như vậy sẽ một mực lưu lại cho đến ngày nay. Đến lúc đó chạy tới để rồi cái giỏ tre múc nước uổng công dã tràng, vừa lãng phí thời gian vừa lãng phí tinh lực, hắn không muốn làm chuyện như vậy.
- Ha ha. Đại Diên cũng nhìn thấu ý qua loa của Dương Khai, cũng không tiếp tục nói sâu về cái đề tài này nữa, chỉ tiếp: - Trước kia người đi ra từ Tinh Đế Sơn bình thường sẽ không bị người khác phát hiện. Nhưng mà lần này thì khác hẳn, vừa mới đụng phải chuyện Lưu Viêm Sa Địa khai mở, cho nên trước khi tới đây, sư tôn đã từng dặn dò ta rằng, nhất định phải cẩn thận những võ giả đi một thân một mình, khuôn mặt xa lạ, nhưng thủ đoạn kinh thiên. Bởi vì nói không chừng hắn chính là đệ tử của Tinh Đế Môn! Nói thật, ta ban đầu khi đụng phải Dương sư đệ, còn tưởng rằng ngươi là người của Tinh Đế Môn...
Dương Khai ngạc nhiên, không nghĩ tới nàng lại có sự hiểu lầm đến thế. Nhưng mà điều này cũng khó trách. Bản thân mình đối với người trên U Ám Tinh mà nói, đúng là một khuôn mặt xa lạ. Hơn nữa với tu vi Thánh Vương nhất tầng cảnh mà có thể xông vào tầng thứ ba, thủ đoạn ắt hẳn phi phàm, Đại Diên có sự hiểu lầm như vậy cũng không thể trách được. Nghĩ tới chỗ này, Dương Khai chấn động trong lòng, thầm nói không trách được lúc đó Mạnh Hồng Lượng của Khuyết Hợp Tông cùng Hoàng Hi Nhiên của Cực Đạo Môn sau khi chứng kiến bản thân hắn lộ ra một chút thủ đoạn, dường như cũng hiểu lầm cái gì đó. Thì ra là bọn họ cho là mình xuất thân từ Tinh Đế Sơn, cho nên cái tên Mạnh Hồng Lượng mới sợ ném chuột vỡ bình như vậy. Đại Diên cũng sinh ra hiểu lầm giống thế, nhưng khi biết Dương Khai có mối giao tình cùng Ngụy Cổ Xương, lập tức hủy bỏ sự phỏng đoán trong lòng, bởi vì người của Tinh Đế Môn bình thường sẽ không kết giao cùng những người khác. Mà sau khi đến chỗ này, gặp được nam nhân lạnh lùng kia, trong khoảnh khắc nàng đã hiểu, người kia mới thật sự là đệ tử của Tinh Đế Môn.
Hai người nói chuyện một hồi, rồi không nói gì thêm nữa, lần lượt nhắm mắt, tiếp tục tĩnh tọa cảm ngộ.
Vầng mặt trời đỏ từ từ dâng lên, càng lúc càng cao, cho đến khi treo giữa không trung. Hương trái cây phiêu đãng trong không khí cũng ngày càng nồng đậm. Các loại cảm ngộ từ hương trái cây tự nhiên cũng ngày càng sâu sắc, khiến mỗi võ giả đều phấn chấn, hân hoan không ngớt. Bỗng nhiên, mặt đất dường như rung động lên một cái, ngay sau đó một luồng năng lượng kinh thiên động địa đột nhiên bùng nổ. Biến cố như vậy, khiến cho tất cả võ giả ở đây đều đồng loạt biến sắc. Trong phút chốc, họ từ trạng thái cảm ngộ sâu sắc bừng tỉnh, hoảng sợ nhìn sơn cốc trước mặt. Trong sơn cốc ấy dường như xuất hiện thêm một tầng sương mù đỏ thẫm. Trong sương mù đỏ này ẩn chứa uy năng cực kỳ khủng bố. Sương mù đỏ xuất hiện cực kỳ quỷ dị, trước đó không có chút dấu hiệu báo trước nào. Nhưng khi các võ giả nhìn lại, nó đã tràn ngập trong sơn cốc. Hơn nữa tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt, đã bao trùm toàn bộ sơn cốc. Ngay sau đó, nhiệt lượng kinh người khuếch tán ra bốn phương tám hướng, tạo thành một luồng gió nóng, thổi phất về mỗi một góc của tầng thứ ba thuộc Lưu Viêm Sa Địa.
Chuyện như vậy, tất cả mọi người đều đã trải qua một lần. Thời khắc này gặp lại, tâm tình kinh sợ lập tức giảm đi rất nhiều. Họ biết gió nóng như vậy tuy rằng thoạt nhìn thì rất kinh khủng, nhưng lại không có nửa điểm tổn thương đối với con người. Quả nhiên, khi gió nóng quét qua thân thể của mọi người, lan tỏa rồi hướng về chỗ xa hơn, không ai gặp phải bất kỳ điều bất trắc nào. Nhưng thật ra thì ở chỗ trung tâm của sơn cốc, lại có một vầng mặt trời đỏ sinh ra, đang từ chỗ đáy cốc chậm rãi dâng lên! Mặt trời đỏ không lớn, ước chừng chỉ bằng cái nón tre, thần thức không thể xuyên thấu, mắt thường khó lòng nhìn rõ. Nhưng nếu như nhìn chòng chọc vào nó một thời gian dài, sẽ cảm thấy đầu váng mắt hoa.
Mùi trái cây càng nồng đậm và nhộn nhạo hơn, từng tiếng tim đập kịch liệt từ lồng ngực các võ giả truyền ra. Vầng mặt trời đỏ thứ hai xuất hiện. Điều này cũng có nghĩa là khoảng cách tới khi Hồng Chúc Quả chân chính thành thục đã gần hơn một bước. Các đại tông môn biết được chân tướng của điều này từ Lý Ấu Nam của Dược Đan Môn, đều tựa hồ có chút không kiềm chế được, lòng rục rịch muốn hành động, không khí khẩn trương, đầy địch ý nhanh chóng lan tỏa khắp sơn cốc. Mọi người nhìn lẫn nhau, dường như mỗi người đều xem đối phương như cừu nhân không đội trời chung, hận không thể lập tức xông lên chém giết tất cả.
Còn những kẻ không rõ chân tướng, các võ giả của những tông môn không biết kỳ cảnh đặc biệt khi Hồng Chúc Quả thành thục, cũng bị loại không khí này ảnh hưởng không nhỏ, vừa cẩn thận lưu ý dò xét động tĩnh của những người khác, không chịu bỏ qua bất kỳ chút dấu vết nào, vừa phái người đi tìm hiểu tình báo từ những tông môn quen thân bên kia. Rất nhanh, đủ loại bí văn về Hồng Chúc Quả liền truyền bá ra, khiến cho mỗi một võ giả đến chỗ này đều biết nguyên do ở bên trong, khiến không khí xao động dịu đi không ít. Nếu như đã xuất hiện dấu hiệu báo trước của Tam Dương Khai Thái, giờ này chỉ dâng lên hai vầng mặt trời đỏ, thì cũng không cần phải nóng nảy động thủ. Huống chi, trước khi chân chính thành thục, căn bản không thấy bóng dáng Hồng Chúc Quả đâu. Cho dù có người muốn xuất thủ tranh đoạt, cũng không biết là hạ thủ ở chỗ nào, chỉ đành lộ vẻ tức giận gườm gườm thế thôi. Sau khi vầng mặt trời đỏ thứ hai xuất hiện, bên trong thung lũng chỉ xao động một lát. Tất cả mọi người yên lặng trở lại một lần nữa, tiếp tục hấp thu mùi trái cây, cảm ngộ các loại kỳ diệu trong đó, dung hợp tu vi của mình. Dương Khai cũng đắm chìm trong hành động này. Hắn cảm thấy thông qua một phen cảm ngộ như vậy, sự khống chế thánh nguyên của mình dường như đã nâng cao một tầng. Trong lòng hắn mơ hồ có một ý niệm chưa rõ ràng, tuy đã nắm được chút manh mối, nhưng vẫn chưa thể thông suốt. Tình huống này cũng giống như hàng chục con mèo cào vào chỗ ngứa, khiến cho Dương Khai đứng ngồi không yên, một lòng muốn đắm chìm vào suy nghĩ của mình, muốn mượn kỳ ngộ trước khi Hồng Chúc Quả thành thục này, làm rõ ý niệm mơ hồ kia. Một khi thật sự có thể thực hiện, thì chiến lực của hắn sẽ tăng lên đáng kể.
Thời gian trôi qua từng điểm từng điểm một. Trong lúc mọi người đang ở trạng thái như hiểu như không, trên một chỗ sườn núi, đột nhiên có tiếng gầm lên giận dữ truyền ra:
- Khốn kiếp, lại dám lén bày trận!
Tiếng gầm giận dữ này làm thức tỉnh không ít võ giả đang tĩnh tọa cảm ngộ. Lần theo vị trí của thanh âm mà người kia phát ra, thì thấy đó là một người của Chiến Thiên Minh, gương mặt nổi giận đang huy động một cái quạt khổng lồ. Trên cái quạt này thanh vận lưu chuyển, năng lượng dồi dào, vừa nhìn đã biết đó là một món bí bảo không sai.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn