Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1234: CHƯƠNG 1234: TIẾP TỤC THÂM NHẬP

Chẳng bao lâu sau, Dương Khai đã tới trước mặt nàng. Sau lần điều tức này, tinh thần Đại Diên cũng đã khá hơn nhiều. Khi Dương Khai bước tới, nàng vừa vặn mở mắt, hiển nhiên là có cảm ứng. Nhưng nàng biểu lộ vẻ muốn nói lại thôi, khiến Dương Khai vô cùng hiếu kỳ.

- Dương sư đệ, đan dược hồi phục của ta đã dùng hết rồi, đệ còn dư không? Ta có thể dùng Thánh Tinh để mua. Lúc nói chuyện, đôi mắt đẹp của Đại Diên khẽ lóe lên.

Dương Khai thật ra không để tâm đến điểm này, tuy rằng trong lòng không hiểu vì sao nữ nhân này lại dùng hết đan dược hồi phục. Nhưng nghĩ lại, đối phương có lẽ không ngờ mình sẽ tiến vào tầng thứ ba, việc dùng nhiều đan dược một chút cũng là điều hợp lý.

Vì vậy hắn cũng không hề hoài nghi, lập tức ném qua một lọ đan dược lấy từ trong Nhẫn Không Gian, khẽ cười nói: - Không cần Thánh Tinh, chỉ là một lọ đan dược mà thôi, không đáng bao nhiêu.

Đại Diên nhận lấy, trên mặt lộ vẻ cảm kích, gật đầu nói: - Đại Diên đa tạ Dương sư đệ.

- Ừm, chúng ta tiếp tục lên đường. Dương Khai nói một tiếng, đi trước dẫn lối.

Đợi Dương Khai đi khuất, Đại Diên mới vội vàng mở lọ đan dược kia ra, ánh mắt lướt nhanh vào trong. Đợi đến khi thấy rõ hình dáng của đan dược, thân thể mềm mại không khỏi khẽ run, trên mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ như điên.

Đến khi nàng lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng Dương Khai, trong đôi mắt đẹp ánh lên vẻ kích động và cuồng nhiệt, ngay sau đó lập tức cất đan dược đi, vội vàng theo sau.

Khu vực cực nóng tầng thứ ba quả thật hung hiểm hơn tầng thứ nhất vô số lần. Tuy môi trường ở hai nơi như nhau, nhưng những hiểm nguy ẩn chứa bên trong lại khác biệt.

Khi Dương Khai đi tới tầng thứ nhất, ngoại trừ bị một quần thể Hỏa Linh Thú vây công trong thung lũng quỷ dị, hơi tốn sức giải quyết một chút, cơ bản xem như nhàn nhã dạo bước trong sân nhà. Trên đường không gặp bất kỳ hung hiểm nào đã tiến vào tầng thứ hai, thậm chí cũng không cần thúc giục Thánh Nguyên hộ thân.

Nhưng trong tầng thứ ba, Dương Khai phải luôn thúc giục Thánh Nguyên hộ thể để ngăn cản sóng nhiệt và hỏa độc. Không chỉ như thế, cấp bậc của Hỏa Linh Thú cũng không hề thấp, đều là bậc bảy, bậc tám; ngoài những Hỏa Linh Thú xông ra từ trong khe nứt dưới lòng đất, còn có đủ loại cấm chế kỳ quái.

Hỏa Linh Thú không tạo thành uy hiếp quá lớn cho Dương Khai và Đại Diên, miễn là số lượng không quá nhiều, hai người hợp tác có thể tiêu diệt sạch, thu hoạch một ít Hỏa Tinh Thạch.

Nhưng từ khi thấy đám người Ngụy Cổ Xương rơi vào Cấm Chế Thượng Cổ, Dương Khai đã đề cao cảnh giác với những nơi có vẻ nguy hiểm, không dám tùy tiện xâm nhập. Một khi phát hiện những chỗ như vậy, đều là tránh được thì tránh, nếu quả thực không thể tránh được thì lén sử dụng Diệt Thế Ma Nhãn để xem có nguy hiểm hay không.

Suốt đường đi, Dương Khai luôn giữ sự cảnh giác cao độ.

Nếu hắn không có thần thông thiên phú có thể khám phá những điều vô căn cứ như Diệt Thế Ma Nhãn, mấy ngày nay hắn và Đại Diên ít nhất cũng phải rơi vào năm chỗ cấm chế. Những cấm chế kia vô cùng ẩn mật, hoàn toàn không phải võ giả Thánh Vương Cảnh có thể phát hiện. Một khi những cấm chế kia bị kích hoạt, Dương Khai đoán chừng kết quả của mình sẽ chẳng tốt đẹp gì.

Bởi vì Dương Khai luôn lén sử dụng Diệt Thế Ma Nhãn, dẫn Đại Diên đi qua những nơi nguy hiểm kia, nên nữ tử xuất thân từ Lưu Ly Môn này không hề phát hiện điều gì. Trong lòng nàng chỉ thấy kỳ quái, cho rằng khu vực cực nóng tầng thứ ba có phần danh không đúng với thực.

Nàng hoàn toàn không hề hay biết nguy cơ trong đó, cực kỳ thoải mái theo sau Dương Khai.

Nhưng dù Diệt Thế Ma Nhãn có là thần thông thiên phú của Đại Ma Thần, nói cho cùng Dương Khai sau này mới chiếm được nó, luyện hóa thêm để sử dụng, nên nó cũng không phải vạn năng.

Cuối cùng hai người cũng có một lần rơi vào cấm chế mà Dương Khai không phát hiện ra. Cấm chế kia vừa bị kích hoạt, hoàn cảnh xung quanh dần biến đổi; vốn là khu vực có độ cực nóng tột cùng bỗng trở nên rét lạnh thấu xương. Một loại gió rít như quỷ khóc sói tru đột nhiên thổi tới, mà trên bầu trời lại bay xuống những bông tuyết như lông ngỗng.

Môi trường lập tức đối lập hoàn toàn với trước đó.

Những nhánh băng trùy không biết từ đâu hình thành, đánh úp lại từ bốn phương tám hướng. Bốn phía còn có gió tụ thành phong long, từ miệng chúng phun ra hàn khí có thể đóng băng cả người, khí lạnh ẩn chứa trong đao phong. Những thứ này có phần khó giải quyết.

May mà hai người Dương Khai và Đại Diên đều là Luyện Đan Sư, một người tu luyện công pháp thuộc tính Dương, một người tu luyện công pháp thuộc tính Hỏa, nên Thánh Nguyên trong cơ thể đều khắc chế loại cấm chế này.

Nhưng bọn họ phải mất tới ba ngày mới hoàn toàn phá vỡ cấm chế để thoát ra ngoài.

Trong quá trình này, Đại Diên bị thương nhẹ, nếu không phải Dương Khai cứu giúp, nàng sẽ bị thương nặng hơn rất nhiều. Bị thương ở nơi như thế này, tiến thoái lưỡng nan, không thể nghi ngờ là ngồi chờ chết.

Trải qua chuyện này, Đại Diên không dám xem nhẹ sự quỷ bí và hung hiểm của tầng thứ ba nữa, dè dặt theo sau Dương Khai.

Dương Khai cũng bị thương, nhưng so với năng lực hồi phục của hắn, những vết thương kia quả thật không đáng kể. Sau khi ra khỏi cấm chế, Dương Khai lập tức đưa Đại Diên tới một vách núi. Trong vách núi có một hang động, hai người ẩn mình bên trong, lặng lẽ xoa dịu thương tích như dã thú bị thương.

Cho đến ba ngày sau, thương thế của Đại Diên đã lành lặn, hai người mới tiếp tục lên đường.

Dương Khai bày ra đủ loại thủ đoạn, bộc phát sức chiến đấu kinh người. Điều này làm Đại Diên hiểu rõ rằng Thánh Vương nhất tầng cảnh này quả không giống với những gì nàng từng thấy. Sức chiến đấu thực sự của hắn vốn không kém mình, thủ đoạn của hắn đã không phải là nàng có thể chống đỡ, càng đừng nói đến những chỗ chưa biểu hiện.

Trách không được người tâm cao khí ngạo như Ngụy Cổ Xương lại khách khí với hắn đến vậy, chỉ sợ tên kia đã sớm biết Dương Khai không tầm thường.

Dọc theo đường đi, tình cờ cũng gặp phải vài cọng linh thảo linh dược thuộc tính Hỏa hiếm có, dược linh tràn đầy.

Những lúc ấy, Đại Diên đều chủ động xin được ra tay, hái những linh thảo linh dược này bằng phương pháp thích đáng, dùng cách phù hợp nhất để bảo tồn chúng.

Cũng không biết vì sao, Dương Khai phát hiện nữ nhân này dường như rất hứng thú với thảo dược. Mỗi lần hái về, nàng đều sẽ không ngừng nói về loại thảo dược này, từ dược lý, dược tính, đến phương thuốc phối chế, thủ pháp ngưng luyện thuốc nước, linh trận sử dụng khi Luyện Đan. Nàng nắm rõ như lòng bàn tay, dường như không có điều gì nàng không biết, cũng không hề e dè điều gì, so với lúc trầm lặng ít nói thì như hai người khác vậy.

Mà lúc này, Dương Khai đều giữ im lặng, chỉ lẳng lặng lắng nghe.

Nếu như bình thường, hắn đúng là có hứng thú thảo luận về Luyện Đan với Đại Diên. Hắn đã nhìn ra, nữ nhân này rất có năng khiếu về Luyện Đan, tuy cấp bậc Luyện Đan Sư không bằng hắn, nhưng cùng trao đổi cũng không có điều gì xấu.

Đáng tiếc lúc này hắn luôn nhớ tới việc luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, thật sự không có hứng thú nhiều lời, chỉ có thể lỡ mất cơ hội trao đổi về thuật Luyện Đan với nữ nhân này.

Sự im lặng của Dương Khai làm Đại Diên cảm thấy hơi buồn bã. Nàng thầm nghĩ, chẳng lẽ không giống như mình suy đoán? Nếu không, Dương Khai sao lại không nói một lời nào về những linh thảo linh dược này, thậm chí cũng không biểu hiện ra vẻ kích động?

Nàng thậm chí cố ý nói sai một vài thông tin về những thảo dược này, Dương Khai cũng không hề có ý định sửa lại, điều này làm cho nàng không khỏi băn khoăn.

Những linh thảo linh dược hái được, Đại Diên hiển nhiên sẽ không độc chiếm. Hơn nữa nàng cũng biết tự lượng sức mình, nếu không có Dương Khai, nàng hoàn toàn không thể bình an vô sự suốt dọc đường. Cho nên lúc phân phối thảo dược, nàng chủ động giữ lại một phần nhỏ, còn lại đều chia cho Dương Khai.

Đối với chuyện này, Dương Khai cũng không cự tuyệt, hắn và Đại Diên không hề quen thân, chỉ hợp tác đi sâu vào tầng thứ ba mà thôi, chỗ tốt dâng đến trước mặt hiển nhiên sẽ yên tâm thoải mái nhận lấy.

Hai người một mạch đi sâu vào tầng thứ ba khoảng mười ngày, đến lúc này, Đại Diên đã có vẻ bước đi khó khăn.

Khắp bốn phía là độ cực nóng dày đặc, giống như có người thi triển công kích thuộc tính Hỏa, không ngừng đánh vào thân thể mềm mại của nàng. Mặc dù có giáp bảo vệ, thậm chí sử dụng Ly Thải Mạt để biến thành màn che bao phủ toàn thân, cả người Đại Diên vẫn đổ đầy mồ hôi, quần áo dán chặt vào người làm lộ ra vóc dáng lả lướt mềm mại.

Nếu không có Ly Thải Mạt che lấp thân hình của nàng, lúc này chỉ sợ cảnh xuân đã lộ rõ, may mà nơi này chỉ có nàng và Dương Khai, Dương Khai đi phía trước cũng không hề quay đầu lại.

Gần như mỗi khi tiến lên một bước, nàng đều phải hao phí lực lượng khổng lồ, thân thể mềm mại khẽ run rẩy, dường như có một tầng khí đen nhàn nhạt vây quanh nàng.

Đó là hỏa độc chỉ có ở Lưu Viêm Sa Địa, Đại Diên không thể ngăn cản hoàn toàn loại hỏa độc này, đã bị xâm nhập một phần. Nếu tiếp tục tiến lên mà lại bị xâm nhập nữa, tình huống chỉ sợ sẽ càng tệ.

Đến nơi này, Đại Diên bắt đầu muốn rời đi, âm thầm hối hận không nên đi sâu vào đây.

Nhưng nàng cũng có nỗi khổ không thể nói ra, nàng và Dương Khai đã đi vào tầng thứ ba hơn mười ngày. Bây giờ rút lui, cũng không biết có an toàn lui về được hay không, cục diện lúc này khiến nàng đã đâm lao thì phải theo lao.

Nàng chỉ có thể kiên cường chịu đựng, không nói một lời, bất chấp khó khăn theo sau Dương Khai.

Tuy Dương Khai không gian khổ giống như nàng, nhưng lúc này cũng không khá hơn là bao, da thịt đau đớn như bị hỏa thiêu, sóng nhiệt và hỏa độc từ bốn phương tám hướng ập đến, khiến hắn không khỏi sinh ra cảm giác tan xương nát thịt.

Nếu trong cơ thể hắn không dự trữ lượng Thánh Nguyên khổng lồ, hắn cũng phải nhanh chóng tìm một chỗ để hồi phục.

Dương Khai đi trước luôn dùng Thần Niệm chú ý tới động tĩnh của Đại Diên, bước đi gian nan của nữ nhân này tất nhiên sẽ không qua mắt được hắn, Dương Khai cũng không tùy tiện ra tay giúp nàng.

Hoàn cảnh nơi này vô cùng ác liệt, nhưng đi lại trong môi trường ác liệt này có thể rèn luyện độ tinh thuần và ngưng thật của Thánh Nguyên, có tác dụng lớn lao đối với võ giả.

Ngăn cản nóng bức và hỏa độc giúp nàng chỉ là một cái nhấc tay, nhưng nếu vì vậy mà làm mất đi một cơ hội trở nên mạnh hơn thì có phần mất nhiều hơn được.

Từng chút một đi sâu vào bên trong, so với mấy ngày trước thì tốc độ của hai người quả là chậm như rùa bò, càng đi vào trong, môi trường càng trở nên ác liệt.

Trong mắt Dương Khai toát ra vẻ hưng phấn, bởi vì hắn cần môi trường nóng bức này, tất nhiên càng mong nơi này ác liệt hơn một chút.

Trong lòng hắn suy xét, nếu dựa theo sự quan sát mấy ngày nay và sự biến hóa của môi trường khi đi sâu vào bên trong, vậy chỉ cần đi thêm năm ngày nữa là có thể tìm được vị trí thích hợp, đến lúc đó có thể bắt đầu luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy.

Chỉ là hắn không biết nên làm gì với nữ nhân đang theo sau, đây là một chuyện phiền toái.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!