Dương Khai ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện hệ thống phòng ngự nơi đây còn nghiêm mật hơn nhiều so với đại điện pháp trận không gian của Thiên Vận Thành. Bên ngoài điện có bảy, tám đệ tử Ma Huyết Giáo mặc bảo giáp màu xanh đứng thẳng tắp như những cây phi lao, mỗi người đều có tu vi Thánh Vương hai, ba tầng cảnh. Trong điện, cũng tỏa ra khí tức của một số cường giả Phản Hư Cảnh.
- Dương huynh hãy chờ một lát, Đặng mỗ đi vào thông báo một tiếng, đợi thương lượng thỏa đáng, sẽ đón Dương huynh vào! Đặng Ngưng khách sáo nói.
Dương Khai gật đầu, lúc này Đặng Ngưng mới dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mấy đệ tử Ma Huyết Giáo, đi thẳng vào bên trong đại điện.
Bảy, tám tên đệ tử Ma Huyết Giáo thủ vệ kia dường như rất tò mò về mối quan hệ giữa Đặng Ngưng và Dương Khai. Sau khi Đặng Ngưng đi vào, chúng không ngừng dò xét Dương Khai bằng ánh mắt, suy đoán thân phận của hắn.
Nhưng cũng chỉ vậy thôi, bọn họ cũng không có ý định tiến tới hỏi han để giải đáp nghi vấn.
Ước chừng sau nửa canh giờ, từ trong đại điện mới lộ ra bóng dáng của Đặng Ngưng, nhưng lúc này, gương mặt hắn cực kỳ khó coi, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Dương Khai thấy vậy, lập tức biết suy đoán của mình trước đó là chính xác. Bảo lãnh cho một người ngoài sử dụng pháp trận không gian của tông môn tuyệt đối không phải chuyện đơn giản như vậy, rõ ràng Đặng Ngưng đã phải trả một cái giá rất lớn.
Đối phương tận tâm tận lực như thế, cũng làm cho Dương Khai có chút ngượng ngùng. Dù sao mới nửa ngày trước, hắn còn nghĩ có nên giết chết đối phương, giết người diệt khẩu hay không, nhưng bây giờ đối phương vì để giúp hắn sử dụng pháp trận không gian lại tận tâm đến thế. Xem ra, người này dù xuất thân Ma Huyết Giáo, thật ra vẫn có thể kết giao! Dương Khai thầm nghĩ trong lòng.
Từ trong đại điện đi ra, sắc mặt Đặng Ngưng đã khôi phục như thường, hướng về phía Dương Khai cười ha hả mà nói: - Để Dương huynh đợi lâu, xin mời đi theo ta, mọi chuyện đều đã xử lý thỏa đáng!
- Tốt! Dương Khai ôn hòa gật đầu, lần này thái độ của hắn ngược lại tốt hơn rất nhiều. Người ta đưa đào, dĩ nhiên hắn phải trả mận. Trong lòng thầm quyết định sau này nếu như có cơ hội chạm mặt Đặng Ngưng này một lần nữa, có thể giúp gì thì sẽ giúp ngay.
Đặng Ngưng đi trước dẫn đường, hai người một đường thông suốt đi vào nội điện. Trong đại điện, một tòa pháp trận không gian cơ bản giống như pháp trận ở Thiên Vận Thành đang lẳng lặng sừng sững ở đó. Trong mấy chỗ lõm trên bệ pháp trận, đều chứa đầy thánh tinh thượng phẩm, chỉ chờ người đến là có thể mở ra, quả nhiên là đã chuẩn bị thỏa đáng.
Mà trong điện, có ba cường giả Phản Hư Cảnh trấn giữ, còn có mười mấy cường giả Thánh Vương Cảnh khác nữa. Trong ba cường giả Phản Hư Cảnh kia, mỗi người thoạt nhìn đều có thực lực không yếu. Trong đó, hai người phân biệt ngồi ở hai bên đại điện, nhắm mắt ngưng thần, tĩnh tọa tu luyện, không hề để tâm hay hỏi han gì tới Dương Khai và Đặng Ngưng.
Mà một lão già còn lại sắc mặt đỏ hồng, tóc bạc phơ đứng ở một bên pháp trận, hai mắt như mắt chim ưng quét một vòng trên người Dương Khai, lúc này mới hướng về phía Đặng Ngưng nói: - Đặng sư điệt, đây là người ngươi muốn bảo lãnh?
- Đúng vậy, Lưu sư thúc! Vị này chính là một vị bằng hữu mà sư điệt kết giao trước kia! Đặng Ngưng vội vàng cung kính trả lời.
- Bằng hữu... Hắc hắc! Lão già họ Lưu cười như không cười, dường như hai chữ "bằng hữu" này chạm vào dây thần kinh nào đó của lão: - Đến từ Ảnh Nguyệt Điện à?
Dương Khai mặt không đổi sắc, biết lão già họ Lưu này có lẽ đã qua Đặng Ngưng mà tìm hiểu một chút tin tức về mình, ngược lại cũng không phủ nhận, ôm quyền nói: - Ra mắt Lưu tiền bối!
Lão già họ Lưu thấy Dương Khai cũng coi như biết lễ tiết, khẽ gật đầu nói: - Tuy rằng Ma Huyết Giáo ta không có giao hảo gì với Ảnh Nguyệt Điện, nhưng nếu là người của Đặng sư điệt bảo đảm, thì dùng một lần pháp trận không gian của bản giáo cũng không có vấn đề gì. Chỉ là sư điệt, ngươi vì bảo lãnh cho người này đi Thanh Thạch Thành, bỏ ra 30 điểm cống hiến của bản giáo, thật sự cam lòng sao? Ngươi cũng biết, 30 điểm cống hiến này, ngươi khẳng định phải nhiều lần vào sinh ra tử mới có thể kiếm lại được!
Đặng Ngưng sắc mặt hơi đổi, nhìn lại Dương Khai, thấy hắn không có phản ứng gì, vội vàng cười nói:
- Lưu sư thúc nói phải, bất quá Dương huynh có ân cứu mạng với sư điệt, cho nên 30 điểm cống hiến cũng không đáng gì!
- Ân cứu mạng! Lão già họ Lưu trong mắt lóe lên một tia sáng, bỗng nhiên trở nên âm lãnh, quát nhỏ: - Một tên Thánh Vương hai tầng cảnh cứu tính mạng của ngươi? Cảnh giới Thánh Vương ba tầng cảnh của ngươi chẳng lẽ là giả?
Đặng Ngưng sắc mặt trắng nhợt, trên trán rịn ra mồ hôi lạnh, ấp a ấp úng, không dám lên tiếng nữa.
- Hơn nữa theo ta được biết, ngươi cũng không có cơ hội nào kết giao với đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, trừ một lần đi Thiên Vận Thành tham gia hội đấu giá. Hừ hừ... Chẳng lẽ là chuyện lần đó? Lão già họ Lưu dường như rất nghi hoặc, liên tiếp truy vấn mấy vấn đề.
Trong khoảnh khắc, Đặng Ngưng cũng không biết nên đáp lại như thế nào.
Dương Khai thấy hắn bị sư thúc bản giáo làm khó dễ như vậy, cũng không thể không thay hắn giải thích một phen, mở miệng nói: - Tiền bối minh giám, ta quen biết với Đặng huynh cũng không phải là tại Thiên Vận Thành, mà ở trong Lưu Viêm Sa Địa, chỉ là cơ duyên xảo hợp cứu huynh ấy một lần mà thôi, lần đó không liên quan tới thực lực. Thực lực của Đặng huynh, vãn bối vẫn rất khâm phục!
- Lưu Viêm Sa Địa! Ngươi cũng vào Lưu Viêm Sa Địa? Vậy sao không trở về cùng Tiền Thông bọn họ, lại lưu lại đến nay?
Lão già họ Lưu nghe vậy cả kinh.
- Vãn bối có chút duyên cớ, cho nên không thể cùng trở về với Tiền trưởng lão và những người khác! Dương Khai bình thản đáp.
- Vậy à? Lão già họ Lưu cười đầy thâm ý, hàm ý nói: - Như thế xem ra, chỉ sợ ngươi ở trong Lưu Viêm Sa Địa có thu hoạch không nhỏ nha!?
Dương Khai sắc mặt hơi đổi, trong lòng tuy rằng cảnh giác, nhưng cũng không quá mức khẩn trương, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: - Thu hoạch thật ra có một chút, nhưng chỉ sợ còn không lọt vào pháp nhãn của tiền bối!
Vừa nói, vừa phất tay, năm viên Hỏa Tinh Thạch lớn cỡ trứng bồ câu liền xuất hiện trên tay, không chút chần chừ đưa tới chỗ lão già họ Lưu: - Vãn bối lần đầu tiên gặp mặt tiền bối, cũng không chuẩn bị gì, chỉ có mấy vật nhỏ này, mong tiền bối thu nhận!
Lão già họ Lưu vừa thấy Hỏa Tinh Thạch, lập tức hai mắt sáng ngời, thầm nghĩ Dương Khai quả nhiên biết điều. Lão gây khó dễ như vậy, chính là muốn kiếm chút lợi lộc từ Dương Khai, đối phương thoáng cái đã nhìn thấu, thật là người lanh lợi... Sắc mặt lão trong nháy mắt liền thân thiết và hòa nhã hơn nhiều, phất ống tay áo, năm viên Hỏa Tinh Thạch liền biến mất. Trên khuôn mặt hồng hào nổi lên nụ cười ôn hòa, gật đầu nói: - Ừm, không tệ! Khó trách Đặng sư điệt muốn kết giao với ngươi. Xem ra tiểu tử cũng là một người hào sảng, ngày sau nhất định thành đại sự. Được rồi, ngươi đã là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, lão phu cũng không nói thêm gì. Vừa rồi sở dĩ hỏi ngươi nhiều như vậy, chỉ là sợ có gian tế mạo danh xông vào nơi đây mà thôi... Vậy ngươi cứ đi đi.
Sau khi thu Hỏa Tinh Thạch, trong nháy mắt lão dường như đã biến thành một người khác.
- Đa tạ tiền bối! Dương Khai ôm quyền nói.
Bên kia, Đặng Ngưng thấy lão già họ Lưu cuối cùng cũng thống khoái cho đi, cũng không khỏi thở phào một hơi, cẩn thận nhắc nhở: - Lưu sư thúc, có phải nên cho Dương huynh một tấm lệnh bài lâm thời hay không, bằng không đến Thanh Thạch Thành, chỉ sợ đệ tử Ly Hỏa Giáo sẽ không cho phép!
- Chuyện này cần gì ngươi nhắc nhở? Lão già họ Lưu hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, một tấm lệnh bài đỏ thẫm liền bay thẳng tới Dương Khai.
Dương Khai tiếp nhận và nhìn xem, thấy trên lệnh bài một cái đầu quỷ dữ tợn, thoạt nhìn vô cùng kinh khủng.
Lão già họ Lưu nói: - Đây là lệnh bài tạm thời của Ma Huyết Giáo ta, có thể bảo đảm cho ngươi sau khi thông qua pháp trận không gian, người của Ly Hỏa Giáo sẽ không gây khó dễ. Đương nhiên, loại lệnh bài tạm thời này chỉ có thời hạn ba ngày, trong vòng ba ngày có thể sử dụng pháp trận không gian của bọn họ để đến bản giáo, đủ để ngươi sử dụng!
- Vãn bối biết! Dương Khai khẽ gật đầu.
- Đứng lên trên đi, ta đi mở ra pháp trận! Lão già họ Lưu khoát tay về phía Dương Khai, Dương Khai lập tức thân hình thoắt một cái, liền đứng ở trung tâm pháp trận.
Đặng Ngưng đứng ở một bên, hướng về phía Dương Khai mỉm cười ôm quyền nói: - Chúc Dương huynh thuận buồm xuôi gió, ngày nào đó nếu có cơ hội trở lại Ma Huyết Thành, thì đừng quên tìm Đặng mỗ uống với nhau một bữa!
- Được! Đặng huynh nếu có đi Thiên Vận Thành, cũng có thể tìm đến Dương mỗ, Dương mỗ nhất định sẽ tận tình chiêu đãi Đặng huynh! Dương Khai trả lời.
Nghe hắn nói như vậy, Đặng Ngưng trên mặt đầy vẻ vui mừng, biết cái giá mình bỏ ra cuối cùng cũng không uổng phí. 30 điểm cống hiến quả thật cũng khiến lòng hắn đau xót, nhưng có thể kết giao được người như vậy, ngược lại cũng đáng giá, bởi vì nói không chừng khi nào đó còn phải cầu cạnh đối phương.
Trong lúc hai người nói chuyện, pháp trận không gian đã phóng ra hào quang chói lóa, lực lượng không gian bốn phía trong nháy mắt vặn vẹo.
Trước mắt Dương Khai một mảnh trắng xóa. Trải qua giây phút thất thần ngắn ngủi, sau đó thân mình đã xuất hiện trong một gian đại điện phòng vệ sâm nghiêm.
Trong phút chốc, vài đạo thần thức mạnh mẽ đè xuống. Trong đại điện, tay áo phần phật, một đám võ giả Thánh Vương Cảnh đoàn đoàn vây quanh Dương Khai, cảnh giác nhìn hắn.
Dương Khai thấy vậy, ngược lại cũng không hề hốt hoảng, lập tức ném tấm lệnh bài tạm thời của Ma Huyết Giáo kia cho một cường giả Phản Hư Cảnh thoạt nhìn có thực lực cao nhất trong số đó, mình thì đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Cường giả Phản Hư Cảnh kia nhận lấy lệnh bài kiểm tra một lượt, cau mày nói: - Người của Ma Huyết Giáo!
Vừa nói, vừa ném lệnh bài trở lại, thản nhiên nói: - Lệnh bài của ngươi chỉ có thời hạn ba ngày. Ba ngày sau nếu không trở lại đây, pháp trận không gian sẽ không mở ra cho ngươi!
- Vãn bối hiểu rõ! Dương Khai gật đầu.
Cường giả Phản Hư Cảnh kia mới phất tay, tất cả địch ý liền biến mất. Các đệ tử Ly Hỏa Giáo kia rối rít quay về chức trách, trở lại cương vị của mình, trong khoảnh khắc lại không có ai quản tới Dương Khai nữa.
Dương Khai ngược lại cũng vui mừng thấy vậy, sau khi rời khỏi đại điện liền hòa vào đám đông ở Thanh Thạch Thành.
Hắn cũng không có ý định dừng lại lâu ở đây. Một lát sau, một luồng sáng xanh từ bên ngoài Thanh Thạch Thành bay lên, bay vút lên bầu trời, rất nhanh biến mất.
Từ Thanh Thạch Thành bay tới Thiên Vận Thành như thế nào, hắn đã tìm người hỏi thăm phương hướng. Dù sao trong Ly Hỏa Giáo hắn không quen biết ai, cũng không có cách nào tìm người bảo đảm cho hắn sử dụng pháp trận không gian.
May mà ở đây cách Thiên Vận Thành chỉ có lộ trình khoảng một tháng, so với Ma Huyết Thành gần hơn gấp nhiều lần, chút thời gian này hắn vẫn có thể chấp nhận được.
Tốc độ của Tinh Toa cực nhanh. Dương Khai khoanh chân ngồi trên Tinh Toa, một mặt phân ra chút thần thức để khống chế Tinh Toa phi hành, một mặt bắt đầu kiểm tra thu hoạch chuyến đi Lưu Viêm Sa Địa lần này của mình.
Từ khi đi vào Lưu Viêm Sa Địa, hắn liền gặp vô số cơ duyên. Chuyến này thật ra đã thu hoạch không ít thứ tốt, nhưng những thứ này nên sử dụng như thế nào, hắn vẫn còn phải nghiên cứu.
Một phen kiểm tra, Dương Khai nỗi lòng phập phồng, hắn cũng vì thu hoạch của mình trong chuyến này mà thầm kinh ngạc.
Sau khi kiểm tra xong thu hoạch trong Lưu Viêm Sa Địa, lúc này Dương Khai mới bắt đầu dò xét quả Dung Huyết đan kia...