Sau một hồi dò xét, Dương Khai lại có một niềm vui bất ngờ.
Viên Dung Huyết đan này đúng như hắn suy đoán, bên trong tuy tích chứa khí huyết lực cực kỳ tinh thuần nhưng đồng thời cũng ẩn giấu lệ khí và sát khí vô cùng khổng lồ. Võ giả bình thường nếu có được vật này, e rằng cũng chỉ có thể vứt bỏ như giày rách, căn bản không dám sử dụng. Chỉ có võ giả xuất thân từ Ma Huyết Giáo, tu luyện công pháp tà ác mới có thể mượn sát khí và lệ khí bên trong Dung Huyết đan để bồi đắp tu vi của bản thân.
Thứ sát khí và lệ khí này, đối với Dương Khai dĩ nhiên chẳng đáng là gì, dù sao trước đây hắn cũng từng hấp thu loại năng lượng tà ác hơn thế rất nhiều.
Lại cẩn thận kiểm tra những vật liệu dùng để luyện chế Dung Huyết đan, Dương Khai không khỏi thầm kinh hãi. Tuy hắn không thể nhận ra toàn bộ thành phần, chỉ có thể nhìn ra đại khái, nhưng những vật liệu cần dùng để luyện chế loại đan dược này đều là linh thảo linh dược cực kỳ hiếm có. Thảo nào ba sư huynh đệ Đặng Ngưng đều đã là võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh mà vẫn có thể vì một viên Dung Huyết đan mà trở mặt tàn sát lẫn nhau.
E rằng ở trong Ma Huyết Giáo, loại đan dược cổ quái này cũng không có nhiều, chỉ những đệ tử trong giáo lập được đại công mới được ban thưởng một viên. Đặng Ngưng hẳn là đã đoạt được không ít chỗ tốt từ Lưu Viêm Sa Địa mang về dâng lên cho cao tầng Ma Huyết Giáo, mới được ban thưởng một viên Dung Huyết đan như vậy.
Chỉ là không biết vì sao lại để lộ tin tức, bị Diệp Dương Vinh và An Chí Dụng để mắt tới.
Lắc đầu, Dương Khai không nghĩ sâu xa thêm về ân oán giữa bọn họ, mà sắc mặt trở nên có chút cổ quái, trầm ngâm một hồi rồi há miệng ném viên Dung Huyết đan vào, nuốt xuống bụng.
Trong nháy mắt, Ma diệm trong cơ thể hóa thành luồng hơi nóng chí dương. Dược hiệu của Dung Huyết đan vừa vào bụng liền tan ra, hóa thành từng luồng năng lượng âm hàn lan tỏa khắp tứ chi bách hài của Dương Khai. Thế nhưng, dưới sự luyện hóa của Ma diệm chí dương nóng bỏng, toàn bộ năng lượng âm hàn này đều bị ép ra ngoài cơ thể, từng luồng hắc khí từ lỗ chân lông của Dương Khai tràn ra rồi tan biến vào không trung.
Chỉ còn lại khí huyết lực khổng lồ tinh thuần ẩn chứa trong Dung Huyết đan, tuần hoàn trong cơ thể Dương Khai, hòa vào trong máu thịt của hắn.
Không để tâm đến dược hiệu của Dung Huyết đan, Dương Khai ngược lại bắt đầu tìm hiểu bí thuật Ma Huyết Ti mà Đặng Ngưng đưa cho hắn.
Hắn tìm hiểu thứ này, thật ra không phải vì muốn tu luyện bí thuật của Ma Huyết Giáo, mà chỉ đơn thuần là để phòng bị cho sau này! Bởi vì không biết chừng lúc nào đó, hắn sẽ đụng phải cao tầng của Ma Huyết Giáo, nếu như xảy ra tranh đấu, đối phương thi triển ra bí thuật này, hắn cũng có thể biết người biết ta.
Nào ngờ vừa xem, Dương Khai đã khẽ “Ồ” một tiếng, tâm thần lập tức đắm chìm vào trong bí thuật này, thật lâu không thể thoát ra. Theo quá trình tìm hiểu, sắc mặt hắn cũng không ngừng biến đổi, khi thì mừng rỡ, lúc lại chau mày, khi lại trầm tư suy ngẫm...
- - - - - - -
Một tháng sau, trên bầu trời Thiên Vận Thành, một đạo thanh quang lóe lên rồi vụt mất, bay thẳng đến nơi cách Long Huyệt Sơn chừng năm mươi dặm. Một lát sau, đạo thanh quang kia dừng lại dưới chân Long Huyệt Sơn, hiển lộ ra thân hình của Dương Khai.
Ngẩng đầu nhìn về phía Long Huyệt Sơn, Dương Khai kinh ngạc đến sững sờ, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc, nhất thời quên cả cất bước tiến lên.
Từ lúc hắn tiến vào Lưu Viêm Sa Địa cho đến khi quay về, cũng chỉ mới hơn một năm mà thôi, nhưng trong một năm ngắn ngủi này, cả Long Huyệt Sơn đã phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Từ chân núi nhìn lên, mấy ngọn núi trơ trọi trước kia đã hoàn toàn biến mất, mà đập vào mắt là một khung cảnh mây mù lượn lờ. Trong màn sương mù ấy ẩn chứa dao động linh khí đất trời phi phàm, xuyên qua lớp mây mù, có thể mơ hồ nhìn thấy sơn động mà trước kia mình dùng để tĩnh tọa, còn có bóng dáng của một vài lầu các, số lượng tuy không nhiều nhưng đã liên kết thành một mảnh.
Vài bóng người đang qua lại bận rộn ở trong đó.
Đây là Long Huyệt Sơn sao? Dương Khai thậm chí còn hoài nghi mình đã đi nhầm đường, chạy tới sơn môn của tông môn nào đó. Nhưng cách đây năm mươi dặm đích thị là Thiên Vận Thành không thể sai được, vừa rồi lúc bay ngang qua, Dương Khai còn nghĩ có nên ghé qua gặp Tiền Thông một chút, báo cho lão một tiếng mình đã bình an trở về.
Tuy cảnh tượng trước mắt so với khí thế của những đại tông môn khác vẫn còn thua kém rất nhiều, nhưng chỉ trong một năm ngắn ngủi mà có thể phát sinh biến hóa kinh người như thế, vẫn khiến Dương Khai có chút không dám tin!
Sự thay đổi này, khẳng định là công lao của Dương Viêm! Tụ Linh Trận mà nàng bố trí ở đây từ trước hẳn đã phát huy tác dụng. Hơn nữa, khi Dương Khai dùng thần niệm dò xét, toàn bộ Long Huyệt Sơn đều bị một loại đại trận huyền ảo nào đó bao phủ, thần niệm tiến vào trong đó liền có chút tắc nghẽn. Thậm chí có vài nơi bí ẩn, thần niệm hoàn toàn không thể thăm dò. Mấy nơi bí ẩn này bao gồm cả sơn động mà hắn từng tĩnh tọa.
Thần thức của Dương Khai hiện giờ không hề thua kém Phản Hư lưỡng tầng cảnh, vậy mà ngay cả thần niệm của hắn cũng không thể dò xét bên trong, e rằng cho dù là cao thủ đỉnh cấp nhất trên U Ám Tinh đến đây, muốn dò xét tường tận cũng phải tốn chút công phu.
Dương Viêm vậy mà lại làm được thật! Dương Khai không khỏi có chút thất thần. Trước khi hắn đến Lưu Viêm Sa Địa, Dương Viêm đã từng nói sẽ bố trí toàn bộ Long Huyệt Sơn thành một tòa kinh thiên đại trận, nào ngờ chỉ tốn thời gian ngắn như vậy, nàng đã làm được đến quy mô này.
Dương Khai không biết công trình này nàng đã hoàn thành hay chưa, nếu như đã xong thì đúng là một kiệt tác.
Có điều... hơn trăm triệu thánh tinh kia chắc là chẳng còn lại bao nhiêu rồi? Bố trí một trận pháp khổng lồ như vậy, vật liệu hao phí chắc chắn không hề tầm thường... Nghĩ đến đây, Dương Khai bất giác cảm thấy da mặt co giật.
Trong lúc Dương Khai đang dò xét bên trong, từ bên trong cũng có vài luồng thần thức không mạnh lắm quét ra, vừa tiếp xúc với thần thức của Dương Khai liền nhanh chóng rút về.
Ngay sau đó, một đạo cầu vồng từ bên trong Long Huyệt Sơn bắn ra, trực tiếp đáp xuống khoảng không trước mặt Dương Khai. Một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ xuất hiện, trước mặt Dương Khai tựa như có một cánh cửa vô hình mở ra, linh khí dày đặc xung quanh chủ động rẽ sang hai bên, tạo thành một lối đi thẳng tắp mà mắt thường không thể thấy được, lối đi đó dẫn thẳng vào trong lòng Long Huyệt Sơn.
Dương Khai toe toét cười, biết bên kia nhất định đã phát hiện ra mình, cũng không chần chừ, cất bước đi vào.
Vừa đi, hắn vừa quan sát sự thay đổi xung quanh.
Một lát sau, Dương Khai thầm thở dài, sự thay đổi của Long Huyệt Sơn quả thực quá lớn, lớn đến mức hắn hoàn toàn không dám nhận ra.
Không bao lâu, phía trước có nhiều bóng người đang cấp tốc lao tới, dẫn đầu chính là Dương Viêm toàn thân bao bọc trong áo bào đen. Vì chạy quá nhanh, bộ ngực đầy đặn phập phồng lên xuống, trông vô cùng bắt mắt; chiếc mũ trùm đầu vốn liền với áo bào cũng bị lật ra sau lưng, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập nụ cười nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Theo sát phía sau Dương Viêm là Vũ Y cùng đám người Dư Phong.
Thường Khởi, Hách An cũng bất ngờ có mặt trong đó.
Dương Khai thậm chí còn thấy cả bóng dáng của La Khánh, võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh của Ảnh Nguyệt Điện.
Ai nấy đều mang vẻ mặt thả lỏng, vui mừng khôn xiết, dường như vừa trút được một tảng đá lớn đè nặng trong lòng, trong nụ cười ẩn chứa một tia nhẹ nhõm.
Xem ra, việc Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa hơn nửa năm mà Dương Khai vẫn chưa quay về đã thực sự khiến bọn họ lo lắng không ít.
Dương Viêm lo lắng cho Dương Khai, đó là vì quan hệ cá nhân. Nếu không có Dương Khai, có lẽ bây giờ nàng vẫn còn ở trong Luyện Bảo Các của Thiên Vận Thành, tự xưng là luyện khí sư Hư cấp, rồi trong sự nghi ngờ của người khác, giúp vài võ giả luyện chế chút đồ vật nhỏ để duy trì sinh kế... Làm sao có cơ hội để phát huy tài năng ngút trời của mình. Có thể nói, chính Dương Khai đã cho nàng không gian, cung cấp một khoản tài chính không tưởng, nàng mới có thể thỏa sức thi triển tài năng. Đám người Vũ Y, Dư Phong cũng vậy. Về phần La Khánh, hẳn là do Tiền Thông phân phó ở lại đây để dò hỏi tin tức của Dương Khai.
- Huynh về rồi! – Dương Viêm chạy tới trước mặt Dương Khai, đôi mắt đẹp nhìn hắn từ trên xuống dưới, xác định Dương Khai không thiếu tay thiếu chân, lúc này mới vỗ vỗ ngực, khẽ reo lên một tiếng.
Đám người Vũ Y, Dư Phong cũng nối gót chạy tới, ai nấy đều vui mừng chào hỏi Dương Khai.
Trong lòng Dương Khai dâng lên một luồng hơi ấm, hắn bỗng có cảm giác mình đã trở thành một chỗ dựa đáng tin cậy cho mọi người. Kể từ khi tiến vào Tinh Vực đến nay, trong lòng hắn luôn là một nỗi cô tịch, bởi vì ở Tinh Vực mênh mông này, không một ai thương nhớ, không một ai bận tâm đến an nguy của hắn, cho dù có chết ở nơi nào cũng không ai hay biết, không ai tưởng niệm, càng không có ai hỏi han ân cần... hoàn toàn khác với khi còn ở Thông Huyền đại lục.
Nhưng giờ khắc này, hắn lại một lần nữa có được cảm giác ấy, trong phút chốc, phảng phất như được trở về Thông Huyền đại lục, đối mặt với đám người tiểu sư tỷ, Mộng Vô Nhai, Lăng Thái Hư, Sở Lăng Tiêu...
- Ta về rồi! – Dương Khai bình thản nói một câu, nhưng nội tâm vốn trống rỗng của hắn lại được lấp đầy hơn rất nhiều.
- Về là tốt rồi, về là tốt rồi! Thời gian qua mọi người đều rất lo lắng, sợ huynh ở bên ngoài xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, không ngờ lâu như vậy không thấy bóng dáng, cũng không có một chút tin tức nào! – Vũ Y tiến lên phía trước, cười tươi như hoa, đôi mắt đẹp liếc nhìn La Khánh một cái, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói: - Huynh biết không, sau khi Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa, Tiền trưởng lão còn phái người ở bên ngoài canh giữ nửa năm, đáng tiếc vẫn không thấy huynh đi ra, mãi đến cách đây không lâu mới trở về Ảnh Nguyệt Điện!
Nửa năm! Dương Khai trong lòng khẽ động, vậy chẳng phải là đệ tử của Ảnh Nguyệt Điện chân trước vừa đi, chân sau mình liền từ bên trong đi ra hay sao.
Tiền Thông thật đúng là có lòng, Dương Khai vội vàng hướng về phía La Khánh ôm quyền nói: - Chào La huynh, làm phiền Tiền trưởng lão lo lắng rồi. Chỉ là ta ở trong Lưu Viêm Sa Địa gặp chút chuyện, lúc ra ngoài cũng không đi cùng mọi người, sau đó lại lập tức tìm một nơi bế quan tu luyện, cho nên mới trì hoãn lâu như vậy, cũng không có thời gian truyền tin tức trở về, để Tiền trưởng lão lo lắng rồi.
La Khánh cười ha hả nói: - Dương huynh khách sáo rồi, Tiền trưởng lão nếu biết huynh bình an trở về, nhất định sẽ rất vui mừng. Huynh trở về bình an là tốt rồi... Ồ, Dương huynh không ngờ đã là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, thật đáng mừng, thật đáng mừng!
La Khánh ban đầu còn đang hàn huyên với Dương Khai, đến khi phát hiện tu vi cảnh giới của Dương Khai đã tiến bộ một tầng, vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt hâm mộ.
Bởi vì hắn là võ giả Phản Hư Cảnh không thể tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, cho nên trong lòng vẫn luôn cảm thấy rất tiếc nuối. Hắn đã sớm nghe nói những võ giả tiến vào Lưu Viêm Sa Địa mà an toàn quay về, ai nấy đều có thu hoạch lớn; thậm chí có người còn đột phá được bình cảnh của mình... giờ xem ra, quả nhiên là vậy.
Nghe La Khánh nói thế, những người khác cũng đều lộ ra vẻ mặt vô cùng phấn chấn.
Nói một cách nghiêm túc, đám người bọn họ đều là nhờ có Dương Khai mới tụ tập lại với nhau, cho nên Dương Khai mới là người lãnh đạo chân chính. Giờ đây tu vi của Dương Khai tăng lên, bọn họ đương nhiên cũng vô cùng phấn khởi.
Hàn huyên thêm vài câu, La Khánh liền ngỏ ý cáo từ...