Dương Khai lòng đầy nghi hoặc. Theo lời Vũ Y, từ lúc đến đây, Đại Diên vẫn luôn đóng cửa không ra ngoài, dù Vũ Y đã chủ động đến thăm mấy lần nhưng cũng không trò chuyện được gì nhiều. Vậy mà hắn vừa trở về, Dương Viêm đã vội hỏi về quyết định của hắn, rõ ràng là nàng rất để tâm đến chuyện này.
Dương Khai không thể không liên tưởng đến việc có phải hai nàng muốn hắn đến Lưu Ly Môn một chuyến hay không. Hai nữ nhân trước mắt này vốn chẳng có giao tình gì với Đại Diên, cớ gì phải nói giúp cho nàng ta như vậy?
Dương Viêm nghe vậy, không chút do dự gật đầu:
- Nếu có thể, muội đương nhiên muốn huynh đồng ý yêu cầu của nàng ta.
Dương Khai híp mắt, lặng lẽ nhìn Dương Viêm, hồi lâu sau mới thản nhiên nói:
- Nói lý do xem nào. Muội không phải là người có lòng đồng cảm bao la như vậy, rốt cuộc muội có ý đồ gì?
Dương Viêm cười thần bí:
- Nói là ý đồ thì hơi quá. Nhưng chúng ta hãy nói về lợi ích khi huynh đồng ý yêu cầu của nàng ta. Nàng ta nói việc huynh cần làm nhiều nhất cũng chỉ mất ba ngày, hơn nữa còn nằm trong khả năng của huynh. Nếu nàng ta nói thật, vậy tạm thời không cần biết là chuyện gì, đối với huynh cũng không khó khăn, chẳng qua là đi Lưu Ly Môn một chuyến mà thôi.
Dương Khai khẽ gật đầu, không ngắt lời, ra hiệu cho nàng nói tiếp.
Thấy Dương Khai không có vẻ khó chịu, Dương Viêm phấn chấn tinh thần, tiếp tục nói:
- Nàng ta nói xong việc sẽ có hậu tạ, cái này tạm thời không tính, với gia sản của huynh hiện giờ, chút tạ lễ của nàng ta e là huynh cũng chẳng thèm để vào mắt.
- Không sai, vậy nên giúp nàng ta cũng chẳng có lợi lộc gì. Hơn nữa, tùy tiện đến tông môn của người khác, quả thật không ổn chút nào. Nếu địa vị của Đại Diên ở Lưu Ly Môn giống như Doãn Tố Điệp thì không nói làm gì, nhưng ta thấy nàng ta dường như không được coi trọng ở đó. - Dương Khai khẽ cau mày.
Dương Viêm mỉm cười:
- Về chuyện của nàng ta, lúc trước vì tò mò nên muội và Vũ Y đã tìm hiểu một chút, huynh đoán xem chúng muội thăm dò được gì?
- Chuyện gì? - Dương Khai ngẩng đầu nhìn các nàng.
Lần này đến lượt Vũ Y lên tiếng:
- Đại Diên này đúng như huynh suy đoán, không được coi trọng lắm ở Lưu Ly Môn, nhưng đó là chuyện của hơn mười năm gần đây thôi. Huynh có biết trước kia, đệ tử xuất sắc và nổi danh nhất của Lưu Ly Môn là ai không?
- Đại Diên?
- Đúng vậy! Trước kia ở Lưu Ly Môn, Đại Diên hoàn toàn lấn át Doãn Tố Điệp. Nhưng không biết vì sao, sau đó Đại Diên bỗng dưng bị cao tầng Lưu Ly Môn ghẻ lạnh, để Doãn Tố Điệp thay thế vị trí đó. Vì vậy, Doãn Tố Điệp mới trở thành đại diện cho thế hệ trẻ của Lưu Ly Môn, bôn ba khắp nơi, tạo nên danh tiếng lẫy lừng. Rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì, chúng ta không rõ lắm. Nhưng thái độ của cao tầng Lưu Ly Môn đối với Đại Diên dường như là vừa yêu vừa hận, tài nguyên tu luyện và nơi ở cung cấp cho nàng cũng không hề thua kém Doãn Tố Điệp, nhưng lại không dốc lòng bồi dưỡng nàng, điều này thật khiến người ta khó hiểu.
- Quả thật kỳ quái! - Dương Khai cũng không tài nào hiểu nổi. Hắn chưa từng giao đấu với Doãn Tố Điệp, nhưng đã thấy Đại Diên ra tay. Hắn cảm thấy thực lực của Đại Diên trong số các Thánh Vương Cảnh đã là rất xuất sắc. Dù cho ở trong Lưu Viêm Sa Địa bị võ giả của Chiến Thiên Minh khi dễ, nhưng đó là do trong lòng tức giận nên ra tay có phần rối loạn, nếu thật sự giao đấu, Đại Diên chưa chắc đã sợ kẻ kia.
Nhưng mà, nàng vẫn có một khoảng cách nhất định so với những người như Khúc Trường Phong, Phương Thiên Trọng, Ngụy Cổ Xương, điểm này Dương Khai vẫn có thể nhìn ra được.
- Nếu ta giúp nàng ta, có được lợi gì? Dường như chẳng thấy có lợi lộc gì, dù đúng là cũng chẳng mất mát gì. - Dương Khai kỳ quái nhìn Dương Viêm.
Vũ Y cười hì hì:
- Không mất gì là được rồi. Về phần được gì... Hì hì, bán cho nàng ta một ân tình cũng xem như là một thu hoạch. Dù sao nhiều năm trước nàng ấy cũng từng được sủng ái, biết đâu có ngày nàng ta lật mình, đến lúc đó huynh kết giao với một người như vậy, sẽ có ích cho sự phát triển của chúng ta sau này. Hơn nữa, dường như Dương Viêm tỷ tỷ còn có tính toán khác.
Dương Khai bất giác chuyển mắt sang Dương Viêm.
Dương Viêm khẽ gật đầu, nói:
- Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn của Lưu Ly Môn, huynh đã từng nghe qua chưa?
Dương Khai thành thật lắc đầu. Đến nay hắn vẫn chưa hiểu rõ lắm về các thế lực lớn trên U Ám Tinh, càng không biết bên trong các thế lực lớn đó có những thứ gì. Nhưng Dương Viêm đã cố ý nhắc tới Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn, xem ra nó rất lợi hại.
- Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn là một ngọn núi hoàn toàn do Thiên Huyễn Lưu Ly tự nhiên hình thành, nằm trong khuôn viên của Lưu Ly Môn. Lưu Ly Môn cũng chính vì có ngọn Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn này mới chọn nơi đó để khai tông lập phái. Mà Thiên Huyễn Lưu Ly lại là một loại bảo bối dùng để luyện khí, nó có đặc tính biến ảo và tự phục hồi. Muội cần thứ này, hơn nữa còn cần số lượng rất lớn! - Dương Viêm nghiêm mặt nói.
Dương Khai kinh ngạc đến bật cười:
- Dù muội nói vậy, huynh cũng đâu có cách nào. Nếu Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn là nền tảng khai tông lập phái của người ta, chẳng lẽ cao tầng của họ lại tặng Thiên Huyễn Lưu Ly cho chúng ta sao?
- Đương nhiên là không thể, hơn nữa chúng ta cũng không mua nổi! - Dương Viêm hừ một tiếng. - Huynh không biết đâu, Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn nổi danh lừng lẫy trên U Ám Tinh, đại trận được bố trí lấy Lưu Ly Sơn làm trung tâm có thể phóng ra Lưu Ly Thần Quang, có công hiệu trói buộc thần hồn. Nghe nói có một lần Lưu Ly Môn gặp đại nạn, chính là dựa vào Lưu Ly Sơn mà hóa giải. Hơn nữa, ngọn núi này là một chỉnh thể khổng lồ, muốn cắt ra một chút Thiên Huyễn Lưu Ly là cực kỳ khó khăn. Ngay cả bản thân Lưu Ly Môn, cũng phải mấy chục năm mới lấy ra được một ít. Hơn nửa số Thiên Huyễn Lưu Ly này bị Lưu Ly Môn giữ lại, nửa còn lại đem bán đấu giá, mỗi lần đều bị các thế lực lớn điên cuồng tranh đoạt, giá cao đến mức khủng khiếp. Bây giờ chúng ta nghèo rớt mồng tơi, làm sao mua nổi thứ này!
- Lại nghèo rớt mồng tơi nữa à? - Dương Khai kinh ngạc biến sắc. Lần trước hắn rời đi, còn nghe võ giả Hải Khắc gia tộc nói Dương Viêm và Vũ Y đi tham dự hội đấu giá, ký gửi bán đấu giá bí bảo. Tuy Dương Khai không biết các nàng thu được bao nhiêu thánh tinh, nhưng chắc chắn không phải là con số nhỏ, sao mới đó đã tiêu hết rồi?
Dương Viêm ngượng ngùng, lúng túng nói:
- Bố trí trận pháp tiêu hao nguyên liệu quá lớn, huynh lại không cho chúng muội tiếp tục bán bí bảo, chúng muội cũng không có nguồn thu nào khác, tự nhiên là miệng ăn núi lở thôi.
- Dù có nghèo đến đâu cũng không được bán bí bảo nữa. - Dương Khai nghiêm mặt, trầm giọng dặn dò. - Ít nhất là trước khi chúng ta đủ mạnh thì không thể bán.
- Muội hiểu rồi. - Dương Viêm không vui bĩu môi. Theo ý của nàng, chỉ cần trực tiếp luyện chế mấy chục, cả trăm món bí bảo đẳng cấp cao, mang ra tổ chức một hội đấu giá đặc biệt là có thể lập tức hóa giải khốn cảnh trước mắt. Nhưng bị Dương Khai hạ lệnh cấm, sau đó lại có Vũ Y khuyên can, nàng mới không thực hiện kế hoạch điên rồ này.
- Nói tiếp chuyện Thiên Huyễn Lưu Ly đi. - Dương Khai như cười như không nhìn nàng. - Rốt cuộc muội muốn làm gì? Chẳng lẽ muội muốn huynh lấy được Thiên Huyễn Lưu Ly ngay dưới mí mắt của Lưu Ly Môn sao?
Dương Viêm cười hắc hắc, vỗ tay gọi:
- Tiểu Tiểu!
Vừa dứt lời, một bóng xám lao vút vào, đứng yên bên cạnh ba người, khom lưng xuống, hai tay chống gối, ánh mắt vô tội nhìn Dương Viêm.
Chính là Thạch Khổi của Dương Khai!
Ánh mắt Dương Khai sáng lên, lập tức hiểu ra ý đồ của Dương Viêm.
- Ngay cả trận pháp do muội bố trí mà Tiểu Tiểu cũng xem như không, xông vào Lưu Ly Môn tự nhiên không thành vấn đề. Muội không tin trận pháp của Lưu Ly Môn lại cao minh hơn trận pháp muội bố trí. Chỉ cần huynh mang nó vào Lưu Ly Môn, hắc hắc, đến lúc đó bên trong Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn nhất định sẽ có một cái hang rỗng tuếch.
Dương Khai nghe vậy, sau lưng toát mồ hôi lạnh.
Lưu Ly Môn đúng là tạo nghiệt mà! Có thứ gì không hay lại đi có Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn, chỉ sợ bọn họ vẫn nghĩ rằng Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn được tầng tầng lớp lớp đại trận hộ tông bảo vệ, đến con ruồi cũng đừng hòng bay vào.
Nhưng bọn họ làm sao ngờ được, trên đời này còn có sự tồn tại nghịch thiên như Thạch Khổi?
Có câu nói, không sợ kẻ trộm, chỉ sợ trộm nhớ thương. Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn đã bị Dương Viêm nhắm trúng.
Thạch Khổi trời sinh thích cắn nuốt khoáng vật quý hiếm, Thiên Huyễn Lưu Ly nếu dùng để luyện khí, khẳng định cũng thuộc loại này, chính là món khoái khẩu của nó. Thạch Khổi tới lui không hình bóng, bản thân nó không có dao động khí tức sinh mệnh, ngay cả cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh cũng đừng mơ nhận ra sự tồn tại của nó. Đến lúc đó thả Thạch Khổi ra, lấy một ít Thiên Huyễn Lưu Ly, còn không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Chỉ sợ đợi đến lúc Dương Khai mang Thạch Khổi rời khỏi Lưu Ly Môn, đám cao tầng kia vẫn không hề hay biết Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn đã nhẹ đi rất nhiều.
- Muội đã sớm muốn có Thiên Huyễn Lưu Ly, đáng tiếc vẫn không có cơ hội. Bây giờ tốt rồi, có người chủ động chạy tới mời huynh qua đó, đây chính là cơ hội trời cho. - Dương Viêm nói xong, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Dương Khai.
- Muội cần Thiên Huyễn Lưu Ly để luyện chế cái gì? - Dương Khai vẫn chưa yên tâm, cau mày hỏi tiếp. Dù sao đi đến tông môn người khác trộm đồ, một khi xảy ra chuyện, quả thật sẽ kết thù kết oán. Nếu Dương Viêm chỉ luyện chế thứ gì đó không quan trọng, Dương Khai thật sự không muốn động vào điều cấm kỵ của người ta.
- Luyện chế một món bảo bối! - Dương Viêm cười thần bí, nhưng không nói rõ, chỉ nói: - Hiện tại không tiện nói rõ, bởi vì trong lòng muội cũng không chắc chắn lắm, chủ yếu là do kiến thức về luyện khí và trận pháp của muội chưa đủ. Nhưng muội có thể cho huynh biết, vật này có tác dụng cực lớn đối với huynh, khẳng định sẽ không khiến huynh thất vọng. Đến lúc luyện chế ra, huynh tuyệt đối sẽ cảm thấy may mắn vì lựa chọn hôm nay.
- Lại là chuyện không thể nói! - Dương Khai lắc đầu cười khổ, không biết hôm nay mấy cô nương này bị làm sao, nói chuyện cứ úp úp mở mở, khiến người ta vừa ngứa ngáy trong lòng lại vừa bất lực.
- Vậy rốt cuộc huynh có đi Lưu Ly Môn hay không?
- Để huynh suy nghĩ đã. - Tuy Dương Khai đã động lòng, nhưng chuyện này không hề nhỏ, không thể qua loa được.
- Đi đi mà. - Dương Viêm cầu khẩn, vừa nói vừa lấy ra một thứ từ nhẫn không gian, lắc lắc trước mặt Dương Khai: - Vừa lúc có thể thuận đường đi tìm thứ này, nếu may mắn, nói không chừng có thể hóa giải tình trạng khốn khó của chúng ta!
Dương Khai nhìn thứ trên tay nàng, thần sắc khẽ động.
- Dương đại ca, huynh đồng ý với Dương Viêm tỷ tỷ đi. Hơn nữa, muội thấy lần này huynh bế quan cũng không ngắn, cũng đến lúc nên ra ngoài đi lại, thư giãn tâm tình, biết đâu chuyến này lại có thu hoạch bất ngờ. - Vũ Y cũng lên tiếng khuyên nhủ, nhưng lời lẽ của nàng thông minh hơn, không thẳng thắn như Dương Viêm, mà đánh vào chuyện tu luyện của Dương Khai.