Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1268: CHƯƠNG 1268: LÊN ĐƯỜNG

Tại một lầu các trong Long Huyệt Sơn, Đại Diên ngồi bên cửa sổ tầng hai, tay chống má hồng, ánh mắt chăm chú nhìn xuống bên dưới, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng không yên.

Long Huyệt Sơn trước nay vốn rất yên tĩnh, bởi nơi này không có nhiều võ giả, chỉ khoảng vài chục người, tuy tu vi không cao nhưng ai nấy đều hết sức chăm chỉ. Phần lớn thời gian, mọi người đều bế quan tu luyện, chỉ có những võ giả làm nhiệm vụ mới thỉnh thoảng đi lại, kiểm tra tình hình xung quanh.

Hôm nay là hạn ước ba ngày với Dương Khai, từ sáng sớm Đại Diên đã ngồi đây chờ đợi, lòng dạ bồn chồn, mong mỏi được nhìn thấy bóng dáng hắn từ trên lầu cao.

Dù biết đây chỉ là hy vọng xa vời, nàng vẫn ôm một tia mong mỏi cuối cùng.

Mặt trời đã lên, ánh nắng ấm áp chiếu rọi, khoác lên Long Huyệt Sơn một vẻ đẹp mờ ảo. Đây quả là một nơi lý tưởng để tu thân dưỡng tính, e rằng không thua kém gì Thiên Huyễn Phong của Lưu Ly Môn.

Thật không biết những người này đã làm cách nào để biến một dãy núi bình thường trở thành như vậy. Nàng nghe nói trước kia nơi này chẳng ai ngó ngàng tới, nhưng bây giờ lại trở thành Thánh địa tu luyện trứ danh trong vùng. Rất nhiều võ giả không nơi nương tựa đã nghe danh tìm đến, mong muốn được gia nhập, tìm một chốn dung thân.

Nhưng nơi này không thu nhận võ giả bên ngoài, cũng không có ý định phát triển lớn mạnh, chỉ lặng lẽ sinh hoạt tu luyện.

Đây là một cách làm rất sáng suốt, dù sao nơi này cũng nằm ngay dưới mắt Ảnh Nguyệt Điện, nếu thật sự có ý định khuếch trương thế lực, chắc chắn Ảnh Nguyệt Điện sẽ không ngồi yên làm ngơ.

Nghĩ đến đây, Đại Diên bất giác mỉm cười. Nơi này có Dương Khai trấn giữ, với trí tuệ và thủ đoạn của hắn, chắc chắn sẽ không làm chuyện tự rước họa vào thân, bản thân nàng đúng là lo bò trắng răng.

Miên man suy nghĩ một hồi, lòng nàng cũng bình tĩnh hơn nhiều. Ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã lên cao, rồi lại nhìn xuống dưới, vẫn không thấy bóng hình mà nàng mong đợi.

Đại Diên khẽ thở dài, biết rằng mình có lẽ đã chờ đợi vô ích. Không có oán hận hay không cam lòng, chỉ là nơi khóe miệng thoáng hiện một nụ cười khổ. Đang lúc lòng đầy thất vọng, định xoay người rời đi, sắc mặt nàng bỗng biến đổi, vội quay đầu nhìn lại.

Trong khoảnh khắc, đôi mắt Đại Diên sáng rực lên, ánh lên vẻ vui mừng xen lẫn kinh ngạc, ngỡ ngàng nhìn bóng người không biết đã xuất hiện từ lúc nào.

- Đại Diên cô nương, chào buổi sáng! – Dương Khai đứng bên dưới, ngẩng lên nhìn nàng mỉm cười chào hỏi.

Đại Diên nhất thời sững sờ, nhưng cũng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nhẹ nhàng gật đầu với Dương Khai:

- Dương sư đệ, chào buổi sáng. Chờ một lát, ta xuống ngay!

Vừa nói, nàng vừa vội vã xoay người đi xuống lầu. Dù thần thái cố giữ vẻ vững vàng, nhưng bước chân thoáng phần rối loạn đã tố cáo nội tâm căng thẳng của nàng lúc này.

Nàng không biết Dương Khai sẽ cho mình câu trả lời thế nào. Nếu định từ chối, hắn đâu cần phải đến đây vào sáng sớm thế này? Nhưng mấy ngày trước hắn đã tỏ rõ ý khước từ, nên dù hắn có từ chối thật, nàng cũng không lấy làm bất ngờ.

Còn nếu nói hắn đồng ý, thì là vì sao? Bản thân nàng không có chút tự tin nào có thể thuyết phục được hắn.

Trong lòng rối bời trăm mối, Đại Diên nhanh chóng xuống lầu, đối diện với Dương Khai, đôi mắt đẹp nhìn hắn chằm chằm, nhất thời lại không biết nên nói gì.

- Đại Diên cô nương có gì cần thu dọn không? Nếu không có, chúng ta lên đường thôi! – Dương Khai mỉm cười như gió xuân.

- Hả? – Đại Diên sửng sốt, lại ngây người ra đó.

Dương Khai cười ha hả:

- Sao vậy, không phải cô nương muốn ta đi cùng đến Lưu Ly Môn một chuyến sao? Chẳng lẽ phong cảnh Long Huyệt Sơn khiến cô nương lưu luyến quên cả đường về? Nếu vậy, không ngại ở lại thêm vài ngày đâu.

- Không phải, không phải! – Đại Diên lúc này mới phản ứng lại, vội xua tay, ánh mắt tràn ngập niềm vui bất ngờ. – Phong cảnh nơi này dù đẹp, nhưng ta lại không có tâm trạng thưởng thức, chỉ là…

- Chỉ là cô nương thắc mắc tại sao tại hạ lại đồng ý đi cùng cô một chuyến? – Dương Khai cười như không cười nhìn nàng, một lời đã vạch trần nỗi băn khoăn trong lòng nàng.

Sắc mặt Đại Diên có chút khó xử. Vốn là nàng mời Dương Khai đi cùng, bây giờ người ta đồng ý, nàng lại nghi thần nghi quỷ, tất nhiên có phần không phải.

- Rất đơn giản. – Dương Khai đã sớm chuẩn bị lời giải thích, liền nói: – Sau khi trở về từ Lưu Viêm Sa Địa, ta đã bế quan nửa năm, cảm thấy đã đến lúc nên ra ngoài đi một chuyến. Hiện tại ta đang gặp bình cảnh, tự nhiên không muốn cứ mãi bế quan mù quáng. Hơn nữa, có lẽ cô cũng hiểu rõ lai lịch của ta, nên ta vẫn luôn tò mò về các đại tông môn trên U Ám Tinh. Nay có cơ hội tiếp xúc gần, ta tự nhiên sẽ không bỏ qua, coi như đi mở mang tầm mắt cũng tốt.

Nghe hắn nói vậy, Đại Diên lập tức xua tan mọi nghi ngờ, mỉm cười nói:

- Thì ra là vậy. Nhưng mà Lưu Ly Môn tuy có thế lực không yếu trên U Ám Tinh, nhưng nếu nói về nội tình và uy thế tông môn thì không thể sánh bằng Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông. Sau này nếu Dương sư đệ có cơ hội đến Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông tham quan, sẽ biết Lưu Ly Môn của chúng ta chẳng thấm vào đâu. Nhưng mà tu vi của Dương sư đệ lại đến bình cảnh rồi, thật là tư chất kinh người.

Câu này Đại Diên nói hoàn toàn thật lòng. Ở Lưu Viêm Sa Địa, khi nàng và Dương Khai sát cánh bên nhau, hắn mới chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh. Tuy sau khi tách ra không biết hắn đã gặp phải kỳ ngộ gì để đột phá lên Thánh Vương nhị tầng cảnh, nhưng bây giờ đã đạt đến nhị tầng cảnh đỉnh phong, quả thật khiến người ta phải chấn động.

Xem ra Dương sư đệ đã gặp được cơ duyên không nhỏ trong Lưu Viêm Sa Địa, bằng không sao tu vi cảnh giới lại tăng nhanh đến thế? Đại Diên thầm nghĩ.

Nhưng mà đã đến bình cảnh, quả thật nên ra ngoài đi lại một phen.

Nghĩ đến đây, Đại Diên mỉm cười nói:

- Ta không có gì cần thu dọn, chúng ta lên đường thôi. Nơi này cách Lưu Ly Môn không gần, cho dù thông qua pháp trận không gian, cũng phải mất một tháng mới tới nơi.

- Không sao, chuyến này ra ngoài chủ yếu là để giải sầu, thời gian không thành vấn đề. Đúng rồi, quên nói với cô, chuyến này ta không đi một mình, Dương Viêm cũng sẽ đi cùng, không biết có tiện cho cô nương không? – Dương Khai bỗng chuyển giọng, hỏi.

- Dương Viêm cô nương ư? Có gì không tiện đâu. – Đại Diên nghe vậy, lập tức đồng ý không chút do dự. Quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Dương Viêm khoác áo choàng đen đứng ở gần đó, tựa như một đóa hoa đen xinh đẹp.

Dương Khai chủ động giải thích:

- Sư tỷ của ta rất có hứng thú với trận pháp, cho nên cứ nằng nặc đòi đi cùng để xem bố trí trận pháp của quý tông, mong học hỏi được chút gì đó. Cô cũng biết đấy, con gái mà… khụ khụ, ta không lay chuyển nổi nàng, đành phải dẫn theo.

Dương Khai vốn định nói con gái hay bướng bỉnh, nào ngờ vừa nói ra đã ý thức được không ổn, vội nuốt nửa câu sau lại. Dù vậy, Đại Diên vẫn liếc hắn một cái đầy oán trách, khiến hắn lúng túng không thôi.

Hắn đúng là nhất thời hồ đồ, quên mất Đại Diên cũng là con gái.

Tuy nhiên, thân phận đối ngoại của Dương Viêm chính là sư tỷ của Dương Khai, chuyện này trước đây hắn đã từng nói với Tiền Thông.

Đại Diên thoải mái đồng ý, Dương Khai cũng không chần chừ, vẫy gọi Dương Viêm lại. Ba người cùng tế ra Tinh Toa, hóa thành ba luồng lưu quang, lao vút khỏi Long Huyệt Sơn.

Tuy Dương Khai và Dương Viêm đều đã rời đi, nhưng Long Huyệt Sơn vẫn còn có Vũ Y quản lý. Dựa vào những trận pháp mà Dương Viêm đã bố trí từ trước, phối hợp với lệnh bài để lại, chỉ cần không gặp phải cường địch tấn công, Long Huyệt Sơn sẽ bình yên vô sự. Huống chi, hiện tại Long Huyệt Sơn cũng không có kẻ địch nào, tự nhiên sẽ không bị ai chú ý.

Ba người nhanh chóng đến Thiên Vận Thành.

Trước đó Đại Diên đến đây là trực tiếp bay từ Lưu Ly Môn tới, hoàn toàn không mượn dùng bất kỳ pháp trận không gian của thành trì nào. Cho nên ba ngày trước nàng nói với Dương Khai rằng không ai biết nàng đến đây, không phải là nói dối, mà sự thật là không ai biết nàng đã tới Long Huyệt Sơn, ngay cả Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi đang bế quan cũng không hề hay biết.

Chính vì bay thẳng từ Lưu Ly Môn, tiêu tốn thời gian quá dài, nên nàng mới phải đến đây từ một tháng trước.

Cũng may Ảnh Nguyệt Điện và Lưu Ly Môn có quan hệ không tệ, mà Đại Diên lại có địa vị nhất định ở Lưu Ly Môn, nên việc ba người mượn dùng pháp trận không gian ở Thiên Vận Thành cũng không có gì khó khăn. Sau khi trả đủ thánh tinh chi phí, pháp trận không gian lập tức được mở ra cho ba người.

Sau khi liên tiếp xuyên qua pháp trận không gian của mấy tòa thành, Đại Diên mới dẫn Dương Khai và Dương Viêm lên Tinh Toa tiếp tục hành trình.

Đoàn ba người, tốc độ như tia chớp, nhưng hành trình lại khá khô khan.

Đại Diên không phải là người thích giao du, nếu không phải có việc cần nhờ Dương Khai, lúc ở Lưu Viêm Sa Địa nàng đã chẳng cố ý kết giao. Còn Dương Viêm thì tính cách có phần e dè, cả ngày ẩn mình trong chiếc áo choàng đen, dường như sợ người khác thấy mặt mình. Cứ như vậy, trên đường ngoài việc Dương Khai thỉnh thoảng nói vài câu với họ, hai nàng cũng không nói một lời, chỉ chuyên tâm di chuyển.

Thấy vậy, Dương Khai cũng thức thời im lặng, vừa di chuyển vừa tiếp tục luyện hóa Kim Huyết Ti trong cơ thể, đồng thời âm thầm thúc đẩy khí linh và uy lực của lò luyện đan Hư cấp, tăng tốc luyện hóa Long Cốt và Long Châu.

Trên đường đi, hắn không hề lãng phí thời gian, tận dụng từng giây từng phút.

Càng luyện hóa Kim Huyết Ti, hắn lại càng hứng thú với bí thuật Ma Huyết Ti của Ma Huyết Giáo. Loại bí thuật này dường như được đo ni đóng giày cho hắn, mà hắn chỉ mới có được một nửa, thật khiến người ta tiếc nuối.

Nhưng việc kết giao với Đặng Ngưng, đệ tử Ma Huyết Giáo, trước kia đã cho hắn một cơ hội. Sau này không phải là không có khả năng lấy được nửa bí thuật còn lại, chỉ là phải chờ đến khi bản thân mình đủ mạnh đã.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã một tháng trôi qua. Hành trình không có sự cố gì, vô cùng bình thản.

Một ngày nọ, trong lúc Dương Khai đang ngồi xếp bằng trên Tinh Toa, lặng lẽ luyện hóa Kim Huyết Ti và thúc đẩy uy lực của lò luyện đan, Đại Diên đang dẫn đường phía trước bỗng dừng lại.

Thấy vậy, Dương Khai cũng thu hồi tâm thần, cùng Dương Viêm dừng lại phía sau nàng. Hắn tập trung nhìn về phía trước, chỉ mơ hồ thấy một dãy núi trập trùng, không có gì đặc biệt. Trong lòng khẽ động, Dương Khai liền biết Lưu Ly Môn hẳn là nằm trong dãy núi kia.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!