Đại Diên khẽ cười, ánh mắt thâm ý dò hỏi:
– Tư vị thế nào?
Sắc mặt Dương Khai hiếm khi ửng đỏ, hắn cười lớn đáp:
– Cũng không tệ, quả thực không tệ. Không hổ là mỹ nhân nổi danh khắp U Ám Tinh, làn da quả nhiên nhẵn mịn, được chăm sóc rất tốt.
Nghe Dương Khai nhắc đến những chuyện này, Đại Diên lập tức không chịu nổi, khẽ gắt một tiếng rồi không đề cập thêm nữa, dẫn Dương Khai và Dương Viêm tiến vào hành lang sâu trong lòng núi.
Vừa vào hành lang, Đại Diên đưa tay áp lên thạch bích, Thánh Nguyên vận chuyển. Ngọc bội lúc trước bay vụt đi giờ lại xuất hiện trong tay nàng. Tức thì, thạch bích đang mở rộng bỗng vô thanh vô tức khép lại.
– Nhị vị mời theo ta.
Đại Diên lên tiếng, dẫn hai người Dương Khai và Dương Viêm xuyên qua hành lang.
Đi về phía trước chưa tới một trăm trượng, bỗng nhiên một hang động khổng lồ hiện ra, chiếm diện tích chu vi khoảng ngàn trượng, tựa như được khoét rỗng từ lòng Thiên Huyễn Phong. Trong động vô cùng rộng rãi, không hề có dấu vết điêu khắc của con người.
Dương Khai quan sát xung quanh, kinh ngạc phát hiện hang động này là do tự nhiên hình thành. Phía trên đỉnh động, những cột nhũ màu đỏ sậm lớn nhỏ treo ngược xuống, đầu nhọn trông như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, cực kỳ nguy hiểm. Phía bên dưới động, tương tự cũng dựng đứng vô số cột nhũ, khiến cả hang động rộng lớn trông như một rừng đá hỗn loạn, mê cung phức tạp.
– Đại Trận Thiên Nhiên!
Dương Viêm đảo mắt qua các cột nhũ trên dưới, duyên dáng thốt lên, đôi mắt xinh đẹp sáng rực, đứng yên không nhúc nhích.
– Quả nhiên không giấu được pháp nhãn của Dương Viêm cô nương.
Đại Diên cũng dừng lại, quay đầu nhìn Dương Viêm với vẻ bội phục, rồi giải thích:
– Không sai, sâu trong lòng Thiên Huyễn Phong đích thực có một tòa Trận Pháp Thiên Nhiên. Nhưng nó chỉ có chút hiệu quả mê hoặc, uy năng không quá lớn.
Dương Khai tiếp tục quan sát bốn phía, một lúc lâu sau mới hỏi:
– Sau đó có người cải tạo Trận Pháp Thiên Nhiên này?
– Ừm. Là vị tiền bối từng sống tại Thiên Huyễn Phong này...
Đại Diên không biết đang nghĩ gì, trong mắt thoáng hiện vẻ ảm đạm rồi biến mất, tiếp tục nói:
– Vị tiền bối đó có chút am hiểu về trận pháp, nên đã cải tạo lại Trận Pháp Thiên Nhiên tại đây, khiến nó không chỉ có công hiệu mê hoặc mà còn có năng lực kháng địch.
– Ta có thể tiến vào xem một chút không?
Dương Viêm xin phép, vẻ mặt đầy hứng thú với tòa Trận Pháp Thiên Nhiên này.
– Làm càn!
Dương Khai nghiêm mặt, khiển trách Dương Viêm. Nơi này dù sao cũng là động phủ của Đại Diên, trận pháp do người ta bố trí bên ngoài, sao có thể tùy tiện vào tra xét? Việc này rất dễ phạm phải điều kiêng kỵ của chủ nhân.
Đại Diên lại khẽ mỉm cười nói:
– Dương sư đệ đừng nói vậy. Dương Viêm cô nương nếu am hiểu trận pháp, việc cảm thấy hứng thú với Trận Pháp Thiên Nhiên là rất bình thường, dù sao loại trận pháp này số lượng không nhiều, rất khó hình thành. Dương Viêm cô nương muốn vào trong đương nhiên là được. Chỉ là trận pháp này ta cũng không tinh thông lắm. Kể từ sau khi vị tiền bối từng sống ở đây qua đời, tuy ta ở lại, nhưng cũng không biết cách vận hành trận pháp này, chỉ biết một con đường an toàn. Nếu Dương Viêm cô nương có thể phá giải trận pháp, đồng thời truyền lại tinh túy của nó cho ta, Đại Diên còn phải cảm tạ cô nương nữa.
– Thì ra là vậy!
Sắc mặt Dương Khai dịu đi. Đại Diên đã có ý mượn sức Dương Viêm, hắn cũng không tiện ngăn cản nữa. Hắn chỉ nhìn Dương Viêm hỏi:
– Có ổn không?
Dương Viêm bĩu môi, không đáp lời, vén tà áo bào đen, thân hình thoắt một cái đã biến mất giữa rừng cột nhũ.
Dương Khai cười khổ không thôi, biết mình đã xem thường năng lực của Dương Viêm, khiến nàng ta có chút giận dỗi.
Đại Diên thấy Dương Viêm tự tin như vậy, mắt sáng rực, âm thầm mong đợi.
– Chúng ta đi thôi. Không cần lo cho nàng ta, dù sao đây cũng là địa bàn của cô nương, nàng nghiên cứu xong tự khắc sẽ trở ra.
Dương Khai cười bất đắc dĩ với Đại Diên.
– Được.
Đại Diên đương nhiên không có ý kiến, tiếp tục dẫn Dương Khai xuyên qua rừng cột nhũ.
Không lâu sau, hai người đã đi xuyên qua lòng động, tiến vào một hành lang khác trong lòng núi, rồi lại đi về phía trước không xa, mới đến được một Thạch Thất (phòng đá). Vừa tiến vào Thạch Thất này, thần sắc Dương Khai liền chấn động. Hắn phát hiện nơi đây tràn ngập hương thơm của vô số loại đan dược, trong Thạch Thất còn bày năm sáu cái lò luyện đan lớn nhỏ.
Giờ phút này hắn mới nhớ ra, Đại Diên cũng là một Luyện Đan Sư. Trước đây, khi còn ở Lưu Viêm Sa Địa, Ngụy Cổ Xương đã từng nhắc đến điều này. Đại Diên sở dĩ am hiểu về Hồng Chúc Quả cũng là vì thân phận Luyện Đan Sư của nàng. Bất quá, vì nàng đã phải nhờ vả hắn, đẳng cấp luyện đan thuật của nàng ắt hẳn không quá cao. Dương Khai trong lòng biết rõ, nhưng cũng không nói toạc ra.
– Khiến Dương sư đệ chê cười rồi. Mọi thứ ở đây của Đại Diên e là không lọt vào pháp nhãn của sư đệ.
Đại Diên cười nói.
– Nào có, nào có. Cô nương nơi đây có một động thiên khác, tốt hơn nhiều so với Long Huyệt Sơn của ta.
Dương Khai cười lớn.
– Dương sư đệ...
Đại Diên bỗng nhẹ nhàng gọi, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào hắn:
– Thế giới bên ngoài thật sự có Luyện Đan Sư cấp Hư Vương sao?
Dương Khai nhìn nàng, chợt nhận ra rất nhiều người trên U Ám Tinh dường như đều khao khát thế giới bên ngoài. Loại vấn đề tương tự này hắn đã nghe không chỉ một hai lần. Hắn lập tức nghiêm mặt, gật đầu nói:
– Không sai. Thế giới bên ngoài xác thực có Luyện Đan Sư cấp Hư Vương. Tuy ta chưa từng được gặp, nhưng đã từng nghe nói. Hơn nữa còn có Luyện Khí Sư cấp Hư Vương, cường giả Hư Vương Cảnh! Thậm chí còn có đại nhân vật như Tinh Chủ.
– Tinh Chủ!
Đại Diên nhướng mày:
– Chính là võ giả cường đại có thể luyện hóa Căn Nguyên Tinh Tú, trở thành chủ nhân của một tinh cầu trong truyền thuyết?
– Đúng vậy. Bất quá những người như vậy hẳn là rất hiếm. Ta nghe nói việc luyện hóa Căn Nguyên Tinh Tú vô cùng nguy hiểm, ngay cả cường giả Hư Vương Cảnh cũng không dám tùy tiện thử, nếu không có thể sẽ bị hồn phi phách tán.
– Thì ra là vậy...
Đại Diên nghe xong liền cười, sau đó vui vẻ nói:
– Nếu có cơ hội, Đại Diên cũng muốn thỉnh giáo Dương sư đệ về những điều đặc sắc bên ngoài, hy vọng sư đệ đừng từ chối.
– Được, đến lúc đó tại hạ nhất định sẽ có gì nói đó!
Dương Khai lập tức đồng ý. Tuy rằng sự hiểu biết của hắn đối với Tinh Vực cũng không quá sâu sắc, nhưng dù sao hắn cũng đến từ bên ngoài, sự hiểu biết chắc chắn sâu hơn người ở U Ám Tinh. Kể những chuyện này cũng không có vấn đề gì.
Đại Diên không hỏi thêm gì nữa, sắp xếp cho Dương Khai nghỉ ngơi trong một gian phòng bên cạnh Thạch Thất, rồi cáo lỗi với Dương Khai, bảo hắn tạm thời điều tức vài ngày, còn nàng phải đi thỉnh an sư tôn.
Dù sao lần trước rời khỏi Lưu Ly Môn, nàng cũng không báo cho ai. Vừa rồi Doãn Tố Điệp lại đặc biệt chạy đến báo tin sư tôn muốn gặp nàng, đương nhiên nàng không thể để sư tôn đợi lâu.
Dương Khai khoát tay, để nàng tự tiện rời đi.
Chỉ chốc lát, Đại Diên đã rời khỏi Thiên Huyễn Phong, hóa thành một luồng thanh quang biến mất trong dãy núi Thái Thanh.
Đợi Đại Diên đi khuất, Dương Khai mới mở mắt từ trong tĩnh tọa. Ánh mắt hắn lóe lên tia giảo hoạt. Hắn khua tay một cái, một thân ảnh liền xuất hiện trước mặt. Chính là Thạch Khổi, đứng yên nhìn chằm chằm Dương Khai, dường như đang chờ mệnh lệnh.
– Ngươi biết mình phải làm gì rồi chứ?
Dương Khai hỏi. Thạch Khổi nghiêng đầu suy nghĩ, rồi lập tức gật gật đầu.
– Ừm, vị trí ta sẽ cho ngươi biết! Nhớ kỹ, nếu gặp nguy hiểm, hoặc có khả năng bị người khác phát hiện, lập tức quay trở về, không được kinh động bất cứ ai!
Dương Khai dặn dò tỉ mỉ, rồi đưa một ngón tay ra, điểm lên trán Thạch Khổi. Một điểm thanh quang trên đầu ngón tay ập vào trong đầu Thạch Khổi, bên trong chứa một tia Thần Niệm của Dương Khai, có vị trí chính xác của Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn.
Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn là chí bảo của Lưu Ly Môn, trận pháp cấm chế ở đó khẳng định là một thành lũy nghiêm ngặt. Tuy Dương Khai có niềm tin vào Thạch Khổi, nhưng việc gì cũng có lỡ như, nên hắn mới nghiêm túc dặn dò như vậy.
Hắn không muốn chỉ vì một chút Thiên Huyễn Lưu Ly mà mất đi một đồng bạn như Thạch Khổi. Kể từ khi ra đời đến nay, Thạch Khổi luôn thận trọng, tận tâm, cần cù siêng năng, chịu hết mọi nhọc nhằn. Một trợ thủ tốt như vậy, đi đâu mà tìm?
Tia thanh quang chứa Thần Niệm của Dương Khai sau khi ấn vào trán Thạch Khổi liền biến mất rất nhanh. Thạch Khổi ngây ngốc đứng yên tại chỗ, dường như đang tiêu hóa thông tin trong Thần Niệm. Một lúc lâu sau, đôi mắt nó mới chuyển động mông lung, không nói câu nào, lắc lắc thân mình. Dưới đất lập tức xuất hiện một lỗ nhỏ, sau đó Thạch Khổi liền biến mất.
Khi Dương Khai phát giác được tung tích của nó, nó đã ở ngoài một trăm trượng, chỉ dừng lại trong chốc lát, liền chính xác và nhanh chóng phóng tới hướng Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn. Thạch Khổi có đặc tính trời sinh, dưới lòng đất căn bản không gì có thể ngăn cản hành động của nó.
Sau khi thả Thạch Khổi đi, Dương Khai lập tức phất tay lấp lại lỗ nhỏ dưới mặt đất, từ bên ngoài nhìn vào không thấy chút dấu vết nào. Hắn làm mặt tỉnh bơ tiếp tục tĩnh tọa điều tức.
Nói ra thì, cho đến bây giờ hắn vẫn chưa rõ Đại Diên rốt cuộc mời hắn tới đây để làm gì. Nhưng với tính cách của Đại Diên, hẳn sẽ không yêu cầu hắn làm điều gì quá khó khăn. Đến lúc đó nếu thực sự là làm khó, Dương Khai cũng có thể cự tuyệt. Dù sao mục đích lớn nhất khi tới nơi này đã đạt được, còn lại chỉ cần chờ Thạch Khổi quay về là xong.
Nghĩ thông suốt điểm này, Dương Khai lập tức yên tâm ngồi yên tại chỗ.
Liên tiếp ba ngày, Dương Khai không hề thấy bóng dáng Đại Diên. Dương Viêm thì đã xuất hiện, nàng như một bóng ma, trong đôi mắt xinh đẹp lộ ra tia sáng hưng phấn, rõ ràng là đã thu hoạch được sau khi nghiên cứu Trận Pháp Thiên Nhiên. Dương Khai cũng không hỏi nhiều, vì có hỏi hắn cũng không hiểu, dứt khoát mặc kệ. Đại Diên chưa trở về, Dương Viêm bèn tự động nghỉ ngơi trong gian phòng bên cạnh.
Chờ đợi thêm hai ngày nữa tại Thiên Huyễn Phong, Đại Diên mới đột ngột xuất hiện. Bất quá, Dương Khai cảm thấy có điều kỳ quái. Đại Diên trông rất mệt mỏi, thần sắc uể oải, hơn nữa hai mắt sưng đỏ, rõ ràng là vừa khóc một trận. Ngay cả khi cố gắng gượng cười, nàng cũng không che giấu được sự chán nản ẩn chứa giữa đôi mày.
Dương Khai không biết nàng ta rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì mà biến thành bộ dạng này, nhưng đoán rằng có liên quan đến vị sư tôn kia. Dù sao, trước đó Đại Diên đi gặp sư tôn của mình, sau năm ngày quay lại, lại có sự thay đổi lớn như vậy, thật khiến người khác khó hiểu.