Sau khi Đại Diên quay trở lại, nàng trước tiên đến trao đổi với Dương Viêm một chuyến, đợi sau khi lấy được một tấm lệnh bài, tâm tình nàng lập tức khởi sắc rõ rệt. Bởi Dương Viêm không những phá giải được trận pháp thiên nhiên bên ngoài động phủ của nàng, mà còn cải biến thêm, khiến cho tòa trận pháp trở nên càng hoàn thiện, dễ dàng vận dụng, uy lực không chỉ được tăng cường ba thành, mà còn gia tăng thêm mấy loại năng lực biến hóa. Điều này khiến Đại Diên trong lòng vui mừng khôn xiết, đồng thời thầm kinh ngạc về trình độ trận pháp của Dương Viêm. Trải qua việc này, quan hệ của nàng với Dương Viêm dường như cũng trở nên thân thiết hơn, thậm chí xưng tỷ gọi muội. Điều này khiến Dương Khai vô cùng khó hiểu, chỉ cảm thấy tâm tư nữ nhân quả nhiên khó dò, biến hóa khôn lường. Hai người trước kia trên đường đi, câm như hến, suốt cả tháng trời không hề trao đổi, mà nay chỉ vì một tòa trận pháp liền trở nên thân thiết vô cùng.
Nam nhân nào có như vậy. Sau khi Đại Diên trở về, Dương Khai liền lập tức dò hỏi việc nàng muốn nhờ mình giúp, nhưng Đại Diên vẫn còn chút do dự, chỉ bảo Dương Khai chờ thêm vài ngày, nàng còn cần chuẩn bị một chút, đến lúc đó ắt sẽ thành thật nói rõ. Nghe nàng nói vậy, Dương Khai cũng không miễn cưỡng, liền lẳng lặng chờ đợi. Lại qua vài ngày, một ngày nọ, Dương Khai đang tĩnh tọa trong thạch thất, một bên tu luyện Ma Huyết Ti, một bên thúc giục thánh nguyên của bản thân, rót vào trong lò luyện khí trước mặt. Trong lò luyện khí, một con chim lửa đỏ thẫm bay lượn không ngừng, hỏa linh khí tinh thuần nồng đậm từ miệng nó không ngừng phun ra thiêu đốt Long Cốt Long Châu trong lò. Mặc dù việc luyện hóa Long Cốt Long Châu cần phải hao phí thời gian rất dài, nhưng Dương Khai chỉ cần có thời gian, liền chủ động thúc giục uy năng của lò luyện khí, gia tăng tiến độ luyện hóa.
Hắn rất mong chờ Long Cốt Long Châu sau khi được luyện hóa thành một thể, sẽ biến thành bộ dạng gì. Chính lúc hắn đang thúc giục thánh nguyên, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng gõ cửa, Dương Khai mí mắt khẽ động. Sau khi đánh thêm một đạo thánh nguyên vào lò, hít sâu một hơi, ổn định lực lượng đang cuồn cuộn trong cơ thể, một lúc sau, hắn mới thu lò luyện khí vào cơ thể, rồi đứng dậy, đi tới bên cạnh cửa, mở cửa thạch thất. Đại Diên với dáng người thanh tú đứng đó, không biết vì sao lại lộ ra vẻ thấp thỏm lo âu. Đến khi cảm nhận được một luồng hơi nóng từ trong phòng ập tới, nàng mới kinh ngạc nhìn Dương Khai. Vốn tưởng rằng Dương Khai đang luyện đan, nhưng trong không khí không hề có chút mùi thơm đan dược hay dược liệu nào. Khó tránh khỏi khiến nàng cảm thấy kỳ quái. Mặc kệ những điều này, Đại Diên nhẹ giọng hỏi: - Ta có thể vào không?
Dương Khai gật đầu, né người nhường lối. Đợi sau khi Đại Diên tiến vào, hắn mới đóng chặt cửa, ngồi lên thạch đôn trong phòng, chủ động mở miệng hỏi: - Mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa chưa? - Ừm. Đại Diên khẽ cắn cánh môi hồng, nhẹ gật đầu. - Vậy chúng ta bắt đầu thôi. Dương Khai mỉm cười. - Nhưng trước đó, Đại Diên cô nương có phải nên nói cho ta biết, rốt cuộc là muốn ta giúp điều gì, cụ thể muốn ta làm thế nào? - Lần này ta tới, chính là để nói với sư đệ những việc này. Đại Diên liếc nhìn hắn. Trong mắt nàng ánh lên vẻ dịu dàng như nước, gương mặt còn nổi lên hai mảng ửng đỏ khó mà phát hiện. Việc này khiến Dương Khai vô cùng kinh ngạc. Không biết điều Đại Diên muốn nói là chuyện khó mở lời gì, mà khiến nàng có bộ dạng như vậy.
Đại Diên ngồi đó, phảng phất có chút đứng ngồi không yên, đôi bàn tay nhỏ vô thức đan vào nhau. Trầm mặc một hồi lâu, nàng mới cắn răng, mở miệng nói: - Kỳ thực, ta mời Dương sư đệ tới đây là để giúp ta giải độc.
- Giải độc? Dương Khai chân mày cau lại, mặt lộ vẻ bất ngờ. - Đại Diên cô nương trúng độc? Ta thực sự không nhìn ra. Không biết Đại Diên cô nương trúng phải loại độc gì, nếu tiện, mong cô nương cho biết, biết đâu ta thực sự biết cách luyện chế loại giải độc đan đó.
- Độc mà ta trúng, không có giải độc đan. Đại Diên nghe vậy, lắc đầu cười khổ. - Ồ? Dương Khai nhất thời nổi hứng thú. Đại Diên trước đây khi ở Long Huyệt Sơn mời hắn tới, quả thực từng nói qua, muốn hắn giúp đỡ việc có liên quan tới luyện đan. Giờ đây là giải độc, quả nhiên là như vậy, nàng không hề nói dối. Nhưng Đại Diên nói thứ độc nàng trúng không có giải độc đan nào có thể hóa giải. Điều này chứng tỏ loại độc này nhất định không phải loại tầm thường, tất nhiên khiến Dương Khai phải để tâm. Có lẽ do bản thân là luyện đan sư, phàm là những thứ liên quan tới thảo dược, đan dược, Dương Khai đều muốn tìm hiểu nhiều hơn. - Thứ mà ta trúng là độc của Thiên Huyễn Lưu Ly. Đại Diên lời nói kinh người, thần sắc nghiêm túc, không nhìn ra một chút thần sắc bông đùa nào. - Độc của Thiên Huyễn Lưu Ly... Dương Khai ngạc nhiên. - Thiên Huyễn Lưu Ly không phải là chí bảo của quý tông sao? Hơn nữa ta nghe nói nó là một loại vật liệu luyện khí đặc thù, không có độc tính, cô nương sao lại trúng độc của nó được, lại bằng cách nào mà nhiễm độc? Dương Khai vô cùng tò mò, bởi sự thực Đại Diên nói ra khiến hắn bất ngờ. Tuy rằng hắn đối với Thiên Huyễn Lưu Ly không mấy hiểu biết, nhưng cũng biết loại vật liệu luyện khí này bản thân vốn không có độc tính. - Thiên Huyễn Lưu Ly quả thực không có độc tính. Đại Diên nghe vậy cười khổ một tiếng, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc bên tai, trầm giọng nói: - Nhưng nếu như nuốt sống thì sao? Dương Khai sắc mặt có chút biến đổi, nhìn thẳng vào Đại Diên, hai mắt híp lại. - Dương sư đệ không cần nghi ngờ, ta đích xác đã nuốt sống Thiên Huyễn Lưu Ly, hơn nữa cũng đã dùng rất nhiều năm rồi, kể từ khi ta bước chân vào Nhập Thánh Cảnh, vẫn luôn nuốt sống nó! Đại Diên khẽ cười.
- Sao lại có chuyện như vậy? Dương Khai ngây người tại chỗ. Nữ nhân này không ngờ lại nuốt vào một loại vật liệu luyện khí, đây chẳng phải là tìm chết sao? Làm gì có ai lại đi nuốt vật này? Có chê mạng dài cũng không đến nỗi làm như vậy chứ. - Ta nuốt nó, tất nhiên có mục đích. Đại Diên biết Dương Khai sẽ có phản ứng như vậy, cho nên một chút cũng không bất ngờ. - Công pháp mà ta tu luyện, gọi là Thiên Huyễn Lưu Ly Công. Loại công pháp này do Tổ Sư lập phái Lưu Ly Môn sáng lập dựa theo Lưu Ly Sơn. Hầu như mỗi đời đệ tử Lưu Ly Môn đều có người tu luyện loại công pháp này. Mà người đời này tu luyện công pháp này, chính là ta. Tu luyện công pháp này cần phải nuốt vào Thiên Huyễn Lưu Ly. - Hắc hắc, công pháp kỳ quái thế này, xem ra không phải là thứ tốt lành gì. Dương Khai cười như không cười, buông lời châm chọc.
- Ừm, nhưng việc này đối với tông môn mà nói, là việc không thể thiếu. Thiên Huyễn Phong được coi là nơi ở của người tu luyện loại công pháp này, cho nên mới có tên gọi như vậy. - Vị tiền bối trước kia sống ở đây, cũng tu luyện loại công pháp này? Dương Khai kinh ngạc. - Đúng vậy, hơn nữa ta từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh bà, công pháp cũng là do bà truyền lại cho ta, bà hẳn có thể coi là sư phụ thực sự của ta. - Vậy còn kết cục của bà ấy? Dương Khai khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra một tia cười lạnh. - Hẳn là không mấy tốt đẹp gì nhỉ? Dường như là vì câu nói của Dương Khai, khiến Đại Diên nhớ ra điều gì đó, sắc mặt đột nhiên ảm đạm đi rất nhiều. Dương Khai thấy vậy có chút ngượng ngùng, khi đang nghĩ cách an ủi Đại Diên, thì nàng lại nhoẻn miệng cười:
- Đó là số mạng của bà ấy, đã lựa chọn con đường này thì không nên oán trách điều gì. Bất quá, tu luyện loại công pháp này, trước khi đạt tới tiểu thành, nếu động thủ với người khác sẽ không thể vận dụng uy lực của công pháp, nếu không thì độc tính sẽ dần dần ngấm sâu, sau cùng không thể khu trừ. Hơn nữa con đường thăng cấp nguy hiểm trùng điệp, đây chính là kinh nghiệm được tổng kết từ chính sinh mạng của các tiền bối đời trước. Ta muốn đột phá Phản Hư Cảnh, thì cần phải mượn sức mạnh của Dương sư đệ, trước tiên hóa giải chất độc Lưu Ly tích tụ qua bao năm tháng trong cơ thể ta, mới có thể thành công, nếu không thì, ta ắt phải chết không nghi ngờ gì! Dương Khai khẽ gật đầu, có chút hiểu vì sao nàng phải lăn lội ngàn vạn dặm tới Long Huyệt Sơn, khẩn cầu hắn ra tay giúp đỡ. Nhưng Đại Diên nói, trước khi công pháp đạt tới tiểu thành, động thủ với người khác sẽ không thể vận dụng uy lực của công pháp, khiến hắn có chút để tâm. Xem ra lần trước thấy Đại Diên ra tay, hẳn không phải là toàn bộ thực lực của nàng. Bỗng Dương Khai như nhớ ra điều gì, mặt lộ vẻ kinh ngạc nhìn Đại Diên: - Cô nương tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công này, không phải cũng có liên quan tới việc thu thập Thiên Huyễn Lưu Ly sao? Công pháp nguy hiểm thế này, Lưu Ly Môn lại yêu cầu mỗi đời đều phải có người tu luyện, ngoại trừ vì một số nguyên nhân đặc biệt trọng yếu, nếu không khẳng định họ sẽ không làm như vậy. Mà việc quan trọng đối với toàn thể tông môn Lưu Ly Môn, Dương Khai nhất thời chỉ có thể liên tưởng tới việc thu thập Thiên Huyễn Lưu Ly. Nào ngờ Dương Khai vừa hỏi như vậy, Đại Diên chợt biến sắc, vội vàng xua tay nói: - Dương sư đệ, điều này không thể nói được! - Ặc, nói trúng rồi? Dương Khai biểu cảm kỳ quái.
Đại Diên cười khổ không ngừng, cũng không phủ nhận nữa, gật đầu nói: - Không sai. Ta tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công chính là để thu thập Thiên Huyễn Lưu Ly. Không giấu gì Dương sư đệ, kể từ sau khi vị tiền bối trước đây sống ở nơi này qua đời, trong tông môn đã không còn ai có thể thu thập Thiên Huyễn Lưu Ly nữa. Mà ta, chỉ khi đạt tới Phản Hư Cảnh, mới có thể thu thập. Đây là một trong những bí mật lớn nhất của tông môn, sư đệ nói ở trước mặt ta thì cũng thôi, nhưng ngàn vạn lần không được nói cho bất cứ ai, nếu không nhất định sẽ gặp phiền phức. - Ta hiểu. Dương Khai liên tục gật đầu, một lời vô ý của mình lại bóc trần cơ mật của tông môn người khác, nghĩ tới thôi Dương Khai cũng cảm thấy rùng mình. Bất quá... Đại Diên đối với tông môn quan trọng như vậy, tại sao lại phải ở đây chịu sự lạnh nhạt? Không phải nên cung cấp cho nàng tài nguyên tu luyện tốt nhất, môi trường tu luyện hoàn hảo nhất, tiền bối chỉ dẫn xuất sắc nhất sao?
Xem ra bên trong nhất định có bí mật nào đó mà mình không biết! Dương Khai âm thầm suy đoán. - Vị tiền bối trước kia sống ở đây cũng là một bậc thiên tài ngút trời, bà đã tổng kết lại rất nhiều tạo ngộ và biểu hiện của các vị tiền bối tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công, cuối cùng cũng nghĩ ra phương pháp hóa giải độc Lưu Ly rất ổn thỏa. Một khi thành công, sau này ta sẽ không còn e ngại chất độc Lưu Ly nữa. Ta nhận được lợi ích này, đối với bà cảm kích vô tận, chỉ tiếc rằng khi bà nghĩ ra phương pháp này, chất độc đã ngấm sâu vào cơ thể, bản thân đã không còn cách nào hóa giải. Đại Diên thần sắc ảm đạm, giải thích. - Cách hóa giải này, cần tới ta sao? Dương Khai hỏi. - Không sai, cần thiết phải có một vị luyện đan sư Hư cấp ở bên cạnh hỗ trợ, hơn nữa vị luyện đan sư này còn phải tài nghệ điêu luyện, khả năng khống chế dung hợp hiệu lực của các loại dược liệu đạt tới đỉnh phong mới được. Ta xem đan dược trước kia Dương sư đệ luyện chế, không có điểm nào không phải là tinh phẩm trong tinh phẩm, có mấy viên thậm chí thiếu chút nữa là xuất hiện đan văn, xem ra loại yêu cầu này đối với sư đệ mà nói tuyệt đối không có vấn đề gì.