Tuy được Đại Diên khen ngợi, nhưng Dương Khai vẫn có chút không hiểu. Nếu nói về việc khống chế và dung hòa dược hiệu, bản thân hắn tuy làm rất tốt, nhưng xem ra năm vị luyện đan sư Hư cấp của Dược Vương Cốc kia cũng không hề kém cạnh. Kinh nghiệm của người ta dày dặn như vậy, nhưng Đại Diên lại tìm mình giúp đỡ mà không phải cầu cạnh mấy người của Đan Dược Môn, chắc chắn có nguyên do nào đó không muốn người khác biết.
Hắn cũng không vội vàng hỏi, bởi vì hắn biết lát nữa Đại Diên nhất định sẽ nói cho mình.
Thấy dáng vẻ chuyên tâm lắng nghe của Dương Khai, Đại Diên hé miệng cười, tiếp tục nói:
- Nếu chỉ là tìm kiếm một vị luyện đan sư như vậy thì cũng không khó. Khó khăn chính là tập hợp đủ vật liệu cần cho phương pháp trừ độc.
- Ồ? Cần phải tập hợp vật liệu gì? - Dương Khai hỏi lại.
- Vật liệu có rất nhiều, nhưng nhờ một vị tiền bối từng cư ngụ ở nơi này quanh năm sưu tập, cuối cùng cũng đã tập hợp được chín phần. Trong đó khó tìm nhất chính là Âm Trì, vị tiền bối kia cũng đã tìm được. Hơn nữa đã hao phí tinh lực to lớn để đưa nó từ nơi phát hiện về Thiên Huyên Phong. Sở dĩ ta muốn Dương sư đệ cùng ta đi một chuyến, nguyên nhân chính là vì không có cách nào mang Âm Trì này đi được, bằng không ta cũng sẽ không khiến ngươi vất vả như vậy.
Dương Khai khẽ vuốt cằm, cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao Đại Diên nhất định muốn mình cùng nàng đến Lưu Ly Môn một chuyến. Thứ như Âm Trì này quả vô cùng hiếm có, từ trước đến nay đều là nơi hội tụ âm khí, quỷ khí âm trầm mới có xác suất sinh ra. Mặc dù đối với đại đa số võ giả mà nói cũng không cần dùng đến, nhưng đối với những kẻ tu luyện công pháp âm tà mà nói, Âm Trì lại là bảo địa mà bọn họ yêu thích nhất. Bởi vì âm khí tinh túy trong Âm Trì đủ để cho bất kỳ võ giả âm tà nào cũng có thể nhanh chóng tăng cường thực lực.
Dương Khai cũng chỉ từng nghe nói, còn chưa có cơ hội nhìn thấy tận mắt.
- Bởi vì Thiên Huyễn Lưu Ly không bị ngũ hành khắc chế, cho nên muốn bài trừ độc tính của nó thì phải có thứ như Âm Trì, lại ngưng luyện vô số dược hiệu của các loại dược liệu vào trong ao nước Âm Trì, lấy nước Âm Trì làm vật dẫn rót vào trong cơ thể ta, thì mới có cơ hội trừ bỏ độc tính của Lưu Ly. - Đại Diên nhẹ nhàng giải thích rõ ràng.
Dương Khai vừa nghe vừa gật đầu, với trình độ luyện đan và kiến thức của hắn mà nói, tuy rằng không hiểu rõ nguyên do bên trong nhưng loại phương pháp này chắc là không sai.
Nghĩ một chút rồi lên tiếng hỏi:
- Nếu vị tiền bối kia đến cả thứ như Âm Trì đều tìm được, hơn nữa còn đưa về Thiên Huyên Phong, vậy thì tại sao nàng vẫn chưa giải độc?
- Ta vẫn thiếu một thứ cuối cùng. - Đại Diên nghe vậy cười khổ. - Thứ ta thiếu chính là Nấm Huyết Chi!
- Nấm Huyết Chi? - Tinh thần Dương Khai khẽ chấn động.
- Thứ có thể luyện chế Huyết Chi đan? Là Nấm Huyết Chi có thể khiến con người cải tử hoàn sinh?
Trên mặt hắn hiện lên vẻ kinh sợ, dường như nghe thấy điều gì khó tin.
- Không sai, chính là Nấm Huyết Chi có thể luyện chế ra Huyết Chi đan! - Đại Diên nhẹ nhàng gật đầu, đưa bàn tay mở ra, lòng bàn tay xuất hiện một hộp gỗ tinh xảo, nàng mở hộp gỗ ra. Một khối nhỏ như nắm tay, giống như linh chi, lại giống như nấm bất ngờ xuất hiện trước mắt Dương Khai. Vật này không chỉ trông kỳ quái, mà hơn nữa toàn thân đỏ ngầu, nhìn kỹ dường như có máu tươi lưu động bên trong, nhưng lại tỏa ra một mùi vị khiến người ta cay mũi.
Dương Khai thần sắc ngưng trọng nhận lấy, đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy, cẩn thận dò xét một hồi, gật đầu nói:
- Không sai, chính là Nấm Huyết Chi, dược linh đã có ít nhất ba ngàn năm. Hơn nữa dáng vẻ dường như mới được thu hoạch không bao lâu, đây là có được từ Lưu Viêm Sa Địa?
- Quả nhiên không thể gạt được Dương sư đệ. - Đại Diên mỉm cười. - Cũng là nhờ phúc của Dương sư đệ, cây Nấm Huyết Chi này chính là ta thu hoạch được tại tầng thứ tư của Lưu Viêm Sa Địa.
Dương Khai biến sắc, thầm nghĩ vận may của nàng quả thật không tệ. Trong tầng thứ tư, số lượng thiên tài địa bảo vô cùng thưa thớt, hắn đi qua đó trở về, cũng chỉ thu được mấy chuỗi Tứ Ngọc Quỳnh Quả thôi. Thật không nghĩ tới Đại Diên lại có thể tìm thấy Nấm Huyết Chi này. Hơn nữa thứ này lại chính là thứ nàng đang cần khẩn cấp. Xem ra lúc đó sau khi mình rời đi, Đại Diên vì tìm kiếm Nấm Huyết Chi cũng đã hao tổn biết bao tâm tư. Mà nàng sở dĩ muốn cùng mình đi vào tầng thứ tư, e rằng cũng là vì có chủ ý đi tìm Nấm Huyết Chi.
Cuối cùng nàng cũng có thể như ý nguyện.
- Nàng muốn dùng Nấm Huyết Chi làm gì? - Dương Khai đậy nắp hộp lại, đưa trả cho nàng, lên tiếng hỏi.
Đại Diên im lặng, tay cầm hộp gỗ nhẹ nhàng xoa xoa vài cái mới khẽ thở dài một tiếng:
- Không giấu Dương sư đệ, phương pháp trừ độc này mặc dù là do tiền bối từng cư ngụ ở nơi này sáng chế lưu lại, nhưng ông ta cũng không nắm chắc mười phần thành công. Bởi vì độc của Thiên Huyễn Lưu Ly đã xâm nhập vào các nơi trên cơ thể ta, vì vậy muốn khu trừ đương nhiên sẽ hao tổn lượng lớn nguyên khí. Như vậy, mất mạng cũng không phải là chuyện không có khả năng, mà một cây Nấm Huyết Chi này lại là bảo đảm giữ lại một sinh mạng.
Dương Khai nhướng mày:
- Nếu là như vậy, đem nó luyện chế thành Huyết Chi đan không phải tốt hơn sao?
- Huyết Chi đan... - Đại Diên cười khổ một tiếng. - Dương sư đệ cũng là đại sư luyện đan, không phải không hiểu rõ phẩm bậc của Huyết Chi đan. Đó là đan dược Hư cấp thượng phẩm, không phải là thứ mà các đại sư luyện đan trên U Ám Tinh đều có thể luyện được. Nếu như Dương sư đệ xuất thân từ thế giới bên ngoài, đề nghị này quả thực không tệ. Đáng tiếc... Hay có thể nói, Dương sư đệ ngươi là đại sư luyện đan Hư cấp thượng phẩm chăng?
- Không phải! - Dương Khai lắc đầu, hắn hiện nay chỉ xem như là đại sư luyện đan Hư cấp hạ phẩm. Nhưng nếu là chuyên tâm luyện chế, không sợ làm hỏng dược liệu thì cũng có xác suất có thể luyện ra đan dược Hư cấp trung phẩm. Mà đan dược Hư cấp thượng phẩm thì không thể luyện ra được. Trầm ngâm một chút liền lên tiếng nói: - Ý của ta là nếu nàng không vội, không ngại chờ thêm một khoảng thời gian, không chừng sau này còn có biện pháp ôn hòa hơn, hoặc là tìm người luyện chế Huyết Chi đan!
Hắn không dám nói để mình luyện chế. Mặc dù Dương Khai cảm thấy mình tấn thăng đến đại sư luyện đan Hư cấp thượng phẩm cũng không cần nhiều năm nữa, nhưng lúc này hắn vẫn chưa chắc chắn.
- Không chờ được. - Đại Diên cười khổ lắc đầu. - Nếu là có thể chờ đợi, ta cũng sẽ không vội vàng đi mời Dương sư đệ. Sau khi bị trúng Thiên Huyễn Lưu Ly Công, dựa vào tình trạng thân thể hấp thụ Thiên Huyễn Lưu Ly, cảnh giới tu vi cũng sẽ tăng trưởng theo. Ta tối đa chỉ có thể kéo dài được nửa năm. Nửa năm sau, bất luận ta muốn hay không, đều phải đột phá Phản Hư Cảnh. Nếu thành công, ta vẫn có đường sống. Nếu như thất bại, với cảnh giới tu vi của ta bây giờ vốn dĩ không cách nào khống chế được độc của lưu ly, đến lúc đó chỉ còn có đường chết. Tuy rằng dùng Nấm Huyết Chi trực tiếp, dược hiệu sẽ giảm bớt nhiều, nhưng có được thứ quý hiếm thế này, trước mắt cũng chỉ có thể làm như vậy.
- Không có biện pháp khác sao? - Dương Khai không ngừng chau mày.
- Không có! - Đại Diên cười ôn hòa. - Đa tạ Dương sư đệ quan tâm. Nhưng đã quyết định làm như vậy, bản thân ta cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý. Dù lần trừ độc này có thành công hay không thì ta cũng đã nỗ lực rồi. Đều may mắn hơn nhiều so với vị tiền bối ở nơi này trước đây và chư vị tiền bối đã nhiễm Thiên Huyễn Lưu Ly Công trước kia, vì vậy Đại Diên sẽ không oán trách gì.
Dương Khai khẽ thở dài, không khuyên ngăn nữa, mà gật đầu nói:
- Nếu nàng đã quyết định rồi thì cứ như vậy đi, cần ta hỗ trợ gì, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó.
Đại Diên nghe vậy rất vui mừng, cảm kích nói:
- Vậy cảm ơn Dương sư đệ. Sau đây ta sẽ nói cho ngươi biết làm thế nào để giúp ta trừ độc, ngươi nghe cho rõ. Đến lúc đó một khi đã bắt đầu, ta có thể sẽ không có tinh lực để dặn dò ngươi.
- Được.
Ngay sau đó, Đại Diên liền đem phương pháp trừ độc cùng các loại chi tiết nói ra. Dĩ nhiên, những phương pháp này đều là do vị tiền bối của Lưu Ly Môn kia nghĩ ra, và sinh thời tự mình hoàn thiện, cho nên Dương Khai nghe thấy cũng không cảm thấy có vấn đề gì, ngược lại rất khâm phục vị tiền bối Lưu Ly Môn kia.
Nhưng khi giảng giải những chi tiết và phương pháp này, sắc mặt Đại Diên ửng đỏ, nước trong mắt gợn chuyển, giọng nhỏ đi, dáng vẻ đứng ngồi không yên, thần sắc cũng có chút khác thường. Đôi mắt nàng vô tình lại lộ ra vẻ ngượng ngùng khiến sức hấp dẫn càng tăng thêm vài phần.
Dương Khai cuối cùng cũng hiểu rõ tại sao trước kia Đại Diên không muốn nói cho hắn nguyên nhân chi tiết. Thì ra là phương pháp giải trừ lại cần một chút tiếp xúc thân thể thân mật mới được.
Điều này khó trách lúc giảng giải sắc mặt Đại Diên lại ửng đỏ, là bất kỳ cô gái nào khi đối mặt với nam nhân, muốn nói cho hắn biết lúc nào nên ngưng tụ dược hiệu trên vị trí nào trên thân thể mình thì cũng sẽ có biểu hiện như nàng.
Dù sao khi thực sự làm như vậy, khó tránh sẽ xảy ra chút lúng túng.
Mà Dương Khai tuy rằng chưa gặp vị Tiêu đại sư kia của Lưu Ly Môn, nhưng có thể khẳng định, đối phương chắc chắn là một lão ông, nếu không Đại Diên cũng sẽ không cảm thấy bất tiện.
Năm vị đại sư của Đan Dược Môn, trong đó bốn vị cũng là lão ông, chỉ có một lão bà.
So với việc đối mặt với những lão ông này, Đại Diên chắc chắn tình nguyện lựa chọn Dương Khai. Dù sao Dương Khai cũng được xem là thanh niên tuấn tú, anh hùng bất phàm. Cảm giác e ngại trong lòng Đại Diên cũng ít hơn một chút. Đương nhiên nếu có thể, nàng càng muốn chọn lão bà kia của Đan Dược Môn, dù sao đều là nữ giới, sẽ không có nhiều kiêng kỵ như vậy.
Nhưng nàng lại không trả nổi cái giá đó.
Dương Khai âm thầm suy nghĩ, phỏng đoán sự do dự và những điều kiêng kị trong lòng Đại Diên. Hơn nữa bản thân nàng là đại sư luyện đan, có lẽ cũng vì việc trừ độc không lâu sau đó mà chuẩn bị.
Chỉ tiếc là nàng không có quá nhiều thời gian trưởng thành trên con đường luyện đan. Hiện giờ chỉ là đại sư luyện đan cấp Thánh Vương, vốn dĩ không thể đảm đương.
Đại Diên ngượng ngùng giảng giải, sắc mặt Dương Khai lại lạnh lùng, không có bất kỳ biểu hiện gì, chỉ là chuyên tâm lắng nghe, không bỏ qua một chi tiết nào. Thấy biểu hiện của Dương Khai như vậy, Đại Diên cũng dần dần thoải mái hơn nhiều. Có câu, trong mắt thầy thuốc không có nam nữ chi biệt. Bây giờ quan hệ giữa nàng và Dương Khai cũng tương tự như thầy thuốc với bệnh nhân.
Nghĩ như vậy, biểu hiện của Đại Diên cũng dần dần bình thường trở lại.
Giảng giải suốt một đêm, khi gặp phải những chỗ mấu chốt, Dương Khai sẽ chủ động lên tiếng hỏi. Mà Đại Diên cũng biết sự việc quan trọng, đương nhiên là giảng giải chi tiết cho hắn nghe.
Sau một đêm, Đại Diên mới giảng giải xong. Dương Khai cũng nhớ kỹ phương pháp giải độc, biết khi nào nên làm gì.
- Dương sư đệ, đã nhớ kỹ chưa? - Đại Diên hỏi, tuy rằng suốt đêm không nghỉ ngơi, nhưng nàng dường như không thấy vẻ gì mệt mỏi. Ngược lại thần thái hồng hào, dường như là vì bước ngoặt quan trọng của cuộc đời mình mà tâm tình có chút phấn khởi.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo