Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1282: CHƯƠNG 1282: DUYÊN PHẬN KHÓ NGỜ

Dưới ánh mắt lo lắng thấp thỏm của võ giả họ Hầu, trên vai gã bỗng nhiên truyền đến một cỗ lực đạo cường đại, cỗ lực đạo này khiến thân mình gã không thể chống đỡ mà sụp đổ, quỳ rạp trên mặt đất, mặt mũi dính đầy cát bụi, vô cùng chật vật. Gã liều mạng vùng vẫy mấy cái, nhưng bàn chân nặng tựa núi của Dương Khai đặt trên vai, làm cho gã hoàn toàn không thể nhúc nhích. Trong lúc nhất thời, cát bụi dính đầy trên gương mặt thô kệch đẫm máu, gã cực kỳ xấu hổ và giận dữ.

Ngoài trăm trượng, Doãn Tố Điệp cùng võ giả họ La đang dắt tay nhau chạy tới, nhìn thấy một màn không thể tưởng tượng này, toàn bộ đều kinh hãi đến mức không tin vào mắt mình.

Hai người bọn họ đi theo phía sau võ giả họ Hầu, không nhanh không chậm chạy đến hướng bên này, tuy rằng nhìn như đang nói chuyện cười đùa, nhưng cũng đã chứng kiến toàn bộ màn chiến đấu giữa Dương Khai cùng võ giả họ Hầu vừa rồi.

Hết thảy xảy ra gần như chỉ có thể dùng từ "nhanh như chớp giật" để hình dung.

Võ giả họ Hầu khí thế hung hãn, uy phong lẫm liệt đánh ra một kích, lớn tiếng quát tháo bảo Dương Khai nằm xuống, đương nhiên bọn họ cũng nghe rõ ràng, nhưng chỉ trong nháy mắt, người nằm rạp trên mặt đất không phải Dương Khai như họ tưởng tượng, mà lại chính là vị đồng môn có thực lực không hề yếu của mình.

Võ giả họ Hầu thực lực như thế nào, Doãn Tố Điệp cùng võ giả họ La dĩ nhiên biết rõ, trong các võ giả Thánh Vương Cảnh của Lưu Ly Môn, thực lực của hắn có thể xếp vào top 10, nhưng chính là một đệ tử tinh anh như vậy, không ngờ vừa đối mặt đã bị Dương Khai đánh cho nằm rạp trên mặt đất, chật vật như chó, bất kể vùng vẫy ra sao cũng không thể lật mình... chứng kiến cảnh này, Doãn Tố Điệp cùng võ giả họ La sao có thể không chấn động sao?

Toàn bộ võ giả Thánh Vương Cảnh trong Lưu Ly Môn, không có người nào có thể làm được loại chuyện như thế.

Chẳng phải nói, Dương Khai này còn lợi hại hơn rất nhiều so với những tinh anh trong tông môn sao? Trong lúc nhất thời trên mặt võ giả họ La lộ rõ vẻ e ngại, thầm nuốt nước bọt. Hắn thử đặt mình vào vị trí của sư huynh, chỉ sợ kết quả cũng không tốt gì hơn.

Bị người đánh bại thật ra không có gì đáng nói, mấu chốt là mất hết mặt mũi trước mặt Doãn Tố Điệp như vậy, hơn nữa trước đó còn khoác lác, nói vậy sau này vị sư huynh của mình cũng không còn mặt mũi nào đeo bám Doãn sư muội nữa... Nghĩ như vậy, võ giả họ La vừa kinh hãi, trong lòng lại thầm có chút hả hê khoái trá.

Doãn Tố Điệp cũng là lần đầu tiên biết Dương Khai lại mạnh mẽ đến thế. Trước đây tuy rằng đã gặp mặt Dương Khai mấy lần, nhưng cũng không có giao đấu, đâu ngờ một kẻ vô danh tiểu tốt lại có thủ đoạn lợi hại đến vậy?

Chỉ sợ dù là Phương Thiên Trọng, Khúc Trường Phong chẳng qua cũng chỉ uy phong đến thế thôi? Hơn nữa, hắn còn có quan hệ gì đó với Đại Diên sư tỷ.

Nghĩ vậy Doãn Tố Điệp chẳng những không sợ hãi, ngược lại trong đôi mắt xinh đẹp toát ra dị quang, nhìn chằm chằm vào Dương Khai không chớp mắt, tâm tư khẽ động, thấp giọng nói với võ giả họ La: - La sư huynh, huynh thấy cô gái mặc áo bào đen đằng kia không?

- Ừm... Sư muội có gì căn dặn? Võ giả họ La nghe vậy cũng quay nhìn về phía Dương Viêm bên kia hỏi.

- Có thể lén bắt giữ cô ta không? Doãn Tố Điệp cười tươi rạng rỡ, nói như đây chỉ là một chuyện nhỏ không đáng kể.

Võ giả họ La sắc mặt hơi đổi. Tuy rằng hắn rất muốn ra tay lấy lòng, nhưng chần chờ một lát rồi nói: - Sư muội nhìn một chút tình huống trước mắt đi, ngay cả Hầu sư huynh còn không địch nổi một chiêu của đối phương, ta làm sao có thể dưới mắt hắn mà bắt giữ cô gái kia! Hơn nữa, nhìn hắn dường như cũng không phải người dễ chọc, vạn nhất vì vậy mà chọc giận đối phương, thì được không bù mất đấy!

- La sư huynh yên tâm, một khi muội đã đề nghị như vậy, thì khẳng định đã có sắp xếp! Doãn Tố Điệp mỉm cười: - Hắn cứ giao cho muội kiềm chế là được rồi, La sư huynh chỉ lo bắt giữ cô gái kia là được!

Võ giả họ La vẫn còn chút chần chừ, không lập tức đáp ứng.

Thấy vậy, gương mặt xinh đẹp của Doãn Tố Điệp hơi trầm xuống, bất quá trong đôi mắt lóe lên một tia sáng, dường như nghĩ tới điều gì, nhỏ giọng nói: - La sư huynh! Muội biết huynh đang nghĩ gì, nhưng muội chỉ nói huynh bắt giữ cô gái kia, chứ không hề nói huynh làm nàng bị thương, cho nên huynh không cần sợ sau này người kia tới tìm huynh gây phiền phức. Huống chi, La sư huynh tuy rằng không phải đối thủ của hắn, nhưng với bí thuật Phù Quang Độn Ảnh của huynh tu luyện, e rằng hắn muốn bắt huynh cũng không có cách nào đâu? Còn nữa, sư huynh không thể thỏa mãn một thỉnh cầu nhỏ nhoi của muội như vậy sao?

Nghe Doãn Tố Điệp nói như vậy, võ giả họ La thoáng trầm ngâm một chút, gật đầu nói: - Được, nếu sư muội đã coi trọng huynh như vậy, cô gái kia cứ giao cho huynh đi! Tuy nhiên sư muội cũng phải cẩn thận, tên họ Dương này dường như không phải người tầm thường, nhất định đừng để bị thiệt thòi dưới tay hắn mới tốt!

Hắn dường như cực kỳ tự tin vào bí thuật Phù Quang Độn Ảnh của mình, cho nên mặc dù chính mắt thấy hình ảnh Dương Khai chỉ dùng một chiêu đã đánh võ giả họ Hầu nằm rạp trên mặt đất, nhưng hắn vẫn đáp ứng thỉnh cầu của Doãn Tố Điệp.

Doãn Tố Điệp cười khúc khích, nói đầy vẻ phóng đãng: - Đối mặt trực diện, sư muội e rằng cũng không địch lại hắn quá mười chiêu, nhưng muội sao có thể cho hắn cơ hội như thế?

Võ giả họ La quay đầu liếc nhìn Doãn Tố Điệp một cái, chợt phát hiện trên người sư muội của mình lại lưu chuyển từng vầng sáng bí ẩn, vầng sáng vô ảnh vô hình kia âm thầm lan tỏa, khiến tâm thần người ta dao động. Ngay sau đó, bên cạnh thân thể mềm mại của vị sư muội này dường như tản ra lực hấp dẫn vô tận, hấp dẫn tâm thần khiến người ta không muốn rời mắt khỏi nàng, mà cả người đều chìm sâu vào sự hấp dẫn của nàng.

Võ giả họ La không khỏi sửng sốt một chút, ngay sau đó trong lòng giật mình, cắn đầu lưỡi một cái để tỉnh táo lại từ trong thất thần, mặt đầy vẻ kinh hãi, không dám nhìn Doãn Tố Điệp nữa. Trong lòng biết mị công của sư muội lại tiến bộ vượt xa so với trước kia, loại mị lực đó căn bản không phải mình có thể ngăn cản, lập tức tăng thêm vài phần tin tưởng vào Doãn Tố Điệp.

Đúng lúc này, ở đối diện Dương Khai đang một chân giẫm đạp trên vai võ giả họ Hầu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía Doãn Tố Điệp cùng võ giả họ La, làm như mới phát hiện ra họ, cười tủm tỉm nói: - Doãn cô nương, thật là trùng hợp! Ở nơi này không ngờ cũng có thể gặp được cô nương, chúng ta thật có duyên phận!

- Duyên phận... Hì hì... Doãn Tố Điệp che miệng cười duyên, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên ánh huỳnh quang, bộ dáng đầy mị lực, giọng nói êm tai:

- Quả thật có chút duyên phận, bất quá lần này không phải là trùng hợp, mà là ta cố ý thông qua pháp trận không gian từ bên trong Lưu Ly Môn đi tới thành trì phụ cận, sau đó tìm đến tiểu ca!

- Tìm ta? Dương Khai nhíu mày, làm ra vẻ kinh ngạc hỏi: - Sao vậy, Doãn cô nương tìm ta có việc gì sao?

Doãn Tố Điệp thu lại nụ cười trên mặt, toát ra vẻ mặt ai oán: - Thật ra không có chuyện lớn gì, chỉ là tiểu ca có phải đã quên mất ước định với ta mấy ngày trước hay không? Chẳng phải tiểu ca nói có thời gian rảnh rỗi sẽ đến Vạn Nhận Phong thăm một chuyến sao? Sao giờ lại rời đi mà không nói một tiếng? Chẳng lẽ Đại Diên sư tỷ chiêu đãi không được chu đáo? Nếu đúng như vậy, thân là sư muội, ta ở đây phải bù đắp cho những điều nàng đã làm không phải. Đại Diên sư tỷ có chút không giỏi đối nhân xử thế... mong rằng tiểu ca đừng chấp nhặt với nàng!

Nói xong, nàng lại thật khoan thai thi lễ, trong lúc giơ tay nhấc chân đều vô tình toát ra phong tình vạn chủng, trong đôi mắt đẹp dịu dàng nhìn Dương Khai, bất tri bất giác tản ra lực lượng mê hoặc thần hồn.

Dương Khai một bộ dạng được sủng ái mà lo sợ, liền vội vàng xua tay nói: - Cô nương nói quá rồi! Ngược lại không phải là Đại Diên chiêu đãi không chu đáo, chỉ là tại hạ có chuyện quan trọng, không tiện lưu lại lâu ở Lưu Ly Môn, cho nên mới vội vã rời đi như vậy!

Cùng lúc đó, hắn tâm tư nhanh chóng xoay chuyển, ngược lại cảm thấy an tâm rất nhiều. Vừa rồi võ giả họ Hầu kia vừa tới, liền luôn miệng nói hắn phá hủy cấm chế của Lưu Ly Sơn, nhưng hiện tại Doãn Tố Điệp đối với chuyện này lại không hề đề cập một chữ nào, xem ra chuyện Thạch Khổi làm cũng không có bại lộ ra ngoài, nói như vậy, hắn cũng không cần lo lắng gì nữa.

- Thì ra là thế! Doãn Tố Điệp khẽ gật đầu, nâng bàn tay ngọc, vén tóc rũ xuống bên tai, lộ ra vành tai trắng nõn nhỏ nhắn tinh xảo, cười khúc khích nói: - Tiểu ca nếu không ngại, có thể thả vị sư huynh vô dụng này của ta trước được không? Dường như vừa rồi giữa huynh ấy và tiểu ca có chút hiểu lầm, giờ tiểu ca cũng đã trừng phạt huynh ấy, có phải cũng nên thả huynh ấy hay không?

- Hắn là sư huynh của cô nương à? Dương Khai làm ra vẻ giật mình kinh hãi, trên mặt nổi lên một chút áy náy: - Hóa ra vị này cũng là người của Lưu Ly Môn, ta còn tưởng rằng kẻ nào không có mắt chạy đến gây phiền phức, nên không hỏi han gì nhiều liền đánh hắn một trận... Vậy thì thật ngại ngùng, nếu đã là sư huynh của Doãn cô nương, vậy thôi bỏ qua cho ngươi, đi!

Nói xong, dường như tùy ý đá nhẹ một cái, mu bàn chân quét vào bụng võ giả họ Hầu.

"Răng rắc..." một tràng tiếng vang giòn tan truyền ra. Võ giả họ Hầu vốn xấu hổ không có chỗ chui, sắc mặt đỏ bừng bỗng nhiên trắng nhợt, bay vút lên không trung, bay thẳng về phía Doãn Tố Điệp.

Doãn Tố Điệp gương mặt xinh đẹp hơi biến sắc, nàng dường như không nghĩ tới Dương Khai lại tàn nhẫn đến thế, cú đá kia nhìn như thờ ơ, nhưng từ tiếng động nghe được đủ để phán đoán, vị Hầu sư huynh này xương ngực cùng xương sườn e rằng đã gãy hơn một nửa. Loại thương thế này không tính là nhẹ, nhưng cũng không tính là nặng, nhưng tối thiểu cũng phải nằm trên giường tĩnh dưỡng ba bốn tháng mới có thể hoàn toàn bình phục.

Trong đôi mắt xinh đẹp của Doãn Tố Điệp lóe lên vẻ tức giận, thầm trách Dương Khai không hề nể mặt nàng chút nào. Nàng vung bàn tay ngọc lên phía trước, bỗng nhiên xuất hiện một đoàn khí tức màu hồng tựa mây trời, chắn ở trước mặt nàng.

Thân thể võ giả họ Hầu đập vào đám mây mù màu hồng kia, mây mù giống như miếng bông lõm vào bên trong, nhưng cũng nhờ vậy mà hóa giải lực đạo của võ giả họ Hầu, giúp hắn không bị thương tổn thêm lần nào nữa.

Doãn Tố Điệp lại nhấc bàn tay ngọc, khoát lên vai võ giả họ Hầu, xoay hắn hai vòng, đợi khi dừng lại, võ giả họ Hầu đã đứng vững ở bên cạnh nàng. Bất quá trên mặt hắn lúc này lúc trắng lúc xanh, dường như hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.

Khiến hắn khó chịu nhất là, Doãn Tố Điệp thậm chí ngay cả liếc nhìn hắn một cái cũng không, chỉ giúp hắn hóa giải lực đạo, sau đó dường như không thấy sự hiện diện của hắn, trong lúc nhất thời hắn đứng sững sờ tại chỗ, không nói một lời nào.

Ở đối diện Dương Khai chứng kiến một màn này, lại thầm kinh ngạc: trong cú đá vừa rồi, hắn cố ý rót vào một chút thánh nguyên, không ngờ lại bị Doãn Tố Điệp hết sức nhẹ nhàng hóa giải sức nặng, xem ra nữ nhân này không chỉ đơn giản như vẻ bề ngoài, nếu nàng có thể chiếm giữ vị trí thủ tịch trong Lưu Ly Môn, quả nhiên là có chút bản lĩnh.

- Doãn cô nương nếu như không có chuyện gì khác, vậy Dương mỗ xin cáo từ!

Dương Khai quyết định không dây dưa nhiều với nữ nhân này, dù sao nàng cũng là thủ tịch đệ tử tinh anh của Lưu Ly Môn, giết thì không thể giết, tiếp tục dây dưa thì người bị thiệt thòi chỉ là mình... cho nên hắn lập tức lên tiếng cáo từ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!