Nghe Dương Khai nói vậy, Doãn Tố Điệp khẽ cười, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở:
- Tiểu ca đừng vội rời đi, lần này ta đến đây là cố ý mời tiểu ca ghé thăm Vạn Nhận Phong một chút. Thật ra ta vô cùng tò mò về mối quan hệ giữa tiểu ca và Đại Diên sư tỷ. Nếu có thể, xin tiểu ca nể mặt cùng ta đi một chuyến. Tiểu ca cũng biết, Đại Diên sư tỷ trong môn phái không giao du với người ngoài. Ngay cả ta là sư muội mà muốn trò chuyện vài câu với tỷ ấy cũng vô cùng khó khăn. Còn tiểu ca lại là vị khách mà tỷ ấy thân cận nhất trong hơn hai mươi năm qua. Chẳng những ta tò mò về chuyện này, mà ngay cả sư tôn cũng đã hỏi qua. Lần này ta đến đây thật ra là phụng mệnh sư tôn.
- Sư tôn của cô ư?
Dương Khai mỉm cười nhìn Doãn Tố Điệp, trầm ngâm giây lát rồi hỏi:
- Được Cung tiền bối coi trọng, chỉ có điều Dương mỗ hiện tại có chuyện quan trọng, đích thực không thể sắp xếp được thời gian. Vậy thế này đi, sau này nếu có cơ hội trở lại Lưu Ly Môn, ta nhất định sẽ đến bái phỏng, được không?
- Sau này... ai biết là khi nào chứ? Vạn sự tùy duyên, chi bằng cứ đi ngay hôm nay!
Doãn Tố Điệp không từ bỏ, lập tức tự ý quyết định thay Dương Khai, dường như không cho hắn cơ hội phản bác.
Dương Khai nhíu mày, đối phương cứ dây dưa như vậy, hiển nhiên khiến hắn không vui. Xem ra chuyện này hôm nay e rằng không thể giải quyết ổn thỏa rồi. Cẩn thận nghĩ lại, Dương Khai cũng cảm giác mình có chút ngây thơ. Đối phương đã đuổi đến tận đây, đương nhiên không thể cứ thế mà quay về.
Dương Khai nhẹ nhàng hít vào một hơi, khẽ hỏi:
- Nếu ta cố ý không đi thì sao?
- Không đi ư?
Doãn Tố Điệp cười khanh khách, nàng có hứng thú đánh giá Dương Khai, hơi thở như lan mà đáp:
- E rằng không do tiểu ca quyết định được đâu!
Nàng vừa dứt lời, Dương Viêm, cách Dương Khai hơn trăm trượng, bỗng nhiên kêu lên một tiếng, tựa như bị thứ gì đó đánh lén.
Dương Khai thần sắc lạnh lùng, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Hắn chỉ thấy bên kia không biết từ khi nào xuất hiện một nam tử võ giả, trên người lóe lên quang mang trắng trong suốt. Võ giả kia vừa rồi dường như muốn bắt Dương Viêm, nhưng không hiểu sao lại không thành công, ngược lại còn bị một món bí bảo phòng hộ trên người nàng đẩy văng ra. Giờ khắc này, hắn đang chau mày đứng tại chỗ, một tay vẫn giữ thế hư trảo, chống lại một tầng lưu quang đỏ rực như lửa trên người Dương Viêm.
Dương Khai nhíu mày, lập tức nhận ra võ giả này chính là người đi cùng Doãn Tố Điệp.
Hắn vội vàng quay đầu nhìn về phía Doãn Tố Điệp, ai ngờ đâu còn thấy bóng dáng nàng ta nữa? Giờ đây, chỉ còn lại một đạo huỳnh quang từ từ tiêu tán trong thiên địa.
Sắc mặt Dương Khai trong nháy mắt xanh mét!
Hắn không biết đối phương rốt cuộc đã rời khỏi Doãn Tố Điệp, đi đánh lén Dương Viêm từ lúc nào. Bộ bí thuật mà đối phương tu luyện dường như không hề tầm thường, ngay cả hắn cũng bị lừa rồi.
Có thể tưởng tượng, nếu như trên người Dương Viêm không đeo đủ loại bí bảo do nàng luyện chế. Một khi nàng bị bắt, hắn lập tức sẽ bị đối phương khống chế. Đến lúc đó, cho dù không muốn, hắn cũng phải đi theo Doãn Tố Điệp một chuyến.
Sau khi biết mình trúng gian kế của đối phương, Dương Khai giận tím mặt. Hắn không để ý đến động tĩnh bên phía Dương Viêm, ngược lại, trong đôi mắt hàn quang nở rộ như đao, lạnh lẽo quan sát Doãn Tố Điệp.
Bí bảo rực rỡ muôn màu trên người Dương Viêm, tuy rằng Dương Khai không rõ nàng rốt cuộc đeo bao nhiêu, nhưng cũng biết nàng không thể bị một tên võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh dễ dàng bắt được như vậy.
Thậm chí ngay cả võ giả Phản Hư Cảnh bình thường cũng chưa chắc đã bắt được Dương Viêm. Hắn có mười vạn phần lòng tin vào năng lực tự vệ của Dương Viêm.
Ngay khi võ giả họ La động thủ với Dương Viêm, Doãn Tố Điệp cũng ra tay với Dương Khai. Kèm theo tiếng cười khanh khách giòn giã như chuông bạc, mây mù màu hồng vốn đã từng xuất hiện trước đó, giờ đây lại hiện ra một cách quỷ dị, biến thành một mảng sương mù hồng nhạt khổng lồ, lập tức bao phủ lấy Dương Khai vô cùng chặt chẽ.
Ngay sau đó, Doãn Tố Điệp hé miệng, phun ra một ngụm hương khí, tràn vào trong sương mù hồng nhạt. Vụ chướng hồng nhạt lập tức chấn động xoay chuyển như thể sống dậy. Trong sự nhào lộn ấy, hàng loạt tiếng cười âm tà quỷ mị, câu hồn đoạt phách, truyền ra từ trong sương mù hồng nhạt.
Những thanh âm này vừa truyền tới, võ giả họ Hầu vốn đã bị thương, thần sắc lúng túng đứng phía sau Doãn Tố Điệp, lập tức sắc mặt đỏ bừng. Máu huyết toàn thân hắn nhộn nhạo, trong tròng mắt xuyên thấu qua một luồng thần sắc nóng rát, nhìn chằm chằm vào Doãn Tố Điệp đang thi triển mị công, ánh mắt tràn đầy ham muốn chiếm đoạt.
Dường như cảm nhận được ánh mắt nóng hừng hực của hắn, Doãn Tố Điệp nhướng mày, xoay người dùng bàn tay vỗ lên thiên linh cái của võ giả họ Hầu, khiến hắn giật mình. Đôi mắt vốn sắp mất đi ý thức lập tức khôi phục lại sự sáng suốt.
- Tự mình chú ý một chút, đừng để mất mặt như vậy!
Doãn Tố Điệp thần sắc không vui quát lên một tiếng. Võ giả họ Hầu sắc mặt đỏ bừng hơn rất nhiều, gần như muốn nhỏ cả máu ra.
Hắn hôm nay hết lần này đến lần khác đánh mất thể diện, sau này chỉ sợ không có cách nào ngẩng đầu trước mặt Doãn Tố Điệp. Vốn dĩ mị công này không phải thi triển với hắn, và với thực lực cùng cảnh giới tu vi của hắn, muốn ngăn cản cũng không phải chuyện khó khăn gì. Có thể trước đó hắn bị Dương Khai đả thương, thánh nguyên bất ổn, tâm tình phập phồng, cho nên mới nhất thời sơ suất mà bêu xấu như vậy.
Bây giờ nghe Doãn Tố Điệp nói vậy, hắn lập tức như gai đâm sau lưng, hận không thể quay về Lưu Ly Môn ngay lúc này, bế quan không ra khỏi cửa nửa bước.
- Lát nữa còn có chút việc nhờ vào Hầu sư huynh, huynh tạm thời ngồi xuống khôi phục một chút!
Doãn Tố Điệp thấy sắc mặt hắn khó chịu, vội vàng lên tiếng.
Nghe vậy, võ giả họ Hầu trong mắt lóe lên một tia lạnh lùng tàn khốc, thu liễm sự bối rối. Sau khi hắn gật đầu thật mạnh, khoanh chân ngồi xuống, lấy từ trong nhẫn không gian ra mấy lọ đan dược, đổ ra từng viên nuốt vào, lại lấy ra hai khối thánh tinh thượng phẩm cầm trong lòng bàn tay, thầm vận công pháp khôi phục.
Doãn Tố Điệp thấy vậy, trên mặt lộ vẻ hài lòng, không ngừng phất tay đánh ra từng đạo năng lượng hồng sắc, rót vào trong vụ chướng, tăng cường uy lực mị công.
Mà bên trong sương mù hồng nhạt, Dương Khai đứng bất động tại chỗ, quay đầu nhìn chung quanh. Vị trí của hắn lúc này đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, vốn đang ở một vùng hoang dã, nhưng hiện giờ hắn lại thấy mình đang ở một nơi khác.
Trước mặt hắn là một cái ao nước to lớn, nước ao trong suốt thấy đáy, từ trong ao truyền đến mùi rượu nồng nặc, hương thơm xộc vào mũi, khiến người hắn không khỏi nhẹ nhàng bay bổng như tiên, vui đến quên cả trời đất.
Bên cạnh cái ao, có hơn hai mươi thiếu nữ, ăn mặc chỉnh tề, nhẹ nhàng múa may. Mỗi thiếu nữ đều có vòng eo mềm mại, dáng người thướt tha, tư sắc xuất chúng, xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ, khí chất lại tương đồng đến lạ. Có người ánh mắt nóng bỏng, mang ý ngượng ngùng trên gương mặt, nhìn thẳng vào đôi mắt Dương Khai, môi đỏ mọng khẽ nhấp nháy, muốn nói lại thôi, tựa như có tình cảm gì đó không thể nói hết.
Có người thần sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng, khí chất thanh tịnh thoát tục, lạnh lùng không thể xâm phạm, tựa như thần nữ cao cao tại thượng.
Có người biểu tình quyến rũ, xê dịch xoay vòng, chủ động bày ra đủ loại vẻ tuyệt mỹ của mình. Hai đỉnh núi căng tròn sừng sững, co giãn kinh người, eo thon ngực đầy đặn, khiến người ta không kịp nhìn.
Cũng có người biểu tình ngượng ngùng, tựa như trái cây còn xanh chưa thành thục, khiến người ta thèm thuồng đến nhỏ cả dãi.
Trong hư không bốn phía, lại vang lên tiếng nhạc triền miên nhu hòa, phối hợp với dáng múa của những thiếu nữ, khiến người ta không khỏi sinh ra một loại ảo giác tìm vui dưới ánh trăng, tình chàng ý thiếp, khiến người ta không tự chủ được nhớ tới người mình yêu trong lòng, những phút giây cùng nàng chung sống, tựa như không muốn rời khỏi ao rượu rừng thịt này, vĩnh viễn đắm chìm trong đó.
Dương Khai chỉ đứng bất động tại chỗ, thần sắc lạnh lùng quan sát khắp bốn phía, mặc cho đám thiếu nữ vũ động thân người, hắn vẫn thờ ơ.
Lần trước sau khi dùng mị công đối phó Dương Khai đã bị thua thiệt, Doãn Tố Điệp không ngờ không chịu rút kinh nghiệm, lần này lại muốn thử lại, thật không biết nàng nghĩ gì.
Bất quá mị công này quả thật có chút độc đáo, nếu đổi thành võ giả Thánh Vương Cảnh bình thường lâm vào trong đó, khẳng định sẽ tâm thần đại loạn. Nhưng thần thức của Dương Khai vô cùng cường đại, bị người ta dùng mị công đối phó cũng không phải mới một hai lần, kinh nghiệm mười phần. Phóng mắt nhìn tới, những cảnh tượng hư ảo trước mắt này chỗ nào cũng có sơ hở, sao có thể làm rung chuyển tâm thần hắn được chứ?
Doãn Tố Điệp dường như cũng đã nhận ra Dương Khai không bị mê hoặc. Sau một lát, cũng không biết nàng động tay chân gì ở bên ngoài, sương mù hồng nhạt bỗng nhiên nhộn nhạo lần nữa. Hơn hai mươi thiếu nữ đang vừa múa vừa hát ấy thần tình đồng loạt biến đổi, trở nên ai oán ưu thương. Âm luật trong hư không bốn phía cũng đồng thời hạ thấp âm điệu, tràn đầy ý u uất.
Dưới sự phối hợp của nhạc điệu như vậy, các thiếu nữ dường như cũng hóa thành thiếu phụ u oán chốn khuê phòng, muốn bày tỏ sự bất mãn.
Vốn dĩ bọn họ ăn mặc quần áo chỉnh tề, trong phút chốc trở nên mỏng manh đơn bạc như sa. Các nàng kề sát trên thân thể mềm mại, ai ai cũng biểu hiện ra vẻ đẹp nhất bên trong, ngực cao ngất, bụng phẳng lì, cỏ xanh óng ánh giữa hai đùi. Tất cả đều như ẩn như hiện, dường như chỉ cần Dương Khai nguyện ý, tất cả đều có thể với lấy dễ như trở bàn tay.
Loại dụ dỗ này, so với ảo cảnh tốt đẹp tìm vui dưới ánh trăng vừa rồi, lập tức tăng lên một cấp bậc!
Dương Khai cau mày, bỗng nhiên nở nụ cười. Hắn vốn định lập tức xuất thủ, nhưng lại thu thánh nguyên của bản thân, mang một thần thái xem kịch vui, chuẩn bị thưởng thức mị công của Doãn Tố Điệp rốt cuộc có bao nhiêu biến hóa.
Sau nửa chén trà nhỏ, sương mù hồng nhạt lại một lần nữa chấn động, Doãn Tố Điệp lần thứ ba thúc giục uy lực mị công.
Những thiếu nữ ai oán sau vụ chướng vẫn vững vàng, nhưng lại từng người trở nên trần như nhộng, thanh khiết linh lợi. Các nàng như thủy xà quấn quýt vào nhau, đem toàn bộ sự tuyệt vời của bản thân lộ ra trong không khí. Hoặc từng đôi hai người, hoặc tụm ba tụm năm, cái lưỡi thơm tho trong miệng thập thò vờn lẫn nhau, lộ ra từng luồng hương. Họ ôm lấy thân thể mềm mại của nhau, đùi đẹp quấn lấy một chỗ. Một đôi bàn tay ngọc di chuyển trên thân thể mềm mại, sờ loạn khắp thân thể mềm mại, bất kể là nơi nên hay không nên chạm tới. Không ngờ các nàng lại làm chuyện điên loan đảo phượng ngay trước mắt Dương Khai.
Con ngươi Dương Khai nhìn như sắp lồi ra ngoài, cảm thấy vô cùng hứng thú, căng mắt ngắm nhìn tất cả mọi chuyện diễn ra trước mắt.
Hắn thật sự là lần đầu gặp được loại cảnh tượng này. Không thể không nói, mặc dù hiểu rõ mọi thứ trước mắt đều là ảo giác, nhưng loại cảnh tượng này vẫn có lực đánh vào thị giác rất lớn. Tối thiểu, Dương Khai cảm giác bản thân quả thật có chút phản ứng, máu huyết lưu động với tốc độ tăng lên không ít.
- Không tệ không tệ!
Dương Khai khẽ vuốt cằm, rất hài lòng.
Dương Khai không lập tức xuất thủ phá đi mị công của đối phương, thật sự là đã làm đúng rồi. Tối thiểu, loại cảnh tượng này không phải lúc bình thường có thể thưởng thức được.
Một tiếng hừ lạnh truyền đến, dường như Doãn Tố Điệp có chút thẹn quá hóa giận. Ngay sau đó, trên người tất cả những thiếu nữ đang uốn éo kia đều tràn ra khí tức hồng sắc. Tiếp đó, vẻ mặt của bọn họ đồng loạt biến đổi, trở nên oán độc vạn phần, dường như hóa thân thành từng độc phụ, nhìn chằm chằm vào Dương Khai, hơn hai mươi đôi mắt đẹp đều lóe lên hàn quang.