Tu vi của lão giả cũng chỉ ở cảnh giới Phản Hư nhất tầng đỉnh phong, nếu không phải vì nhiều e ngại, lão ta đâu cần phiền phức đến thế. Trực tiếp giết Dư Phong, thi triển bí thuật sưu hồn, đương nhiên có cơ hội thu được tin tức trong tâm trí Dư Phong.
Chỉ là vì một vài nguyên nhân, lão giả hiện tại không dám tùy tiện sát sinh. Hơn nữa, thi triển bí thuật sưu hồn cũng hao tổn cực lớn, chưa chắc đã thu được tin tức mong muốn, cho nên hắn mới không thể ra tay, chỉ có thể dùng thủ đoạn này để bức bách nhóm Dư Phong.
Thấy Dư Phong cứng cỏi như vậy, nam nhân cường tráng diện mạo dữ tợn kia cười lạnh: - Được lắm, được lắm, ta thích người có khí phách như ngươi. Ngươi có thể kiên quyết không nói, còn các ngươi thì sao? Ta muốn xem xem các ngươi có phải đều cứng cỏi như vậy không?
Nói rồi, hắn liền quay sang người thứ hai, lại đặt câu hỏi tương tự.
Mà đáp án nhận được, lại vẫn là một ngụm đờm máu.
Nam nhân cường tráng một lần nữa vung roi dài ra, khiến đệ tử gia tộc Hải Khắc kia bị quật bay mấy vòng, rơi xuống đất, một lúc lâu sau vẫn không thể gượng dậy.
Ngay sau đó, hắn chuyển ánh mắt sang người thứ ba, sắc mặt vô cùng âm trầm, lạnh lùng nói: - Nói đi, nói ra sẽ dễ chịu hơn, bằng không người kế tiếp sẽ là ngươi.
Đệ tử thứ ba của gia tộc Hải Khắc ngước mắt nhìn hắn, thần sắc lãnh đạm. Tên đệ tử này chỉ có thực lực Nhập Thánh nhất tầng, là tu vi thấp nhất trong số những người có mặt. Hiện tại Thánh Nguyên bị phong tỏa, nếu ăn một roi này, e rằng mười ngày nửa tháng cũng khó lòng gượng dậy.
Dư Phong há miệng, dường như muốn nói điều gì, nhưng lời còn chưa thốt ra, người kia đã cất tiếng: - Yên tâm đi Phong ca, tuy rằng chúng ta đến Long Huyệt Sơn chưa bao lâu, nhưng mỗi người đều nhận được không ít lợi ích, sao có thể làm kẻ vong ân phụ nghĩa, lấy oán báo ân chứ? Ảnh Nguyệt Điện là cái thá gì, bọn họ có thể khiến nhiều huynh đệ chúng ta trong thời gian ngắn đều cùng tấn thăng một hai tiểu cảnh giới sao?
- Đúng vậy! Lòng Dư Phong chợt ấm lại, gật đầu lia lịa, trong lòng thầm biết hắn nói không sai. Năm sáu mươi đệ tử gia tộc Hải Khắc theo Vũ Y thoát ly gia tộc, gia nhập Long Huyệt Sơn. Hai ba năm qua, bọn họ căn bản không lo lắng đến nguồn tài nguyên tu luyện, các loại linh đan diệu dược không ngừng cung cấp, ưu việt hơn gấp bội so với những ngày trước đây. Hơn nữa mỗi người ít nhất cũng sở hữu một hai bí bảo hộ thân, những bí bảo này đều thuộc cấp bậc Thánh Vương.
Có thể nói, mỗi đệ tử gia tộc Hải Khắc đều đã coi Long Huyệt Sơn là nhà của mình, sinh lòng trung thành tuyệt đối.
Nam nhân cường tráng thấy vậy, biết hỏi cũng vô ích, lập tức không nói thêm lời nào. Hắn giơ roi dài trong tay lên, thấy roi dài sắp sửa giáng xuống, lão giả đang ngồi ngay ngắn trên ghế kia bỗng nhiên hé mở nửa con mắt, quay đầu nhìn ra phía ngoài.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang vọng, xen lẫn dao động Thánh Nguyên kịch liệt. Bên ngoài dường như đang xảy ra giao chiến, kèm theo vài tiếng kinh hô và tiếng hét thảm thiết. Ngay sau đó tất cả lại trở về yên tĩnh.
- Kẻ nào dám xông vào Tụ Nguyên Đường của lão phu! Lão giả sắc mặt lạnh lùng, đứng lên, thân hình lão ta chợt lóe lên, lao vút ra ngoài. Nhưng giữa không trung, lão ta bỗng kêu lên một tiếng quái dị, thân hình như bị trọng thương, bay ngược trở vào.
Một đạo hào quang tựa dải lụa theo sát phía sau lão ta, trực tiếp bay vào trong sương phòng, khí thế như cầu vồng bao trùm lấy lão giả.
Lão giả sắc mặt hoảng sợ, vội vàng tế ra một bí bảo phòng ngự hình tấm khiên nhỏ, chắn trước thân mình.
Tiếng nổ lớn vang lên, thân hình lão giả lảo đảo lùi lại mấy bước, mới hóa giải được lực đạo kinh người kia. Lão ta đưa tấm chắn của mình lên kiểm tra, da mặt không khỏi co rút lại.
Trên tấm khiên phòng ngự Hư cấp hạ phẩm của lão ta lại dính nhiều vết lửa đang thiêu đốt, trong ngọn lửa kia ẩn chứa lực lượng cực kỳ nóng bỏng, bề mặt khiên đã có dấu hiệu tan chảy.
Cảnh tượng này khiến lão ta hồn phi phách tán, biết rằng nếu vừa rồi trúng phải ngọn lửa kia, e rằng không chết cũng lột một lớp da.
Còn chưa kịp chờ lão ta phản ứng, hai luồng Thế lực đã từ trên trời giáng xuống, bao trùm cả sương phòng. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một thân ảnh thanh niên tuấn nhã, hàn khí bao quanh thân, thản nhiên bước vào.
Phía sau thanh niên này, còn có hai lão giả khác đi theo. Hai người kia cũng tương tự lão ta, đều là tu vi Phản Hư nhất tầng. Thế bao trùm trong phòng kia, chính là do hai người này phóng thích.
Lão giả nhíu mày, biết có chút không ổn. Nơi đây chỉ có một mình lão ta là Phản Hư Cảnh trấn giữ, hoàn toàn không thể lấy một chọi hai. Lão ta vội vàng lấy một vật từ Nhẫn Không Gian ra, bóp nát, lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
- Dương Khai! Thường Cung Phụng, Hách Cung Phụng! Nhóm Dư Phong thấy người tới, vô cùng mừng rỡ, rối rít kêu lên. Dương Khai đảo mắt, thương tích thảm trọng trên thân mấy người lập tức lọt vào mắt hắn, khiến mi mắt hắn co rút lại, trong lòng cuồn cuộn sát khí vô hạn. Thương tích của nhóm Dư Phong đã rất nghiêm trọng, khí huyết của mấy người đều có vẻ suy yếu, rõ ràng đã bị thương đến mức báo động. Chỉ sợ rằng nếu mình xuất quan chậm hai ngày, tu vi của bọn họ đều sẽ bị phế bỏ. Nhưng bây giờ vẫn còn kịp, chỉ cần cung cấp một ít linh đan diệu dược, nghỉ ngơi vài ngày là có thể hồi phục.
- Ngươi chính là Dương Khai? Lão giả kia nghe vậy cả kinh, không ngừng dò xét Dương Khai.
Dương Khai lạnh lùng liếc mắt nhìn lão ta, không chút để ý đến lão ta, hướng về phía Thường Khởi ra hiệu bằng ánh mắt.
Thường Khởi hiểu ý, lập tức tiến lên phía trước, Thánh Nguyên nơi đầu ngón tay bùng phát, ngưng tụ thành lưỡi dao sắc bén. Trước tiên là giải thoát nhóm Dư Phong đang bị trói chặt, sau đó dò xét cấm chế bên trong cơ thể bọn họ, khẽ chau mày.
Những cấm chế này tuy do võ giả Phản Hư nhất tầng thi triển, nhưng muốn phá giải thì ít nhất cũng phải mất một hai canh giờ. Lúc này rõ ràng không phải lúc phá giải.
Đưa nhóm Dư Phong tới bên cạnh Dương Khai, nhỏ tiếng nói với hắn mấy câu, rồi khoanh tay đứng sang một bên.
Dương Khai khẽ gật đầu, lúc này mới nhìn về phía lão giả kia, hé mắt nói: - Nghe lời ngươi vừa nói, ngươi dường như đã sớm nhận ra ta?
- Hừ! Phải thì sao? Lão giả hừ lạnh một tiếng.
Khóe miệng Dương Khai nở một nụ cười thú vị, đột nhiên hỏi:
- Ngươi mang họ Tạ?
Lão giả kia hơi biến sắc, trở nên kinh ngạc vạn phần, thốt lên: - Làm sao ngươi biết được!
- Quả nhiên! Dương Khai khẽ gật đầu, trên mặt lộ vẻ thấu hiểu. Trước đây khi cùng nhóm Vũ Y trao đổi, hắn đã có dự đoán này. Nếu quả thật là do tranh đấu nội bộ Ảnh Nguyệt Điện mà Long Huyệt Sơn bị liên lụy, vậy thì bên mình cũng không bị liên lụy sâu đến mức này.
Dù là đối với ai, Long Huyệt Sơn đều là một khách hàng lớn, hợp tác với nó chỉ có lợi chứ không hại, không thể đến mức không có nguyên cớ lại đắc tội.
Bản năng của Dương Khai mách bảo, kẻ dám đối phó Long Huyệt Sơn như vậy, chắc chắn là người có hiềm khích với mình. Mà có thù với mình, lại có liên quan đến Ảnh Nguyệt Điện, không ai khác chính là Tạ gia này.
Tạ Hoằng Văn là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, cha hắn là Tạ Lệ cũng là một quản sự của Ảnh Nguyệt Điện, địa vị tuy không bằng Tiền Thông nhưng ít nhiều cũng có chút quyền lợi.
Mà Tạ gia lại là thế lực ngoại vi của Ảnh Nguyệt Điện, nhưng có quan hệ cực kỳ mật thiết với Ảnh Nguyệt Điện.
Bọn họ sở dĩ đối phó mình, không ngoài hai nguyên nhân. Một là e rằng cái chết của Tạ Hoằng Văn có liên quan đến mình. Dù sao lúc đó có đệ tử Ảnh Nguyệt Điện cấp báo cho Tạ Hoằng Văn, nói với Tạ Hoằng Văn vị trí của mình ở Lưu Viêm Sa Địa, mà cuối cùng hắn lại không thể rời khỏi Lưu Viêm Sa Địa, chắc chắn đã bỏ mạng trong đó. Điều này đủ để Tạ gia hoài nghi mình. Cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có người nào của Tạ gia làm phiền mình, đoán chừng là do e ngại Tiền Thông cùng Luyện Khí Sư Hư cấp Tử Hư Ô.
Hai là, e rằng cũng là mượn cơ hội đối phó mình để thử dò xét Tiền Thông!
Nếu như Tiền Thông đủ sức che chở Long Huyệt Sơn, vậy thì hắn chắc chắn sẽ không bàng quan đứng nhìn. Giờ này xem ra, tình trạng của Tiền Thông cũng không mấy tốt đẹp.
Tâm tư Dương Khai nhanh chóng xoay chuyển, theo suy đoán của mình, nhưng chân tướng sự việc rốt cuộc ra sao, hắn không dám chắc chắn. Nhưng có lẽ không khác biệt nhiều so với suy đoán của mình, chỉ cần chờ sau này tìm hiểu thêm một chút là có thể biết rõ.
Nghĩ tới đây, tâm trạng Dương Khai bỗng tốt hơn một chút. Chỉ cần không phải Tiền Thông ra tay đối phó hắn, vậy thì không sao rồi. Hơn nữa, nếu Tạ gia đã ra mặt, chứng tỏ tranh đấu nội bộ Ảnh Nguyệt Điện quả thật đang gay gắt. Chẳng những Tiền Thông bất lực xử lý chuyện này, mà đối thủ của hắn cũng không có quá nhiều tinh lực chú ý đến bên này.
Như vậy, Dương Khai không chút e ngại. Chỉ là một Tạ gia bé nhỏ, với tình trạng Long Huyệt Sơn bây giờ, hắn cũng chẳng coi ra gì. Đối phương không đến gây sự thì thôi. Nếu dám đến gây sự, hắn sẽ khiến Tạ gia biết thế nào là không được sờ vào mông hổ.
- Lão phu Tạ Tuyền!
Lão giả thấy mình lỡ lời, cũng không giấu giếm nữa, cười lạnh nói: - Nếu đã biết lão phu là người Tạ gia, còn dám phá Tụ Nguyên Đường của ta, tiểu tử thật ngông cuồng!
- Tạ gia? Khà khà. Dương Khai khẽ cười một tiếng, vuốt cằm, nhìn về phía Dư Phong hỏi: - Kẻ nào đã đánh các ngươi ra nông nỗi này?
Dư Phong sửng sốt một chút, đưa tay chỉ nam nhân cường tráng đứng phía sau Tạ Tuyền.
Dương Khai khẽ gật đầu, sắc mặt bỗng trở nên dữ tợn, cổ tay rung lên, một đạo Kim Ti thẳng tắp bắn ra, cuốn thẳng đến nam nhân cường tráng kia.
Tạ Tuyền biến sắc mặt, quát lên:
- Không biết tự lượng sức!
Khi nói, lực lượng của Thế từ cơ thể lão ta bùng phát, đồng thời cong ngón tay liên tục bắn ra, từng đạo kình khí đánh về phía Kim Ti.
Trong suy nghĩ của lão ta, một công kích của Thánh Vương tam tầng cảnh, lão ta chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể phá được, việc phóng thích Thế của bản thân đã xem như là coi trọng Dương Khai.
Nhưng ngay sau đó, mắt lão ta run lên bần bật, bởi vì một đạo Kim Ti không ngờ cắt Thế của lão ta thành bảy tám mảnh, căn bản không thể thành hình, kình khí đánh ra cũng không có chút tác dụng.
Giờ mới biết, bản thân đã coi thường đối phương. Vội vàng, trên tay lão ta xuất hiện một bí bảo hình con quay, bí bảo kia quay tít, từng chùm tia sáng cầu vồng kinh ngạc từ trong đó bắn ra, chớp mắt một cái, tạo thành một tầng chắn trước mặt nam nhân cường tráng.
Một Phản Hư Cảnh như lão ta trấn giữ ở đây, nếu thực sự để đối phương bắt người ngay trước mắt mình, thật là rất mất mặt.
Một cảnh tượng khiến lão ta kinh hãi lại xuất hiện. Tầng chắn kia không ngờ cũng không ngăn cản được Kim Ti đột nhập, vừa tiếp xúc với Kim Ti liền vỡ tan tành. Ngay sau đó, nam nhân cường tráng kia kinh hô một tiếng, thân hình bị một luồng lực mạnh cuốn lên, bay về phía Dương Khai.
- Thả xuống cho lão phu! Nét mặt già nua của Tạ Tuyền đỏ bừng, Thánh Nguyên trong cơ thể ầm ầm bùng phát. Lão ta giơ tay lên một chưởng đẩy về phía Dương Khai. Trên tay lão ta bắn nhanh ra một chưởng ấn to lớn, dường như muốn đập Dương Khai thành bánh thịt.
Dương Khai lạnh giọng quát một tiếng, đồng thời đẩy ra một chưởng.
Một chưởng ấn to lớn khác xuất hiện. Chưởng ấn kia va chạm với chưởng ấn của Tạ Tuyền, chẳng những nuốt chửng hoàn toàn chưởng ấn đối phương, mà còn sinh ra một loại uy thế bao trùm thiên địa, phản hướng bao phủ lấy Tạ Tuyền.
Con ngươi Tạ Tuyền suýt lồi ra ngoài. Lão ta trước giờ không nghĩ tới một Thánh Vương tam tầng cảnh lại có thể đối kháng cùng mình, lại còn chiếm thế thượng phong!
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽