Thấy Dương Khai biết điều như vậy, Phí Chi Đồ lộ vẻ hài lòng. Lúc trước hắn âm thầm quan sát, còn cảm thấy tiểu tử này ngông cuồng ngang ngược, không ngờ lại là người biết tiến thoái, cũng không uổng phí khổ tâm của hắn.
Các cửa hàng trong thành tuy bị thiêu hủy không ít, nhưng dù sao đó cũng là vật ngoài thân, không đáng bận tâm, chỉ cần sau này xây lại là được. Về phần mười mấy người bị giết kia, đại đa số đều là đệ tử của Tạ gia, không liên quan nửa điểm đến Phí Chi Đồ hắn, cho dù người ở đây chết hết cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
Trầm ngâm một lát, Phí Chi Đồ nói: – Bổn thành chủ cho ngươi hai sự lựa chọn.
Dương Khai nghiêm túc lắng nghe.
– Một là, ngươi lấy ra số Thánh Tinh vừa đoạt được dùng để bồi thường. Tội giết người phóng hỏa không thể bỏ qua, nhưng số Thánh Tinh này cũng đủ để bù đắp. Ngươi thấy thế nào?
Vừa dứt lời, đám người Mã Tâm Viễn khẽ biến sắc, lập tức hiểu ra lo lắng của họ là thật: Phí Thành chủ quả nhiên muốn biến việc này thành "chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không"! Liên tưởng đến những tin đồn đã nghe được trong điện, trong lòng họ thầm than thở, không dám nhiều lời.
Dương Khai lộ vẻ kinh ngạc, nghiêng đầu suy nghĩ rồi cười lớn: – Đề nghị của tiền bối không phải là không ổn, nhưng xin thứ cho vãn bối cả gan cự tuyệt!
– Hử? Phí Chi Đồ híp mắt lại, tỏ vẻ ngoài ý muốn nhìn Dương Khai. Thật ra, hắn đưa ra phương án bồi thường này vì đây là địa bàn của hắn, và với thân phận Thành chủ, hắn nghĩ rằng Mã Tâm Viễn cùng đồng bọn sẽ không dám phản bác. Không ngờ tiểu tử này lại không biết tốt xấu, không hề tỏ vẻ cảm kích. Trong lòng hắn hơi giận, thầm mắng Dương Khai ngông cuồng, hừ lạnh nói: – Ngươi chưa nghe lựa chọn thứ hai là gì đã dám từ chối sao?
Dương Khai nghiêm nghị nói: – Một trong những mục đích chính lần này vãn bối tới đây, là để lấy lại số Thánh Tinh đã bị cướp mất. Bây giờ đã tới tay, không lý nào lại để mất lần nữa. Tiền bối hãy nói ra lựa chọn thứ hai đi.
Phí Chi Đồ chăm chú nhìn hắn, một lúc lâu sau mới nói: – Nếu ngươi đã quyết định như vậy, Bổn Thành chủ sẽ không khuyên nữa. Lựa chọn thứ hai càng đơn giản hơn: Ngươi không tránh không né đỡ lấy một chiêu của ta. Chỉ cần ngươi không chết, ta sẽ để cho ngươi rời khỏi!
"Không tránh không né đỡ lấy một chiêu của ngài!" Đồng tử Dương Khai co rụt lại, ngược lại, đám người Mã Tâm Viễn nghe được câu này thì vui mừng khôn xiết.
Phí Chi Đồ đã là Phản Hư Tam Tầng Cảnh đỉnh phong, thực lực gần như có thể sánh ngang Tiền Thông. Một cường giả như vậy đích thân ra tay, cho dù chỉ là một chiêu, tên tiểu tử ngông cuồng kia cũng đừng hòng toàn mạng trở ra, nói không chừng còn chết dưới chiêu này ấy chứ.
Đám người Mã Tâm Viễn mừng thầm, đồng thời còn cho rằng mình đã hiểu lầm Phí Chi Đồ. Hóa ra ngài ấy không hề có ý định để tiểu tử này bình yên rời khỏi, chỉ là do chênh lệch thân phận và tu vi nên không tiện cậy mạnh hiếp yếu. Nhưng nếu đối phương chủ động lựa chọn thì không còn gì để nói. Lập tức, bọn họ nhìn Dương Khai với ánh mắt chờ đợi kịch hay.
– Không dám sao? Phí Chi Đồ nhìn Dương Khai hỏi với giọng mỉa mai.
– Có gì không dám! Mắt Dương Khai sáng lên lấp lánh. Với thực lực hiện tại, hắn khó lòng đối phó với Phản Hư Tam Tầng Cảnh, nhưng nếu chỉ là đỡ một chiêu thì không thành vấn đề. Hơn nữa, cho dù có bị thương, với năng lực khôi phục của hắn, sẽ nhanh chóng phục hồi.
Vừa lúc nhân cơ hội này thử xem hắn so với võ giả ở cấp bậc này cách biệt bao xa. Trên U Ám Tinh, Phản Hư Tam Tầng Cảnh đỉnh phong là cảnh giới mạnh nhất. Nếu quả thật có thể an toàn thoát ra dưới tay Phí Chi Đồ, vậy thì hắn đã có thể đánh giá lại thực lực của bản thân.
– Tiểu tử quả là có dũng khí! Phí Chi Đồ vốn luôn ôn hòa bỗng nhiên cười lạnh, quát lên: – Hy vọng ngươi đừng hối hận mới gọi là giỏi!
Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng, không nói một lời. Hắn đưa tay chỉ một cái, con chim lửa đang bay quanh đỉnh đầu kêu lên một tiếng cao vút, rồi biến thành một lớp hỏa diễm bao phủ toàn thân. Ánh lửa đỏ sẫm luân chuyển khiến không gian quanh người hắn trở nên vặn vẹo.
Dương Khai lại lấy ra Tử Sắc Thuẫn (Khiên Màu Tím), truyền Thánh Nguyên vào bên trong. Một trận bão cát chợt hình thành, quay cuồng che kín toàn thân hắn.
Ngay sau đó, Hắc Viêm (Hỏa Diễm đen như mực) dần dần ngưng tụ thành một chiếc khiên trôi lơ lửng trước người Dương Khai, chính là Hạo Thiên Thuẫn do hắn dùng Thánh Nguyên ngưng tụ ra!
Ba lớp phòng ngự này vừa mới hoàn thành, bên kia, Phí Chi Đồ đã truyền ra dao động Thánh Nguyên kinh khủng. Hắn bước về phía trước một bước, không ai thấy rõ bằng cách nào, hắn đã xuất hiện ở vị trí cách Dương Khai mười trượng.
Ngay sau đó, từ trong cơ thể hắn bỗng nhiên truyền ra một tiếng hổ gầm. Một đầu hổ to lớn dần dần hiện ra trên thân thể hắn. Đầu hổ kia lúc mới xuất hiện còn mờ nhạt, nhưng sau khi Phí Chi Đồ dần dần truyền Thánh Nguyên vào, lại có dấu hiệu từ từ ngưng tụ thành thực thể.
Cùng lúc đó, một tiếng hổ gầm dữ tợn không gì sánh kịp chợt truyền ra từ đầu hổ.
Đám người Mã Tâm Viễn đứng xung quanh đều tái mặt, vội vã lui về sau. Tuy Phí Chi Đồ không cố ý nhằm vào bọn họ, nhưng từng đợt sát khí ngưng tụ thành thực chất vẫn cắt vào thân thể họ, khiến toàn thân run rẩy.
Thành chủ đại nhân thật sự ra tay! Đám người này vui mừng khôn xiết.
– Tiểu tử, cẩn thận! Phí Chi Đồ quát một tiếng. Đầu hổ đang lơ lửng trên đỉnh đầu hắn bỗng nhiên há miệng to như chậu máu, giống như mãnh hổ xuống núi, khí thế như thiên binh vạn mã vồ tới Dương Khai.
Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, điên cuồng điều động Thánh Nguyên.
Ngay sau đó, đầu hổ ngưng tụ kia liền va chạm với Hạo Thiên Thuẫn ngăn chặn ở phía ngoài cùng. Những tiếng "răng rắc" lập tức vang lên, mấy chục tấm Hạo Thiên Thuẫn giống như tờ giấy không chịu nổi một đòn liền vỡ tan, nhưng thế vồ của đầu hổ vẫn không giảm, tiếp tục phóng thẳng tới tầng ngăn cản thứ hai: bão cát.
Bão cát là uy năng ẩn chứa trong Tử Sắc Thuẫn được điều động ra, uy lực hết sức mạnh mẽ. Đầu hổ vừa lao vào trong đó, liền bị bão cát cản trở, thân hình chợt bị kiềm hãm có vẻ như muốn dừng lại.
Nhưng Dương Khai không hề vui mừng mà ngược lại càng kinh hãi, sắc mặt trở nên nghiêm trọng hơn.
Phí Chi Đồ cười lạnh, phóng Thần Niệm ra. Từ trong miệng hổ bỗng nhiên phun ra một luồng quang mang xám ngắt, luồng ánh sáng màu xám vừa xuất hiện liền nổ tung, xé bão cát ra một lỗ thủng. Cùng lúc đó, đầu hổ nhân cơ hội phóng qua, bão cát không còn ngăn cản được mảy may.
Chỉ mới chớp mắt, đầu hổ to lớn đã phóng tới trước mặt Dương Khai, há chiếc miệng to như chậu máu cắn thẳng về phía hắn.
Dương Khai nào dám sơ suất, tâm niệm vừa động, con chim lửa Khí Linh biến thành lớp phòng hộ xung quanh thân thể hắn liền xoay tít, khiến cả người hắn như đang bị thiêu đốt, tỏa ra sức nóng kinh người.
Tiếng hổ gầm, chim hót hòa quyện vào nhau vang lên không dứt.
Đám người Mã Tâm Viễn rướn cổ quan sát, muốn nhìn xem Dương Khai có bị trọng thương hay bị giết chết không, nhưng căn bản không thấy được kết quả, liền nóng nảy dậm chân bình bịch.
Một số người thông qua vẻ mặt ngoài ý muốn của Phí Chi Đồ đã đoán ra, Dương Khai không hề đáng lo ngại.
Một tiếng "Ầm" vang lên, bão cát bỗng nhiên tiêu tán, một lần nữa ngưng tụ thành Tử Sắc Thuẫn lấp lánh, bay về bên cạnh Dương Khai. Cùng lúc đó, thân hình Dương Khai lùi nhanh về sau, sắc mặt hơi tái. Con chim lửa Khí Linh quay xung quanh hắn không biết từ lúc nào đã trở lại trên đỉnh đầu. Còn đầu hổ kia tuy rằng màu sắc nhạt đi không ít, nhưng vẫn đuổi theo Dương Khai không tha, khí thế như nhất định phải giết chết hắn mới ngừng lại.
Thân hình lơ lửng giữa không trung, Dương Khai trở nên giận dữ, hai tay vung lên, phóng ra từng luồng Không Gian Nhận đen như mực đánh thẳng tới đầu hổ kia.
Thấy cảnh này, Phí Chi Đồ khẽ nhíu mày, ngay sau đó dường như nghĩ tới điều gì, sắc mặt đại biến, kinh hãi kêu lên: – Dừng tay!
Chưa dứt câu, thân hình hắn đã vọt đi, lao thẳng tới phía trước đầu hổ, giơ tay thu đầu hổ trở về trong cơ thể. Tay còn lại lấy ra Lam Ngọc Bát. Từ trong chiếc bát tỏa ra ánh sáng màu xanh chói mắt, hướng về phía Không Gian Nhận đỡ lại.
Xì xì xì xì...
Ánh sáng màu xanh trong nháy mắt liền mờ đi, vẻ mặt Phí Chi Đồ co rúm lại, không khỏi hiện ra vẻ hết sức đau xót.
Món Lam Ngọc Bát này là Bí Bảo mà hắn đã tốn công luyện hóa trong nhiều năm, cũng là món Bí Bảo hắn xem trọng nhất. Ánh sáng màu xanh chứa trong chiếc bát có đủ loại uy năng thần kỳ, trước kia trong lúc đối địch, hắn dựa vào chiếc bát này mà đã nhiều lần biến nguy thành an. Nhưng bây giờ hắn lại cảm thấy ánh sáng màu xanh trong chiếc bát không ngờ lại nhạt đi, không biết đã tiêu hao đi đâu.
Lại liên tưởng đến lưỡi đao sắc bén tỏa ra dao động không gian quỷ dị, sắc mặt của hắn liền trở nên khó coi như người chết.
Mất đi một phần ánh sáng màu xanh kia, tối thiểu hắn cũng cần phải tốn vài năm mới có thể bổ sung lại, mà còn phải tiêu hao không ít Thiên Tài Địa Bảo quý hiếm.
Giờ phút này, thậm chí hắn còn nổi lên ý muốn giết chết Dương Khai. Cho dù là đối mặt với đối thủ ngang cấp, cũng chưa từng có ai khiến hắn chịu thiệt lớn như vậy, không ngờ chỉ một tên Thánh Vương Cảnh lại có thể làm được đến mức này.
Sau khi buộc Phí Chi Đồ phải sử dụng cả Lam Ngọc Bát, Dương Khai cũng không tiếp tục ra tay nữa, bay ngược về sau, thu hồi lại Tử Sắc Thuẫn. Sau khi hít sâu mấy hơi, sắc mặt đang tái nhợt của hắn cuối cùng cũng hồng hào lại một chút. Lúc này hắn mới ung dung nhìn về phía Phí Chi Đồ, khẽ cau mày, vẻ mặt trở nên kỳ lạ.
– Ngươi... Phí Chi Đồ nhìn Lam Ngọc Bát của mình, lại nhìn Dương Khai, sắc mặt vô cùng dữ tợn.
Dương Khai thì lại cười ha hả nói: – Tiền bối, ngài định ra chiêu thứ hai sao?
Phí Chi Đồ ngẩn ra, cười khổ không ngừng, đưa mắt liếc nhìn Dương Khai thật kỹ, rồi sau đó mới phất tay, giọng mất hứng nói: – Đi đi, đi đi! Sau này đừng có đặt chân tới Vận Thành, nếu không đừng trách Bổn Thành chủ không khách khí với ngươi.
– Đa tạ tiền bối đã nương tay. À, nếu như có thể, xin tiền bối trả lại hỏa cầu kia cho vãn bối! Dương Khai nhìn Lam Ngọc Bát trên tay hắn, lạnh nhạt nói.
Da mặt Phí Chi Đồ co quắp lại, đưa tay truyền một luồng Thánh Nguyên vào Lam Ngọc Bát, hỏa cầu lập tức từ trong bay ra. Hỏa Điểu Khí Linh liền há miệng nuốt hỏa cầu vào trong miệng, sau đó bay một vòng chui vào trong cơ thể Dương Khai.
Cũng không phải Phí Chi Đồ dễ tính, mà thật sự là hắn cảm thấy hỏa cầu mà Lam Ngọc Bát đã thu được trước đó vô cùng quỷ dị, căn bản hắn không thể luyện hóa được. Nếu giữ nó trong Lam Ngọc Bát thời gian dài, chẳng những ảnh hưởng đến uy năng của Bí Bảo, mà còn có thể tạo thành tổn hại đối với Lam Ngọc Bát, nên hắn tất nhiên vui lòng thuận theo ý nguyện của Dương Khai.
– Cáo từ! Dương Khai ôm quyền, lại lạnh lùng nhìn đám người Mã Tâm Viễn, dường như muốn ghi nhớ khuôn mặt của tất cả những người này. Sau khi cười lạnh một tiếng, hắn lấy ra Tinh Toa, bay về hướng Long Huyệt Sơn.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa