Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1333: CHƯƠNG 1333: VÔ ĐỀ

Trong phế tích Thiên Vận Thành, mấy người Mã Tâm Viễn lẳng lặng đứng đó, sắc mặt âm trầm, không khí hết sức nặng nề.

Bọn họ không thể ngờ tới Dương Khai thật sự có thể chống đỡ được một chiêu dưới tay Phí Chi Đồ, toàn thân trở ra.

Vừa rồi bọn họ đều thấy rõ ràng uy thế của một chiêu đó, cũng biết Phí Chi Đồ không hề nương tay, tất cả Phản Hư Cảnh nơi này đều không thể an toàn đón đỡ được một chiêu như thế, nhưng lại bị một thanh niên Thánh Vương tam tầng cảnh cản lại.

Trong lòng đám người Mã Tâm Viễn vừa kinh hãi, lại càng thêm kiêng kỵ Dương Khai, tiểu tử này bây giờ mới là Thánh Vương tam tầng cảnh đã có biểu hiện chói lọi như thế, nếu thật sự để hắn thăng cấp Phản Hư Cảnh thì còn đến mức nào nữa?

Mọi người nơi này đều là cáo già, tự nhiên biết rõ đạo lý bóp chết nguy hiểm từ trong trứng nước, nhất là ánh mắt đầy thâm ý của Dương Khai trước khi rời đi, mọi người không hề nghi ngờ ngày sau khi tu vi của hắn tăng lên sẽ quay lại báo thù.

Chần chờ một hồi, Mã Tâm Viễn mới chắp tay, dè dặt nói:

- Thành chủ đại nhân, thật sự thả hắn đi như vậy sao?

- Không thả hắn đi, vậy ngươi muốn thế nào?

Phí Chi Đồ đang một bụng lửa giận không có chỗ trút, nghe vậy liền lạnh lùng nhìn Mã Tâm Viễn.

- Nhưng tiểu tử kia đã giết người của Tạ gia...

- Tạ gia!

Phí Chi Đồ hừ lạnh.

- Ngươi cũng biết đó là Tạ gia, người Tạ gia sống chết thì liên quan gì đến ta?

Mã Tâm Viễn á khẩu, không dám nói thêm nữa.

- Hừ! Nếu các ngươi không muốn cho hắn đi, có thể đuổi theo, chỉ cần các ngươi có đủ bản lĩnh giữ hắn lại!

- Thành chủ đại nhân nói đùa rồi!

Một đám người vẻ mặt lúng túng, không dám nhắc lại chuyện của Dương Khai nữa.

- Nếu không tự tin vào thực lực của mình, vậy thì ngoan ngoãn ở yên đây cho ta! Ai dám nghi ngờ lời của bản thành chủ, vậy đừng trách ta không nể tình. Mặt khác, có phải các ngươi thật sự cho rằng Tiền Thông lão thất phu không về được không? Hắc hắc, các ngươi cứ cầu nguyện lần này mình chọn đúng phe đi, bằng không chỉ sợ sau này trong Ảnh Nguyệt Điện sẽ không có chỗ cho các ngươi sống yên thân đâu.

Một đám người nhìn nhau, đang muốn hỏi cho kỹ càng thì lại thấy Phí Chi Đồ vung tay lên, thân hình biến mất tại chỗ.

- Mã huynh, bây giờ phải làm sao đây? Nghe Phí thành chủ nói, cuộc đấu tranh trong điện dường như còn có uẩn khúc, không phải nghe đồn Tiền trưởng lão...

Có người hỏi Mã Tâm Viễn.

- Đúng vậy, Mã huynh, không phải huynh nói lần này chắc chắn tuyệt đối sao? Nếu không phải vậy, chúng ta sao lại phối hợp với Tạ gia để đối phó một tên Thánh Vương Cảnh chứ?

Lại có người chất vấn.

Sắc mặt Mã Tâm Viễn tái xanh, mất kiên nhẫn nói:

- Các ngươi hỏi lão phu, lão phu biết đi hỏi ai? Lão phu cũng chỉ nghe người bên trên nói, ta nào biết tình huống cụ thể. Nếu các ngươi thật sự muốn biết, chi bằng đi hỏi Tạ quản sự, xem hắn trả lời thế nào.

- Tạ quản sự...

Nghe Mã Tâm Viễn đùn đẩy, mọi người nào không biết lần này thật sự đã gây ra chuyện lớn, trong lòng hối hận không thôi, nghĩ lại bản lĩnh của Tiền Thông, ai nấy đều biến sắc, vội chắp tay chào rồi cáo từ.

*

Long Huyệt Sơn, Dương Khai với sắc mặt có chút tái nhợt quay về.

Vừa lên núi, hắn liền thấy Vũ Y, Dương Viêm và Thiên Nguyệt đang đứng chờ, thấy hắn xuất hiện, ba nàng mừng rỡ vội vàng lên đón.

- Huynh bị thương sao?

Vũ Y thấy sắc mặt Dương Khai không ổn, không khỏi kinh hô.

- Không có gì đáng ngại, mấy người Dư Phong thế nào rồi?

Dương Khai khoát tay hỏi.

- Đều đang trị thương, không lâu nữa sẽ khỏi. Nếu huynh không trở lại, Thường cung phụng và Hách cung phụng đã định đến Thiên Vận Thành một chuyến rồi.

- Ừm.

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Nói với họ không cần đi, chuyện này dừng ở đây thôi, bên phía Ảnh Nguyệt Điện cũng sẽ không giở trò gì nữa. Nhưng trong thời gian này mọi người đừng ra ngoài, cẩn thận người của Tạ gia sẽ có hành động.

- Muội biết rồi, muội sẽ chú ý không cho họ ra ngoài.

Vũ Y vội đáp, sau đó quan tâm hỏi:

- Huynh cũng mau đi trị thương đi.

Dương Khai gật đầu, liền trở về Thạch phủ của mình.

Phí Chi Đồ không hổ là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong, tuy một chiêu đó trông có vẻ bình thường, nhưng chỉ khi thật sự đối mặt mới biết được sự lợi hại của nó. Tuy nhiên, đối phương cũng không dốc hết toàn lực, Dương Khai biết rõ điều này.

Không cần dùng toàn lực đã có thể đả thương được mình, xem ra mình vẫn còn chênh lệch rõ ràng so với Phản Hư tam tầng cảnh.

Hắn mở nhẫn lấy ra mấy lọ đan dược, đổ ra mấy viên rồi uống vào, nhắm mắt điều tức.

Thương thế không nghiêm trọng lắm, chỉ là khí tức hơi yếu ớt mà thôi, chỉ mất nửa ngày, Dương Khai đã khôi phục lại. Dù sao Kim Huyết của hắn vốn có năng lực hồi phục mạnh mẽ, vết thương nhẹ như vậy không đáng là gì.

Thả thần niệm ra, nhận ra bên ngoài đã là đêm khuya, thần sắc Dương Khai khẽ động, lặng lẽ đứng lên, mở cấm chế Thạch phủ, âm thầm rời khỏi Long Huyệt Sơn, thi triển thân pháp chạy thẳng tới Thiên Vận Thành.

Không lâu sau, hắn đã vào trong thành, đi theo con đường trong trí nhớ, thẳng đến phủ thành chủ.

Chẳng mấy chốc, Dương Khai đã ở trong phủ thành chủ, tuy là lần đầu đến đây, nhưng chỉ cần thần niệm tra xét, hắn có thể nắm rõ tình hình trong phủ.

Tối nay phủ thành chủ có chút kỳ quái, xung quanh yên lặng như tờ, không một bóng người, ngay cả võ giả canh gác thông thường cũng bị rút đi.

Người trong phủ thành chủ không biết là vì sao, chỉ biết tối nay thành chủ đại nhân ra lệnh nghiêm cấm mọi người đi lại trong phủ, một khi bị phát hiện, giết không tha!

Dưới nghiêm lệnh, tự nhiên không ai dám vi phạm uy nghiêm của thành chủ đại nhân.

Nhận ra điều này, Dương Khai dứt khoát nghênh ngang đi lại trong phủ thành chủ, vòng vèo một hồi, đến trước một gian phòng. Vừa mới dừng chân, bên trong đã truyền ra tiếng của Phí Chi Đồ:

- Đã đến rồi thì vào ngồi đi.

Dương Khai nghe vậy, cười khẽ, ung dung đẩy cửa bước vào.

Trong phòng, Phí Chi Đồ ngồi yên trên ghế, ánh mắt như cười như không nhìn sang, chờ Dương Khai đi vào, lão vung tay đánh ra một luồng thánh nguyên, cửa phòng liền đóng lại.

Dương Khai sắc mặt không đổi, trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Phí Chi Đồ, bình thản như không.

- Ban ngày đã biết lá gan của ngươi rất lớn, không ngờ vẫn đánh giá thấp ngươi. Ngươi không sợ nơi này là đầm rồng hang hổ, vào thì dễ ra thì khó sao?

Phí Chi Đồ hắc hắc cười lạnh.

- Tiền bối nói đùa rồi, nếu ngài thật sự muốn đối phó vãn bối, sẽ không rắc rối như thế, trực tiếp ra tay là được.

Dương Khai nhàn nhạt đáp.

Ánh mắt Phí Chi Đồ chợt lóe lên một tia sáng, gật đầu:

- Được, cuối cùng Tiền Thông lão thất phu cũng không nhìn lầm ngươi, quả là một nhân vật!

- Không biết ban ngày tiền bối truyền âm gọi vãn bối đến đây vào giờ này, có chuyện gì quan trọng?

Dương Khai nghiêm mặt hỏi.

Ban ngày sau khi hắn và Phí Chi Đồ giao đấu xong, đối phương đột nhiên truyền âm một câu, bảo hắn buổi tối đến phủ thành chủ một chuyến, thật sự làm Dương Khai vô cùng khó hiểu. Tuy rằng hắn không rõ ngọn nguồn, nhưng cũng đoán được có liên quan tới biến cố gần đây trong Ảnh Nguyệt Điện.

- Nếu ta nói, ta muốn nhờ ngươi giúp một chuyện, ngươi có tin không?

- Giúp?

Dương Khai nhướng mày.

- Giúp chuyện gì?

- Tạm thời không nói chuyện này, ta hỏi ngươi trước, ngươi thấy chuyện của Ảnh Nguyệt Điện lần này thế nào?

Sắc mặt Phí Chi Đồ ngưng trọng, nhỏ giọng hỏi.

Dương Khai lắc đầu:

- Trong thời gian này vãn bối luôn bế quan ở Long Huyệt Sơn, không biết chuyện bên ngoài, xin tiền bối giải thích cho.

- Ra vậy!

Phí Chi Đồ gật đầu.

- Nếu thế, bản thành chủ cũng không vòng vo với ngươi nữa. Lần này sở dĩ Long Huyệt Sơn của ngươi bị nhắm vào, thật ra là bị cuộc tranh đấu bên trong Ảnh Nguyệt Điện liên lụy, chuyện này là Ảnh Nguyệt Điện có lỗi với ngươi. Dù sao những năm qua, chúng ta hợp tác vui vẻ, hỗ trợ lẫn nhau, hai bên đều được lợi. Nhưng sở dĩ Long Huyệt Sơn có thể tồn tại, hơn nữa bình yên vô sự, chủ yếu là nhờ Tiền Thông lão thất phu dốc sức che chở. Còn bây giờ, Tiền Thông hắn gặp chút rắc rối, có người muốn đối phó hắn, cho nên mới mượn cớ ân oán giữa ngươi và Tạ gia, trước tiên đối phó Long Huyệt Sơn để thử thăm dò phản ứng của Tiền Thông.

Nói rồi, Phí Chi Đồ nhìn Dương Khai, lại bất ngờ không thấy hắn có chút kinh ngạc nào, ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi đã sớm biết?

Dương Khai cười ha ha:

- Có chút suy đoán.

- Lợi hại!

Trong mắt Phí Chi Đồ lóe lên vẻ tán thưởng.

- Nếu ngươi sớm đoán được điểm này, vậy chuyện tiếp theo cũng dễ nói rồi. Đơn giản mà nói, trong Ảnh Nguyệt Điện vốn chia làm hai phái, một phái do Tiền Thông lão thất phu cầm đầu, một phái khác do trưởng lão Phùng Chân cầm đầu, lý niệm của hai người bất đồng, nên trong điện có nhiều mâu thuẫn. Hơn nữa hai vị trưởng lão một người trông coi luyện khí và bí bảo, một người trông coi luyện đan và đan dược, các trưởng lão quản sự khác nương tựa vào hai người cũng cơ bản cân bằng, cho nên nhiều năm qua, hai phe phái dù có chút tranh đấu, cũng sẽ không có xung đột lớn. Nhưng bây giờ, bởi vì một chuyện, sự cân bằng đã bị phá vỡ.

- Chuyện Cách Lâm đại sư bỏ mình?

Dương Khai híp mắt, nhớ tới chuyện này. Quan hệ cá nhân giữa Tiền Thông và Cách Lâm rất tốt, Cách Lâm đại sư vừa chết, bên phía Tiền Thông không khác gì thiếu đi một nhân vật trọng yếu, phái kia nhất định sẽ nổi lên dị tâm.

Hắn cho rằng mình phỏng đoán đúng, nào ngờ Phí Chi Đồ lại lắc đầu cười lạnh:

- Cách Lâm đại sư bỏ mình chỉ là một nguyên nhân mà thôi, thứ thật sự khiến hai phái xé rách mặt mũi, lại là một món đồ khác.

- Thứ gì?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Nói ra thì, ngươi cũng đã từng gặp qua thứ kia.

Phí Chi Đồ nhỏ giọng nói:

- Mảnh nhỏ Hồng Chúc Quả!

- Là nó!

Dương Khai giật mình hiểu ra.

- Ở trong Ảnh Nguyệt Điện, tu vi của điện chủ không phải lợi hại nhất, người thật sự lợi hại là Tiền Thông lão thất phu và Phùng Chân. Hai người bọn họ đều có hy vọng thăng cấp Hư Vương Cảnh nhất, mà chỉ có một mảnh nhỏ Hồng Chúc Quả, ai cũng muốn có được, ngươi nghĩ xem, thế cục sẽ phát triển thế nào?

- Nếu thế, vậy thì có thể giải thích được rồi.

Dương Khai chợt bừng tỉnh ngộ.

Hai năm trước, Lưu Viêm Sa Địa mở ra, tầng thứ ba xuất hiện một trái Hồng Chúc Quả, tuy rằng cuối cùng bị Lãnh Tình của Tinh Đế Sơn cắt thành mấy mảnh, nhưng Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi cuối cùng đã cướp được một mảnh mang về Ảnh Nguyệt Điện. Loại chí bảo thiên địa nghe đồn có thể giúp võ giả Phản Hư Cảnh đột phá gông cùm xiềng xích này, quả thật có sức cám dỗ quá lớn, có thể phá vỡ sự cân bằng trong Ảnh Nguyệt Điện cũng không có gì lạ.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!