Tạm gác chuyện trận bài sang một bên, Dương Khai thầm nhủ, đợi sau khi trở về phải tìm Dương Viêm hỏi rõ, nếu như nàng quả thật có thể luyện chế trận bài, vậy sau này còn cần gì trận bàn hay trận cơ nữa, cứ trực tiếp nhờ nàng luyện chế vài trận bài mang theo bên mình, tùy thời tùy chỗ đều có thể bố trí đại trận, chẳng phải tiện lợi hơn sao?!
Một lát sau, mấy người Phí Chi Đồ cũng khôi phục trạng thái ban đầu, sau khi thương nghị sơ qua một lát, mọi người tiếp tục lên đường.
Dọc đường đi qua, thỉnh thoảng lại trông thấy một số kỳ hoa dị thảo linh khí ngập tràn, tùy ý mọc trong những luống hoa ven đường. Những kỳ hoa dị thảo này mỗi gốc đều vô giá, thậm chí rất nhiều loại đã tuyệt tích từ lâu, thoạt nhìn chẳng có gì khác biệt.
Nhưng sau một lần vấp ngã, trải qua Phân Quang Vân Hải Trận vây khốn giày vò, đám người Phí Chi Đồ cũng không dám tùy ý động tới những kỳ hoa dị thảo này, tránh để sơ ý kích hoạt thêm trận pháp cấm chế nào khác.
Dương Khai lại rất hứng thú với những kỳ hoa dị thảo này, bởi vì với kiến thức và phán đoán của hắn, hắn phát hiện các thứ trồng trong những luống hoa này biết đâu thật sự ẩn chứa chính phẩm quý hiếm.
Nói cách khác, những thứ đó không phải tất cả đều là bẫy rập, mà thật sự có dược liệu quý hiếm. Nhưng hắn cũng không có nắm chắc tuyệt đối, hơn nữa phải tìm cách cứu viện Tiền Thông, cho nên mặc dù có hơi động lòng, cũng đành phải đi theo sau đám người Phí Chi Đồ, tiếp tục tiến tới, coi như không nghe, không thấy, không để ý tới những kỳ hoa dị thảo kia.
Tuy nhiên, hắn vẫn lặng lẽ ghi nhớ lộ tuyến, đợi sau khi cứu thoát Tiền Thông, nếu có cơ hội hắn sẽ quay lại chỗ này thăm dò một phen, phân biệt thật giả trong đó.
Dù mọi người rất thận trọng, bước vào đoạn đường này cũng gặp không ít phiền toái. Cấm chế trận pháp trong di tích thượng cổ này khó lòng đề phòng, Phí Chi Đồ thân là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, thần niệm không ngừng dò xét bốn phía, nhưng cũng không cách nào nhận ra nguy hiểm tiềm tàng.
Cũng may mà trong đội ngũ có hai Trận Pháp Sư Thái Hợp và Đỗ Tư Tư, phát huy tác dụng cực lớn, mỗi khi mọi người bị trận pháp vây khốn, liền do hai người họ hợp lực phá giải, những người khác ở bên cạnh bảo vệ, ngăn cản công kích từ trận pháp.
Nhờ vậy, dọc đường đi, mặc dù mọi người hơi chật vật, nhưng cũng không ai thương vong, chỉ có lão ẩu bị chút vết thương nhẹ; còn hai vị Thánh Vương Cảnh như Dương Khai và Liên Quảng lại được bảo vệ vô cùng chu đáo, chưa hề gặp phải bất kỳ hiểm nguy nào.
Đáng tiếc là, những trận pháp này bị phá giải, cũng không xuất hiện thêm trận bài nào khác, làm cho hai người Thái Hợp, Đỗ Tư Tư vô cùng thất vọng.
Sau ba ngày đi tới, một nhóm người tới trước một lối đi rộng rãi, lối đi này trắng tinh không tì vết, tựa như được xếp thành từ bạch ngọc tinh thuần, không dính một hạt bụi. Thế nhưng, bên trong lối đi kia lại tràn ngập hàn khí lạnh lẽo thấu xương, khiến mọi người rợn tóc gáy, Từng luồng hàn khí ngưng tụ thành đủ loại hình thái giữa không trung, gần như mắt thường có thể trông thấy, mà ở hai bên lối đi, băng trùy sừng sững, trông như núi kiếm. Từng cây băng trùy lấp lánh hàn quang, khiến mọi người lông tóc dựng ngược.
Dù chỉ đứng trước lối đi, chưa thật sự đi vào, mọi người vẫn bị hàn ý mãnh liệt kia ảnh hưởng, trên tóc và lông mày đã kết một lớp băng mỏng.
- Đây hẳn là băng đạo kia! Phí Chi Đồ sắc mặt ngưng trọng, tựa như tự nhủ, lại như nói với mọi người.
- Lạnh lẽo như thế, Tiền trưởng lão làm thế nào đi qua? Ninh Hướng Trần trên gương mặt già nua hơi tái nhợt, lão tự nhủ, nếu là mình lạc vào lối đi này, chỉ sợ chưa đi được bao xa đã bị đông cứng thành tượng đá, không thể tới được cuối đường.
Tiền Thông mặc dù là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, nhưng nếu như không có dị bảo khắc chế hàn khí, cũng đừng hòng mang theo vị luyện khí sư cấp Thánh Vương kia vượt qua nơi này.
- Nghe nói vài chục năm trước Tiền trưởng lão từng thu được một viên Liệt Hỏa Châu, có lẽ là mượn uy năng của châu này đi qua! Lão ẩu ở một bên như có điều suy nghĩ khẽ nói.
Phí Chi Đồ khẽ gật đầu: - Không sai, Tiền lão quỷ quả thật có một viên Liệt Hỏa Châu, bằng không hắn đến chỗ này nhất định phải biết khó mà lui! Nói tới đây, lão quay đầu nhìn về phía Dương Khai hỏi: - Ngươi có thể vượt qua không?
Dương Khai nheo mắt nhìn lối đi kia, không đáp, hỏi ngược lại: - Phí thành chủ có biết lối đi này dài bao nhiêu không?
Phí Chi Đồ chậm rãi lắc đầu: - Tin tức truyền về của Tiền lão quỷ cũng không đề cập, cho nên ta cũng không biết lối đi này rốt cuộc dài bao nhiêu, nhưng nếu Tiền lão quỷ có thể dựa vào Liệt Hỏa Châu dẫn người vượt qua, có lẽ cũng không quá dài!
- Nếu không dài thì không thành vấn đề! Dương Khai xoa cằm trầm ngâm, rồi đáp.
Chuyến đi này sở dĩ Phí Chi Đồ mang Dương Khai theo, chính là muốn mượn uy lực của Hỏa Điểu Khí Linh, vượt qua băng đạo này, mà lúc này, hiển nhiên đã đến lúc Dương Khai phải xuất lực.
- Ngươi yên tâm, chuyến đi này bổn thành chủ cũng có chút chuẩn bị, sẽ không chỉ trông cậy vào khí linh của ngươi! Phí Chi Đồ trấn an một tiếng, phất tay một cái, một kiện bí bảo hình chuông đồng bỗng nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay. Chỉ là chuông đồng kia có màu đỏ thẫm, một luồng khí tức hỏa nhiệt tinh thuần từ trong xuyên thấu ra.
- Ly Hỏa Tráo! Ninh Hướng Trần ánh mắt sáng ngời, mỉm cười nói: - Không nghĩ tới Phí huynh ngay cả bí bảo Ly Hỏa Tráo bậc này cũng mượn mang theo, nếu thế, vượt qua băng đạo này hẳn là nắm chắc an toàn rồi!
Phí Chi Đồ cười khẽ: - Ly Hỏa Tráo tuy là bảo bối của Điện Chủ lão nhân gia, mặc dù chiến đấu với người cũng hiếm khi tế ra, nhưng nếu dùng để cứu viện Tiền lão quỷ, hiển nhiên lão nhân gia sẽ không keo kiệt!
Nghe lão nói như vậy, những tiểu bối như Dương Khai mới biết, bí bảo Ly Hỏa Tráo này, hiển nhiên là vật của Điện Chủ Ảnh Nguyệt Điện, vì hành động lần này mà Phí Chi Đồ mới mượn mang theo.
Tuy rằng bí bảo mượn dùng không thể phát huy toàn bộ uy năng của Ly Hỏa Tráo, nhưng phụ trợ một phần thì không thành vấn đề.
Thấy vậy, Dương Khai gật đầu, trong lòng đã có quyết định, vừa động thần niệm, Hỏa Điểu Khí Linh liền từ trong cơ thể vọt ra, ngay sau đó, nhận mệnh lệnh của Dương Khai, nó bỗng biến thành một quầng sáng, bao phủ đồng loạt tám người trong đó.
Hỏa Điểu Khí Linh vốn không có thực thể, bình thường tuy rằng xuất hiện dưới hình thái loài chim, nhưng cũng có thể thiên biến vạn hóa.
Mà cùng lúc đó, Phí Chi Đồ há miệng phun ra một đoàn tinh khí, thổi vào Ly Hỏa Tráo kia, Thánh Nguyên vừa thúc giục, Ly Hỏa Tráo lập tức bành trướng, bao bọc mọi người vào trong.
Hai tầng phòng hộ được bày ra, mọi người đều cảm thấy an toàn hơn nhiều.
- Ai da... Ngươi chớ chen lấn ta! Tiếng Đỗ Tư Tư nhỏ giọng oán trách truyền đến từ phía sau, Dương Khai nhìn lại, liền thấy gương mặt cười ngượng ngùng của Thái Hợp.
Không gì khác, thật sự là vì nhân số hơi đông, vì để phát huy uy lực lớn nhất của Hỏa Điểu Khí Linh và Ly Hỏa Tráo, Dương Khai cùng Phí Chi Đồ đều thu nhỏ phạm vi phòng hộ của mỗi người đến mức tối thiểu.
Vì thế, tám người đứng chung một chỗ có vẻ hơi chật chội. Thái Hợp có ý bảo vệ người đẹp, tự nhiên đứng sát bên cạnh Đỗ Tư Tư, nhưng không nghĩ tới đối phương chẳng những không cảm kích, ngược lại còn cất tiếng oán trách.
Thái Hợp tính khí tốt, không hề tức giận, kiên nhẫn giải thích với Đỗ Tư Tư.
- Đi thôi! Dương Khai khẽ gọi một tiếng, cùng Phí Chi Đồ sóng vai tiến về phía trước.
Vừa bước vào trong băng đạo, mọi người liền không khỏi rùng mình, Từng tia hàn ý lạnh lẽo tựa như những lưỡi dao vô hình sắc bén, đâm xuyên hai tầng phòng hộ, găm thẳng vào thân thể mọi người, khiến da thịt ai nấy đều đau nhói.
Có hai tầng phòng hộ hệ hỏa mà còn kinh khủng đến vậy, nếu như không có phòng hộ, chỉ sợ vừa bước vào đây đã gặp phải tai ương!
Mọi người đồng loạt biến sắc, Đỗ Tư Tư nào còn tâm trí oán trách Thái Hợp, gương mặt xinh đẹp tái nhợt, nhưng lại không khỏi áp sát thêm một chút bên cạnh hắn, tựa như muốn tìm chút cảm giác an toàn. Thấy vậy, Thái Hợp vui mừng khôn xiết, trong lòng thầm ước băng đạo này không có điểm cuối thì tốt.
Dương Khai sắc mặt vô cùng nghiêm nghị, hắn tâm thần tương thông với Hỏa Điểu Khí Linh, tự nhiên có thể cảm nhận rõ độ rét lạnh của băng đạo hơn bất kỳ ai, ở lại nơi này thêm mỗi một khắc, lực lượng của Hỏa Điểu Khí Linh sẽ tiêu hao thêm một phần. Tuy rằng sau này không phải không thể bổ sung, nhưng thăm dò di tích thượng cổ, Hỏa Điểu Khí Linh chính là một trợ lực lớn của Dương Khai, Dương Khai cũng không muốn lực lượng của nó tiêu hao quá nhiều.
Lập tức, bước chân hắn không khỏi tăng nhanh hơn hẳn.
Trước đó, nhìn từ bên ngoài, vẫn không cách nào thấy rõ tình huống bên trong băng đạo, nhưng giờ đây, khi đặt chân vào trong, vừa nhìn sang hai bên, mọi người không khỏi biến sắc, chỉ thấy hai bên linh khí hệ băng nồng đậm hóa thành sương mù.
Mặc dù trong lòng mỗi người đều hiểu, dưới điều kiện rét lạnh khắc nghiệt như thế, trải qua tích lũy quanh năm suốt tháng, khẳng định sẽ sinh ra không ít vật phẩm quý hiếm, nhưng không ai có tâm trí đi thăm dò, chỉ muốn sớm thoát khỏi băng đạo này mới là quan trọng nhất.
Sau khoảng thời gian chừng nửa chén trà, Dương Khai cau mày, hắn phát hiện dường như đã đánh giá thấp chiều dài của băng đạo, lúc này nhìn về phía trước, vẫn không thể nhìn thấy điểm cuối của băng đạo; nhìn lại phía sau, cũng không còn thấy rõ đường đi. Mà cả thế giới đều tĩnh mịch, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng nhịp tim cùng tiếng hít thở, khiến không khí trở nên vô cùng quỷ dị.
Tiến về phía trước một hồi lâu, bỗng nghe tiếng Đỗ Tư Tư kinh hô: - Nhìn bên kia kìa!
Mọi người giật mình, nhìn theo hướng tay nàng chỉ, không khỏi biến sắc.
Bởi vì trong tầm mắt của mọi người, lại xuất hiện những tượng băng hình người. Những tượng băng kia đều không ngoại lệ, tất cả đều sừng sững cách băng đạo chưa đầy ba mươi trượng.
Những tượng băng này có nam có nữ, có già có trẻ, mỗi người mặc y phục khác nhau, vẻ mặt cũng khác nhau, có vẻ mặt vui mừng, có cực kỳ hoảng sợ, có vẻ mặt lạnh nhạt... tựa như trước khi chết, không ai kịp ý thức được điều gì đã xảy ra.
Những tượng băng này, nhưng tất cả đều là người sống bị đóng băng mà thành!
- Xem ra, không chỉ một mình Tiền lão quỷ phát hiện di tích thượng cổ này! Phí Chi Đồ khẽ thở dài than vãn.
Những tượng băng này rõ ràng là những võ giả từng đến đây thăm dò trước đó, cũng không biết vì sao tất cả đều bị đóng băng tại đó, trên người họ không hề có vết thương, cũng không có dấu vết chiến đấu... chết một cách vô cùng quỷ dị, không thể giải thích.
- Đây là... Ninh Hướng Trần trong đôi mắt già nua lóe lên vẻ hoảng sợ, chăm chú nhìn một pho tượng băng trong đó, im lặng hồi lâu.
- Ninh huynh cũng nhận ra? Lão ẩu liếc nhìn lão hỏi.
- Nếu bà cũng nhận ra, vậy hẳn là không sai rồi! Không ngờ lại đúng là người đó, ta cũng chỉ may mắn thấy mặt ông ấy lúc còn nhỏ, nhưng không ngờ ông ấy lại bỏ mạng tại nơi này! Ninh Hướng Trần cười khổ một tiếng.
- Nơi này có người quen của hai vị tiền bối sao? Thái Hợp ngạc nhiên hỏi.
- Ừm! Là một thiên tài tuyệt đỉnh vang danh khắp U Ám Tinh hai trăm năm trước. Tuy rằng không phải xuất thân Tinh Đế Sơn, nhưng khi đó nghe đồn ông ấy có khả năng lớn nhất phá vỡ gông cùm xiềng xích của U Ám Tinh, tấn thăng Hư Vương Cảnh, đáng tiếc từ trăm năm trước đã không còn tin tức! Ninh Hướng Trần bình thản giải thích.
- Thiên tài như thế cũng bỏ mình sao!? Thái Hợp hiện vẻ tiếc hận.
- Các ngươi hãy nhìn kỹ y phục của những người này! Phí Chi Đồ tựa như phát hiện điều gì đó...
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe