Đợi sau khi mấy tiểu bối Thánh Vương Cảnh cẩn thận quan sát một phen, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì y phục trên những tượng băng này, rõ ràng rất tương tự với trang phục của các tông môn trên U Ám Tinh. Dù có vài điểm khác biệt, nhưng cẩn thận dò xét vẫn có thể nhận ra sự tương đồng.
Tỷ như có một người chỗ vạt áo ngực, thêu một chữ Lôi nho nhỏ, giống với trang phục của Lôi Đài Tông hiện tại.
Mà một người khác, nơi ống tay áo thêu một chữ Chiến, khi còn sống hẳn là người của Chiến Thiên Minh.
Các tông môn khác như Lưu Ly Môn, Ly Hỏa Giáo, Vạn Thú Sơn cũng đều có dấu vết. Thậm chí trong số đó, Phí Chi Đồ còn phát hiện một tiền bối của Ảnh Nguyệt Điện.
Những võ giả bị đóng băng ở chỗ này, không ai là kẻ không có tu vi xuất chúng. Nếu có thể tiến vào nơi đây, ắt hẳn đều là những người có phúc duyên thâm hậu, mỗi người đều sở hữu thủ đoạn thông thiên, vậy mà lại bỏ mình tại đây... không khỏi khiến mọi người thầm thở dài.
- Giờ này không phải lúc để chiêm ngưỡng những thứ này sao? Dương Khai chau mày, thấy ánh mắt của đám người Phí Chi Đồ đều chăm chú nhìn vào những chiếc nhẫn không gian của các vị tiền bối đã khuất, liền lạnh nhạt nhắc nhở: - Các vị tiền bối đã bị đóng băng tại đây, e rằng nơi này ẩn chứa hiểm nguy khôn lường, chúng ta có nên nhanh chóng vượt qua hay không?
Nghe Dương Khai nói vậy, đám người Phí Chi Đồ không khỏi lộ vẻ ngưng trọng.
Khi vừa phát hiện những tượng băng này, mọi người đương nhiên tiếc hận không thể thu lấy nhẫn không gian của họ. Những người này khi còn sống đều là đại nhân vật danh tiếng lẫy lừng một phương, vậy thì trong nhẫn không gian ắt hẳn có không ít bảo vật quý giá.
Phàm là người đều có lòng tham, khi mơ ước những chiếc nhẫn không gian này, mọi người quả thực đã không nghĩ tới nguyên do vì sao họ lại bị đóng băng tại đây. Mãi đến khi Dương Khai cất tiếng, mọi người mới giật mình tỉnh ngộ.
Trong khoảnh khắc, Phí Chi Đồ toát mồ hôi lạnh khắp người, vội vàng gật đầu nói: - Không sai! Nhanh chóng rời đi!
Đám người Ninh Hướng Trần cũng thu hồi ánh mắt lưu luyến, theo sát phía sau Phí Chi Đồ và Dương Khai.
Nhưng mọi người mới đi tiếp chưa đầy trăm trượng, Dương Khai bỗng nhiên khẽ quát một tiếng: - Kẻ nào!
Lời vừa dứt, trong khoảnh khắc một sợi tơ vàng bắn ra, bay thẳng tới hư không. Nơi đó lóe lên một tia sáng trắng, một cái bóng mơ hồ thoáng hiện trong tầm mắt mọi người, rồi biến mất không dấu vết. Cùng lúc đó, một luồng hàn khí lạnh lẽo mênh mông phủ chụp xuống đầu mọi người, va chạm vào tầng phòng hộ do chim lửa khí linh tạo thành, phát ra tiếng "xì xì xì xì".
Chỉ trong chớp mắt, tầng phòng hộ thứ nhất do chim lửa khí linh bày ra đã bị luồng hàn khí kia xuyên thủng một lỗ. May mắn thay, Ly Hỏa Tráo kịp thời phát huy tác dụng, ngăn chặn phần hàn khí còn sót lại.
Dù vậy, Phí Chi Đồ cũng đột nhiên biến sắc. Bởi vì chỉ một chút hàn khí còn sót lại như thế, mà đã khiến uy năng của Ly Hỏa Tráo giảm đi hơn phân nửa, suýt chút nữa bị phá vỡ.
- Thứ gì vậy? Ninh Hướng Trần biến sắc, quay đầu nhìn dáo dác chung quanh.
Mọi người cũng đồng dạng sắc mặt hoảng sợ. Chưa nói đến tầng phòng hộ của chim lửa khí linh mạnh mẽ đến mức nào, chỉ riêng dị bảo Ly Hỏa Tráo của Điện chủ Ảnh Nguyệt Điện, vốn là bảo vật khắc chế băng hàn, vậy mà vừa chạm vào chút hàn ý còn sót lại kia liền lung lay sắp vỡ nát, có thể tưởng tượng uy năng của hàn ý kia cường đại đến nhường nào.
Nếu không có hai tầng phòng hộ này, vừa rồi vừa đối mặt, e rằng mọi người đã trở thành vết xe đổ của các vị tiền bối kia.
Nơi đây quả nhiên tồn tại hiểm nguy dị thường!
Sắc mặt Dương Khai càng thêm khó coi, bởi vì trong khoảnh khắc va chạm vừa rồi, hắn phát hiện chim lửa khí linh của mình lại có phần không phải đối thủ. Điều này khiến hắn vô cùng bất ngờ đồng thời cực kỳ khiếp sợ.
Khí linh được địa phế hỏa mạch thiêu đốt mấy vạn năm mới tạo thành, vậy mà thứ gì đó ngay cả nó cũng không phải đối thủ, rốt cuộc là vật gì?
May mắn thay, tia sáng trắng kia chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, nhưng cũng không ẩn giấu thân hình. Sau một kích không trúng, nó hiện ra hình dạng, dừng lại cách đó không xa.
Mọi người vừa nhìn thấy, không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Bởi vì vật kia, dĩ nhiên là một con thỏ trắng. Chỉ có điều, con thỏ trắng này lại có hình thể to béo, ước chừng lớn gấp ba lần thỏ trắng bình thường; toàn thân bộ lông thuần một màu trắng, không xen chút tạp sắc; nhìn nó giống như một pho tượng băng ngọc điêu khắc, duy chỉ có cặp mắt đỏ thẫm, tản ra tia sáng thô bạo và tàn nhẫn.
- Linh khí hóa hình!
- Khí linh thiên địa!
Mấy vị Phản Hư Cảnh như Phí Chi Đồ đều thất thanh kêu lên.
Với nhãn lực của bọn họ, đương nhiên thoáng cái liền nhìn ra con thỏ trắng này không phải tấm thân máu thịt, mà là một tồn tại tương tự như chim lửa khí linh, đều là tồn tại do linh khí tụ hội cấu thành, mở ra linh trí.
Loại tồn tại này chính là khí linh thiên địa!
Chim lửa khí linh miễn cưỡng xem như một loại khí linh của thiên địa, nhưng cũng không hoàn toàn đúng, bởi vì nó sinh ra dựa vào lò luyện khí. Lò luyện khí là chỗ dung thân của khí linh, một khi lò luyện khí hư hại, khí linh sẽ từ đó tan thành mây khói.
Mà con thỏ trắng hai mắt đỏ thẫm trước mắt này, lại chân chính là khí linh của thiên địa. Nó không cần vật chứa để sinh ra, mà thuần túy từ năng lượng băng hàn nồng đậm hội tụ, tự mình đản sinh, mở ra linh trí.
Khí linh thiên địa số lượng cực kỳ thưa thớt, nhưng giá trị của nó không thể đo lường.
Một khi võ giả có cùng thuộc tính chiếm được khí linh thiên địa này, luyện hóa hay hấp thu nó, thì thực lực bản thân có thể lập tức tăng lên rất nhiều mà không hề có nguy hại, còn có thể tiết kiệm rất nhiều năm khổ tu.
Nhưng khí linh thiên địa bản thân uy năng khó lường, cho nên dù có người phát hiện khí linh thiên địa, cũng không nhất định có thể bắt giữ, nói không chừng ngược lại còn bị khí linh thiên địa đánh chết.
Mọi người tuy rằng đã sớm đoán rằng dưới điều kiện giá lạnh nơi đây, trải qua thời gian tích lũy quanh năm suốt tháng, nơi này ắt hẳn sẽ sinh ra một vài bảo vật quý giá. Thế nhưng không ai nghĩ tới, thứ sinh ra lại là loại dị vật khí linh thiên địa này.
Trong khoảnh khắc, vẻ mặt của mọi người đều sáng bừng, có kiêng kỵ, có hưng phấn, có khủng hoảng, muôn hình vạn trạng...
Các vị tiền bối kia đặt chân nơi đây vì sao lại bị đông thành tượng đá, giờ khắc này cũng đã có lời giải thích. Nhất định là do khí linh thiên địa này ra tay. Nó ẩn mình trong băng hàn, bất thình lình phát động đánh lén, thì dù là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh cũng không nhất định có thể tránh thoát. Với thủ đoạn đó, một khi võ giả bị đánh trúng, kết quả ắt hẳn sẽ không tốt đẹp gì.
Vừa rồi nếu không nhờ chim lửa khí linh cảnh báo, Dương Khai ắt hẳn cũng không phát hiện được. Chỉ là chim lửa cùng khí linh thiên địa hình dạng con thỏ trắng này có thuộc tính tương khắc, nên trong khoảnh khắc nó phát động công kích liền có điều phát hiện.
Trách không được Dương Khai có cảm giác khí linh không phải là đối thủ của nó, thì ra đây là một con khí linh thiên địa! Sắc mặt Dương Khai hơi buông lỏng.
Giờ khắc này, khí linh thiên địa hình dáng con thỏ trắng ở một bên nhìn chằm chằm, không hề có hảo ý, mọi người ai cũng không dám tùy tiện hành động.
Phí Chi Đồ da mặt co quắp: - Chuyện này phiền toái lớn rồi! Chư vị nếu có biện pháp gì tốt, hãy lấy ra dọa cho nó chạy đi?
Lão tự biết mình không thể đánh bại hoặc bắt giữ con khí linh thiên địa này, chỉ cầu dọa cho nó hoảng sợ thối lui, sau đó mọi người yên ổn vượt qua băng đạo này là tốt rồi. Bởi vì trước mặt một con khí linh thiên địa uy năng khó lường này, cho dù tám người liên thủ cũng không nhất định là đối thủ của nó. Đối phương sở dĩ án binh bất động, hiển nhiên là bởi vì hai tầng phòng hộ của chim lửa khí linh cùng Ly Hỏa Tráo có chút khắc chế nó.
Nhưng ở địa phương trời băng đất rét này, một khi kéo dài thời gian quá lâu, chờ đến lúc lực lượng của khí linh và Ly Hỏa Tráo tiêu hao gần hết, thì không cần con thỏ trắng kia động thủ, mọi người cũng không thể may mắn còn sống.
Nghe vậy, mọi người đều lộ vẻ mặt khó coi, lắc đầu liên tục.
Ninh Hướng Trần sắc mặt tái xanh, thấp giọng nói:
- Nghe nói khí linh thiên địa ưa thích nhất là cắn nuốt sinh cơ của vật còn sống để lớn mạnh bản thân. Xem ra những vị tiền bối kia sở dĩ gặp độc thủ thảm bại, chính vì nguyên nhân này!
- Cắn nuốt sinh cơ của vật còn sống ư? Mấy tiểu bối Thánh Vương Cảnh đều biến sắc, hiển nhiên là lần đầu tiên nghe nói loại bí tân này.
Dương Khai lại lộ vẻ mặt cổ quái, âm thầm tự định giá rằng nếu con thỏ trắng này thật sự ưa thích cắn nuốt sinh cơ, thì hắn thật ra có biện pháp dẫn dắt nó rời đi.
Dù sao, Kim huyết trong cơ thể hắn tích chứa sinh cơ cuồn cuộn và khí huyết lực khó có thể tưởng tượng. Chỉ cần bỏ ra một giọt, ắt hẳn cũng đủ để dụ hoặc đối phương một chút... Chỉ là... con thỏ trắng này tốc độ quá nhanh, hơn nữa cuối băng đạo cũng không biết ở nơi nào. Nếu như nó cắn nuốt xong một giọt Kim huyết mà đám người mình còn chưa rời khỏi băng đạo, thì ắt hẳn nó sẽ quay trở về tiếp tục truy đuổi, đến lúc đó mình có lẽ phải bỏ ra giọt thứ hai, giọt thứ ba... thậm chí nhiều hơn nữa.
Không có lời! Dương Khai thầm lắc đầu, trong lòng âm thầm tính toán xếp phương pháp này vào thủ đoạn cuối cùng. Nếu như quả thực không được, thì cũng chỉ đành dùng Kim huyết hấp dẫn sự chú ý của nó.
- Nếu không có biện pháp dọa nó hoảng sợ chạy đi, thì chỉ có đường xông tới! Phí Chi Đồ lộ vẻ mặt cười khổ: - Kéo dài thời gian e rằng sẽ sinh biến, vậy bây giờ chúng ta cứ đi tiếp, mọi người hãy cẩn thận một chút!
- Hiểu rõ!
Mọi người đều gật đầu, mỗi người đều tế ra bí bảo phòng hộ, bảo vệ ở một bên.
Mà Liên Nghiễm thì không nói một lời, bỗng nhiên ném ra một con khôi lỗi hình dáng mãng xà. Sau khi rót vào thánh nguyên, khôi lỗi kia chợt biến thành một con mãng xà khổng lồ như cái thùng nước, dài đến mười mấy trượng, dáng vẻ dữ tợn, trên thân phủ lớp vảy dày đặc, toàn thân nó tản ra dao động năng lượng không kém gì Thánh Vương tam tầng cảnh.
- Đi! Liên Nghiễm quát khẽ một tiếng, cự mãng lập tức mở đường đi phía trước. Hiển nhiên hắn tính toán lợi dụng khôi lỗi này để thu hút sự chú ý của con thỏ trắng.
Nói như vậy, thỏ đối với sinh linh chủng loại rắn đều theo bản năng sợ hãi. Tuy rằng không biết khí linh thiên địa này có như thế hay không, nhưng Liên Nghiễm cũng ôm hy vọng vạn nhất.
Thấy vậy, trên mặt Phí Chi Đồ lóe lên vẻ hài lòng, dẫn đầu mọi người theo sát phía sau cự mãng, từ từ tiến tới.
Mọi người cũng không dám làm động tĩnh quá lớn, tốc độ cũng không nhanh, e sợ chọc giận con thỏ trắng kia.
Mà khôi lỗi cự mãng thì không ngừng phun ra nuốt vào lưỡi rắn, lắc mình bò tới, thoạt nhìn bộ dáng vô cùng uy mãnh, quả thực giúp Dương Khai một phen mở rộng nhãn giới.
Liên gia này luyện chế khôi lỗi thuật quả nhiên có bản lĩnh phi phàm. Cự mãng này trừ bản thân không hề có sinh cơ ra, thoạt nhìn cũng giống y như thật.
Cách đó không xa, hai mắt đỏ thẫm của con thỏ trắng lóe lên một tia dị sắc. Hiển nhiên nó có linh trí không thấp, kinh ngạc theo dõi con cự mãng kia một lát, bỗng nhiên nó lắc mình nhoáng lên một cái, hóa thành hình dáng một con chim cực lớn.
Truyền ra một tiếng chim kêu thật lớn, ngay sau đó, con chim to lớn kia đã bay đến trên đầu cự mãng, há miệng phun ra một màn sương trắng.
Mọi người không khỏi biến sắc, dường như chẳng ai nghĩ tới nó lại còn biết biến hóa.
Mà Liên Nghiễm càng giật mình kinh sợ không thôi, trong tay bấm ấn quyết một cái, cự mãng kia bỗng nhiên đứng thẳng lên, há to miệng. Trên thân nó nhoáng lên một cái, đồng dạng từ trong miệng phun ra một cột sáng đỏ thẫm, thanh thế kinh người.
Nhưng cột sáng đỏ thẫm này vừa chạm vào màn sương trắng, lập tức bị đóng băng. Không chỉ như thế, sau khi màn sương trắng kia bao phủ lấy cự mãng, trên thân cự mãng liền ngưng đọng thành khối băng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tiếp theo phát ra một tràng tiếng răng rắc...