Thái Hợp khẽ biến sắc, liên tục cười khổ. Một mảnh địa phương này khi lão bà còn sống, bốn người đã cẩn thận tìm tòi qua, trừ cánh cửa được khôi lỗi canh giữ ra, không còn lối đi nào khác. Nói cách khác, muốn đi ra ngoài, chỉ có thể thông qua cánh cửa tròn đó. Trừ phi một mực ở lại chỗ này, đợi đám người Phí Chi Đồ tới nghĩ cách cứu viện, nhưng chuyện như vậy ai cũng không nói trước được. Liệu đám người Phí Chi Đồ có thể tìm tới đây hay không vẫn là một ẩn số. Tiếp tục nán lại đây, cũng chỉ là ngồi chờ chết.
Thay vì như thế, còn không bằng mạo hiểm thử một lần. Vận khí tốt, nói không chừng thật có thể tìm được sơ hở gì cùng phương pháp để rời khỏi chỗ này. Mặc dù hy vọng không lớn, nhưng cuối cùng tốt hơn một mực chờ đợi. Nghĩ đến đây, Thái Hợp biểu lộ kiên nghị, hướng về phía Dương Khai gật đầu nói:
- Dương huynh, ta cùng đi với ngươi. Tuy rằng Thái mỗ không quá am hiểu tranh đấu, nhưng đông người, dù sao cũng thêm phần sức lực.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu nói:
- Không cần, ta chỉ đi thử một chút xem năng lực của nó rốt cuộc ra sao, tạm thời vẫn chưa cần Thái huynh ra tay. Sau khi ta thăm dò rõ ràng, chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách rời khỏi nơi này.
- Như thế cũng tốt, nhưng mà Dương huynh, nhất định phải cẩn thận! Thái Hợp khẩn trương dặn dò một tiếng.
Dương Khai trịnh trọng gật đầu, ôm cảnh giác mười phần, đến gần phía khôi lỗi. Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư hai người khẩn trương đứng tại chỗ chú ý. Sau nửa canh giờ, Dương Khai đầu sứt trán vỡ chạy trở về. Lần thăm dò này, có thể nói là đã khiến hắn dốc hết thủ đoạn.
May mắn thay, nhờ thực lực vượt xa các võ giả cùng đẳng cấp, hắn không mắc phải sai sót lớn nào, cũng không chịu quá nhiều thiệt thòi dưới tay của khôi lỗi. Chỉ là hắn bị cự côn của đối phương quét trúng một chút, đến giờ nửa người vẫn còn tê dại.
Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư nhìn từ đầu tới cuối, lúc Dương Khai quay trở về, ánh mắt hai người đều không khỏi trở nên kính sợ hơn rất nhiều. Bởi vì vừa rồi Dương Khai dùng đủ loại thủ đoạn thăm dò, quả thực chính là lấy tính mạng mình ra làm thí nghiệm. Rất nhiều lần, hai người đều cho rằng Dương Khai ắt phải chết không nghi ngờ gì, nhưng không nghĩ tới hắn mỗi lần đều có thể tìm thấy một tia sinh cơ trong tuyệt cảnh.
Nhìn nửa canh giờ, hai người còn mệt mỏi hơn so với Dương Khai đang hành động thực tế, cảm thấy thời gian trôi thật chậm, lòng bàn tay và sau sống lưng đều ướt đẫm mồ hôi. Nhưng cũng bởi vậy, hai người ít nhiều cũng nhìn ra Dương Khai tuyệt đối không phải võ giả Thánh Vương Cảnh thông thường. Đủ loại thủ đoạn mà hắn thi triển ra, uy lực to lớn, quỷ dị khó lường, ngay cả cường giả Phản Hư Cảnh cũng chưa chắc có được năng lực như vậy.
Thái Hợp và Đỗ Tư Tư nào dám dò xét Dương Khai dù chỉ một chút? Sau khi quay trở về, Dương Khai không nói tiếng nào, lại lấy ra mấy viên Liệu Thương Đan uống vào, khoanh chân tĩnh tọa. Ước chừng một ngày sau, Dương Khai mới khẽ thở phào, mở đôi mắt, thần quang rạng rỡ lóe lên, thoạt nhìn đã hoàn toàn khôi phục. Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư một mực chờ đợi ở bên thấy vậy, vội vàng nhích lại gần, chờ đợi ánh mắt hắn nhìn tới. Dương Khai không biết bọn họ đang suy nghĩ gì, cũng không hề màu mè, mở miệng nói:
- Có cơ hội rồi!
Nghe vậy, hai người Thái Hợp và Đỗ Tư Tư chợt sáng mắt, đều hiện lên vẻ mừng rỡ. Thái Hợp vội vàng khoanh chân ngồi xuống trước mặt Dương Khai, hỏi:
- Phải làm như thế nào mới có thể thoát khỏi khôi lỗi này, xin Dương huynh chỉ điểm. Ta và Tư Tư hai người sẽ toàn lực phối hợp.
- Thoát khỏi sao? Dương Khai mặt lộ vẻ cổ quái, giật mình cười:
- Không thể thoát khỏi! Trước đó lúc ta thăm dò nó, các ngươi cũng nhìn thấy, nó tuy rằng hình thể to lớn, nhưng hành động như gió, tốc độ cực nhanh. Nếu như chỉ là một mình ta, quả thực có một tia cơ hội thoát khỏi nó, nhưng hai người các ngươi thì tuyệt đối không có khả năng đó! Đây không phải Dương Khai khinh thường họ, mà là nói sự thật.
Bởi vì mặc dù một mình Dương Khai, toàn lực bộc phát, lại mượn Phong Lôi Vũ Dực tăng tốc, cũng chỉ có hơn một nửa cơ hội xông phá phong tỏa của khôi lỗi mà thôi. Trước đó lúc hắn thí nghiệm năng lực của đối phương, nhiều lần muốn vòng qua nó xông về cánh cửa tròn đó, nhưng mỗi lần đều bị đối phương nhanh chóng ép trở lại. Khôi lỗi này tựa hồ đối với bất kỳ vật còn sống nào muốn thông qua cánh cửa tròn, đều ôm địch ý lớn lao, thề phải giết bằng được! Nghe Dương Khai nói như vậy, gương mặt xinh đẹp của Đỗ Tư Tư biến sắc, lập tức kêu lên:
- Ngươi không thể bỏ mặc chúng ta được!
Bản năng mách bảo nàng rằng Dương Khai có ý muốn đơn độc rời đi. Thái Hợp cười gượng một tiếng:
- Tư Tư nàng nghĩ nhiều rồi, Dương huynh sẽ không làm như vậy.
Lời này vừa an ủi Đỗ Tư Tư, cũng là đang tự an ủi mình, đồng thời lén lút đánh giá phản ứng của Dương Khai. Hắn cũng có chút lo lắng Dương Khai sẽ làm như vậy. Dương Khai lại không giải thích nhiều. Nói thật, nếu lúc trước hắn thực sự có thể xông phá phong tỏa của khôi lỗi, quả thực đã đơn độc rời đi rồi.
Tuy nhiên, hắn cũng không có ý định bỏ mặc hai người. Nếu hắn có thể rời khỏi đây, hắn sẽ đi tìm đám người Phí Chi Đồ đến nghĩ cách cứu viện. Dù sao một người thoát nạn, luôn tốt hơn cả ba đều bị vây khốn ở đây không còn chút hy vọng sống.
Bây giờ nghe Thái Hợp thăm dò như vậy, hắn cũng không có ý muốn giải thích nhiều, chỉ là nói:
- Chúng ta bây giờ muốn rời khỏi, chỉ có đồng tâm hiệp lực. Chỉ dựa vào một mình ta đối phó nó, ngay cả tự vệ cũng có chút không đủ, căn bản không phải đối thủ.
Thái Hợp gật đầu không ngừng:
- Dương huynh nói phải, chỉ là ngươi vừa nói không thể thoát khỏi nó, vậy phải làm sao đây? Ta thấy nó dường như một mực canh giữ ở cửa ra, căn bản sẽ không rời đi quá xa.
Điểm này, Dương Khai trước đó cũng đã thăm dò ra. Một khi tiến vào phạm vi mười trượng gần cửa ra, khôi lỗi lập tức sẽ hành động. Ngược lại, nếu khôi lỗi rời khỏi phạm vi đó, nó sẽ như một vật chết, không hề phản ứng chút nào. Nghe Thái Hợp hỏi như vậy, Dương Khai cười bí hiểm:
- Đương nhiên là... giết chết nó!
- Giết chết nó...
Thái Hợp trợn mắt há hốc mồm. Đỗ Tư Tư cũng nhanh nhảu nói:
- Ngươi có phải bị ngốc không...?
Nàng nói còn chưa dứt lời, liền thấy Dương Khai lạnh lùng nhìn sang, không khỏi giật mình, vội nuốt nửa lời còn lại vào bụng, sắc mặt ngượng nghịu. Nhưng nét mặt nàng rõ ràng cho thấy nàng cảm thấy đề nghị của Dương Khai rất không đáng tin cậy.
- Nếu ta đã nói như vậy, đương nhiên là có một chút nắm chắc. Dương Khai biết mình không nói rõ, hai người này không thể nào phối hợp với mình. Khôi lỗi to lớn với uy năng kinh người, cảnh tượng nó đánh chết lão bà đã gieo vào lòng họ một bóng ma, khiến họ căn bản không thể sinh ra chút can đảm nào để chống lại nó.
- Trước tiên nói khuyết điểm của nó. Khôi lỗi bảo vệ cánh cửa tròn đó, tạm thời bất luận phía sau cánh cửa tròn rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì, đương nhiên đáng giá để nó một mực không rời nửa bước. Nhưng điểm này, lại là chỗ có thể lợi dụng. Hai vị nếu là Trận Pháp Sư, hẳn biết phải làm thế nào, không cần ta phải nói nhiều chứ? Dương Khai liếc nhìn hai người một cái.
Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư như có điều suy nghĩ, đều nhẹ nhàng gật đầu. Khuyết điểm lớn nhất của khôi lỗi này, có thể cho họ đủ thời gian để bố trí đại trận. Với uy lực của trận pháp phối hợp cùng Dương Khai, nói không chừng thực sự có một tia cơ hội.
- Bố trí trận pháp quả thực không thành vấn đề, hơn nữa chúng ta có thể bố trí đại trận hạn chế tốc độ của đối phương. Ta thấy khôi lỗi này tuy rằng nước lửa bất xâm, kiên cố vô cùng, nhưng điều khiến người ta đau đầu chính là tốc độ của nó. Nếu quả thực có thể làm chậm tốc độ của nó, ưu thế của nó sẽ giảm đi đáng kể. Thái Hợp sờ cằm từ từ nói.
- Các ngươi có thể bố trí trận pháp như vậy không? Dương Khai mừng rỡ, xem ra Thái Hợp cũng nghĩ giống hắn. Khôi lỗi không giống người sống, một số trận pháp tuy uy lực không nhỏ, nhưng đối với nó lại không có tác dụng. Dương Khai vốn muốn Thái Hợp và Đỗ Tư Tư bố trí trận pháp kiềm chế tốc độ của đối phương, không ngờ ở điểm này, hắn lại tình cờ trùng hợp với Thái Hợp.
- Điều này không khó. Ta có một bộ Trận Bàn Trận Cơ của Kính Hồ Nê Long Trận, trên tay Tư Tư chắc hẳn cũng có một bộ Họa Địa Vi Lao Trận chứ? Thái Hợp nhìn lại Đỗ Tư Tư.
- Ừ. Đỗ Tư Tư nhẹ nhàng gật đầu, việc đối phương biết lai lịch của mình cũng không có gì kỳ lạ. Dù sao Thái gia và Đỗ gia đều là chuyên gia trận pháp, việc có chút cạnh tranh theo dõi lẫn nhau là rất bình thường.
- Hai bộ trận pháp này có uy lực như thế nào? Dương Khai vội vàng hỏi thăm.
Thái Hợp mặt lộ vẻ ngạo nghễ:
- Uy lực đương nhiên không hề nhỏ. Nếu có thể thúc giục toàn bộ uy lực của trận pháp, ngay cả cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh rơi vào trong đó cũng phải bó tay bó chân.
Thái Hợp đổi giọng, ngượng ngùng nói:
- Đáng tiếc ta và Tư Tư thực lực không cao, chỉ có thể phát huy ra uy lực ước chừng chưa đến một nửa.
- Chưa đến một nửa... Dương Khai âm thầm cau mày.
Thái Hợp nhìn Dương Khai, nói nhỏ:
- Yên tâm đi Dương huynh. Ta đối với hai bộ trận pháp vẫn rất có lòng tin, không dám nói gì khác, giảm bớt vài phần tốc độ thì tuyệt đối có thể!
- Vài phần thì hơi ít, nhưng cũng chỉ có thể như vậy thôi! Dương Khai cũng không tỏ thái độ gì.
- Nhưng Dương huynh, cho dù ta và Tư Tư phối hợp trận pháp, làm chậm tốc độ của nó, nhưng phải làm thế nào để tiêu diệt một khôi lỗi như vậy?
- Đúng vậy, trước đó lúc ngươi thăm dò, cũng chưa từng làm nó bị thương chút nào! Đỗ Tư Tư cũng vội vàng hỏi tới. Sự tình trọng đại, ai cũng không dám qua loa khinh suất. Nếu không một lần phối hợp không thành, e rằng cả ba người cũng phải bỏ mạng ở đây.
Dương Khai mỉm cười:
- Mặc dù không làm nó bị thương chút nào, nhưng ít nhất ta đã chứng thực được một chuyện.
- Chuyện gì?
- Khôi lỗi đó sở dĩ không cần người khởi động mà vẫn có thể tự chủ hành động, là bởi vì bên trong nó tồn tại một luồng Phân Thần!
- Phân Thần? Thái Hợp và Đỗ Tư Tư khẽ kêu lên một tiếng.
- Không sai, cũng có thể nói là Tinh Hồn. Lúc Liên Nghiễm sử dụng khôi lỗi, các ngươi có quan sát kỹ không?
Dương Khai nhìn hai người, thần sắc nghiêm túc nói:
- Liên Nghiễm đem một luồng Phân Thần của mình gửi gắm vào khôi lỗi, như vậy mới có thể khởi động những khôi lỗi đó để mình sử dụng. Khôi lỗi này tuy rằng thoạt nhìn cao cấp hơn rất nhiều so với những khôi lỗi của Liên Nghiễm, nhưng nguyên lý hẳn không khác biệt là bao. Khôi lỗi chung quy chỉ là vật chết, muốn hành động, tất yếu phải có một sự tồn tại tương tự Phân Thần! Mà khôi lỗi này nếu không có người sử dụng, vậy bên trong hẳn phải phong ấn một luồng Tinh Hồn mới đúng, chỉ có điều không biết là Tinh Hồn của loại sinh linh nào.
Nghe Dương Khai phân tích như vậy, Thái Hợp và Đỗ Tư Tư đều chợt có cảm giác như vén mây mù thấy trăng sáng. Trước đó vì bị uy mãnh của khôi lỗi chấn nhiếp, hai người lại không cẩn thận cân nhắc vấn đề này. Bây giờ nghe Dương Khai vừa nói, lập tức cảm thấy vô cùng có lý.
- Ý của Dương huynh là...
- Ta không cần phá hủy khôi lỗi, ta chỉ cần tìm được một luồng Tinh Hồn đó, tiêu diệt nó, khôi lỗi dĩ nhiên sẽ không cử động được nữa. Trong mắt của Dương Khai lóe lên một tia ánh sao.
Thái Hợp chợt sáng mắt, vỗ tay nói:
- Thì ra là thế, nói như vậy, cử động này có thể làm được!
So với việc tiêu diệt một khôi lỗi phòng thủ kiên cố như vậy, tiêu diệt một đạo Tinh Hồn rõ ràng có độ khó thấp hơn rất nhiều.
- Vậy ngươi biết Tinh Hồn ở đâu không? Đỗ Tư Tư chen lời hỏi.
Sắc mặt Dương Khai tối sầm lại, chậm rãi lắc đầu:
- Ta vẫn không có quá nhiều nắm chắc, nhưng quả thực có vài chỗ khả nghi. Bởi vậy, cần mượn lực lượng của hai người các ngươi để kiềm chế tốc độ của nó. Chỉ có như vậy, ta mới có cơ hội dò xét kỹ lưỡng mấy vị trí đó, tìm ra chỗ ẩn thân của Tinh Hồn.