Lúc lâm vào nguy nan, điều đáng sợ nhất chính là không thấy được chút hy vọng sống sót nào. Bấy giờ nghe Dương Khai nói một phen, bất luận là Thái Hợp hay Đỗ Tư Tư đều vui mừng quá đỗi. Bởi vì nếu Dương Khai nói không sai, với sức của ba người, chưa hẳn là không thể tiêu diệt được con khôi lỗi kia.
Hai người lập tức quét sạch vẻ lo lắng trên mặt, liếc nhìn nhau một cái, tinh thần cũng trở nên hăng hái mười phần.
Việc này không nên chậm trễ, ba người lập tức hành động.
Bởi vì đã có Dương Khai thăm dò từ trước, nên mọi người đều đã rõ phạm vi cảnh giới của khôi lỗi.
Vượt ra xa vị trí mười trượng khỏi nó, Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư chia nhau đứng ở hai góc, không ngừng lấy các loại khí cụ bày trận từ trong không gian giới của mình, truyền Thánh Nguyên vào rồi đánh ra bốn phía. Những khí cụ kia vừa rơi xuống đất liền lóe lên rồi biến mất không còn tăm hơi, cho dù là thần niệm của Dương Khai cũng không thể dò xét được mảy may.
Hai người thành thạo bố trí trận pháp.
Ánh mắt Dương Khai không ngừng đảo qua các yếu hại trên đầu, ngực và bụng của khôi lỗi. Đó là những vị trí mà hắn cảm nhận được tinh hồn đang điều khiển khôi lỗi hành động. Chẳng qua vừa rồi hắn đơn độc đối mặt với khôi lỗi, căn bản không thể cẩn thận tra xét, cũng không thể xác định rốt cuộc là chỗ nào. Nếu có thể xác định, chỉ cần phá hủy vị trí đó là có thể khiến con khôi lỗi này ngừng hoạt động.
Dương Khai âm thầm đánh giá, không ngừng cân nhắc ý nghĩ của mình, cảm thấy không có vấn đề gì.
Một lát sau, Thái Hợp và Đỗ Tư Tư đều đã chuẩn bị xong xuôi, hai người nhìn nhau rồi chắp tay, trong miệng bỗng đồng loạt khẽ quát một tiếng:
- Hợp!
Ngay sau đó, Thánh Nguyên trong cơ thể họ dường như mơ hồ có chút cộng hưởng và liên kết với những vật thể xung quanh, theo đó mà bùng phát.
Lấy vị trí của khôi lỗi làm trung tâm, thiên địa linh khí trong phạm vi mười mấy trượng khẽ run lên, rồi rất nhanh lại khôi phục vẻ bình thường.
Dương Khai phóng mắt nhìn tới, cũng không nhìn ra chút dị thường nào. Tuy nhiên hắn cũng không hề bất ngờ, bởi vì rất nhiều trận pháp, dù đã được khởi động, từ bên ngoài cũng không thấy được bất kỳ điểm đặc biệt nào, chỉ khi xâm nhập vào bên trong mới có thể khám phá bí ẩn.
- Dương huynh, ta và Tư Tư đã chuẩn bị xong. Ngươi có thể động thủ bất cứ lúc nào! - Thái Hợp lên tiếng hô.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, thần sắc nghiêm túc nói:
- Vậy làm phiền hai vị.
- Dương huynh khách khí rồi. Trận chiến này chủ yếu vẫn là do ngươi xuất lực, nhất thiết phải cẩn thận. Ta và Tư Tư chỉ có thể chủ trì trận pháp, dùng uy lực của trận pháp để phối hợp hành động của ngươi!
- Ngươi cũng đừng nhân cơ hội mà chạy đấy. - Đỗ Tư Tư thần sắc thay đổi vài lần. Nàng vẫn có chút không yên tâm về Dương Khai. Nếu Dương Khai thừa dịp bọn họ dùng trận pháp trói buộc tốc độ của khôi lỗi để chạy trốn, thì nàng và Thái Hợp chẳng phải là làm không công cho kẻ khác sao.
Đối mặt với sự nghi ngờ của nàng, Dương Khai cũng không hề tức giận. Đối phương không quen biết hắn, đương nhiên sẽ có tầng lo ngại này. Hơn nữa giờ đây, ba người phải đồng lòng hợp lực, bất kỳ sự chia rẽ hay xung đột nào cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường, nghe vậy hắn thản nhiên nói:
- Yên tâm đi! Nếu đã cùng các ngươi liên thủ, ta đương nhiên sẽ không bỏ mặc các ngươi.
Được Dương Khai hứa hẹn, Đỗ Tư Tư mới thả lỏng nét mặt, cố chữa lời:
- Ta cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
Dương Khai không nói thêm gì nữa, hít sâu một hơi, nhìn con khôi lỗi to lớn vẫn đứng sừng sững bất động, sắc mặt bỗng trở nên ngưng trọng, thân hình thoắt một cái liền lao về phía bên kia.
Trong nháy mắt, hắn đã lao vào trong đại trận mà Thái Hợp và Đỗ Tư Tư bố trí.
Cảnh vật trước mắt bỗng nhiên biến đổi, Dương Khai bất ngờ phát hiện, nơi mình đang đứng lại phảng phất như một mặt hồ, nước hồ dưới chân trong suốt soi bóng người. Sóng nước lăn tăn, nhưng từ trong mặt hồ lại truyền đến một lực hút vô hình, dường như muốn trói buộc hành động của hắn. Không chỉ vậy, bốn phương tám hướng còn truyền đến một luồng áp lực khác, đồng dạng hạn chế sự tự do của hắn.
Mặt hồ ảo cảnh dưới chân, hẳn là hiệu quả do Kính Hồ Nê Long Trận mà Thái Hợp đã nói tạo ra. Còn lực áp chế vô hình ở bốn phía, hẳn là Họa Địa Vi Lao Trận của Đỗ Tư Tư.
Quả nhiên có chút huyền diệu!
Hai đại trận pháp này không cố ý nhắm vào mình, nhưng khi mình rơi vào trong đó liền bị áp chế. Nếu như bọn họ sử dụng trận pháp này để đối phó mình, e rằng áp lực sẽ còn lớn hơn.
Vừa nghĩ đến đây, khóe miệng Dương Khai nhếch lên một nụ cười. Đối với hắn mà nói, uy lực trận pháp của Thái Hợp và Đỗ Tư Tư đương nhiên càng lớn càng tốt, uy lực càng lớn mới càng có cơ hội kìm hãm hành động của khôi lỗi.
Cùng lúc hắn bước vào trận pháp, hai vị Trận Pháp Sư là Thái Hợp và Đỗ Tư Tư liền biến ảo thủ ấn, đánh một đạo Thánh Nguyên vào trận cơ dưới chân. Ngay sau đó, Dương Khai cảm nhận được lực trói buộc và áp chế đều biến mất không thấy, hắn lại khôi phục tự do. Có hai vị Trận Pháp Sư chủ trì Kính Hồ Nê Long Trận và Họa Địa Vi Lao Trận, đương nhiên sẽ không để Dương Khai bị ảnh hưởng.
Dương Khai lại tiến về phía trước một bước, bàn chân giẫm lên mặt hồ. Một vòng gợn sóng lấy lòng bàn chân làm trung tâm khuếch tán ra bốn phía.
Cùng lúc đó, con khôi lỗi to lớn vốn im lìm bỗng nhiên lóe lên hồng quang trong đôi mắt, nó há to miệng, một cột sáng đỏ rực từ trong miệng bắn ra, thẳng hướng Dương Khai mà tấn công.
Dương Khai vẻ mặt không vui không sợ, chân chợt động, người liền biến mất tại chỗ. Lúc trước khi thăm dò năng lực của khôi lỗi, hắn đã nhiều lần gặp phải chiêu này của đối phương, đương nhiên không thể dễ dàng bị đánh trúng.
Ầm... một tiếng, cột năng lượng đỏ rực đánh trúng mặt hồ, chỉ làm văng lên những gợn sóng lớn hơn, hoàn toàn không ảnh hưởng mảy may đến Kính Hồ Nê Long Trận. Điều này làm cho gánh nặng trong lòng Dương Khai được buông lỏng.
- Đi!
Dương Khai khẽ quát, Hỏa Điểu Khí Linh lập tức hiện thân, hóa thành một con quái điểu màu lửa đỏ thân dài mười mấy trượng, lao thẳng về phía con khôi lỗi to lớn.
Cây gậy khổng lồ đen như mực trong tay khôi lỗi lập tức giơ lên, đập mạnh về phía Khí Linh. Nơi cây gậy đi qua mang theo tiếng gió rít gào, uy thế kinh người, như trời long đất lở, khiến người ta đột nhiên biến sắc.
Một gậy quét xuống, thân thể của Khí Linh lập tức tan vỡ. Nhưng Khí Linh vốn không phải thực thể, loại công kích này đối với nó mà nói căn bản không có tác dụng gì. Ánh lửa tản ra lại lần nữa tụ lại, một trận co duỗi biến ảo, một lần nữa ngưng tụ thành hình dáng chim lửa.
Ngay sau đó, miệng của Khí Linh mở ra, một quả cầu lửa còn lớn hơn cả chậu rửa mặt phun ra từ trong miệng nó.
Khí thế kinh người ầm ầm đập về phía khôi lỗi.
Một trận vang động kịch liệt truyền ra, khôi lỗi bị những quả cầu lửa kia đập cho lảo đảo, thân hình to lớn hơi ngửa ra sau.
Chịu một kích như vậy, khôi lỗi dường như bị chọc giận. Hồng quang trong mắt càng sâu, nó nhìn chằm chằm vào con chim lửa, vung cây gậy khổng lồ trên tay, cùng con chim lửa liều mạng đấu nhau.
Trong phút chốc, vô số bóng gậy, cột sáng năng lượng đỏ rực cùng quả cầu lửa nóng bỏng bay múa đầy trời. Cả hai đều là những tồn tại khác thường, nhưng lúc này lại đấu đến túi bụi.
Khí Linh không sợ cây gậy đen như mực của đối phương, nhưng lại có chút kiêng kỵ cột sáng năng lượng đỏ rực. Mỗi khi khôi lỗi tung ra loại công kích này, nó đều né tránh, đồng thời tìm cơ hội phản kích.
Dương Khai mừng rỡ, lúc trước khi hắn thử nghiệm, Khí Linh cũng đã xuất đại lực. Hắn không ngờ khôi lỗi vẫn còn nhớ thù, lúc này lại không thèm đếm xỉa đến hắn, chỉ chăm chăm nhắm vào Khí Linh.
Điều này hợp với ý của Dương Khai. Lợi dụng đúng cơ hội, hắn bắn ra một đạo kim quang từ trên tay, thẳng tắp bắn về phía mắt trái của khôi lỗi.
Một tiếng keng vang lên, Kim Ti với sức mạnh vô địch tuy đã trúng vào mắt trái của đối phương, nhưng nơi đó chỉ lóe lên ánh lửa rồi bắn ngược Kim Ti trở về.
Dương Khai khẽ nhíu mày, đúng lúc này, bên tai truyền đến một tiếng hô nhỏ:
- Dương huynh cẩn thận!
Vừa dứt lời, Dương Khai liền thấy khôi lỗi vung cây gậy khổng lồ, đập xuống phía mình. Cây gậy đó cuốn theo sát khí ngập trời, gần như khiến cả không gian đều ngưng đọng.
Dương Khai co rụt mi mắt, đang muốn tránh né, không ngờ lại phát hiện mặt hồ dưới chân truyền ra dao động năng lượng quỷ dị.
Ngay sau đó, mặt hồ trong suốt như bị thứ gì đó khuấy động, chợt trở nên vô cùng đục ngầu. Tiếp theo, vài dòng nước bùn cuộn lên, hóa thành hình Giao Long, nghênh đón cây gậy khổng lồ.
Cùng lúc đó, xung quanh cũng xuất hiện vô số điểm sáng. Từng điểm sáng đó giống như đom đóm bay múa, lúc đầu số lượng rất ít, nhưng trong nháy mắt đã đầy trời, như châu chấu qua biên giới. Những điểm sáng này đồng loạt đánh tới cây gậy, dính chặt lên đó như giòi trong xương.
Mắt thường có thể thấy được, tốc độ vung gậy bỗng chốc trở nên chậm đi rất nhiều.
Bùn lầy từ trong mặt hồ va chạm với cây gậy, trực tiếp bị đánh tan, nhưng cũng làm suy yếu đi một chút lực đạo của cú vung.
Dương Khai thấy vậy, mặt lộ vẻ vui mừng. Một màn vừa rồi, hiển nhiên là hai đại trận pháp đã phát huy tác dụng, trong lòng hắn lại đánh giá cao thêm một phần đối với Kính Hồ Nê Long Trận và Họa Địa Vi Lao Trận, càng có thêm tự tin tiêu diệt con khôi lỗi này. Chỉ cần Thái Hợp và Đỗ Tư Tư thành tâm hợp tác với hắn, cơ hội rời khỏi đây sẽ tăng lên rất nhiều.
Cây gậy vẫn tiếp tục vung xuống, nhưng có hai đại trận pháp kìm hãm, Dương Khai đã sớm ung dung tránh ra.
Tâm niệm chợt động, Hỏa Điểu Khí Linh đã hóa thành một đoàn lửa, bao phủ toàn thân khôi lỗi, ra sức thiêu đốt.
Dương Khai không trông cậy Khí Linh có thể đốt cháy được khôi lỗi. Con khôi lỗi này không biết được luyện chế từ vật liệu gì, nước lửa bất xâm, đao thương bất nhập, chắc chắn vô cùng. Ngay cả một tia Thái Dương Chân Hỏa mà Khí Linh luyện hóa, muốn dựa vào hỏa lực để hòa tan nó cũng là không thể. Dương Khai chỉ muốn dựa vào hình thái đặc thù của Khí Linh để tìm ra nơi ẩn thân của luồng tinh hồn trong cơ thể khôi lỗi.
Khí Linh thiêu đốt, nhưng con khôi lỗi to lớn lại không bị ảnh hưởng chút nào.
Ngược lại, sau khi không còn Khí Linh thu hút sự chú ý, nó lập tức nhìn chằm chằm vào Dương Khai, sải bước đi về phía hắn.
Nó mới đi được hai bước, mặt hồ bỗng nhiên sinh ra một cơn lốc xoáy khổng lồ, vừa vặn quấn lấy một chân to của nó vào bên trong. Thân hình khôi lỗi chợt nghiêng, rõ ràng là sắp ngã xuống.
Dương Khai thấy vậy, làm sao bỏ lỡ cơ hội, đưa tay vỗ ra một chưởng, Thánh Nguyên tuôn ra. Già Thiên Thủ chụp thẳng xuống phía khôi lỗi.
Không thể không nói, hai bộ trận pháp của Thái Hợp và Đỗ Tư Tư đã giúp đỡ Dương Khai rất nhiều. Lúc trước khi hắn thăm dò năng lực của khôi lỗi, mỗi lần đều cực kỳ nguy hiểm. Nhưng bây giờ, ba người phối hợp, hắn đối phó với con khôi lỗi này lại thành thạo hơn, căn bản không có quá nhiều gánh nặng.
Trong tình huống như thế, hắn chỉ cần vừa tránh né công kích của khôi lỗi, vừa phân ra tâm thần cảm nhận thông tin mà Khí Linh truyền đến là được. Chỉ cần tìm được nơi ẩn thân của tinh hồn đó, hắn có thể bất chấp tất cả mà tấn công vào vị trí ấy, đánh vỡ và tiêu diệt nó.