Bốn ngày trước? Dương Khai khẽ nhíu mày suy tư, bốn ngày trước không phải là ngày Lạc Đế Sơn phát sinh dị biến, Đế Uyển ngang trời xuất thế sao? Tại sao Dương Viêm lại đột nhiên ngất xỉu đúng vào ngày đó?
Giữa hai người có quan hệ gì? Suy nghĩ một hồi, Dương Khai lại lắc đầu, cảm thấy ý nghĩ đó thật sự khó hiểu.
Lạc Đế Sơn cùng Đế Uyển, đều là tồn tại có liên quan đến Tinh Không Đại Đế, chẳng có chút dính dáng nào đến Dương Viêm, sao có thể liên hệ với nhau chứ?
- Dương Khai, nàng ấy thế nào rồi? Vũ Y lo âu hỏi, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ ân cần.
- Không biết! Dương Khai ngước nhìn nàng nói: - Thường Cung Phụng và Hách Cung Phụng có tới dò xét qua chưa?
- Có rồi! Nhưng hai vị Cung Phụng đối với chuyện này cũng đành chịu bó tay. Chúng ta có nên đưa nàng đến Dược Đan Môn, để họ xem xét một chút được không? Vũ Y khẽ cắn bờ môi mỏng, lên tiếng đề nghị. Dược Đan Môn mặc dù nổi danh khắp U Ám Tinh với thuật luyện đan, nhưng kiến thức về dược lý y lý của họ cũng không hề tầm thường, đưa Dương Viêm tới đó dò xét, nói không chừng có thể nhìn ra được manh mối gì!
Ý nghĩ này nàng đã có từ trước, chỉ là Dương Khai chưa trở về, nàng không thể tự tiện quyết định mà thôi.
- Không cần! Dương Khai lắc đầu: - Chưa kể thời gian đã trôi qua quá lâu, cho dù đưa qua, cũng không nhất định có thể mời được các nhân vật cấp Trưởng Lão của họ ra tay.
- Vậy phải làm sao bây giờ? Vũ Y vội vàng hỏi, như kiến bò chảo lửa. Trong Long Huyệt Sơn, Dương Khai như thần long thấy đầu không thấy đuôi, thường xuyên ở vào trạng thái bế quan hoặc là đi ra ngoài dấn thân vào hiểm cảnh, chỉ có nàng chung sống hàng ngày với Dương Viêm, giờ đây chứng kiến Dương Viêm gặp đại nạn, bản thân lại bó tay không có cách nào, tự nhiên nàng vô cùng lo lắng.
- Nàng đừng vội, ta thử xem có thể tìm ra nguyên nhân hay không? Dương Khai an ủi một câu, tiện miệng giải thích:
- Vừa rồi ta hơi dò xét một chút, cơ thể nàng không hề có vấn đề gì, nhưng nếu hôn mê bất tỉnh, có lẽ là Thức Hải đã xảy ra biến cố gì đó, chỉ cần ta có thể tiến vào Thức Hải của nàng để xem xét là sẽ rõ!
- Vậy huynh hãy cẩn thận, đừng làm nàng bị thương nặng hơn!
- Ta hiểu, các người đi ra ngoài trước đi! Dương Khai phất phất tay nói.
Vũ Y cùng Thiên Nguyệt liếc nhìn nhau, rồi với vẻ mặt đầy lo âu bước ra ngoài.
Trong chớp mắt, bên trong phòng chỉ còn lại Dương Khai và Dương Viêm, nhìn thoáng qua Dương Viêm nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt. Dương Khai khẽ thở dài, đưa tay đỡ nàng lên, đặt nàng ngồi xếp bằng đối diện với mình, sau đó chậm rãi đưa một ngón tay chạm vào vầng trán mịn màng của nàng.
Ngay sau đó, Dương Khai nhắm hai mắt lại, từ từ vận chuyển Thần Thức lực tràn về phía Dương Viêm.
Giờ khắc này, Dương Viêm đang rơi vào trạng thái hôn mê, Thức Hải của nàng sẽ tự động phong bế, muốn xông vào Thức Hải nàng, phải xông phá phòng ngự của Thức Hải. Làm như vậy, có thể sẽ gây ra một chút tổn thương cho Dương Viêm, nhưng Dương Khai tự tin vào thủ đoạn của mình, cho nên cũng không lo lắng gì.
Dù sao qua nhiều năm được Ôn Thần Liên tẩm bổ, tu vi Thần Thức của bản thân hắn đã vượt xa cảnh giới tu vi thực tế.
Ngay sau đó, linh thể Thần Hồn của Dương Khai liền xuất khiếu, tiến thẳng đến trước một tấm chắn. Tấm chắn này chính là phòng ngự Thức Hải của Dương Viêm, vừa nhìn lướt qua, Dương Khai khẽ biến sắc, hắn không nghĩ tới Dương Viêm dù đang trong hôn mê, mà phòng ngự này lại kiên cố đến thế. Nó giống như bức tường thành dày đặc của một tòa thành trì phòng thủ kiên cố, ngăn chặn trước mặt hắn, không cho hắn tiến thêm một bước.
Không chỉ như thế, trên bức tường thành còn có phù văn lưu chuyển, thoạt nhìn cực kỳ khó lường.
Dương Khai khẽ nhíu mày, hắn phát hiện mình đánh giá thấp năng lực của Dương Viêm. Từ khi gặp nữ nhân này đến nay, Dương Khai luôn không thể nào phỏng đoán được tu vi thật sự của nàng, cũng chưa từng chủ động hỏi nàng. Trước kia Dương Khai chỉ biết bởi vì nàng đeo trên người bí bảo đặc thù gì đó, ngăn cản sự dò xét của người khác, nhưng hiện tại xem ra, cảnh giới tu vi của nàng dường như còn cao hơn rất nhiều so với dự liệu của hắn.
Quả nhiên là một nữ nhân bí ẩn! Dương Khai không những không kinh sợ mà còn mừng rỡ, nhìn tấm chắn kiên cố kia, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười, ngay sau đó Thần Niệm bùng phát, tạo thành một đòn công kích Thần Hồn uy lực không hề yếu, đánh thẳng về phía tấm chắn.
Trên tường thành phù văn lóe lên một cái, đòn công kích của Dương Khai như đá chìm đáy biển, không để lại dấu vết.
Thấy vậy, sắc mặt Dương Khai hơi trở nên nghiêm nghị, không khỏi tăng cường lực công kích, không ngừng công kích tấm chắn. Cả quá trình, Dương Khai vô cùng thận trọng, chẳng những phải bảo đảm tính hữu hiệu của công kích, mà còn phải kiểm soát từng ly từng tý, để không gây tổn thương cho Dương Viêm sau khi phá vỡ tấm chắn này.
Quá trình vô cùng gian nan, quả thực khó có thể diễn tả bằng lời.
Phù văn trên tường thành kia không ngừng lóe sáng, từng phù văn cổ quái từ trên tường thành bay ra đón đỡ công kích Thần Thức của Dương Khai, rồi cùng tiêu tán.
Nhưng Dương Viêm dù sao cũng đang ở vào trạng thái hôn mê, phòng ngự Thức Hải tự chủ tạo thành này dù không yếu, nhưng cũng không thể chịu đựng nổi sự tấn công liên tục của Dương Khai, sau khoảng một canh giờ, cuối cùng Dương Khai cũng xé rách tấm chắn tựa tường thành, tạo ra một vết nứt.
Thấy vậy, Dương Khai lộ vẻ mặt vui mừng, đang định xông vào Thức Hải của Dương Viêm, bỗng nhiên từ bên trong khe nứt kia vụt bay ra ba luồng sáng.
Một màu tím dịu dàng, một trắng tinh không tì vết và một luồng sáng xanh thẳm như bầu trời.
Dương Khai khẽ co rút mí mắt, theo bản năng nhận ra nguy hiểm cực lớn đang ập tới, dường như nếu hắn không lập tức rút linh thể Thần Hồn ra ngoài, ngay lập tức sẽ gặp phải tai ương ngập đầu... Trong lúc vội vã, hắn cấp tốc lùi lại phía sau.
Tiếp đó tập trung ánh mắt nhìn kỹ lại, Dương Khai không khỏi có chút ngây người.
Ba luồng sáng kia, lại chính là ba kiện bí bảo với hình thái khác nhau.
Kiện màu tím, là bí bảo hình chủy thủ, sau một hồi vặn vẹo biến ảo, hóa thành một cái đầu rắn, hướng về phía Dương Khai không ngừng thè lưỡi, trông vô cùng dữ tợn.
Kiện trắng tinh kia, lại là một cái vòng tròn tựa như được chế tạo từ bạch ngọc, chợt lớn chợt nhỏ, từ bên trong truyền ra một lực lượng trói buộc khiến người ta kinh hãi.
Một kiện cuối cùng ánh sáng xanh thẳm, lại là một kiện bí bảo có hình dạng như một con ấn, phát sáng, ánh sáng xanh thẳm kia quét trúng linh thể Thần Hồn của Dương Khai, lại khiến hắn sinh ra một loại ảo giác như bông tuyết tan chảy dưới ánh mặt trời gay gắt, dường như lập tức sẽ tan biến... Thần Hồn lực của bản thân lại tan rã với tốc độ cực nhanh.
Sắc mặt Dương Khai đột nhiên biến đổi.
Mặc dù đã sớm biết Dương Viêm thân là một luyện khí sư, tài phú dồi dào, nhưng không nghĩ tới bên trong Thức Hải của nàng, cũng có ba kiện bí bảo Thần Hồn uy lực to lớn đến thế.
Hơn nữa, xét theo tác dụng của ba kiện bí bảo này, hiển nhiên chúng thuộc loại hình tự chủ phòng hộ.
Thật phiền phức rồi, sắc mặt Dương Khai trở nên khó coi.
Tuy rằng hắn đã xé rách phòng ngự Thức Hải của Dương Viêm, nhưng nếu như không thể chống đỡ được công kích của ba kiện bí bảo Thần Hồn này, thì hoàn toàn không có cách nào tiến thẳng vào bên trong Thức Hải của Dương Viêm để dò xét nguyên nhân.
Mà xem từ uy năng của ba kiện bí bảo Thần Hồn này, muốn chống đỡ được cũng không phải chuyện đơn giản! Thật muốn đánh nhau với ba kiện bí bảo này, hoặc là hắn bị thương, hoặc là Dương Viêm bị thương, bất luận là kết quả nào, cũng không phải điều Dương Khai mong muốn.
Sắc mặt hắn trầm như nước, linh thể Thần Hồn dừng lại trước phòng ngự Thức Hải của Dương Viêm, không dám tùy tiện hành động nữa.
Chỉ trong khoảnh khắc trì hoãn này, lỗ hổng trên phòng ngự Thức Hải của Dương Viêm vừa bị xé rách lại bắt đầu tự động tu bổ, e rằng không cần bao lâu sẽ khôi phục như lúc ban đầu.
Đến lúc đó, mọi cố gắng trước đó của Dương Khai sẽ đổ sông đổ biển.
Chứng kiến lỗ hổng kia đang khép lại với tốc độ cực nhanh, ba kiện bí bảo Thần Hồn thì ở một bên nhìn chằm chằm, với vẻ mặt sẵn sàng công kích ngay nếu Dương Khai dám tiếp tục tiến lên... Dương Khai đảo mắt một vòng, chợt nhớ ra một biện pháp.
Một tia Thần Thức lực phát ra, xen lẫn tiếng gọi của Dương Khai, lặng yên không một tiếng động theo lỗ hổng kia vọt vào trong Thức Hải của Dương Viêm.
Ngay sau đó, hắn khẩn trương chú ý quan sát.
Nhưng làm cho hắn thất vọng là, phòng ngự Thần Thức của Dương Viêm vẫn như cũ đang tự chữa trị, chỉ trong chớp mắt liền khôi phục hoàn toàn như trước, dường như Dương Viêm vốn dĩ không hề nghe thấy tiếng gọi của hắn.
Ngay lúc Dương Khai bùi ngùi thở dài, chuẩn bị từ bỏ hành động lần này, bỗng nhiên tường thành phòng ngự Thức Hải kia, chủ động nứt ra một khe hở, ba kiện bí bảo vèo một tiếng bay trở về theo khe hở.
Dương Khai đứng tại chỗ quan sát một hồi, bất ngờ phát hiện cái khe kia không hề có ý khép lại, lập tức hắn vô cùng vui mừng, thân hình thoắt một cái, liền theo khe hở vọt vào bên trong Thức Hải của Dương Viêm.
Dương Viêm quả nhiên đã nghe được tiếng gọi của mình, cho nên mới chủ động buông lỏng phòng ngự Thức Hải, để hắn tiến vào.
Vừa rồi Dương Khai cũng chỉ là bí quá thử một lần, không nghĩ tới thực sự thành công. Như thế xem ra, thời khắc này cũng không phải Dương Viêm không hề hay biết, chỉ là Thần Hồn đắm chìm trong Thức Hải, không có phản ứng với chuyện bên ngoài mà thôi.
Vào bên trong Thức Hải của Dương Viêm, Dương Khai đứng sừng sững giữa không trung, phóng tầm mắt nhìn tới, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.
Bởi vì hắn phát hiện tình huống trong Thức Hải của Dương Viêm rất tương tự với Thức Hải của hắn, nước biển sôi trào phía dưới kia cũng giống như ngọn lửa đang cháy, nóng hừng hực. Ngay cả bầu trời kia cũng một màu đỏ thẫm, đứng ở nơi này dường như đang đặt mình trong một biển lửa.
Thần Thức Chi Hỏa!
Lần trước Dương Khai từ Lưu Viêm Sa Địa mang về chín viên Lưu Viêm Phi Hỏa, cho Dương Viêm mấy viên, Lưu Viêm Phi Hỏa là thứ tốt có thể giúp võ giả Thần Thức biến dị. Lúc đó Dương Khai cho nàng rồi cũng không hỏi nàng rốt cuộc có thành công hay không.
Giờ đây xem ra, Dương Viêm quả nhiên đã thành công, chẳng những thế, giờ đây Thần Thức Chi Hỏa của nàng cũng không kém hắn bao nhiêu, uy lực cho dù hơi có chút không đủ, cũng chỉ là vấn đề thời gian tích lũy mà thôi.
Dù sao Thần Thức Chi Hỏa của bản thân Dương Khai sinh ra đã lâu hơn Dương Viêm.
Trong Thức Hải ngọn lửa hừng hực sôi trào, từng bọt khí bình yên như thường trôi lơ lửng phía trên, mà trong những bọt khí kia bao quanh một thứ gì đó kỳ bí, những thứ này chính là ký ức, cùng với sở học cả đời của Dương Viêm đã trải qua.
Đương nhiên Dương Khai sẽ không làm chuyện vô vị là đi theo dõi chuyện riêng tư của Dương Viêm, nhưng trong những bọt khí này có rất nhiều cái tản ra một chút ý vị đặc biệt, khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Trong Thức Hải của hắn cũng không có loại ý vị khiến người ta cảm giác cao thâm khó lường này.
Lắc đầu, dằn phần nghi hoặc này xuống đáy lòng, Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên một góc bầu trời phía trên, ngay sau đó hắn khẽ biến sắc, nhanh chóng tiến gần về phía đó.
Ở một chỗ trên bầu trời Thức Hải, một bóng người đang cuộn mình ở đó, hai tay ôm đầu gối, tóc dài buông xõa, bị một tầng năng lượng kỳ bí trong suốt bao quanh.
Là linh thể Thần Hồn của Dương Viêm!
Thời khắc này, nàng giống như một đứa trẻ còn trong bụng mẹ, thoạt nhìn vô cùng yếu ớt, hai mắt nhắm chặt, lông mi khẽ run run.
Thấy cảnh này, Dương Khai trào ra một tia thương cảm khó hiểu, khiến hắn chau mày. Mặc dù giờ phút này linh thể Thần Hồn của Dương Viêm không phải thân thể thực sự, nhưng mỗi một chi tiết trên linh thể đều lộ ra trước mắt Dương Khai, hắn cũng không hề nảy sinh bất kỳ tà niệm nào, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất là muốn cứu nàng, thức tỉnh nàng thoát khỏi nơi này...