Dường như đã nhận ra Dương Khai đến, Dương Viêm từ từ hé mở đôi mắt diễm lệ, nhìn hắn qua màng năng lượng trong suốt kia một cái.
Bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt Dương Khai đại biến.
Bởi vì trong khoảnh khắc ấy, hắn kinh hãi nhận ra, ánh mắt của Dương Viêm có chút xa lạ, mà lại khiến hắn không tự chủ được sinh ra một cảm giác nhỏ bé, hèn mọn, dường như trước mặt nàng, mình chỉ là một hạt bụi trần.
Nhưng khi hắn cẩn thận nhìn lại, Dương Viêm đã khôi phục vẻ bình thường, dường như vừa rồi tất cả đều chỉ là ảo giác của hắn.
Sau khi Dương Viêm nhìn hắn một cái, lại lần nữa khép lại đôi mắt đẹp, một vẻ bình thản vô ưu. Dương Khai thử kêu mấy lần, cũng không nhận được bất kỳ đáp lại nào.
Đúng lúc này, thức hải cuồn cuộn bên dưới, từ bên trong bỗng nhiên toát ra một bọt khí màu cam. Bọt khí ấy dần dần nổi lên, khi tới trước mặt Dương Viêm, "phốc" một tiếng vỡ tan thành từng mảnh. Theo bọt khí nổ tung, có một loại năng lượng Dương Khai gần như không thể cảm nhận, tràn vào linh thể thần hồn của Dương Viêm.
Ngay sau đó, sắc mặt Dương Viêm trở nên thống khổ tột cùng, dường như đang chịu đựng nỗi đau đớn khôn tả, lông mày nàng chau lại, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, hai tay ôm chặt hơn thân thể của mình.
Tâm Dương Khai thắt lại, sắc mặt biến đổi không ngừng.
Hắn không rõ trên người Dương Viêm rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng giờ khắc này, cuối cùng cũng nhìn ra: sở dĩ Dương Viêm bị như vậy, hoàn toàn có liên quan đến những bọt khí trong thức hải của nàng.
Những bọt khí này không phải bao gồm ký ức cùng trải nghiệm cả đời của Dương Viêm sao, làm sao lại khiến nàng khó chịu đến thế?
Bỗng nhiên, Dương Khai nhớ lại một chuyện. Dương Viêm đã từng nói với hắn, kiến thức về luyện khí và trận pháp của nàng, cũng không có người dạy, tất cả đều là tự nhiên lĩnh ngộ một cách không giải thích được. Hơn nữa theo nghiên cứu đối với trận pháp và luyện khí, nàng cũng càng lúc càng uyên thâm, càng lúc càng cao diệu.
Chẳng lẽ những bọt khí phong ấn bên trong này, chính là những kiến thức Dương Viêm chưa từng lĩnh hội kia? Nhưng những thứ này là từ đâu tới, tại sao lại chứa trong thức hải của nàng, vì sao lại cố tình vào lúc mấu chốt này, để cho nàng lĩnh ngộ?
Dương Khai dù nghĩ thế nào cũng không thông suốt.
Tình huống của Dương Viêm lúc này, giống như một người tiếp nhận lượng tin tức khổng lồ mà bản thân chưa từng biết đến, không thể lập tức dung nạp, chỉ có thể bị động hấp thu. Vì thế nàng phải phong bế linh thể thần hồn của mình trong thức hải, để tự bảo vệ bản thân.
Những điều này mặc dù chỉ là Dương Khai suy đoán, nhưng phỏng chừng cũng đã đúng đến tám chín phần.
Nếu đúng thật như vậy, Dương Khai không cách nào trợ giúp, trừ phi cướp đoạt hết những kiến thức phong ấn trong bọt khí kia, thay Dương Viêm chia sẻ một phần. Nhưng đây dù sao cũng là tài sản quý giá của Dương Viêm, nếu chưa được nàng cho phép, Dương Khai không có khả năng làm như vậy.
Nếu thật sự làm như vậy, chính là cưỡng đoạt.
Giờ này tuy rằng Dương Viêm có chút đau khổ, nhưng chỉ cần chịu đựng vượt qua được giai đoạn này, thì thu hoạch của nàng sẽ khó mà tưởng tượng nổi.
Thấu hiểu điểm này, Dương Khai khẽ thở phào nhẹ nhõm. Giờ này đã tìm ra được căn nguyên vấn đề, cũng không phải như trong tưởng tượng của Dương Khai trước đó, tự nhiên hắn không còn gì phải bận tâm.
Tuy nhiên mình tạm thời cũng không vội rời đi, cứ ở lại trong này hộ pháp cho Dương Viêm, tránh trường hợp bất trắc xảy ra mà không kịp ứng phó.
Sau khi đã quyết định, Dương Khai liền nhỏ giọng nói mấy câu với Dương Viêm, báo cho nàng quyết định của mình, rồi thân hình khẽ động, lùi ra xa, khoanh chân tọa thiền giữa hư không, chăm chú quan sát động tĩnh của Dương Viêm bên kia.
Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, dường như bởi vì mình lưu lại, ít nhiều cũng khích lệ tinh thần Dương Viêm. Trong thời gian kế tiếp, bọt khí trong thức hải kia liên tiếp ùa tới, không ngừng vỡ tung ở bên cạnh Dương Viêm, rồi vô số tin tức phong ấn tràn vào cơ thể nàng.
Sắc mặt Dương Viêm vẫn đau đớn như cũ, nhưng phản ứng đã khá hơn nhiều so với trước.
Mà theo thời gian trôi qua, số lượng bọt khí giảm dần, vẻ mặt Dương Viêm cũng dần trở nên bình ổn.
Thoáng chốc đã nửa tháng trôi qua, trong thời gian này, Dương Khai không rời nửa bước, thậm chí mắt cũng không hề chợp, luôn luôn chú ý tới động tĩnh của Dương Viêm bên kia.
Rốt cục, bọt khí cuối cùng trong thức hải bay lên rồi vỡ tan, tin tức phong ấn bên trong nhanh chóng được Dương Viêm hấp thu. Tới lúc này, tầng năng lượng bao bọc quanh cơ thể Dương Viêm cũng ầm ầm vỡ nát. Dương Viêm đang nhắm mắt từ từ duỗi thẳng thân thể mềm mại, một tay ôm trước ngực, một tay che giữa đôi chân thon dài. Thân thể nàng hơi ngửa ra sau, mái tóc dài không gió tự tung bay... tư thế nằm trên mặt đất kia vô cùng đặc biệt.
Cả thức hải cũng vào giờ khắc này đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Dương Khai ngỡ ngàng chiêm ngưỡng, cảnh tượng tuyệt mỹ này khiến hắn có cảm giác Dương Viêm tựa như một vị Thần nữ, trang nghiêm bất khả xâm phạm.
Cho tới nay, Dương Viêm đều là một thân áo bào đen che khuất dung nhan, dù là Dương Khai muốn nhìn thấy hình dáng nàng cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, nhưng không nghĩ tới nữ nhân này lại sở hữu mị lực đến vậy. Nếu nàng trang điểm lộng lẫy một chút, đi ra ngoài chỉ sợ sẽ khiến vô số nam nhân phải điên đảo.
Ngay lúc Dương Khai đang ngỡ ngàng chiêm ngưỡng nàng, trong linh thể thần hồn của Dương Viêm bỗng nhiên bùng phát một vầng hào quang chói lòa. Ánh sáng ấy vô cùng rực rỡ, chẳng những thế, còn có một luồng khí tức hùng vĩ lan tỏa, khiến Dương Khai đột nhiên biến sắc.
Khí tức kia ập tới, khiến hắn không khỏi khẽ run rẩy.
Đế uy! Trong nháy mắt hai mắt Dương Khai trợn trừng. Loại khí tức này hắn đã từng cảm nhận được ở Lạc Đế Sơn, tuyệt đối không thể nhầm lẫn.
Lực lượng đế uy này xuất hiện đột ngột một cách quỷ dị, biến mất cũng chớp nhoáng. Đợi cho tia sáng kia tiêu tan, lúc Dương Khai nhìn lại, trên linh thể thần hồn của Dương Viêm đã huyễn hóa thành một bộ áo bào đen, che kín thân thể nàng. Đôi mắt đẹp nhìn về hướng Dương Khai hiện lên chút ngượng ngùng.
Thấy vậy, Dương Khai khẽ chau mày, đứng dậy, nhanh chóng bay tới chỗ nàng. Đợi cho tới gần, quan sát kỹ lưỡng vài lượt, trên mặt hắn hiện lên vẻ cổ quái.
Dương Viêm vẫn là Dương Viêm kia, thoạt nhìn cũng không có thay đổi bao nhiêu, nhưng tất cả những gì nhìn thấy trước đó lại khiến những nghi hoặc trong lòng Dương Khai càng thêm dày đặc.
- Không sao chứ? Dương Khai trầm mặc một lúc lâu, mới cất tiếng hỏi.
- Ừm! Không sao! Dương Viêm vén lọn tóc rũ xuống bên tai, mỉm cười đáp lại Dương Khai.
Trong nụ cười của nàng tràn ngập sự tự tin! Đây chính là nụ cười Dương Khai chưa từng được thấy. Trước kia Dương Viêm nhát gan như chuột, chỉ có lúc luyện khí hay bày trận, nàng mới bộc lộ ra sự tự tin ấy.
- Lần này đã để huynh phải lo lắng rồi! Dương Viêm nhẹ giọng nói, trên mặt hiện lên vẻ cảm kích.
- Không sao là tốt rồi! Vũ Y và Thiên Nguyệt đều vô cùng lo lắng, luôn không biết cô nương đã gặp phải chuyện gì. Nếu giờ đã bình an vô sự, vậy thì hãy ra ngoài thôi!
- Huynh ra ngoài trước, ta còn muốn ở lại đây một lát, có một vài điều ta muốn tìm hiểu kỹ hơn! Dương Viêm khẽ cắn nhẹ bờ môi đỏ mọng, nói.
Dương Khai nhìn nàng, gật đầu nói:
- Cũng tốt, khi nào chỉnh lý xong thì hãy ra ngoài!
Sau khi nói xong, thân hình Dương Khai khẽ động, biến mất khỏi thức hải của Dương Viêm.
Đợi cho Dương Khai rời đi, trên mặt Dương Viêm mới đột nhiên hiện lên vẻ phức tạp, cũng không biết đang suy tư điều gì, trong đôi mắt diễm lệ một mảnh mờ mịt. Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ thở dài một tiếng, khoanh chân tọa xuống, nhắm mắt cảm thụ vô số tin tức mới mẻ trong đầu.
Trong lầu các, Dương Khai mở bừng mắt, liếc nhìn Dương Viêm đang khoanh chân tọa thiền trước mặt mình, phát hiện quả nhiên khí sắc của nàng đã hồng hào hơn rất nhiều, hơi thở cũng vô cùng ổn định, lập tức hiểu rằng nàng thật sự đã không còn gì đáng ngại, chỉ là linh thể thần hồn vẫn đang đắm chìm trong thức hải, tạm thời chưa muốn tỉnh lại mà thôi.
Bất kể nàng gặp phải điều gì, hay thu hoạch được gì, Dương Khai đều không muốn hỏi tới. Với hắn, chỉ cần Dương Viêm vẫn là Dương Viêm là đủ. Nếu nàng nguyện ý kể cho hắn nghe, nhất định nàng sẽ không úp mở vòng vo.
Dương Khai cẩn thận đỡ nàng nằm xuống giường, đắp chăn cho nàng một cách cẩn thận, rồi mới bước ra ngoài.
Ngoài cửa, Vũ Y cùng Thiên Nguyệt vẫn đang nôn nóng chờ đợi. Dương Khai lần này vào trong một mạch đã nửa tháng, trong thời gian này chút tin tức nào cũng không truyền ra, đương nhiên các nàng vô cùng lo lắng.
Lại không dám tùy tiện đi vào quấy rầy, quả thật lòng nóng như lửa đốt.
Vừa nghe tiếng cửa mở, hai nàng đều mừng rỡ khôn xiết. Thấy Dương Khai bước ra, Vũ Y vội vàng hỏi: - Thế nào?
- Không sao, không cần lo lắng, có lẽ chỉ vài ngày nữa nàng sẽ tỉnh lại!
Nghe Dương Khai nói thế, Vũ Y cùng Thiên Nguyệt cũng không khỏi mừng rỡ ra mặt, vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm.
- Trước tiên không nói chuyện Dương Viêm, Đế Uyển xuất thế, Long Huyệt Sơn có bị ảnh hưởng gì không?
- Huynh cũng biết đó là Đế Uyển sao? Vũ Y có vẻ ngạc nhiên nói, dù sao Đế Uyển xuất thế chưa lâu, trong khoảng thời gian đó Dương Khai vẫn luôn ở bên cạnh Dương Viêm, theo lý mà nói, hắn không thể nhanh như vậy nhận được tin tức.
Vũ Y biết tin tức về Đế Uyển là nhờ Ảnh Nguyệt Điện truyền tới.
Tuy nhiên rất nhanh, Vũ Y liền sửa sang lại suy nghĩ rồi đáp: - Phụ cận xuất hiện nhiều gương mặt lạ lẫm, số lượng võ giả ở Thiên Vận Thành cũng tăng lên đáng kể, nhưng hiện tại vẫn chưa ảnh hưởng quá lớn đến Long Huyệt Sơn chúng ta, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, thì khó mà nói trước được!
Dương Khai khẽ gật đầu. Những gì Vũ Y nói, chính là điều hắn lo lắng.
Đế Uyển kỳ diệu đến nhường nào, sau khi xuất thế, lơ lửng trên bầu trời Long Huyệt Sơn. Mới chỉ mười mấy ngày đã hấp dẫn vô số võ giả bên ngoài tới quan sát, tìm hiểu tin tức. Nếu kéo dài, khẳng định sẽ có cường giả kéo đến. Đến lúc đó, cá rồng lẫn lộn, ai cũng không thể nói trước sẽ xảy ra chuyện gì.
- Trưởng lão Tiền mấy ngày trước có truyền cho huynh một tin tức, huynh có muốn xem không? Vũ Y liền nghĩ tới một chuyện.
- Vậy sao? Ở đâu? Dương Khai nhìn nàng, hỏi.
Vũ Y lập tức lấy từ nhẫn không gian của mình ra một phong thư đưa tới. Dương Khai nhận lấy, mở ra thì phát hiện bên trong không hề có chữ viết. Hắn cũng không lấy làm kinh ngạc, thả thần niệm bao phủ, chẳng mấy chốc đã đọc xong tin tức ẩn chứa bên trong.
Tin tức Tiền Thông truyền đến rất đơn giản, chỉ có hai điểm chính: một là Ảnh Nguyệt Điện đã ổn định nội loạn. Chuyện này không khó tưởng tượng, đối phương nếu đã chọn thời điểm Tiền Thông mất tích hơn nửa năm mới ra tay, hiển nhiên là e ngại lão. Giờ đây Tiền Thông bình yên trở về, không chỉ vậy, còn mang về một luyện khí sư vô cùng có khả năng đột phá đến trình độ Hư cấp, đương nhiên lập tức nắm giữ quyền chủ động, dập tắt nội loạn trong trứng nước.
Huống hồ, giờ đây Đế Uyển ngang trời xuất thế, những người Ảnh Nguyệt Điện kia cũng không còn muốn tiếp tục tranh đấu. Thêm vào đó, do Điện chủ lên tiếng, trận tranh đấu này cũng đến đây kết thúc. Lúc đó, không thể tránh khỏi việc xử lý một số người, cốt để răn đe mà thôi.
Tranh đấu nội bộ tạm dừng tại đây, cuối cùng Tiền Thông còn thâm ý nói cho Dương Khai biết, ân oán giữa Long Huyệt Sơn và Tạ gia, Ảnh Nguyệt Điện sẽ không nhúng tay vào, nhưng lại khôi phục quan hệ mậu dịch giữa Long Huyệt Sơn và Ảnh Nguyệt Điện, đồng thời chủ động giảm giá vật liệu xuống 10%.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn