Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1366: CHƯƠNG 1366: CÓ MẮT KHÔNG TRÒNG

- Ồ, quý môn vẫn còn tiền bối chưa đến sao? – Dương Khai khẽ nhíu mày.

- Tất nhiên rồi. Sư thúc của ta hiện đang nghỉ chân tại Thiên Vận Thành, phái bọn ta đến trước tìm một nơi tốt. Giờ đã có chỗ, ta sẽ lập tức truyền tin cho ngài ấy.

Nói rồi, gã võ giả dẫn đầu liền lấy ra la bàn truyền tin của tông môn, rót thần niệm vào trong, không biết đang trao đổi với ai.

Dương Khai cũng không có ý ngăn cản, chỉ cười tủm tỉm nhìn y. Đợi gã thu lại la bàn, hắn mới híp mắt hỏi:

- Nhường chỗ ở tất nhiên không thành vấn đề. Bên trong Long Huyệt Sơn có rất nhiều lầu các, phong cảnh hữu tình, linh khí cũng vô cùng dồi dào, chắc chắn sẽ thỏa mãn yêu cầu của chư vị.

- Hắc hắc, bọn ta để mắt đến ngọn núi nhỏ này của các ngươi cũng vì thấy linh khí nơi đây không tệ. Bằng không, ngươi nghĩ tại sao bọn ta lại phải chờ ở đây mấy ngày trời? – Gã võ giả cầm đầu gật gù đắc ý. - Với thực lực của Hải Tâm Môn chúng ta, hoàn toàn có thể đi tìm một tiểu gia tộc nào đó gần đây, chắc chắn bọn họ sẽ quét dọn giường chiếu nghênh đón. Tiểu tử, vận may của ngươi tới rồi, sư thúc của ta tuy tính khí không được ôn hòa cho lắm, nhưng lần này chỉ cần ngươi làm lão nhân gia vui lòng, tuyệt đối sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu.

- Thật sao? – Dương Khai mừng rỡ ra mặt, lại có vẻ kích động hỏi dò: - Vậy chư vị đã lặn lội đường xa đến đây, tiểu đệ có cần chuẩn bị một bữa tiệc rượu để nghênh đón tẩy trần cho chư vị không?

- Được, coi như ngươi có lòng. Bọn ta thì không ham hố gì, có hay không cũng chẳng sao, nhưng sư thúc lại thích mấy thứ này, cứ làm vậy đi. Nhưng mấy thứ tầm thường thì đừng mang ra, sư thúc sẽ không lọt vào mắt xanh đâu. – Thấy danh tiếng của sư thúc hữu dụng như vậy, gã võ giả kia lập tức mượn oai hùm, câu nào cũng nhắc đến sư thúc, cứ như thể gã là con giun trong bụng lão nhân gia vậy.

- Phải, phải, phải. – Dương Khai gật đầu lia lịa. - Đúng rồi, xin hỏi vị bằng hữu này, vị tiền bối kia của quý môn ngoài sở thích này ra còn có sở thích nào khác không?

- Sở thích khác? – Gã võ giả kia nhướn mày, trong lòng khấp khởi nói: - Ngươi nói là...

- Hắc hắc! – Dương Khai cười đầy gian xảo, bộ dạng cũng bỉ ổi y hệt gã võ giả kia.

Đại Diên đứng một bên nhìn mà cạn lời. Nàng không thể ngờ Dương Khai lại có một mặt như thế này, nhưng trong lòng cũng biết rõ hắn đang đùa bỡn đối phương. Rõ ràng đối phương không biết gì, còn tưởng Dương Khai sợ hãi cường quyền mà a dua nịnh hót, trông vô cùng nực cười.

- Được, được, được, tiểu tử ngươi quả nhiên biết điều. – Gã võ giả kia cười ha hả, tiến sát lại bên cạnh Dương Khai, gương mặt bỉ ổi.

Dương Khai nhướn mày, mừng rỡ nói:

- Vậy sao, thế thì dễ tính rồi. Long Huyệt Sơn chúng ta cái gì không nhiều chứ mỹ nữ thì nhiều lắm.

Câu này vừa thốt ra, không ít đệ tử Hải Tâm Môn đều lộ vẻ mừng rỡ. Kẻ dẫn đầu lại nói:

- Vậy thì càng tốt. Tuy nhiên trước đó, ta phải xem hàng trước, để tránh ngươi lấy hàng giả lừa gạt, làm lão nhân gia mất hứng.

- Chuyện này không thành vấn đề. – Dương Khai vỗ ngực, kéo Đại Diên tới trước mặt mình, chỉ vào nàng rồi nói với gã võ giả: - Bằng hữu xem thử, vị cô nương này thế nào?

Đại Diên vừa thẹn vừa giận, hung hăng trừng mắt nhìn Dương Khai. Tuy vừa rồi nàng không nghe được rốt cuộc Dương Khai đã nói gì với đối phương, nhưng nhìn bộ dạng bỉ ổi của hai người cũng đoán được họ đang bàn chuyện sắc dục.

Tuy rằng biết Dương Khai chỉ đang diễn kịch, nhưng bị hắn lôi ra làm trò như vậy, trong lòng nàng vẫn có chút bực bội.

Võ giả Hải Tâm Môn ngẩn ra nhìn Đại Diên, nụ cười trên mặt nhanh chóng tắt ngấm, hàn quang lóe lên trong mắt, lạnh lùng nói:

- Tiểu tử, ngươi không đùa với ta đấy chứ? Thế này mà cũng gọi là nữ nhân à?

Sắc mặt Đại Diên càng thêm lạnh lẽo.

- Ta không nói đùa. – Dương Khai cười nhạt. - Vị cô nương này phong hoa tuyệt đại, dung tư nghiêng nước nghiêng thành, các ngươi không thấy sao?

Nghe hắn nói vậy, Đại Diên không khỏi nguýt hắn một cái, trong lòng đã không còn tức giận.

Người khác không biết dung mạo thật sự ẩn sau gương mặt xấu xí này, nhưng Dương Khai thì biết rõ, cho nên khi nói những lời này, hắn không hề cảm thấy trái với lương tâm, ngược lại còn vô cùng thản nhiên. Nụ cười trên mặt cũng rất chân thành.

- Các ngươi ở đây không còn cô nương nào khác sao? – Gã võ giả Hải Tâm Môn kia có vẻ không muốn dây dưa nữa.

- Có thì có, nhưng đều không bằng vị này. – Dương Khai lắc đầu.

Đám người Hải Tâm Môn sửng sốt một chút, gã võ giả đầu lĩnh cũng mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, sắc mặt âm trầm, miệng cười như không cười nói:

- Tiểu tử, ngươi nghiêm túc đấy chứ?

- Ngươi thấy ta đang nói đùa sao? – Khóe miệng Dương Khai hơi nhếch lên, híp mắt nhìn gã.

Lúc này gã kia mới hiểu ra Dương Khai vốn dĩ đang trêu đùa mình. Đủ loại sùng bái, a dua lúc trước cũng chỉ là ngụy trang, lập tức giận tím mặt, quát lên một tiếng:

- Tiểu tử, ngươi muốn chết?

Nói xong, gã liền chộp về phía Dương Khai.

Tu vi của gã cũng là Thánh Vương tam tầng cảnh, lại là đệ tử tinh anh của Hải Tâm Môn, đối phó với Dương Khai chắc sẽ không tốn nhiều sức lực, cho nên căn bản không hề coi hắn ra gì.

Bàn tay khổng lồ vồ xuống, ẩn chứa Thánh Nguyên vô cùng hung mãnh. Linh khí đất trời vặn vẹo, huyễn hóa thành một bàn tay khổng lồ màu lam, chụp thẳng xuống đầu Dương Khai.

Hải Tâm Môn ở trên Vô Ưu Hải, cho nên đa số đệ tử trong tông môn đều tu luyện công pháp võ kỹ thuộc thủy hệ, phối hợp với địa lợi ở đó, tu luyện cũng làm ít hưởng nhiều.

Bàn tay màu lam lóng lánh ánh nước kia trong nháy mắt đã bao phủ lấy hai người Dương Khai và Đại Diên, uy thế ngập trời.

Đúng lúc này, một luồng sáng lóe lên, giữa không trung nổi lên ánh vàng rực rỡ. Chỉ trong chớp mắt, bàn tay khổng lồ bằng nước kia bỗng vỡ tan như bong bóng xà phòng, không chịu nổi một kích.

Võ giả Hải Tâm Môn cả kinh thất sắc, miệng khẽ kêu "Không xong rồi", đồng thời dùng thần niệm thúc giục bí bảo của bản thân.

Vừa giao thủ, gã đã biết thủ đoạn của Dương Khai không phải của một võ giả Thánh Vương Cảnh bình thường có thể đối phó, nên không dám sơ suất, lập tức vận dụng bí bảo.

Nhưng ngay sau đó, kim quang kia đột nhiên thu lại, hóa thành một sợi tơ vàng mỏng manh quấn chặt lấy gã.

Phản ứng của người này cũng không chậm, cong ngón tay bắn liên tục. Vài đạo kình khí liên tiếp đánh về phía sợi tơ vàng, nhưng sợi tơ vàng như có sinh mệnh, nó vặn vẹo né tránh mọi công kích, trong chớp mắt đã quấn quanh người y.

Cảm nhận được uy hiếp trí mạng truyền đến từ sợi tơ vàng, trên trán gã võ giả rịn ra mồ hôi lạnh, không dám động đậy. Cùng lúc đó, một tiếng quát vang lên:

- Dừng tay hết lại!

Phía sau lưng gã, những đệ tử Hải Tâm Môn đang muốn phát động công kích nghe tiếng thét kia đều vội vàng thu lại Thánh Nguyên, trợn mắt há mồm nhìn một màn trước mắt.

Vị Hải sư huynh này là người đứng đầu trong đám đệ tử Thánh Vương Cảnh của Hải Tâm Môn, bình thường trong tông môn so tài với các sư huynh đệ, không ai là đối thủ của gã. Môn chủ cùng các trưởng lão cũng từng khen ngợi, hắn cũng được các sư đệ, sư muội vô cùng sùng bái.

Nhưng một người như vậy lại bị một võ giả cùng cảnh giới ở một ngọn núi nhỏ không tên tuổi chế ngự chỉ trong một chiêu, không có chút sức lực phản kháng nào.

Có mấy đệ tử Hải Tâm Môn thậm chí còn không dám tin, phải dụi dụi mắt, phát hiện mình không nhìn lầm, vị Hải sư huynh uy phong lẫm liệt kia quả thật đang bị một sợi tơ vàng quấn quanh, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Với thủ đoạn hiện giờ của Dương Khai, đối phó với một võ giả cùng cảnh giới quả là việc dễ như trở bàn tay, căn bản không tốn bao nhiêu khí lực.

Dương Khai hừ nhẹ một tiếng, khẽ vung tay, gã võ giả họ Hải kia đã bị kéo tới trước mặt, bàn tay còn lại của hắn quét tới.

"Bốp..." một tiếng giòn giã vang lên, gã võ giả họ Hải bị tát cho lệch cả mặt, một ngụm máu tươi lẫn mấy chiếc răng gãy bay ra, hai má sưng vù.

Y dường như bị cái tát này làm cho choáng váng, hồi lâu cũng không tỉnh táo lại được.

Dương Khai lắc lắc tay như muốn rũ bỏ thứ gì đó bẩn thỉu, nhìn gã lạnh nhạt nói:

- Biết vì sao ta đánh ngươi không?

Tên kia lắc đầu theo bản năng.

"Bốp..." Lại một tiếng nữa truyền đến, bên má còn lại của gã cũng sưng lên.

Dương Khai hít mũi một cái, thản nhiên nói:

- Bởi vì ngươi có mắt không tròng.

Võ giả họ Hải hoàn hồn, không ngừng gật đầu nói:

- Phải, phải, Hải mỗ có mắt không tròng, đã mạo phạm tôn giả, xin tôn giả hạ thủ nương tình.

- Ha ha... – Dương Khai khẽ cười, lại giơ bàn tay lên vỗ vỗ vào má của người này, rồi lại một cái tát nữa quét tới, miệng nói: - Không phải ta, cẩn thận suy nghĩ lại xem.

Liên tiếp ăn ba cái tát, mặc dù Dương Khai không hạ tử thủ nhưng gã võ giả họ Hải cũng cảm thấy váng đầu hoa mắt, nước mắt ứa ra, trong miệng trong mũi ngập mùi máu tươi, miệng không ngừng lắp bắp:

- Là... là Hải mỗ không biết suy xét, vọng tưởng muốn trưng dụng quý địa.

- Cũng không phải. – Dương Khai lại tát thêm một cái.

Mười mấy võ giả Hải Tâm Môn nhìn mà trố mắt líu lưỡi, còn gã võ giả họ Hải kia thì chỉ muốn chết ngay cho xong. Dương Khai nói gã có mắt không tròng, gã nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có bấy nhiêu lý do, không ngờ nói thế nào cũng sai. Bị tơ vàng trói chặt, gã căn bản không dám phản kháng, một màn mất mặt này bị các vị sư đệ sư muội nhìn thấy, sau này mình ở Hải Tâm Môn đâu còn uy tín gì nữa.

Ý niệm trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, cũng không biết có phải là phúc chí tâm linh hay không, gã võ giả họ Hải kia trợn to mắt nhìn Đại Diên, nói:

- Là Hải mỗ nhìn người không rõ, không nhìn ra vị cô nương này tư dung tuyệt sắc, điên đảo chúng sinh!

Đại Diên nghe vậy, sắc mặt hơi ửng đỏ. Dù đối phương chó ngáp phải ruồi nhưng những lời khen ngợi trái lương tâm như vậy cũng làm nàng có chút ngượng ngùng.

Dương Khai nhướn mày, mỉm cười nói:

- Không tệ, không tệ! Cuối cùng hai mắt của ngươi cũng không uổng phí rồi. Nếu ngươi còn nói sai, không chừng ta đã móc mắt ngươi ra.

Võ giả họ Hải túa mồ hôi lạnh, tuy trong lòng ghê tởm muốn chết nhưng vẫn không thể không khen ngợi Đại Diên là người đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, nghiêng nước nghiêng thành thế nào. Điều này thực sự cũng làm khó gã lắm. Muốn đối diện với khuôn mặt của Đại Diên hiện tại mà thốt ra hàng loạt lời khen không phải là việc người bình thường có thể làm được.

Dương Khai nghe mà cũng nổi cả da gà.

- Dương Khai! – Đại Diên dậm chân, thực sự có chút không chịu nổi. Mặc dù nàng biết Dương Khai chỉ đang kiếm cớ dạy dỗ người khác, nhưng những lời khen này nghe thực sự không được tự nhiên.

- Biết rồi. – Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu. Ngay lúc hắn định buông tha cho gã họ Hải kia thì bỗng nhướn mày, ngẩng mắt nhìn lên trời.

Phía xa, một đạo hào quang đang nhanh chóng bay tới bên này. Người còn chưa tới nhưng thần niệm đã quét đến. Sau khi điều tra được tình hình, người đó không khỏi nổi giận, quát lên một tiếng:

- Kẻ nào dám làm nhục môn đồ của chúng ta?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!