Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1367: CHƯƠNG 1367: TỰ CHUỐC LẤY NHỤC

Giọng nói kia vô cùng phẫn nộ, thậm chí còn ẩn chứa một đòn công kích thần thức mơ hồ, đánh thẳng vào thức hải của Dương Khai.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, lực lượng thần thức tuôn ra, dễ dàng triệt tiêu đòn công kích ấy.

Nghe thấy giọng nói này, gã họ Hải đang bị tơ vàng trói chặt mừng rỡ như điên, lớn tiếng gào lên:

- Sư thúc cứu con!

Nghe hắn xưng hô như vậy, Dương Khai lập tức khẳng định võ giả Hải Tâm Môn vừa tới là một cường giả Phản Hư Cảnh. Dù sao Thiên Vận Thành cách Long Huyệt Sơn cũng chỉ mấy chục dặm, người này truyền tin qua thì đối phương đến nơi cũng chẳng mất bao lâu.

Nhưng Dương Khai không những không sợ mà còn mừng thầm, hắn vốn đang chờ vị cường giả Phản Hư Cảnh này đến, đối phương chạy tới đúng lúc quả là gãi đúng chỗ ngứa.

Hắn chăm chú nhìn về hướng người kia đang bay tới, nở một nụ cười quỷ dị. Lực lượng thần thức trong thức hải ngưng tụ thành một lưỡi dao vô hình sắc bén, xé gió lao về phía đó.

Đối phương đã muốn dùng thần thức công kích để đánh lén, dĩ nhiên Dương Khai cũng phải đáp lễ.

Ánh cầu vồng đang lao đến vun vút bỗng khựng lại, ngay sau đó một tiếng hét kinh nghi truyền đến. Ánh cầu vồng chao đảo dữ dội, suýt nữa thì rơi thẳng xuống đất.

Người đến dù là cường giả Phản Hư Nhất Tầng Cảnh, nhưng dưới đòn công kích thần thức của Dương Khai cũng phải chịu thiệt thòi không nhỏ, lập tức trở nên kinh nghi bất định. Sau khi ổn định lại thân hình, lão không còn vẻ nghênh ngang như trước nữa mà thận trọng bay về phía Long Huyệt Sơn.

Vừa rồi, lão nhận được tin nhắn của đệ tử trong môn, nói rằng nơi này có một chỗ tốt để dừng chân, chủ nhân nơi đây cũng rất biết điều, bằng lòng cung kính nghênh đón. Lão vốn tưởng chỉ là một tiểu gia tộc nào đó nên mới hăm hở bay tới, không ngờ lại gặp phải chuyện thế này.

Trong nháy mắt, vị cường giả Phản Hư Cảnh của Hải Tâm Môn đã đến trước Long Huyệt Sơn.

Dương Khai đưa mắt nhìn lão, phát hiện người này tướng mạo khá uy mãnh, thân hình không quá cao nhưng vạm vỡ, mái tóc đỏ bù xù như ổ quạ, mũi tẹt mắt sâu, gương mặt dữ tợn, thoạt nhìn đã thấy vô cùng hung hãn.

Lão đảo mắt nhìn tình hình, mi mắt khẽ híp lại, trong lòng nộ khí ngút trời.

Tuy nói cường long không áp địa đầu xà, nhưng Hải Tâm Môn của lão cũng là một thế lực không tồi, chỉ là cách nơi này khá xa mà thôi. Thấy đệ tử gặp đại nạn, lão trầm giọng quát:

- Tiểu tử, là ngươi ra tay đánh người của ta?

Lúc nói, lão nhìn thẳng vào Dương Khai, hàn quang trong mắt lóe lên, một luồng uy áp vô hình bức tới.

Dù vừa rồi có chịu thiệt một chút, nhưng sau khi dò xét rõ tu vi thực lực của Dương Khai, lão chẳng còn chút sợ hãi nào. Lão theo bản năng cho rằng đối phương thi triển được thủ đoạn như vậy hẳn là nhờ vào một bí bảo nào đó. Dựa vào tu vi Phản Hư Cảnh của mình, đối phó với một tên Thánh Vương Cảnh tự nhiên là dễ như trở bàn tay.

- Phải thì sao? - Dương Khai nhếch mép cười, chẳng hề để tâm đến uy áp của lão, vẻ mặt vẫn ung dung thản nhiên.

- Vì sao lại đánh người? - Lão giả tóc đỏ quát lên.

- Vì sao ư? - Dương Khai cười nhạt, liếc nhìn gã họ Hải mặt mũi sưng vù. - Các hạ cứ hỏi đệ tử quý tông thì biết.

Võ giả tóc đỏ nhíu mày, hung tợn trừng mắt nhìn đệ tử của mình, trầm giọng nói:

- Nói, rốt cuộc là chuyện gì! Nếu là các ngươi sai trước, đừng trách lão phu khoanh tay đứng nhìn. Nhưng nếu có kẻ ỷ thế hiếp người... Hừ, Hải Tâm Môn ta tuy ở Vô Ưu Hải nhưng cũng không phải ai muốn gây sự là gây sự được!

Lời này ý tứ sâu xa, gã họ Hải nghe vậy mắt sáng rực lên, lập tức bày ra vẻ mặt vô cùng bi thương, nước mắt nước mũi giàn giụa kể lể:

- Sư thúc minh giám! Đệ tử phụng mệnh ngài đi trước tìm chỗ đặt chân, vất vả lắm mới tìm được nơi này không tệ. Vốn định thương lượng với chủ nhân nơi đây, đệ tử sẽ bỏ ra một ít linh thạch để hắn nhường chỗ ở cho chúng ta. Nào ngờ kẻ này không nói lý lẽ, chẳng hỏi nguyên do đã ra tay đánh người. Đệ tử tài nghệ không bằng người nên thất thủ bị bắt. Hắn chẳng những không chịu bỏ qua mà còn làm nhục đệ tử, ép đệ tử nói ra những lời trái với lương tâm. Đệ tử không muốn sống nữa, xin sư thúc chủ trì công đạo!

Dương Khai kinh ngạc nhìn gã họ Hải, phát hiện hắn không những không có chút xấu hổ nào mà còn diễn rất đạt, bộ dạng đau khổ như thể phải chịu uất ức tày trời.

Trong lòng hắn nộ khí bốc lên nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên, chỉ cười lạnh không ngớt.

Lão già tóc đỏ nghe vậy, hàn quang trong mắt càng thêm sắc lạnh, khẽ quát:

- Ngươi có nói cho hắn biết ngươi là đệ tử Hải Tâm Môn không?

- Đệ tử có nói, nhưng vô dụng. Hắn căn bản không coi Hải Tâm Môn chúng ta ra gì! - Gã võ giả họ Hải vẻ mặt ai oán đáp, tiếp tục thêm mắm dặm muối. Hắn cho rằng cao thủ nhà mình đã tới nên chẳng còn gì phải lo sợ.

- Được, được lắm! - Lão già tóc đỏ hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Dương Khai, quát như sấm rền: - Tiểu tử, ngươi còn gì để nói không?

- Không có gì để nói cả. - Dương Khai chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt kỳ quái. - Công pháp võ kỹ của Hải Tâm Môn các người xem ra chẳng ra gì, nhưng công phu đổi trắng thay đen đúng là nhất đẳng. Bái phục, bái phục!

- Tiểu tử, ngươi dám hạ nhục Hải Tâm Môn ta? - Lão già tóc đỏ giận tím mặt, gần như muốn lập tức động thủ. Tuy lão cũng hiểu các thế lực quanh Thiên Vận Thành ít nhiều đều có quan hệ với Ảnh Nguyệt Điện, nhưng lúc này Ảnh Nguyệt Điện đang bị các thế lực khắp nơi gây áp lực, tự lo còn chưa xong. Nếu mình chỉ dạy dỗ tên tiểu tử này một chút, chắc chắn sẽ không có chuyện gì lớn. Ảnh Nguyệt Điện cũng chẳng dại gì vì mấy kẻ này mà đối đầu với Hải Tâm Môn.

Đến lúc đó, ép đối phương nhượng lại Long Huyệt Sơn cũng không bị coi là bắt nạt. Phía Ảnh Nguyệt Điện chắc cũng không thể nói gì được.

- Tự chuốc lấy nhục, còn trách được ai. - Dương Khai hừ lạnh một tiếng, chăm chú nhìn gã họ Hải kia, nói: - Ngươi nghĩ ta không dám giết ngươi sao?

- Hả? - Gã họ Hải nhận ra sát khí trong mắt Dương Khai, sắc mặt liền đại biến.

- Tiểu tử ngươi dám? - Lão già tóc đỏ cũng phát hiện có điều không ổn, giận dữ tung ra Thế của mình bao phủ về phía Dương Khai, định khống chế hành động của hắn rồi mới cứu người.

Dương Khai khinh miệt nhìn lão, đầu ngón tay khẽ động, tơ vàng lóe lên, mơ hồ truyền ra từng tiếng xé gió. Hành động của hắn không hề bị ảnh hưởng chút nào bởi Thế của lão già tóc đỏ.

Bí thuật của Ma Huyết Giáo vốn có thể phá trừ Thế. Dương Khai lại dùng Kim Huyết để tu luyện, uy lực còn mạnh hơn đám cao tầng Ma Huyết Giáo kia bội phần, lão già tóc đỏ sao có thể ngăn cản?

Tơ vàng cắt vào thân thể gã võ giả họ Hải, trong nháy mắt đã xuyên qua lại hơn mười lần. Đến khi Dương Khai thu hồi sợi tơ vàng, gã võ giả họ Hải vẫn đứng ngơ ngác tại chỗ, dường như còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn kịch biến. Hắn cúi đầu nhìn thân thể mình, kinh hoàng phát hiện từng tia máu đang rỉ ra. Những tia máu đó nhanh chóng biến thành những dòng máu phun xối xả như suối.

Rắc một tiếng, tựa như tấm gương vỡ nát, toàn thân gã võ giả họ Hải vỡ vụn ra, rơi xuống đất thành một đống thịt bầy nhầy.

Mùi máu tươi nồng nặc bốc lên. Chứng kiến cảnh này, mười mấy đệ tử Hải Tâm Môn đều biến sắc, mấy nữ đệ tử nhát gan mặt trắng bệch, quay người nôn khan.

Con ngươi lão già tóc đỏ co rụt lại, không thể tin nổi nhìn Dương Khai, dường như không ngờ tên tiểu tử này lại tàn nhẫn đến vậy, nói hạ sát thủ là hạ sát thủ ngay.

Đối với Dương Khai, ban đầu hắn cũng không định lấy mạng kẻ này, chỉ định dạy cho hắn một bài học để thị uy, khiến những kẻ đang nhòm ngó Long Huyệt Sơn biết khó mà lui. Nhưng sự việc lại phát triển theo hướng này, cộng thêm lời lẽ bịa đặt của gã họ Hải và thái độ của lão già tóc đỏ đã khiến hắn nổi sát tâm.

Cho nên hắn cũng chẳng buồn lý luận với đối phương nữa. Một thế lực nhỏ nhoi trên Vô Ưu Hải, hắn thực sự không đặt vào mắt.

Sau khi gã võ giả họ Hải chết thảm, lão già tóc đỏ tự nhiên phẫn nộ tột cùng, mái tóc đỏ không gió mà bay, khí thế toàn thân điên cuồng tăng vọt. Lão nghiến răng gằn từng chữ:

- Tiểu tử, lão phu muốn ngươi nợ máu phải trả bằng máu!

Người chết là một trong những đệ tử tinh anh nhất của Hải Tâm Môn, tổn thất này không hề nhỏ. Lần này lão vâng mệnh ở lại Thiên Vận Thành giám sát động tĩnh của Đế Uyển, cố tình mang theo gã họ Hải chính là muốn rèn luyện y, nào ngờ việc chưa thành đã chết thảm ở đây. Sau khi trở về, e rằng chính lão cũng sẽ bị trách phạt.

Gã võ giả họ Hải kia thực chất là cháu ruột của Đại trưởng lão trong tông môn.

- Dám càn rỡ ở Long Huyệt Sơn của ta, kẻ nào cũng đừng hòng sống sót rời đi. - Vẻ mặt Dương Khai vẫn thản nhiên. Giết một người là giết, giết nhiều người cũng là giết, đối với hắn chẳng có gì khác biệt. Nhưng thực ra, giết nhiều người sẽ có hiệu quả răn đe tốt hơn, tránh cho những kẻ xung quanh nảy sinh ý định chiếm dụng khối bảo địa Long Huyệt Sơn này.

- Ồ, nơi này náo nhiệt thật. - Ngay lúc Dương Khai và lão già tóc đỏ đang giương cung bạt kiếm, chuẩn bị liều mạng thì xa xa bỗng truyền đến một giọng nói. Ngay sau đó, hai luồng sáng bay tới, đồng thời một luồng thần thức thuộc về Phản Hư Cảnh cũng bao trùm nơi này.

Nhận ra thực lực của người tới, lão già tóc đỏ vội quay đầu nhìn lại.

Dương Khai nhíu mày, lộ vẻ không vui nhưng cũng có chút đoán ra.

- Sư huynh, Dương sư huynh hình như sắp đánh nhau kìa. - Theo sau giọng nói kia là một giọng nữ dịu dàng vang lên.

- Ừm, sư huynh thấy rồi. Cũng không biết kẻ nào không có mắt lại dám đến Long Huyệt Sơn gây chuyện, thú vị thật. - Giọng nam lúc trước vang lên, mang theo chút ý hả hê. Lão già tóc đỏ nghe vậy trong lòng không khỏi giật thót, thầm nghĩ chẳng lẽ Long Huyệt Sơn này không thể trêu vào?

Đây không phải chỉ là một thế lực nhỏ phụ thuộc Ảnh Nguyệt Điện sao? Lão già tóc đỏ nhíu mày, lão cũng không phải kẻ ngốc, liền lập tức thu lại sát khí, vẻ mặt trở nên suy tư, ngưng trọng.

Trong giây lát, hai luồng sáng kia đã bay tới gần, hào quang tan đi, lộ ra hai bóng người.

Một người thân hình cao lớn, khí thế bất phàm, ánh mắt sáng rực. Bị người đó nhìn chằm chằm, lão già tóc đỏ có cảm giác như gai đâm sau lưng, trong lòng càng thêm bất an.

Người còn lại dáng người yểu điệu, dịu dàng e ấp như chim nhỏ nép vào người nam tử. Hai người trông vô cùng thân thiết, hẳn là quan hệ không tầm thường.

Nữ tử kia sau khi đáp xuống đất, đôi mắt đẹp tò mò quan sát bốn phía.

Khi nhìn thấy Đại Diên đứng sau Dương Khai, nàng kinh ngạc kêu lên:

- Đại Diên tỷ tỷ, tỷ cũng ở đây à?

- Huyên Nhi. - Đại Diên mỉm cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!