- Phải.
Nghe trưởng bối hỏi, gã võ giả họ Đặng đành bất đắc dĩ gật đầu.
- Ồ?
Vị võ giả Phản Hư Cảnh lộ vẻ vui mừng:
- Nếu đã quen biết thì dễ làm rồi. Đặng Ngưng, ngươi nói rõ với tiểu huynh đệ này, Kim Thạch trưởng lão cần khối Huyền Kim kia, xem hắn có thể nhượng lại được không.
Đệ tử Ma Huyết Giáo này chính là Đặng Ngưng mà Dương Khai đã gặp lúc trước. Khi đó vừa ra khỏi Lưu Viêm Sa Địa, Dương Khai đã đụng phải hắn bị hai đồng môn đuổi giết, bèn thuận tay giúp một phen. Bí thuật Ma Huyết Ti chính là có được từ tay Đặng Ngưng, bí thuật này uy lực vô cùng, đã giúp Dương Khai không ít.
Sau đó Đặng Ngưng cũng biết ơn báo đáp, dẫn Dương Khai vào Ma Huyết Thành, nhờ quan hệ mà sử dụng được pháp trận không gian trong đó, mới để Dương Khai truyền tống đến một thành trì khác, quay về Thiên Vận Thành.
Chỉ riêng tầng quan hệ này, Dương Khai cảm thấy Đặng Ngưng cũng không tệ, dù đối phương xuất thân từ Ma Huyết Giáo không mấy tốt đẹp, nhưng âm thầm kết giao thì không thành vấn đề.
Chỉ là không ngờ Đặng Ngưng cũng tới Thiên Vận Thành, còn nghe lệnh cùng người của Ma Huyết Giáo theo dõi mình. Dương Khai biết hắn cũng là thân bất do kỷ, đương nhiên không có ý trách tội.
Huống chi, giao tình giữa hắn và Đặng Ngưng cũng không sâu, nên cũng chẳng để tâm chuyện này.
Đáp một tiếng, Đặng Ngưng bất đắc dĩ nhìn Dương Khai, không đợi hắn nói gì, Dương Khai đã vung tay:
- Đặng huynh không cần nhiều lời, Huyền Kim đã vào tay ta thì tuyệt đối không có khả năng giao ra, e rằng phải để các vị thất vọng rồi. Các vị, mời trở về cho!
Võ giả Phản Hư Cảnh của Ma Huyết Giáo sắc mặt trầm xuống, đang muốn nói thì bên phía Vạn Thú Sơn có một nam nhân cao to cười ha hả:
- Tiểu tử, nói đừng quá tuyệt tình như thế, trước tiên nghe Vạn Thú Sơn chúng ta đưa ra điều kiện rồi hẵng quyết định. Tuy Vạn Thú Sơn ta không thể so sánh với Chiến Thiên Minh hay Lôi Đài Tông, nhưng nói sao cũng là tông môn hạng nhất, sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi đâu, muốn được cái gì, cứ việc nói ra.
Hắn nói năng tùy ý, nhưng mơ hồ có ý uy hiếp.
Võ giả Phản Hư Cảnh của Ma Huyết Giáo lập tức mỉa mai:
- Bằng hữu thật là lớn lối, các ngươi còn có thể đưa ra điều kiện gì? Nếu có đủ tư cách, vì sao lại rút lui trên hội đấu giá?
Nam nhân Vạn Thú Sơn hừ lạnh, mặc kệ hắn, mà nhìn thẳng Dương Khai, môi mấp máy, thần niệm truyền âm nói:
- Tiểu tử, ta xem ngươi không thiếu thánh tinh, bằng không sao lại đẩy giá lên cao như thế. Nhưng ngươi cũng biết Vạn Thú Sơn chúng ta làm gì rồi đấy. Thế này đi, ta có thể làm chủ đưa cho ngươi ba mươi con yêu thú bậc bảy, mười con yêu thú bậc tám, đồng thời truyền cho ngươi phương pháp ngự thú, chỉ cần ngươi giao Huyền Kim cho ta. Ừm, diện tích ngọn núi của ngươi không nhỏ, nếu có yêu thú bảo vệ, sẽ phòng thủ kiên cố, tuy không dám cam đoan, nhưng đám đạo chích bình thường tuyệt đối không dám chọc tới, thế nào?
Bình tĩnh mà xét, cái giá này không tính là cao, nhưng cũng không thấp, song tuyệt đối không bằng được số thánh tinh mà Dương Khai đã bỏ ra. Dù sao yêu thú bậc bảy cũng chỉ tương đương với võ giả Nhập Thánh Cảnh mà thôi, bậc tám cũng chỉ ngang Thánh Vương Cảnh.
Vạn Thú Sơn rõ ràng có ý nhặt món hời, hơn nữa Long Huyệt Sơn có tầng tầng đại trận bảo vệ, cần những yêu thú này làm gì?
Cho dù đối phương coi như có chút thành ý, Dương Khai vẫn quyết đoán lắc đầu.
Người của Vạn Thú Sơn nhướng mày, tiếp tục truyền âm:
- Ta lại thêm năm con yêu thú bậc tám, đây là giá cao nhất ta có thể đưa ra, ngươi nghĩ kỹ rồi trả lời!
- Ta đã nói rồi, Huyền Kim một khi đã vào tay ta, sẽ không thể nào giao ra, mời các hạ trở về đi!
Dương Khai nhàn nhạt nhìn hắn.
- Tiểu tử, ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Một ngọn núi quèn mà thôi, ngươi có tin ta lập tức san thành bình địa không!
Nam nhân kia giận tím mặt, Dương Khai không nể mặt chút nào làm hắn căm tức.
Nghe hắn đe dọa, Dương Khai nhe răng cười nói:
- Được! Ta chống mắt lên xem, ngươi làm sao san bằng Long Huyệt Sơn của ta!
- Ngươi muốn chết!
Trong mắt nam nhân kia lộ ra sát khí, nhưng nhanh chóng nhớ tới điều gì, cảnh giác nhìn sang bên kia, quả nhiên đã thấy người của Ma Huyết Giáo đang hứng thú nhìn mình, chỉ mong mình lập tức đánh nhau với tên tiểu tử kia.
Trong lòng hắn chợt nghiêm, biết một khi mình ra tay, sẽ chỉ lợi cho người Ma Huyết Giáo, liền vội vàng đè nén cơn giận xuống, cười lạnh đứng sang một bên, làm ra vẻ như đang chờ xem kịch hay.
Hắn không lấy được Huyền Kim, tự nhiên cũng sẽ không để người Ma Huyết Giáo lấy được. Bằng không một khi trở về, Phong trưởng lão cũng sẽ không tha cho hắn.
Hơn nữa, nơi này ở gần Thiên Vận Thành, hắn quả thật không dám tùy tiện ra tay giết người, nếu không lần này sao đến lượt bọn họ ra mặt, Phong Bà Tử cùng Kim Thạch đã sớm đích thân đến tìm Dương Khai rồi.
Cũng chính vì đang ở địa bàn Thiên Vận Thành, không muốn mình dính phải ác danh ỷ lớn hiếp nhỏ, hai vị cường giả Phản Hư tam tầng cảnh mới phái ra môn hạ đệ tử tìm tới Dương Khai thương lượng chuyện Huyền Kim, hy vọng Dương Khai thức thời giao ra.
Vị Phản Hư Cảnh của Ma Huyết Giáo thấy người Vạn Thú Sơn nhìn mình, cũng không kiêng dè, lớn tiếng nói:
- Ta không biết vị bằng hữu Vạn Thú Sơn kia đưa ra cái giá gì cho ngươi, nhưng Ma Huyết Giáo ta sẵn sàng bỏ ra hai mươi Hoàn Bích Huyết Nô quốc sắc thiên hương, tiểu tử ngươi cảm thấy đề nghị này thế nào?
Nói xong, hắn rất tự tin nhìn Dương Khai, dường như cảm thấy không ai có thể từ chối điều kiện này.
Người của Vạn Thú Sơn nghe vậy, sắc mặt đều đại biến, gã nam nhân to con kia hít một hơi lạnh:
- Hai mươi Hoàn Bích Huyết Nô, quý giáo thật là bạo tay!
Nói rồi, trong lòng có chút không yên nhìn Dương Khai, sợ hắn sẽ lập tức đồng ý. Dù sao hai mươi Hoàn Bích Huyết Nô thật sự quá hấp dẫn, người thường không thể nào từ chối được.
Nếu như Ma Huyết Giáo chịu cho mình món hời này, mình sẽ lập tức phản bội Vạn Thú Sơn, đầu phục Ma Huyết Giáo.
- Hắc hắc! So với thần công của Kim Thạch trưởng lão, hai mươi huyết nô có là gì?
Người dẫn đầu của Ma Huyết Giáo cười khẽ, nhìn Dương Khai:
- Huyết nô bồi dưỡng không dễ, toàn bộ U Ám Tinh cũng chỉ có Ma Huyết Giáo ta bồi dưỡng ra được. Nhưng nếu tiến hành nghi thức đặc biệt, huyết nô sẽ hoàn toàn nghe theo lệnh của ngươi, đến chết không đổi, cực kỳ trung thành, đồng thời nguyên âm của mỗi một huyết nô đều có thể giúp võ giả tăng cường khí huyết chi lực.
Nói xong, hắn bỗng nhìn sang cô gái bên cạnh, toát ra nụ cười tà ác:
- Đây là một huyết nô của ta!
Tiếp đó, hắn ra một mệnh lệnh khiến mọi người trợn mắt há mồm:
- Cởi quần áo ra!
Cô gái kia nghe vậy liền sững sờ, sau đó sắc mặt trở nên tái nhợt, thân thể khẽ run lên.
Cô gái này mày họa mắt tranh, vòng eo thon thả, phong vận mười phần, hơn nữa không biết có phải tu luyện mị thuật gì không mà giữa hai hàng lông mày toát ra phong tình động lòng người.
Tu vi của nàng không thấp, đã là Thánh Vương nhất tầng cảnh, nhưng nghe mệnh lệnh của người Ma Huyết Giáo này, lại thật sự bắt đầu cởi quần áo ngay trước mắt bao người.
Khẽ cắn môi, sắc mặt cô gái tái nhợt, rõ ràng không tình nguyện, nhưng căn bản không thể làm trái mệnh lệnh của người kia.
Tiếng sột soạt vang lên, các nam đệ tử Vạn Thú Sơn nhìn đến trợn mắt há mồm, tiếng nuốt nước bọt vang lên không ngớt, còn số ít nữ đệ tử thì lộ vẻ khinh bỉ ra mặt.
Từng món xiêm y bị cởi bỏ, trên người cô gái nhanh chóng chỉ còn lại nội y che đi những chỗ hiểm yếu, da thịt trắng như tuyết, tựa như ngọc ngà, toàn thân toả ra ánh sáng bóng mê người, khiến người ta rung động. Nhất là phong tình nửa kín nửa hở, có sức sát thương cực mạnh với bất cứ nam nhân nào, làm người ta huyết mạch sôi trào.
Thấy nàng còn muốn cởi cả nội y, Dương Khai không khỏi nhướng mày, toát ra vẻ bực dọc, trầm giọng nói:
- Ta nói lần cuối, Huyền Kim, ta sẽ không giao ra, các vị không cần thăm dò nữa.
Vị Phản Hư Cảnh của Ma Huyết Giáo khẽ biến sắc, nhìn chằm chằm Dương Khai, trầm giọng nói:
- Tiểu tử ngươi thật sự quyết liệt như vậy, không có đường thương lượng sao?
Dương Khai lạnh nhạt nhìn hắn, lười nói thêm lời nào.
- Hừ! Được, người trẻ tuổi quả nhiên chí cao hơn trời, hy vọng mạng của ngươi không mỏng như giấy!
Người kia cười lạnh, để lại một câu hung ác, cũng thức thời không ra tay với Dương Khai ở đây, vung tay dẫn người Ma Huyết Giáo rút lui.
Còn cô gái huyết nô kia, trước khi đi còn khẽ gật đầu với Dương Khai, vẻ mặt đầy cảm kích, nhặt quần áo lên, thân hình chợt lóe đã biến mất.
Đặng Ngưng cũng chắp tay với Dương Khai, vẻ mặt áy náy, rồi theo trưởng bối rút lui.
Người Ma Huyết Giáo rút lui như vậy, gã nam nhân dẫn đầu Vạn Thú Sơn cười ha hả:
- Tiểu tử, ngươi hãy nghĩ cho kỹ, nếu nghĩ thông suốt, vậy đến Thiên Vận Thành tìm ta, điều kiện đưa ra trước đó đều có thể thương lượng lại.
Hắn tỏ vẻ mặt bình thản, giống như những chuyện không vui với Dương Khai trước đó đều là hư ảo.
Nói xong, cũng dẫn người rời đi.
Một trận xung đột cứ thế tiêu tán, Dương Khai thầm cau mày, hắn phát hiện trong thời gian gần đây mình gây thù ngày càng nhiều, nhưng đây là chuyện không có cách nào, hắn quả thật có chỗ cần trọng dụng Huyền Kim, đương nhiên không thể tùy tiện giao ra.
Hơn nữa Long Huyệt Sơn vốn ở gần Thiên Vận Thành, có Ảnh Nguyệt Điện che chở, tuy rằng có đủ loại ân oán với Tạ gia, Ảnh Nguyệt Điện sẽ không nhúng tay, nhưng nếu như Vạn Thú Sơn cùng Ma Huyết Giáo ra tay với Long Huyệt Sơn, Ảnh Nguyệt Điện tuyệt đối sẽ không ngồi yên mà nhìn.
Hai nhà thế lực này có thể tạm thời không để ý, nhưng bên Tạ gia thì phải cân nhắc.
Vốn lần trước Dương Khai tính toán xuất quan liền thanh toán một lần với Tạ gia, nhưng bây giờ biết được Lục Diệp cũng ở Tạ gia, dường như ngay cả người của Hải Tâm Môn cũng chạy tới Tạ gia, như vậy muốn ra tay liền khó khăn.
Lực phòng thủ của Long Huyệt Sơn tuyệt đối không cần bàn cãi, nhưng nếu nói về lực tấn công, quả thật có chút không đủ, chuyện này phải bàn bạc kỹ hơn. Đối với Lục Diệp, Dương Khai vẫn khá kiêng kỵ, chỉ riêng việc đối phương có thể cụt tay mọc lại đã đủ làm người ta khiếp sợ cảnh giác, trước khi thăm dò được lai lịch của Lục Diệp, tùy tiện ra tay là không sáng suốt.
Nghĩ vậy, Dương Khai quay người đi vào trong đại trận.
Dương Viêm đang chờ hắn ở phía trước, vẫn chưa đi nghỉ. Thấy hắn bình an trở về, nàng cũng không có gì bất ngờ, chỉ vẫy tay gọi rồi đi vào trong Thạch phủ.
Dương Khai cười khẽ, chậm rãi theo sau.
Trong Thạch phủ, hai người ngồi đối mặt, Dương Viêm đưa tay ra:
- Đưa Tinh Đế Lệnh cho ta xem.