Dường như đã sớm biết Dương Viêm sẽ nói vậy, Dương Khai cười khẽ, liền đưa Tinh Đế Lệnh đã trao đổi với Cát Thất cho nàng.
Dương Viêm nhận lấy, vẻ mặt thoáng chút phức tạp, nhẹ nhàng vuốt ve, thần sắc biến ảo không ngừng, trong mắt ánh lên vẻ hoài niệm.
Dương Khai ngồi một bên, không lên tiếng quấy rầy.
Khoảng nửa canh giờ sau, Dương Viêm mới thu lại thần sắc kỳ lạ, thở ra một hơi dài rồi trả lại Tinh Đế Lệnh cho Dương Khai:
- Ngươi hãy giữ kỹ thứ này, biết đâu sau này sẽ có diệu dụng lớn.
- Diệu dụng lớn?
Dương Khai cau mày:
- Dùng thế nào?
- Ta không rõ lắm.
Dương Viêm chậm rãi lắc đầu.
- Đây chỉ là cảm giác của ta, bảo nói rõ ràng thì ta cũng không biết. Nhưng chắc chắn nó ẩn giấu bí mật gì đó, nghe đồn cả đời Đại Đế luyện chế tổng cộng mười chiếc Tinh Đế Lệnh, có lẽ phải gom đủ cả mười cái mới có thể vén màn bí ẩn.
Nói xong, nàng lại cười tự giễu:
- Nhưng thu gom đủ mười chiếc Tinh Đế Lệnh thì khó như lên trời, người thường cả đời có thể lấy được một cái đã là cơ duyên cực lớn, làm sao có thể gom đủ mười cái.
- Vậy sao?
Dương Khai nở một nụ cười quái dị.
- Ta còn nữa.
- Cái gì?
Dương Viêm ngạc nhiên nhìn hắn, sau đó đôi mắt đẹp trợn tròn, nhìn một chiếc Tinh Đế Lệnh khác quỷ dị xuất hiện trên tay Dương Khai, nàng chết lặng hồi lâu.
Chiếc Tinh Đế Lệnh này giống hệt cái đã trao đổi với Cát Thất, không nhìn ra điểm khác biệt nào, đều là loại đã kích hoạt thần thông bên trong, nhưng đế uy còn sót lại vẫn rất rõ ràng, hiển nhiên là vật do Đại Đế luyện chế.
Chưa dừng lại ở đó, Dương Khai vung tay, lại thêm một chiếc Tinh Đế Lệnh nữa.
Khi Dương Viêm thấy được chiếc Tinh Đế Lệnh thứ ba, nàng không khỏi che miệng, ánh mắt run rẩy, lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ đây là...
Chiếc Tinh Đế Lệnh thứ ba có khác biệt rõ ràng với hai cái đầu, tuy hình thức giống nhau, nhưng bên trong lại tỏa ra dao động năng lượng khiến người ta kinh tâm động phách. Dương Viêm kiến thức rộng rãi, nào không nhìn ra nó đang che giấu huyền cơ?
- Ừm! Đây là một chiếc Tinh Đế Lệnh nguyên vẹn!
Dương Khai cười khẽ, đẩy nó về phía Dương Viêm.
Dương Viêm luống cuống tay chân nhận lấy.
Cảnh tượng bất ngờ xảy ra.
Ngay khi Dương Viêm cầm lấy chiếc Tinh Đế Lệnh nguyên vẹn, một vầng linh vận mắt thường có thể thấy được lan tỏa ra, đồng thời từ trong Tinh Đế Lệnh truyền đến một tiếng chim hót thanh thúy. Tiếng hót tựa như chim sẻ mà không phải, vô cùng vang dội, cùng lúc đó, hoa văn hình một con dị điểu thân hình thon dài, đuôi phượng uyển chuyển chợt lóe lên trên Tinh Đế Lệnh.
Tiếp theo, dao động thánh nguyên của Dương Viêm lại sinh ra cộng hưởng với năng lượng chứa đựng trong Tinh Đế Lệnh, cả hai đều không tự chủ được mà bay lên.
Tiếng xì xì vang lên, linh khí trong Thạch phủ bỗng trở nên hỗn loạn, một luồng uy áp khiến Dương Khai biến sắc đột nhiên giáng xuống.
Dương Khai không hiểu đã xảy ra chuyện gì, vội tế ra chiếc khiên tím, vận chuyển thánh nguyên bao bọc quanh người, sau đó mới tỏa thần niệm ra, tra xét tình trạng của Dương Viêm.
Vừa tra xét, Dương Khai liền thấy kỳ quái.
Hắn phát hiện, Dương Viêm không có dấu hiệu bất ổn nào, mà dường như đang tiếp nhận thông tin gì đó từ Tinh Đế Lệnh, nàng nhắm chặt hai mắt, lông mi run lên, chân mày khi nhíu lại, khi giãn ra.
Cảnh tượng này kéo dài không lâu, chỉ khoảng mười mấy nhịp thở. Trong lúc Dương Khai không biết phải làm sao, Dương Viêm bỗng nhiên mở mắt ra, một tay cầm lấy Tinh Đế Lệnh đang lơ lửng trước mặt, nhẹ nhàng rơi xuống đất, kinh ngạc nhìn nó, vẻ mặt đăm chiêu.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Dương Khai vội hỏi.
Dương Viêm nhìn hắn, không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Ngươi chưa luyện hóa nó à?
- Thứ này cũng có thể luyện hóa sao?
Dương Khai vô cùng kinh ngạc.
Dương Viêm cười khẽ:
- Thứ này xem như một loại bí bảo, chẳng qua là bí bảo dùng một lần, tự nhiên có thể luyện hóa. Nhưng may mà ngươi vẫn cất giữ, không sử dụng, bằng không ngươi chết chắc rồi.
Dương Khai không có vẻ bất ngờ, lúc trước Quỷ Tổ đã nói với hắn chuyện này, cho nên dù trải qua nguy hiểm, hắn cũng chưa từng nghĩ tới việc vận dụng Tinh Đế Lệnh. Loại át chủ bài phải đồng quy vu tận với kẻ địch này, hắn đương nhiên sẽ không tùy tiện lấy ra.
- Hình như cô biết rất nhiều thứ.
Dương Khai nhíu mày nhìn nàng.
- Ngươi muốn nói gì?
Dương Viêm mím môi, vẻ mặt có chút bất an.
- Từ sau lần cô vô duyên vô cớ hôn mê, ta cảm giác cô có biến hóa rất lớn, rốt cuộc cô đang che giấu điều gì? Có điều gì không thể nói cho ta biết sao?
Dương Khai quyết định nói thẳng ra nghi vấn của mình. Nhất là hôm nay, Cát Thất gặp Dương Viêm giống như thấy quỷ, răm rắp nghe lời, nhưng Dương Viêm lại nói mình chưa từng gặp hắn. Còn bây giờ, Tinh Đế Lệnh lại có cộng hưởng với Dương Viêm, quả thật khiến Dương Khai không thể coi như không thấy.
Hắn muốn nói chuyện thẳng thắn với Dương Viêm một lần.
- Ta không có che giấu gì, chỉ là...
Dương Viêm có vẻ chần chờ.
- Chỉ là cái gì?
- Chỉ là chính ta cũng không dám khẳng định, cho nên mới không nói. Chờ ta xác định xong, sẽ nói cho ngươi biết được không?
Dương Viêm cầu khẩn nhìn hắn.
Dương Khai trầm ngâm, bỗng nhiên lại cười:
- Vậy nói cho ta biết làm sao luyện hóa vật này đi, trước kia ta cũng nghiên cứu mấy lần nhưng không có thu hoạch gì.
Thấy Dương Khai không tiếp tục ép hỏi, Dương Viêm cũng thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ cười nói:
- Ta cũng mới biết thôi, hì hì.
Nói rồi, ngón tay nàng ngưng tụ thánh nguyên sắc như kiếm, sau đó vạch một đường trên cổ tay, máu tươi trào ra, Dương Viêm liền dán Tinh Đế Lệnh lên vết thương.
Dương Khai nghe được tiếng động khiến người ta dựng tóc gáy, giống như ác quỷ đang cắn nuốt máu thịt, máu chảy ra trên cổ tay Dương Viêm đều bị Tinh Đế Lệnh hút sạch không sót một giọt.
Trong nháy mắt, Tinh Đế Lệnh liền đỏ rực như máu.
Làm xong, Dương Viêm dường như có chút mệt mỏi, đẩy Tinh Đế Lệnh lại cho Dương Khai rồi khoanh chân ngồi xuống.
- Vậy là được rồi?
Dương Khai ngạc nhiên nhìn Tinh Đế Lệnh trên tay, phát hiện nó chỉ thay đổi màu sắc mà thôi, không có gì khác biệt.
- Ừm.
Dương Viêm nghiêm túc gật đầu.
Dương Khai khó tin, nếu nói luyện hóa nó cần máu tươi phụ trợ, vậy cũng phải là do người luyện hóa cung cấp chứ, Dương Viêm cung cấp máu tươi để làm gì?
- Ngươi thử là biết ngay thôi.
Dương Viêm cong môi, nói xong liền đứng lên, xoay người đi ra, còn căn dặn:
- Ba chiếc Tinh Đế Lệnh này, nhất định phải giữ cho kỹ.
- Biết rồi.
Dương Khai bất đắc dĩ gật đầu.
Đợi nàng đi rồi, Dương Khai mới nửa tin nửa ngờ cầm Tinh Đế Lệnh đỏ tươi, thử truyền thánh nguyên vào. Ngoài dự đoán, thánh nguyên dễ dàng truyền vào mà không gặp chút trở ngại nào, hơn nữa cũng không có dấu hiệu kích hoạt thần thông bị phong ấn bên trong. Lúc này Tinh Đế Lệnh như một cái hố không đáy, không ngừng cắn nuốt thánh nguyên của Dương Khai, dần thành lập một tầng liên lạc như có như không.
Rõ ràng đây là dấu hiệu bắt đầu luyện hóa bí bảo, Dương Khai mừng rỡ, lập tức hiểu được Dương Viêm nói không sai, chiếc Tinh Đế Lệnh này thật sự có thể luyện hóa, liền dốc hết sức tập trung.
Cùng lúc đó, trong một khu rừng rậm cách Long Huyệt Sơn khoảng 300 dặm.
Một thanh niên tướng mạo bình thường đang bay về phía trước với tốc độ không nhanh không chậm.
Nếu như Dương Khai ở đây, khẳng định sẽ ra tay, nguyên nhân không gì khác, hắn chính là Lục Diệp của Lưu Vân Cốc, kẻ khiến Dương Khai hận đến nghiến răng nghiến lợi, mà phương hướng hắn bay, hiển nhiên là muốn về Tạ gia.
Khóe miệng Lục Diệp khẽ nhếch lên, vẻ mặt cười khẩy khiến người ta e dè. Bỗng nhiên, Tinh Toa dưới chân hắn xoay chuyển, bay thẳng vào rừng rậm. Một lát sau, hắn nhẹ nhàng đáp xuống, chắp tay sau lưng đứng đó.
Xung quanh yên tĩnh, chỉ có gió nhẹ thổi qua, lay cành lá xào xạc.
- Sao nào? Các vị mai phục ở đây, chẳng lẽ không phải cố ý chờ Lục mỗ hay sao? Lục mỗ đã đến, các vị còn không mau hiện thân, làm gì mà phải giấu đầu lòi đuôi?
Lục Diệp nghiêng đầu, liếc nhìn cây cối xung quanh.
Không ai đáp lại, cũng không ai hiện thân, dường như nơi này chỉ có một mình Lục Diệp.
Thế nhưng, thần sắc Lục Diệp vô cùng chắc chắn, cười trào phúng:
- Một đám gan chuột nhắt, lại dám mai phục Lục mỗ. Được! Nếu các ngươi không muốn hiện thân, vậy đừng trách Lục mỗ không khách khí.
- Ánh mắt tiểu tử không tồi, có thể nhìn thấu phương pháp ẩn thân của chúng ta, đáng tiếc, đáng tiếc, số mệnh của ngươi đến đây là hết rồi!
Một giọng nói vang dội phát ra, sau đó từ trên một cây đại thụ có mấy người nhảy xuống.
Tiếp theo, xung quanh xào xạc, trái phải trước sau toàn là bóng người chen chúc hiện ra, mỗi người đều nhìn Lục Diệp với ánh mắt không có ý tốt.
Trong nháy mắt, Lục Diệp đã bị bao vây trùng điệp, rơi vào tình thế trời không lối thoát, đất không đường vào.
Trên hội đấu giá vừa rồi, Lục Diệp ra tay hào phóng, tự nhiên bị vô số người chú ý, dù cho đến lúc cuối cùng hắn lặng lẽ rời đi, vẫn bị rất nhiều người âm thầm bám theo.
Biết hắn muốn về Tạ gia, cho nên bọn họ liền đến khu rừng này mai phục, ôm cây đợi thỏ.
Quả nhiên, Lục Diệp thật sự đi ngang qua đây, nhưng điều làm những kẻ mưu đồ bất chính này không ngờ tới, là Lục Diệp gan to bằng trời, biết rõ có người mai phục mà vẫn dám chui đầu vào lưới.
Người nói chuyện lúc trước có tu vi Phản Hư Nhất Tầng Cảnh, thân hình thấp lùn, trán dô, tướng mạo cực kỳ xấu xí, hắn âm trầm đánh giá Lục Diệp, cười hiểm độc, gật đầu nói:
- Được lắm, được lắm, lá gan không tầm thường, đã nhiều năm chưa gặp tiểu tử nào có gan như vậy.
- Trình huynh, nói nhảm với hắn làm gì, mau ra tay là được.
Ở một phía khác, một lão già râu dài không kiên nhẫn thúc giục, tuy nhìn bề ngoài hắn lớn tuổi hơn võ giả họ Trình kia, nhưng thật ra hai người không chênh bao nhiêu, chỉ là dung mạo khác biệt mà thôi.
- Đúng vậy, đêm dài lắm mộng, gia tài của tiểu tử này không ít, lát nữa khẳng định thu hoạch không nhỏ.
- Vội cái gì?
Võ giả họ Trình hừ lạnh.
- Ra tay thì tự nhiên sẽ ra tay, chỉ là làm sao phân chia đồ vật, mọi người có nên thương lượng trước không?
Tổng cộng có ba nhóm người, ba vị Phản Hư Cảnh, còn lại là các Thánh Vương Cảnh, Nhập Thánh Cảnh, tổng cộng mười lăm, mười sáu người.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀