Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1385: CHƯƠNG 1385: VẠN ĐỘC TÀ CỔ

Chiếm được thế thượng phong, ba nhóm người đều không thèm nhìn tới Lục Diệp. Dù sao theo Thần Niệm dò xét, hắn chẳng qua chỉ là Thánh Vương Tam Tầng Cảnh mà thôi, ngay trước mặt hắn đã muốn bàn chuyện phân chia lợi ích.

Kẻ có thể bỏ ra 40 triệu Thánh Tinh tại hội đấu giá, trên người chắc chắn vẫn còn Thánh Tinh dư dả. Huống chi những thứ hắn mua đều là bảo vật cực tốt, đủ để bọn họ chia chác.

Ba nhóm người này xuất thân không cao, thậm chí thế lực chỉ ngang Lưu Vân Cốc, đều là thế lực nhỏ. Bằng không, sao lại làm chuyện giết người cướp của trắng trợn như vậy? Chân chính võ giả xuất thân từ thế lực lớn, e ngại môn quy nghiêm ngặt, bình thường đều biết giữ mình.

Trước mắt có miếng mồi béo bở như vậy, ai nhìn cũng thèm thuồng. Ai cũng cảm thấy thực lực bên mình mạnh hơn một bậc, muốn được chia phần nhiều hơn. Không bao lâu, ba vị Phản Hư Cảnh liền tranh cãi kịch liệt, không ai chịu nhường bước.

Lục Diệp lạnh nhạt đứng đó, không hề có chút hoảng loạn nào, giống như những người này nói tới không phải hắn. Ngược lại, hắn dần trở nên khó chịu.

Nhìn ba người tranh cãi càng lúc càng gay gắt, cuối cùng hắn không nhịn được, hừ lạnh một tiếng: – Một đám phế vật, thành sự không đủ, bại sự có thừa!

Vừa nói vậy, ba vị Phản Hư Cảnh đều kinh ngạc nhìn lại hắn. Võ giả họ Trình ngoáy tai, kinh ngạc hô lên: – Tiểu tử, ngươi vừa nói gì? Có gan lặp lại lần nữa xem nào.

– Ta nói các ngươi chẳng qua là một đám phế vật mà thôi. Giết người cướp của, người còn chưa chết, đã bắt đầu thương lượng phân chia, thật là buồn cười. Các ngươi nghĩ rằng đã ăn chắc Lục mỗ sao? Khóe miệng Lục Diệp nhếch lên nụ cười châm chọc, khinh miệt.

Sắc mặt võ giả họ Trình trầm xuống, vẻ mặt dữ tợn, cười khẩy: – Hai vị, tiểu tử này chán sống rồi. Nếu một lòng muốn chết, không ngại thành toàn cho hắn trước, sau đó chúng ta ngồi xuống thương lượng.

Hai người khác cũng bị lời ngông cuồng của Lục Diệp kích động, tự nhiên đều đồng ý.

Võ giả họ Trình cười gằn, vung tay quát: – Xé xác hắn thành thịt nát! Ta muốn hắn hối hận vì đã sinh ra trên đời này!

Vừa ra lệnh, đông đảo võ giả Thánh Vương Cảnh cùng Nhập Thánh Cảnh đồng loạt tế xuất Bí Bảo, đang muốn phát ra công kích. Sắc mặt Lục Diệp bỗng nhiên biến đổi, trở nên âm trầm vô cùng, cười ha ha: – Chỉ bằng đám phế vật các ngươi mà muốn lấy mạng Bản Tôn? Trăm ngàn năm qua, các ngươi là hạng người to gan nhất mà Bản Tôn từng gặp!

– Cái gì? Ba người Phản Hư Cảnh nghe vậy ngẩn người, trong lòng bỗng nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi, tựa như có chuyện không hay sắp xảy ra.

Lục Diệp cười to một trận, vung hai tay lên, bắn ra những đạo hồng quang, phân tán bắn về phía các võ giả.

Bên trong hồng quang phát ra tiếng động quái dị, giống như là một sinh vật. Sắc mặt mọi người đại biến, vội vàng ra tay ngăn cản. Nhưng một cảnh tượng khiến mọi người tuyệt vọng xuất hiện: mặc kệ tấn công hay phòng thủ, bọn họ đều không cản được hồng quang tới gần. Không cần nói những Thánh Vương Cảnh cùng Nhập Thánh Cảnh, ngay cả ba người Phản Hư Cảnh như võ giả họ Trình cũng trúng chiêu.

Hồng quang máu chỉ lóe lên, liền xuyên qua Thánh Nguyên hộ thể của bọn họ, vặn vẹo chui thẳng vào trong người, sau đó biến mất.

– Đây là thứ gì! Võ giả họ Trình kinh hãi hét lên, không khỏi lùi ra sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt phóng Thần Niệm kiểm tra bản thân.

Nhưng làm hắn kinh ngạc, là bản thân không hề có chút bất ổn nào. Thánh Nguyên vận chuyển trôi chảy, kinh mạch thông thoáng, Thần Thức cũng không bị ảnh hưởng. Hồng quang máu vừa rồi rốt cuộc có tác dụng gì?

Tu luyện nhiều năm, võ giả họ Trình lần đầu gặp chuyện cổ quái như vậy, trong lòng khó hiểu. Hắn quay sang nhìn hai Phản Hư Cảnh khác, phát hiện bọn họ cũng giống mình, biểu tình nghi hoặc, âm trầm không thôi, hiển nhiên không tra xét ra điều gì.

Sau khi phóng ra hồng quang, Lục Diệp cũng không có động tác gì thêm, đứng đó dùng ánh mắt khinh miệt nhìn bọn họ, bất mãn hừ lạnh: – Vốn tưởng có thể dẫn ra không ít kẻ hữu dụng, lại không ngờ chỉ có ba tên phế vật các ngươi! Thôi vậy, ít ra cũng dùng được. Từ hôm nay, các ngươi nghe theo lệnh của Bản Tôn!

– Dẫn ra?

Võ giả họ Trình nghe vậy, khẽ nhíu mày, trầm tư một lát, sắc mặt đại biến nói: – Ngươi cố ý ra tay hào phóng trên hội đấu giá, chính là muốn dẫn dụ người ta tới đánh cướp ngươi?

Hai Phản Hư Cảnh khác nghe vậy, lập tức hiểu rõ ngọn ngành, không khỏi kiêng kỵ nhìn Lục Diệp.

Mặc kệ kẻ này muốn làm gì, chỉ riêng ý đồ này đã đủ khiến người ta nghi ngờ, hơn nữa hồng quang máu vừa rồi là cái gì, không ai biết được.

– Ngươi không có tư cách đặt câu hỏi. Ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của Bản Tôn, có thể tha ngươi không chết, bằng không...

– Bằng không thì sao?

Võ giả họ Trình hiển nhiên không muốn khoanh tay chịu chết, hoặc là nói hắn không tin hồng quang máu kia có gì thần bí, dù sao bản thân hắn cũng không thấy khó chịu gì.

Có lẽ đối phương chỉ cố ý ra vẻ! Hắn tự an ủi.

– Bằng không thì kết cục sẽ rất thảm! Lục Diệp nhe răng cười, cực kỳ tà dị. Vừa dứt lời, võ giả họ Trình bỗng nhiên hai tay ôm đầu, lớn tiếng hét thảm. Tiếng gào thét như bị chịu vạn tiễn xuyên tâm, làm mọi người hoảng sợ.

Chỉ trong ba hơi thở, cả người võ giả họ Trình đã mồ hôi đầm đìa, thân thể co quắp như tôm. Sâu trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú thể hiện hắn đang đau đớn tột cùng. Da thịt cả người đỏ lên, như có thể nổ tan xác bất cứ lúc nào.

– Rốt cuộc ngươi đã làm gì Trình huynh? Vừa rồi là cái gì? Võ giả Phản Hư Cảnh khác đồng tử co rút, kinh hoàng hỏi.

Không chỉ võ giả họ Trình trúng hồng quang máu, mọi người đều bị trúng! Nhìn thấy võ giả họ Trình bị hành hạ như thế, hắn tự nhiên sinh ra cảm giác bi ai "thỏ chết cáo thương".

– Bản Tôn chẳng qua chỉ cho hắn một con Vạn Độc Tà Cổ thôi, làm gì cả kinh như vậy? Lục Diệp cười lạnh.

– Vạn Độc Tà Cổ? Mọi người nghe vậy, nhìn nhau, tuy rằng chưa từng nghe qua, nhưng nhìn thảm cảnh của võ giả họ Trình, rõ ràng nó không phải thứ gì tốt lành.

Lão già kia thần sắc khẽ động, đột nhiên chỉ tay, một thanh hắc kiếm quỷ dị xuất hiện. Trên thanh kiếm quấn quanh hắc khí, mơ hồ toát ra mùi máu tanh. Hắc khí ngọ nguậy chuyển động, chợt hóa thành con rắn đen dài hơn trượng, phun ra lưỡi rắn, lao tới cắn Lục Diệp.

Hắn tính toán trực tiếp giết chết Lục Diệp!

Ý nghĩ này không sai, mặc kệ Vạn Độc Tà Cổ là cái gì, có thể khiến võ giả họ Trình đau đớn, hiển nhiên là bị Lục Diệp khống chế. Lão già kia cũng trúng Vạn Độc Tà Cổ, muốn thoát khỏi, chỉ có bất ngờ ra tay giết chết Lục Diệp.

Theo lão nghĩ, Lục Diệp chẳng qua là võ giả Thánh Vương Tam Tầng Cảnh. Có thể bình thản đứng đây, không sợ hãi gì, hiển nhiên là dựa vào Vạn Độc Tà Cổ quỷ dị. Nhưng dù cho Vạn Độc Tà Cổ lợi hại đến mấy, người chết, vật kia cũng vô dụng còn gì?

Lão già này cũng là kẻ quyết đoán, vừa nghĩ tới, liền lập tức ra tay, không có chút dấu hiệu báo trước, hơn nữa xuống tay cực kỳ độc ác, trực tiếp tế xuất Bí Bảo lợi hại nhất.

Con rắn đen chỉ trong khoảnh khắc liền tới trước mặt Lục Diệp, khóe miệng lão già nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, trong lòng thầm hô thành công.

Nhưng ngay sau đó, hắn liền trợn mắt.

Bởi vì Lục Diệp lại đưa tay ra, tóm lấy con rắn đen, động tác giống như rất chậm, nhưng lại nắm được con rắn đen. Con rắn đen giãy giụa không ngừng, muốn thoát khỏi tay Lục Diệp, nhưng làm sao cũng không thoát ra được.

– Sao lại thế được? Sắc mặt lão già đại biến. Bí Bảo của mình cực kỳ tà ác, đừng nói cầm như thế, chỉ cần bị hắc khí dính vào, võ giả Thánh Vương Cảnh cũng sẽ lập tức hôn mê, đến lúc đó mặc sức cho mình làm thịt. Nhưng cố tình đối phương lại như không hề hấn gì.

Cảnh này làm lão già hoảng sợ, nhưng dù gì cũng là Phản Hư Cảnh, kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú. Tâm niệm vừa chuyển, con rắn đen bị Lục Diệp cầm trong tay bỗng há miệng, bắn ra nọc độc phun thẳng vào mặt Lục Diệp.

– Lần này xem ngươi chết hay không! Lão già sắc mặt dữ tợn quát lên.

Nói xong câu này, miệng hắn há ra, không thể khép lại. Hắn hoảng sợ phát hiện, dù là bị nọc độc văng trúng, Lục Diệp vẫn không hề bị thương. Chỉ là trên mặt hắn phát ra tiếng "xèo xèo", thần sắc Lục Diệp cũng dần trở nên hung bạo, ánh mắt lạnh lẽo.

Đối diện đôi mắt đó, thân thể lão già run lên, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc từ đầu đến chân. Hắn cảm thấy tử vong đang kêu gọi mình.

Lục Diệp vươn tay chậm rãi lau nọc độc trên mặt mình, trầm giọng nói: – Vốn còn muốn tha cho ngươi một mạng, nhưng ngươi tự tìm đường chết, vậy đừng trách Bản Tôn.

Nói xong, hắn lạnh lùng nhìn lão già kia. Ngay lập tức, khí huyết toàn thân lão già quay cuồng, da thịt đỏ rực, thân thể hắn bắt đầu phình to.

– Không... Không! Tha...

Lão già hoảng sợ la lên, còn chưa hết lời liền nổ tung thành sương máu. Máu thịt văng tung tóe, không còn một mảnh thi cốt. Mùi máu tươi tanh nồng xộc lên tận trời!

Võ giả Phản Hư Cảnh còn lại nhìn rõ ràng, trực tiếp ngây dại, cả người như lọt vào hầm băng.

Mấy người đã chọc phải loại quái vật gì? Chỉ là Thánh Vương Tam Tầng Cảnh nhỏ nhoi, chẳng những phớt lờ công kích của lão già kia, hơn nữa chỉ một ý niệm liền khiến hắn nổ tan xác. Đây là Thánh Vương Cảnh có thể làm được hay sao?

Giết xong lão già kia, Lục Diệp tùy ý ném con rắn đen xuống đất. Không còn chủ nhân sai khiến, con rắn đen lại hóa thành hắc kiếm. Lục Diệp thản nhiên lấy ra chiếc khăn gấm, lau mặt, rồi mới nhìn về phía người Phản Hư Cảnh cuối cùng.

Võ giả này thật có ánh mắt, biết mình chạy trời không khỏi nắng. Thấy Lục Diệp nhìn sang, lập tức nửa quỳ xuống, gục đầu cung kính hô: – Tại hạ nguyện phụng ngài làm chủ, từ nay về sau xông pha dầu sôi lửa bỏng, không dám chối từ!

Phản Hư Cảnh cũng làm thế, những Thánh Vương Cảnh cùng Nhập Thánh Cảnh khác liếc nhau, đều nửa quỳ xuống, miệng tuyên thệ trung thành. Võ giả họ Trình bị hành hạ một phen, càng sợ hãi Lục Diệp, nào dám chống cự? Hắn cũng vội gắng gượng đứng dậy, bày tỏ ý muốn đi theo Lục Diệp.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!