Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1402: CHƯƠNG 1402: CÁ NẰM TRÊN THỚT

Thế lực bị phá vỡ, trong khoảnh khắc Dương Khai đã thoát ra khỏi xiềng xích vô hình, thánh nguyên rót vào tấm khiên màu tím, ném về phía trước, tấm khiên lập tức vỡ toác ra, biến thành cơn bão cát vàng óng cuồn cuộn, bão cát nổi lên, che khuất nhật nguyệt, lấp đầy càn khôn, lập tức bao phủ lấy cự mãng do Đan Thủ Phủ hóa thành.

Trong mơ hồ có tiếng kêu của cự mãng từ bên trong vang ra, cự mãng tả xung hữu đột muốn thoát vây, nhưng không hề đơn giản như vậy, dù sao bản thân cấp bậc của tấm khiên màu tím so với Đan Thủ Phủ còn cao hơn một bậc, bão cát lại thiên về phòng ngự, vây khốn cự mãng kia đương nhiên không thành vấn đề.

Bí bảo sẽ không tự tiến hành chiến đấu, tấm khiên màu tím đối đầu với Đan Thủ Phủ, hoàn toàn là do Dương Khai và lão giả họ Độ dùng thần thức khống chế, so đấu chính là sự mạnh yếu của thần thức và sự tinh diệu của bí bảo.

Sắc mặt lão giả họ Độ đại biến, bởi vì sau một phen giao thủ, hắn bất ngờ phát hiện không những Dương Khai có nội tình không kém mình chút nào, ngay cả cường độ thần thức cũng cường hãn đến mức khó tin, đã hơn xa võ giả cấp bậc ngang hàng.

- Rốt cuộc ngươi là thần thánh phương nào? Lão giả họ Độ kinh hô thất thanh, hắn không tin một tiểu tử không môn không phái lại có thể có thực lực cường đại như vậy, đừng nói đệ tử Thánh Vương Cảnh tinh nhuệ nhất của Vạn Thú Sơn bọn họ không có thực lực như vậy, cho dù là Chiến Thiên Minh hay Lôi Đài Tông, cũng không thể bồi dưỡng ra được.

Tại U Ám Tinh, nơi có thể bồi dưỡng ra võ giả nghịch thiên như thế chỉ có một, đó chính là Tinh Đế Sơn!

Tiểu tử này không phải là rời Tinh Đế Sơn đi lịch lãm sao? Hồi tưởng lại đủ loại tình báo về Dương Khai, trong lòng lão giả họ Độ không ngừng lo lắng.

Nếu không phải như thế, sao hắn lại có nhiều thủ đoạn như vậy, luôn phá được những đòn tấn công của mình?

- Nhiều lời! Dương Khai không đáp lại câu hỏi của hắn, vừa rồi hắn một mực ở vào thế bị động phòng ngự, không phải là thực lực bản thân không đủ, mà là lần đầu giao thủ với võ giả cấp bậc này, mặc dù chiếm hết thiên thời địa lợi, cũng không dám tham công mạo tiến, cho nên muốn thử xem thực lực đối phương thế nào, giờ biết rồi thì đương nhiên là muốn chuyển thủ thành công.

Vừa dứt lời, một thanh trường kiếm có Ma diệm cuồn cuộn đã xuất hiện trên tay hắn, trường kiếm hoàn toàn do thánh nguyên ngưng tụ thành, đen như mực, tựa hồ nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh, hắn giơ cao trường kiếm, hung hăng bổ tới.

Một đạo kiếm mang dài hơn mười trượng xé rách hư không, bổ thẳng về phía lão giả họ Độ.

Cảm nhận được sát lực ẩn chứa trong đạo kiếm mang ấy, lão giả họ Độ kinh hô một tiếng quái dị, vội vàng né sang một bên, còn chưa kịp đứng vững, lại một đạo kiếm mang quét tới, tựa hồ đối phương không màng đến sự tiêu hao thánh nguyên.

Lão giả họ Độ giật mình, lần này muốn tránh cũng không thể tránh, cắn răng một cái, từ nhẫn không gian của mình lấy ra một tấm khiên nhỏ vuông vức, vừa mở miệng phun một ngụm tinh huyết lên trên, tấm khiên nhỏ xoay tròn, lúc xoay tròn, một hư ảnh kiên cố hiện ra, vàng óng ánh, chắn trước mặt hắn.

Mỗi một võ giả đều có ít nhất một kiện bí bảo phòng ngự, lão giả họ Độ cũng không ngoại lệ, dù sao có chút công kích, quả thực không tiện cứng rắn chống đỡ.

Tấm khiên nhỏ này là bí bảo phòng ngự của hắn, mặc dù chỉ là Hư cấp hạ phẩm, nhưng cũng là do vị luyện khí sư cung phụng Hư cấp đỉnh phong của Vạn Thú Sơn luyện chế, lão giả họ Độ ngày thường căn bản không nỡ dùng, coi như trân bảo.

Nhưng hiện tại bắt buộc phải dùng.

Ầm...

Tiếng nổ vang lên, kiếm mang mười mấy trượng va chạm với khiên, hư ảnh chấn động nhẹ, nhưng vẫn kiên cố như cũ.

Lão giả họ Độ chấn động, lui về sau mấy bước, nhưng sắc mặt mừng rỡ khôn xiết, bởi vì đạo kiếm mang kia đã bị bí bảo của mình hoàn toàn ngăn cản, trong lòng rất hài lòng với sự kiên cố của bí bảo này.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt vui mừng liền biến đổi, hai mắt trợn trừng.

Hắn thấy từng đạo từng đạo kiếm mang y hệt như cũ liên tục bay tới, mỗi đạo đều dài hơn mười trượng, mỗi một đạo đều đen như mực, mỗi một đạo đều chìm trong hỏa diễm đen nóng rực, gần như chiếm trọn nửa bầu trời.

Lão giả họ Độ lạnh toát sống lưng.

Tiểu tử này có bị bệnh không? Có võ giả nào khi chiến đấu lại tiêu hao thánh nguyên như thế? Hắn không sợ bị cạn kiệt thánh nguyên sao?

Bất kể là võ giả đẳng cấp gì, trong thời điểm chiến đấu đều tính toán tỉ mỉ lực lượng của bản thân, dù sao không ai dám bảo đảm trận chiến này có thể kéo dài hay không, vạn nhất thời gian bị kéo dài, thánh nguyên cạn kiệt, chẳng phải là mặc cho đối thủ định đoạt?

Phương thức chiến đấu liều mạng như Dương Khai, mặc dù không phải là lão giả họ Độ chưa từng thấy, nhưng cũng lác đác vài lần, mà những lần đó đều là do địch nhân nhận thấy mình đang ở tình huống không còn hy vọng sống sót, muốn liều chết kéo theo kẻ địch, đáng tiếc cuối cùng không ai thành công, tất cả đều bị hắn đánh chết.

Tiểu tử này giống như đang muốn liều mạng với mình, chẳng lẽ là tên điên sao?

Vô vàn tạp niệm chợt lóe lên trong đầu hắn rồi tan biến, vừa rồi lão giả họ Độ trúng một kích, thân hình chấn động mạnh, thời khắc này không còn quan tâm tới những thứ khác, chỉ có thể điên cuồng rót thánh nguyên vào tấm khiên trong tay, cầu nguyện nó có thể trụ vững.

Hư ảnh màu vàng càng thêm rực rỡ, vô cùng chói mắt.

Ngay sau đó, âm thanh va chạm ầm ầm không ngớt vang lên, thân thể lão giả họ Độ bị một lực mạnh mẽ đánh trúng, không ngừng lùi về phía sau, từng đạo kiếm mang đánh lên mặt khiên liên tục tiêu tán, nhưng đợt này vừa dứt, đợt sau lại ập tới, cuồn cuộn không ngừng, vô cùng vô tận.

Rắc rắc...

Âm thanh này khiến sắc mặt lão giả họ Độ tái nhợt, nhìn kỹ lại, hắn kinh ngạc phát hiện hư ảnh của tấm khiên đã xuất hiện vết nứt, vết nứt nhỏ bé ấy nhanh chóng khuếch tán, chớp mắt đã lan khắp tấm khiên.

Cho dù phòng ngự có kiên cố hơn đi nữa thì dưới sự công kích liên miên như vậy cũng không thể chịu đựng nổi, ngay cả đại trận hộ sơn của Long Huyệt Sơn cũng vậy, huống chi là một tấm khiên Hư cấp hạ phẩm.

- Không ổn! Lão giả họ Độ thầm kinh hãi, nhanh chóng vứt tấm khiên đi, đồng thời cấp tốc né tránh sang một bên.

Trong thời khắc mấu chốt, hắn chỉ có thể ném đi tấm khiên mà mình coi như trân bảo, tấm khiên nhỏ này cũng không chứa uy năng đặc thù như tấm khiên màu tím của Dương Khai.

Rầm một tiếng, không còn thánh nguyên rót vào, tấm khiên nhỏ dù cấp bậc có cao hơn nữa cũng chỉ là vật chết mà thôi, bị vài đạo kiếm mang của Dương Khai đánh trúng, lập tức vỡ tan tành, những mảnh vỡ bị Ma diệm đốt cháy thành tro bụi trong khoảnh khắc, nhưng thời gian cản trở ít ỏi này cũng đủ để lão giả họ Độ thoát được một kiếp, vọt xa ra hơn ba mươi trượng.

Lạnh lùng nhìn về phía hắn vừa đứng, Dương Khai giơ tay trái lên, thánh nguyên cuồn cuộn, một cây trường mâu đen như mực dần thành hình.

- Đi!

Dương Khai khẽ quát, trường mâu khẽ rung lên, bỗng nhiên biến mất tại chỗ, khi xuất hiện trở lại đã ở gần đỉnh đầu lão giả họ Độ, đâm thẳng xuống.

Tru Thiên Mâu trong Cửu Thiên Thần Kỹ, lúc này Dương Khai đã vận dụng đến mức lô hỏa thuần thanh, uy lực quả thực bất phàm.

Lão giả họ Độ còn chưa kịp hoàn hồn, lúc này lại rơi vào hiểm cảnh, trong lòng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, điên cuồng gầm lên, lập tức giơ hai tay lên trên đầu, mắt thường có thể thấy lượng lớn thánh nguyên tuôn trào, tạo thành một quầng sáng trên đỉnh đầu hắn, vừa kịp đỡ được một kích chí mạng từ Tru Thiên Mâu.

Nhưng vẫn chưa hết, năng lượng bắt đầu khởi động trong hư không, bỗng nhiên một bàn tay khổng lồ xuất hiện, vỗ mạnh xuống đầu hắn, lão giả họ Độ kinh hãi.

Bàn tay ấy tựa như che khuất nhật nguyệt, dường như phong tỏa mọi đường lui của hắn, khiến hắn không khỏi sinh ra cảm giác tuyệt vọng.

Già Thiên Thủ, bàn tay che trời!

Rầm một tiếng, bàn tay hung hăng vỗ xuống, mặt đất run lên bần bật, trên mặt đất xuất hiện một cái hố sâu rộng mấy chục trượng, nếu nhìn từ trên cao xuống có thể thấy đó là một dấu tay khổng lồ.

Nhưng Dương Khai khẽ nhướng mày, quay đầu nhìn về hướng cách đó không xa.

Bên kia, lão giả họ Độ đã đứng đó tự lúc nào, sắc mặt tái nhợt, ho khan, thánh nguyên gần như cạn kiệt.

Dương Khai lộ vẻ kinh ngạc và ngoài ý muốn.

Hắn không biết đối phương sử dụng dạng bí thuật gì, không ngờ có thể thoát khỏi tầng tầng lớp lớp công kích của mình, xem ra quả nhiên không thể xem thường võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh.

- Tiểu tử, ngươi thật sự muốn cùng lão phu liều mạng ngọc đá cùng tan sao? Lão giả họ Độ với ánh mắt vừa oán độc vừa kiêng kỵ nhìn Dương Khai, lạnh lùng hỏi.

Đến thời khắc này, hắn đã hoàn toàn không dám xem thường Dương Khai nữa, cho dù không có trận pháp này áp chế, hắn cũng không thể đánh chết Dương Khai, nói không chừng đối phương có thể cùng mình phân cao thấp.

Mà bây giờ trận pháp quỷ dị này áp chế, một thân thực lực không phát huy được bảy thành, căn bản không phải đối thủ của hắn, trừ mấy lần tấn công lúc đầu ra, thời gian còn lại luôn luôn phải né tránh phòng ngự, chật vật không chịu nổi.

Nhất là một màn vừa rồi, lão giả họ Độ vừa nghĩ tới là mồ hôi lạnh toát ra, nếu hắn không quyết định thật nhanh, dùng một loại bí thuật tổn hao nhiều lực lượng để trốn thoát, lúc này chắc chắn đã bị trọng thương.

Tại đây mà bị trọng thương, vận mệnh của hắn sẽ ra sao không cần nghĩ cũng biết được.

Nhưng bí thuật này cũng không thể tùy tiện sử dụng, sau trận chiến này, bất kể là thắng hay bại, mất mấy năm điều dưỡng sinh khí là điều không thể tránh khỏi.

Lão giả họ Độ đã nhận ra rằng, bảo vật tuy động lòng người, nhưng cũng phải có mạng mới hưởng được, còn về việc đối phó với sự phẫn nộ của Phong trưởng lão thì đã không còn là chuyện cần lo nữa, cứ ở lại đây chỉ sợ tính mạng cũng khó giữ.

- Ngọc đá cùng tan? Nghe hắn nói vậy, trên mặt Dương Khai nổi lên vẻ kiêu ngạo, khinh thường đáp: - Chỉ bằng vào ngươi?

Giọng nói mang ý châm chọc và đùa cợt rõ ràng, nếu là lúc khác, lão giả họ Độ nhất định sẽ không bỏ qua, cho tới bây giờ hắn chưa từng bị võ giả Thánh Vương Cảnh châm chọc, nhưng lúc này...

- Ngươi cho rằng lão phu đã là cá nằm trên thớt sao? Tiểu tử, lão phu thừa nhận thực lực của ngươi không tầm thường, nhưng lão phu cũng không dễ dàng bị giết như vậy. Chi bằng chuyện này đến đây thôi, ngươi để lão phu rời đi, sau này lão phu sẽ không tới Long Huyệt Sơn nữa, thế nào?

- Ngươi cho rằng mình còn có tư cách ra điều kiện với ta sao? Dương Khai cười gằn một tiếng, lạnh lùng nói: - Ta xem ngươi chính là cá nằm trên thớt đấy, vậy thì sao?

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!