Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1403: CHƯƠNG 1403: YÊU HÓA

- Tiểu tử, chuyện gì bỏ qua được thì nên bỏ qua. Nếu thật sự muốn liều mạng với lão phu, coi chừng gãy cả hàm răng đấy! Lão giả họ Độ ngoài mạnh trong yếu, khẽ gầm lên.

- Ồ? Ta cũng muốn xem thử, ngươi làm gãy được mấy cái răng của ta. Dương Khai cất giọng tàn khốc, không chút nhân nhượng.

Kẻ địch đã đánh tới tận cửa, Dương Khai nào có đạo lý nhân nhượng cho hắn bình an rời đi? Hắn đã quyết tâm giết sạch những kẻ xâm phạm Long Huyệt Sơn. Người hiền bị bắt nạt, ngựa hiền bị người cưỡi, đây chính là lúc Long Huyệt Sơn phải nhe nanh múa vuốt.

Nghe Dương Khai đáp lời, trong mắt lão giả họ Độ lóe lên một tia hung ác, nghiến răng nói:

- Ngươi thật sự muốn cá chết lưới rách?

Dương Khai không đáp, chỉ giơ cao trường kiếm trong tay, lại chém ra một đạo kiếm mang sắc bén về phía trước, dùng hành động để trả lời.

- Đây là ngươi ép ta! Lão giả họ Độ mặt mày dữ tợn, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ không hề né tránh, xem đạo kiếm mang kia như không khí, dáng vẻ không chút e dè.

Dương Khai nhướng mày, sắc mặt ngưng trọng. Hắn không tin đối phương đứng chờ chết. Từ lời nói vừa rồi và thần sắc hiện tại, rõ ràng lão ta còn át chủ bài chưa lật. Dám tự phụ như vậy, chắc chắn lão có đủ tự tin để đỡ được đòn tấn công này.

Nghĩ đến đây, Dương Khai không chút do dự, ngón tay khẽ búng, một đạo Không Gian Nhận lặng lẽ không tiếng động bắn thẳng về phía lão giả.

Dương Khai không định cho đối phương cơ hội thi triển át chủ bài, nên chuẩn bị sẵn Không Gian Nhận để giải quyết gọn lẹ.

Kiếm mang đen kịt phía trước, Không Gian Nhận ẩn mình phía sau, hai tầng sát chiêu phối hợp, lão giả họ Độ căn bản không hề hay biết, vẫn đứng im tại chỗ, từ trong Không Gian Giới của mình lấy ra một chiếc hộp ngọc.

Hộp ngọc vừa mở, bên trong là một viên đan dược đỏ tươi to bằng quả nhãn.

Lão giả họ Độ cầm viên đan dược lên, ném vào miệng, ực một tiếng nuốt xuống bụng.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng ngay khoảnh khắc lão nuốt viên đan dược, Dương Khai thấy rõ trong mắt lão thoáng qua vẻ luyến tiếc và do dự, không biết đang suy tính điều gì.

Cùng lúc đó, kiếm mang đã đến trước người hắn ba trượng, sắp sửa chém xuống.

Nhưng đúng vào thời khắc này, một con quái vật khổng lồ bỗng từ trên trời giáng xuống. Kèm theo một tiếng nổ vang và mặt đất rung chuyển, con quái vật này đã chắn ngay trước mặt lão giả họ Độ.

Xoẹt…

Kiếm mang chém lên người con quái vật, âm thanh chói tai vang lên, xen lẫn tiếng rên rỉ thống khổ.

Bích Nhãn Huyết Thiềm!

Vào thời khắc mấu chốt, lão giả họ Độ không ngờ lại gọi Bích Nhãn Huyết Thiềm trở về. Mặc dù yêu thú này là Cửu giai, thực lực không bằng Khí Linh Hỏa Điểu, nhưng lại có ưu điểm là da dày thịt chắc.

Sau một hồi đại chiến với Khí Linh Hỏa Điểu, Bích Nhãn Huyết Thiềm đã thương tích đầy mình, toàn thân là những vết bỏng cháy sém. Những bọc mủ trên người nó vỡ ra, chảy ra nọc độc đủ màu, tỏa ra mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.

Dù vậy, nó vẫn chưa chết. Nếu là Cửu giai yêu thú khác, e rằng đã sớm bỏ mạng.

Vốn đã mang thương tích đầy mình, nay lại trúng thêm một kiếm của Dương Khai, trên người Bích Nhãn Huyết Thiềm xuất hiện một vết rách thật dài, sâu đến mức gần như thấy được cả xương trắng bên trong.

Thế nhưng lão giả họ Độ lại chẳng thèm đoái hoài, dường như con yêu thú này không phải là sủng vật mà lão đã nuôi dưỡng nhiều năm. Lão đưa tay vỗ lên lưng Bích Nhãn Huyết Thiềm, điên cuồng rót Thánh Nguyên vào.

Vô thanh vô tức, ngay sau đó Không Gian Nhận cũng đánh tới, trong nháy mắt, bụng của Bích Nhãn Huyết Thiềm xuất hiện một lỗ hổng hình lưỡi liềm dài cả thước.

Mục tiêu bị Không Gian Nhận đánh trúng sẽ bị lưu đày vào hư không, vì vậy vết thương do nó gây ra căn bản không thể chữa lành.

Uy lực của Không Gian Nhận quả nhiên không nhỏ, thân thể của Bích Nhãn Huyết Thiềm dù cường hãn cũng không thể xem thường. Đòn tấn công miễn cưỡng xuyên qua thân thể nó rồi mới tiêu tán đi.

Thấy vậy, Dương Khai có chút tiếc nuối. Nếu Không Gian Nhận có thể đi sâu thêm hai thước nữa, có lẽ đã giết luôn được lão giả họ Độ.

Nhưng bây giờ tiếc cũng vô ích.

Cho dù Bích Nhãn Huyết Thiềm da dày thịt chắc, chịu thương thế nghiêm trọng như vậy cũng chắc chắn phải chết. Lão giả họ Độ là chủ nhân của nó cũng bị cắn trả, đang liều mạng thúc giục Thánh Nguyên bỗng phun ra một ngụm máu tươi, ngay sau đó kinh hãi nhìn Bích Nhãn Huyết Thiềm, ánh mắt hoảng sợ đến cực điểm.

Lão nhận ra sinh cơ của yêu thú có bản mệnh tương liên với mình đang nhanh chóng tiêu tán. Lão giả họ Độ càng thêm điên cuồng thúc giục Thánh Nguyên. Bằng mắt thường có thể thấy thân thể của Bích Nhãn Huyết Thiềm cấp tốc bành trướng, chẳng mấy chốc đã trở nên tròn vo, dường như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Dương Khai nheo mắt, thầm hạ lệnh cho Khí Linh Hỏa Điểu. Kèm theo một tiếng chim hót lảnh lót, một đạo hồng quang nhanh như chớp đánh về phía bên kia.

Không đợi Khí Linh đánh tới, một tiếng nổ kinh thiên động địa đã vang lên. Bích Nhãn Huyết Thiềm nổ tung thành một màn sương máu, hài cốt không còn, khói độc và nọc độc bắn ra tung tóe khắp nơi.

Khí Linh bị dọa sợ, vội vàng lượn một vòng, bay thẳng lên trời cao.

Thế nhưng lão giả họ Độ lại có vẻ mặt dữ tợn, pha lẫn sự sung sướng, khoan khoái tận hưởng sự gột rửa của màn sương độc và nọc độc. Lão không biết đã dùng công pháp hay bí thuật gì mà lại hút toàn bộ những thứ đó vào cơ thể.

Đồng thời, lão vươn tay chộp lấy nội đan của Bích Nhãn Huyết Thiềm, ném vào miệng, nhai ngấu nghiến.

Một loạt sự việc xảy ra chỉ trong nháy mắt, khiến Dương Khai nhìn đến trợn mắt há mồm.

Sau khi hấp thụ những thứ kia và nuốt chửng nội đan của Bích Nhãn Huyết Thiềm, ngoại hình của lão giả họ Độ cũng phát sinh biến hóa cực kỳ đáng sợ. Trên da lão nổi lên những bọc mủ không ngừng chảy ra nọc độc tanh hôi, trông không khác gì Bích Nhãn Huyết Thiềm.

Vốn lão già này đã không ra hình người, lúc này lại càng thê thảm không nỡ nhìn.

Không chỉ vậy, đôi đồng tử của hắn cũng biến thành màu xanh biếc, dường như ẩn chứa huyền diệu gì đó bên trong.

Nực cười nhất là hai bên quai hàm của lão, không ngờ lại phồng lên y hệt Bích Nhãn Huyết Thiềm, trông vô cùng tức cười.

Nhưng Dương Khai không tài nào cười nổi, bởi vì lúc này khí thế của lão giả họ Độ đã bạo tăng hơn trước rất nhiều, đồng thời mang lại một cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

- Hay, hay, hay! Lão giả họ Độ bỗng nhiên cuồng tiếu, đôi mắt xanh biếc lạnh như băng nhìn chằm chằm Dương Khai:

- Có thể buộc lão phu phải Yêu Hóa, ngươi chết cũng đáng giá!

Yêu Hóa! Dương Khai cau mày. Chuyện như vậy tuy là lần đầu hắn nghe nói, nhưng nghĩ lại thì đây hẳn là bí mật bất truyền của Vạn Thú Sơn. Dù sao võ giả Vạn Thú Sơn quanh năm giao thiệp với yêu thú, nô dịch yêu thú để chiến đấu, có thể làm được chuyện này cũng không phải là không thể.

Với nhãn lực của hắn, có thể dễ dàng nhìn thấu lúc này lão giả họ Độ đã không còn hoàn toàn là một con người, mà có thể xem như nửa người nửa yêu.

Hơn nữa, trong cơ thể lão không chỉ có Thánh Nguyên dao động mà còn có cả Yêu Nguyên. Hai loại năng lượng chồng chất lên nhau, có thể nói là vô cùng kinh khủng.

Đây nhất định là một bí thuật để lại di chứng cực lớn! Thậm chí có thể là không thể nghịch chuyển. Trong lòng Dương Khai lập tức có phán đoán, nếu không lão giả họ Độ đã không đợi đến lúc này mới sử dụng. Dù sao Thánh Nguyên và Yêu Nguyên là hai loại năng lượng hoàn toàn khác biệt, không thể nào cùng tồn tại trong cơ thể một người.

Dương Khai đoán không sai, bí thuật Yêu Hóa này của Vạn Thú Sơn quả thật để lại di chứng cực lớn, cũng không có cách nào nghịch chuyển. Cho dù thành công trấn áp được Yêu Nguyên bạo động, một thân tu vi của lão giả họ Độ cũng sẽ bị phế đi hơn phân nửa, càng không thể động thủ với người khác, nếu không sẽ bị Yêu Nguyên cắn trả, chết không có chỗ chôn.

Lão cũng là bị ép đến đường cùng, nếu không sao có thể dùng đến bí thuật này.

Thấy đối phương khí thế ngút trời, Dương Khai không hề sợ hãi, khẽ phất tay, Khí Linh Hỏa Điểu bay tới. Một người, một Khí Linh, cùng nhau đối đầu với lão giả bên kia.

Lão giả họ Độ không lãng phí thời gian, vừa kết thúc Yêu Hóa liền phồng má lên, nhìn như chậm rãi thở ra một hơi, một đạo độc tiễn màu xanh biếc từ trong miệng bắn ra, tấn công Dương Khai.

Sau khi Yêu Hóa, không ngờ lão lại có thể sử dụng năng lực của Bích Nhãn Huyết Thiềm.

Dương Khai nhướng mày, đương nhiên không thể đứng yên tại chỗ, thân hình khẽ nhoáng lên liền né sang một bên.

Nào ngờ độc tiễn kia bỗng nhiên nổ tung giữa không trung, hóa thành vô số giọt nọc độc li ti, bay khắp bốn phương tám hướng.

Trong nháy mắt, Dương Khai chỉ có thể ngưng tụ Thánh Nguyên, tạo thành một lớp phòng hộ.

Xì xì, nọc độc va phải Thánh Nguyên, ăn mòn vòng bảo hộ Ma Diệm tạo thành những hố sâu. Sau khi Yêu Hóa, dường như nọc độc cũng mạnh hơn rất nhiều.

Không để Dương Khai cẩn thận dò xét, một cỗ khí tức nguy hiểm từ trên không trung ập xuống.

Dương Khai kinh hãi, tung một chưởng lên trời, Thánh Nguyên cuồng bạo tuôn ra.

Một lực lượng mạnh mẽ từ trên truyền xuống, cả người Dương Khai bị ép lún xuống đất. Hắn ngẩng đầu lên nhìn thì không thấy bóng dáng đối phương đâu. Chỉ khi dùng thần niệm dò xét mới phát hiện lão giả họ Độ đang dùng một tốc độ không thể tưởng tượng nổi, di chuyển quanh mình để tìm kiếm sơ hở, chờ thời cơ ra tay.

Tốc độ này hoàn toàn không phải là tốc độ của một con người, xem ra sau khi Yêu Hóa, lão giả họ Độ còn kế thừa cả tốc độ của Bích Nhãn Huyết Thiềm.

Chuyện này quả thật có chút khó giải quyết! Tốc độ của đối phương nhanh như vậy, muốn đánh trúng lão cũng không dễ. Bất quá mình là hai đánh một, Khí Linh là trợ thủ không yếu, lại có ưu thế trận pháp áp chế, hắn không hề hoảng hốt, dùng thần niệm ra chỉ thị cho Khí Linh.

Lập tức, Hỏa Điểu vỡ tan, hóa thành vô số hỏa điểu tí hon. Những con chim này trông giống hệt Khí Linh, chỉ là thể tích nhỏ hơn vô số lần. Đàn chim rậm rạp bao trùm một không gian rộng lớn.

Bỗng nhiên, có mấy con chim kêu lên a oán, toàn thân bốc cháy.

Mà ở phía đó, thân hình lão giả họ Độ khẽ nhoáng lên, bất đắc dĩ phải hiện thân, vẻ mặt lộ rõ sự oán độc.

Lão không ngờ Dương Khai lại dùng Khí Linh để tra xét tung tích của mình, nhất thời để lộ hành tung.

Vài sợi tơ vàng bỗng nhiên bắn tới, hóa thành ánh vàng đầy trời bao phủ lấy lão.

Tơ vàng kia có vẻ vô cùng sắc bén, một khi bị cắt trúng, kết quả chắc chắn không tốt đẹp gì. Lão giả họ Độ biến sắc, đôi đồng tử màu xanh biếc trợn lên, nhìn chằm chằm vào Dương Khai.

Một lực lượng vô hình từ trong đầu lão bắn thẳng vào thức hải của Dương Khai.

Thần Thức Độc Tố! Sau khi Yêu Hóa, thức hải của lão giả họ Độ cũng phát sinh biến dị, có thể sử dụng thủ đoạn có uy lực cường hãn như Thần Thức Độc Tố. Một khi bị dính phải thì giống như giòi trong xương, rất khó giải trừ. Sử dụng lúc chiến đấu càng làm cho người ta khó lòng phòng bị, có thể nói là cực kỳ ác độc.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!