Mặc dù danh tiếng và thực lực của nữ tử họ Diệp khiến người ta kiêng dè, nhưng nàng chỉ có một mình, ở đây lại có đông đảo cường giả liên thủ, nàng làm sao có thể ngăn cản được?
Chỉ có Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ thần sắc u ám đứng tại chỗ, án binh bất động! Với quan hệ giữa hai người bọn họ cùng Long Huyệt Sơn, tự nhiên sẽ không công kích nữ tử họ Diệp, bọn họ càng lo lắng tình hình bên Dương Khai ra sao.
Ngoài bọn họ ra, còn có hai phe người không động đậy, một phe là Càn Thiên Tông đại trưởng lão Mặc Vũ, phe còn lại là Lưu Ly Môn trưởng lão Cung Ngạo Phù.
Người trước không biết đang suy nghĩ gì, chỉ thấy khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười ẩn hiện, hứng thú nhìn về phía Long Huyệt Sơn, tựa như đang thưởng thức một vở kịch, hoàn toàn trong vai người bàng quan.
Người sau dù có lòng muốn xông vào Long Huyệt Sơn, nhưng Cung Ngạo Phù chỉ là cường giả Phản Hư nhị tầng cảnh, thực lực kém một chút, nhìn thấy nữ tử họ Diệp bùng nổ khí thế, chỉ có thể đứng đó sốt ruột, lực bất tòng tâm.
Ngoài những người này, những người còn lại bất kể tu vi cao thấp, đều liều mình xông vào trong Long Huyệt Sơn. Phần lớn mọi người không dám đối đầu với nữ tử họ Diệp, chỉ là họ quá đỗi hiếu kỳ cột sáng kia ẩn chứa bí mật gì. Nhân lúc nữ tử họ Diệp bị đông đảo cường giả Phản Hư tam tầng cảnh vây công, họ liền thi triển thủ đoạn, ý đồ vòng qua chiến trường, xông thẳng lên núi.
Thấy cục diện mất khống chế, Cát Thất, Thường Khởi, Hách An cùng Ninh Hướng Trần tự nhiên vội vàng ra tay, triển khai bí bảo ngăn cản.
Thánh Nguyên rực rỡ bùng lên, trước đại trận hộ sơn Long Huyệt Sơn, một trận hỗn chiến kinh thiên động địa lại bùng nổ.
Trận chiến này vội vàng bùng phát, kết thúc cũng chóng vánh. Dù sao địch quá đông, nữ tử họ Diệp cùng bốn cường giả Phản Hư Cảnh kia căn bản chẳng thể ngăn cản quần hùng. Nhân lúc nữ tử họ Diệp bị kéo chân, Mạc Tiếu Sinh lại thi triển lực lượng không gian huyền diệu, thân ảnh mờ ảo, thoắt ẩn thoắt hiện.
Lần này nữ tử họ Diệp thật sự không còn cách nào ngăn cản được nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn biến mất, xông thẳng vào Long Huyệt Sơn.
- Đáng ghét! Nữ tử họ Diệp nghiến răng, thoáng thất thần, các cường giả Phản Hư Cảnh lọt lưới, toàn bộ thoát khỏi sự giằng co, thoáng chốc đã gấp rút xông vào trong núi.
Trong lòng nữ tử họ Diệp dâng lên cảm giác bất lực, nếu nàng là cường giả Hư Vương Cảnh, muốn ngăn trở đám người này thì chẳng cần tốn sức, nhưng nàng chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh, mặc dù một chân đã đặt vào lĩnh vực Hư Vương Cảnh, nhưng bị pháp tắc thiên địa của U Ám Tinh áp chế, vẫn lực bất tòng tâm, chẳng thể đột phá tầng cuối cùng, thực lực có thể phát huy cũng bị giảm sút đáng kể.
Tiếp tục giằng co cũng chẳng còn ý nghĩa, nữ tử họ Diệp phất tay, cầm lấy Thực Cốt Ly Hỏa Đăng, thân hình lóe lên, bao bọc Dương Viêm, đuổi theo những người khác phóng thẳng lên núi.
Nàng vừa đi, những người khác tự nhiên không cam chịu tụt lại phía sau, vội vàng đi theo.
Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ liếc nhau, cau mày lo lắng, bất đắc dĩ thở dài, rồi cũng tiến vào.
Bên phía Càn Thiên Tông, Mặc Vũ trầm ngâm nói: - Các ngươi ở bên ngoài, lão phu vào xem.
Xem tình hình này, lát nữa sẽ còn bùng nổ đại chiến, Mặc Vũ sẽ không cho đệ tử môn hạ đi theo, lọt vào nguy hiểm.
- Sư tôn! Bỗng nhiên Thẩm Thi Đào gọi.
Mặc Vũ nhìn nàng, sắc mặt ôn hòa hỏi: - Có lời muốn nói?
Thẩm Thi Đào khẽ cắn môi đỏ, có chút bất an nói: - Dương sư đệ có ân cứu mạng đối với đệ tử và Lục Oánh sư muội, nếu như có thể, xin sư tôn... chiếu cố đôi chút!
Nàng cũng dốc hết dũng khí nói ra, dù sao Mặc Vũ là sư phụ của nàng, nàng căn bản không có tư cách yêu cầu sư phụ đi làm chuyện gì. Huống chi chuyện này quá phức tạp, một khi nhúng tay có thể rước họa vào thân, lúc nàng nói lời này, đã chuẩn bị sẵn sàng bị sư tôn trách mắng.
Nào ngờ Mặc Vũ chỉ thoáng trầm ngâm, liền sảng khoái gật đầu: - Được, lão phu sẽ cố gắng hết sức, nhưng mà con đừng ôm hy vọng quá lớn, lần này... Hắc hắc.
Mặc Vũ không nói hết, nhưng ai cũng hiểu lão có ý gì, rõ ràng cảm thấy tình cảnh Long Huyệt Sơn có chút bất ổn.
Nhưng hai nàng Thẩm Thi Đào cùng Lục Oánh lại mừng rỡ, liên tục cảm tạ, duyên dáng quỳ xuống, đến khi đứng lên, Mặc Vũ đã không còn ở đó. Hai nàng liếc nhau, đều khẽ thở phào, không ngờ sư tôn lại dễ tính đến thế.
Hơn nữa mặc kệ kết quả cuối cùng thế nào, có thể lấy dũng khí cầu xin cho Dương Khai ở trước mặt Mặc Vũ, các nàng đã làm hết sức rồi.
Ở một bên khác, Cung Ngạo Phù cũng đang căn dặn Doãn Tố Điệp cùng Đại Diên, bảo các nàng chờ đợi bên ngoài, liền một mình xông thẳng vào Long Huyệt Sơn.
Một đường tiến tới, thuận lợi không gặp trở ngại, nhưng Cung Ngạo Phù vẫn nhận ra, trong núi này vốn trải khắp cấm chế trận pháp, chẳng qua lúc này đều đã bị phá hủy.
Trước đó có nhiều cường giả xông vào, bao nhiêu cấm chế trận pháp trong này cũng chẳng thể ngăn cản bước chân bọn họ, huống chi hiện tại Long Huyệt Sơn không còn ai chủ trì, căn bản chẳng thể phát huy uy lực quá mạnh.
Cung Ngạo Phù thầm kinh hãi, chẳng bao lâu, nàng đã tiến đến một khu vực trong Long Huyệt Sơn, nơi này tụ tập đông đảo cường giả Phản Hư Cảnh, trong đó không thiếu cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, hình thành nửa vòng tròn vây quanh một khu vực. Ở chỗ trung tâm, chính là vị trí cột sáng từ Đế Uyển giáng lâm.
Lúc này có một thanh niên ngạo nghễ đứng đó, thần sắc đạm bạc, chính là chủ Long Huyệt Sơn, võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh Dương Khai!
Cung Ngạo Phù chỉ nhìn hắn, lập tức bị một vật thu hút ánh mắt, đó là một chiếc ngọc bài, vuông vắn, to chừng nửa bàn tay, tinh khiết không tì vết, bên trong có một tia đỏ nhạt lướt qua như cá bơi trong nước, trông vô cùng thần kỳ.
Bằng ánh mắt của Cung Ngạo Phù, nhất thời lại chẳng thể nhìn ra ngọc bài này làm bằng chất liệu gì, chỉ cảm thấy nó tỏa ra một luồng lực lượng vô danh.
Vô số ánh mắt, tham lam xen lẫn hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào ngọc bài!
Chẳng lẽ đây là vật từ Đế Uyển giáng lâm? Cung Ngạo Phù tâm tư nhạy bén, lập tức nghĩ đến khả năng này.
Trước đó trong Đế Uyển bắn xuống cột sáng, đợi nó biến mất, rõ ràng để lại thứ gì, mà Dương Khai đến đầu tiên, nếu có phát hiện gì, vậy tuyệt đối chính là ngọc bài này, bằng không sao quần hùng lại tham lam nhìn chằm chằm như thế?
Cung Ngạo Phù suy đoán không sai, mượn nữ tử họ Diệp ngăn cản, Dương Khai chạy đến đây, quả thật chỉ phát hiện một cái ngọc bài, chẳng chờ hắn nghiên cứu thêm, Mạc Tiếu Sinh đã vượt qua sự ngăn cản của nữ tử họ Diệp, chạy đến chỗ này.
Không phải nữ tử họ Diệp vô năng, quả thật là song quyền nan địch tứ thủ, nàng ngăn cản và đánh bại Mạc Tiếu Sinh thì không khó, nhưng ngăn cản hắn bỏ đi lại là chuyện khác. Dù sao đối phương tu luyện lực lượng không gian, nói về thân pháp thì quỷ dị vô song.
Thế cục bỗng nhiên biến thành cảnh chúng cường giả nhìn chằm chằm, nhưng mà Dương Khai lại ung dung không hề sợ hãi.
Không có gì, khiến hắn nóng nảy, liều mình chấp nhận nguy hiểm, trực tiếp xé rách không gian mà rời đi là được. Dù là ở đây rất nhiều người, nhưng hắn vẫn nắm chắc năm phần có thể trốn chạy bình yên.
Có sự tự tin này, hắn đương nhiên sẽ không sợ gì, huống chi còn có nữ tử họ Diệp đứng ở bên hắn, mình chưa chắc đã không có sức chống đỡ.
- Vị tiểu huynh đệ này... Không khí im lặng bị Mạc Tiếu Sinh phá vỡ, trong mắt hắn lóe sáng, nhìn chằm chằm ngọc bài trên tay, cố gắng ôn hòa nói: - Có thể nào đưa ngọc bài trên tay ngươi cho lão phu xem xét?
Mặc kệ ngọc bài này là gì, nó rơi ra từ Đế Uyển, khẳng định không thoát khỏi liên quan đến Tinh Không Đại Đế, thứ có liên quan đến Đại Đế, giá trị há có thể thấp kém?
Không chỉ Mạc Tiếu Sinh có ý muốn xem kỹ, những người khác cũng thế, chỉ là Mạc Tiếu Sinh đề nghị đầu tiên mà thôi.
- Cho ngươi xem? Dương Khai nhe răng cười, trào phúng: - Chẳng phải là lấy bánh bao thịt đánh chó, có đi không về sao?
Đối với Chiến Thiên Minh, Dương Khai chẳng có chút hảo cảm nào, cho nên nói chuyện cũng không khách khí.
Sắc mặt Mạc Tiếu Sinh bỗng nhiên sầm xuống, lạnh lùng nói: - Tiểu tử, miệng lưỡi sạch sẽ một chút, lão phu nói chỉ muốn xem mà thôi, ngươi cảm thấy thân phận địa vị như lão phu lại thèm muốn vật trong tay vãn bối ngươi sao?
- Chẳng phải sao? Dương Khai bĩu môi. - Nếu như không, vì sao ngươi đuổi theo đến đây?
Nói rồi, Dương Khai trực tiếp cất ngọc bài vào Nhẫn Không Gian.
Không ít cường giả sắc mặt trở nên khó coi, thường nói bảo vật hữu duyên giả đắc chi, dị bảo này rơi ra từ Đế Uyển, dù là rơi xuống Long Huyệt Sơn, cũng bị Dương Khai đoạt được trước tiên, nhưng hắn chỉ là Thánh Vương tam tầng cảnh nhỏ nhoi, có tư cách gì mà chiếm giữ vật này.
Còn ở trước mắt bao người, thu ngọc bài vào Nhẫn Không Gian, hành động này rõ ràng không coi ai ra gì, đúng là khiến quần hùng căm phẫn.
Đổi thành trường hợp khác, mọi người sẽ không ngại giết người cướp bảo, chuyện như vậy quần hùng không chỉ làm một lần, nhưng nơi này là Long Huyệt Sơn, có nữ tử họ Diệp, bọn họ cũng ít nhiều e ngại.
Nhất là khi đã chứng kiến uy lực của Thực Cốt Ly Hỏa Đăng do nữ tử họ Diệp thi triển.
- Tiểu huynh đệ, nếu ngươi có thể đưa ngọc bài này cho lão phu, lão phu có thể trả một trăm triệu Thánh Tinh! Ngươi cảm thấy thế nào? So với Mạc Tiếu Sinh giả dối, Lôi Đài Tông Thành Bằng Huyên thẳng thắn hơn, biết rõ không thể nào lấy không công, lập tức ra giá cao để thu mua.
Theo hắn nghĩ, một trăm triệu Thánh Tinh đối với Long Huyệt Sơn nhỏ bé này thì tuyệt đối là con số khổng lồ, e rằng cả đời người trẻ tuổi này cũng chẳng thể thấy được nhiều của cải đến thế. Chỉ cần đối phương đủ thông minh, biết cầm ngọc bài này cũng là củ khoai nóng bỏng tay, vậy tuyệt đối sẽ không từ chối đề nghị của hắn.
- Một trăm triệu... Dương Khai nhướng mày, trông như rung động, trầm ngâm giây lát: - Ừm, để ta cân nhắc.
Thành Bằng Huyên mừng rỡ ra mặt, hỏi dồn: - Vậy không biết tiểu huynh đệ phải cân nhắc trong bao lâu?
Đêm dài lắm mộng, đương nhiên là hắn cảm thấy càng nhanh càng tốt.
- Có lẽ mười ngày nửa tháng, có lẽ ba năm năm, thật khó nói trước. Chuyện liên quan trọng đại, vãn bối cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, Thành tiền bối chẳng ngại trở về Lôi Đài Tông, chờ đợi tin tức của vãn bối sao? Dương Khai nghiêng đầu nhìn hắn, tỏ vẻ hết sức thành khẩn.