Nghe lời Dương Khai như vậy, Thành Bằng Huyên sắc mặt trầm xuống. Dương Khai qua loa cho có lệ, không phải người mù là có thể nhìn ra được. Nếu thật làm thế, chỉ sợ vĩnh viễn cũng đừng mơ lấy được ngọc bài.
Trong lòng Thành Bằng Huyên vô cùng giận dữ, nhưng mặt ngoài lại bình thản không đổi sắc.
Hắn là Đại Trưởng Lão Lôi Đài Tông, thân phận địa vị tôn sùng, bụng dạ thâm hiểm, tự nhiên sẽ không vì chuyện này mà bại lộ tâm tình.
- Thành huynh, Mạc huynh, cần gì phí lời với tiểu tử này? Nếu hắn không coi chúng ta ra gì, vậy cứ ra tay cướp lấy. Kim Thạch của Ma Huyết Giáo hừ lạnh.
- Chỉ là một tên Thánh Vương Cảnh, lại dám chiếm lấy dị bảo trước mặt chúng ta, đúng là vô tri.
Dù sao hắn đã trở mặt với Long Huyệt Sơn, cho nên nói chuyện không khách khí. Hắn ước gì kéo theo Thành Bằng Huyên cùng Mạc Tiếu Sinh đi đối phó Long Huyệt Sơn. Tuy rằng kiêng kỵ thực lực của nữ nhân họ Diệp, nhưng nếu như mọi người cùng nhau ra tay, dù tới thêm một nữ nhân họ Diệp cũng tuyệt đối không phải đối thủ.
Chỉ cần đánh chết Dương Khai, chẳng những có thể cướp được ngọc bài, còn có thể giành được Huyền Kim. Chuyện một công đôi việc như vậy, Kim Thạch làm sao bỏ qua?
Không ít người cùng suy nghĩ như hắn, chẳng qua ngoài Phong Bà Tử của Vạn Thú Sơn, không ai gật đầu hùa theo. Phong Bà Tử lại nhanh nhẹn thẳng thắn, nghe vậy vung Long Đầu Trượng, lạnh lùng nói: - Kim lão quỷ đề nghị không sai, lão thân đồng ý, không biết ý các vị thế nào?
Dù cho đều có thể đoán được tính toán của Kim Thạch cùng Phong Bà Tử, nhưng bất kể Mạc Tiếu Sinh hay Thành Bằng Huyên, hoặc các cường giả của các thế lực khác, đều không khỏi động tâm.
Đến lúc này, căn bản không thể giải quyết yên bình. Nếu muốn dị bảo, vậy chỉ có thể ra tay cưỡng đoạt.
Mạc Tiếu Sinh cùng Thành Bằng Huyên liếc nhau, nhìn thấu tính toán của đối phương.
- Kẻ nào dám ra tay, sẽ là địch với bổn cung. Một khi còn sống, bổn cung nhất định không chết không thôi!
Ánh mắt nữ nhân họ Diệp lạnh lẽo nhìn xung quanh, trầm giọng quát.
Không ít người đều đau đầu dời ánh mắt, trong lòng co rút.
Ngược lại Kim Thạch cười dài một tiếng, thần sắc trào phúng nhìn nàng nói: - Diệp cô nương, có phải cô nương quá lâu không xuất thế, ở trong thâm sơn cùng cốc đến mức đầu óc mục nát rồi sao? Cô nương thật sự cho rằng thực lực của mình có thể coi thường những người nơi này? Diệp cô nương, lão phu nhắc nhở cô nương một câu, lửa lớn thiêu thân, nên chừa đường lui cho mình thì hơn!
Nhàn nhạt uy hiếp, càng có dụng ý trói mọi người ở đây chung một chỗ, muốn tạo thành thế cục lấy đông đánh ít.
- Nếu ngươi muốn chết, bổn cung thành toàn cho ngươi!
Nữ nhân họ Diệp mắt phượng nhìn chằm chằm Kim Thạch, Thực Cốt Ly Hỏa Đăng lại hiện lên, lơ lửng trên đầu nàng, sẵn sàng phát động.
Sắc mặt Kim Thạch biến đổi, tuy rằng hắn nói chuyện ngông cuồng, nhưng nhìn thấy Bí Bảo cấp Hư Vương này vẫn phải đau đầu. Nhưng vì ngọc bài, vì Huyền Kim, hắn không thể rút lui.
Cũng may đến lúc mấu chốt, Phong Bà Tử cũng đứng bên cạnh hắn, trên gương mặt già nua hiện lên một tia ngưng trọng, cao giọng hô: - Diệp cô nương, tuy rằng ngươi có thủ đoạn thông thiên triệt địa, nhưng cũng chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh. Nếu lâu không xuất thế, vì sao lại nhúng tay vào vũng nước đục này? Không bằng rời đi? Ngày sau mấy người lão thân nhất định đến cửa tạ tội!
Lời này nói đúng mức, vừa cho nữ nhân họ Diệp thể diện, cũng không đánh mất thân phận. Chỉ cần đối phương có lòng hòa giải, vậy sẽ không khó lựa chọn.
Nghe bà ta nói vậy, Mạc Tiếu Sinh cùng Thành Bằng Huyên cũng gật đầu phụ họa, cố gắng khuyên can, nhìn nữ nhân họ Diệp, kỳ vọng nàng có thể đưa ra lựa chọn chính xác.
Đáng tiếc kết quả làm bọn họ vừa thất vọng lại nổi giận. Lần này nữ nhân họ Diệp xuống núi, chính là đến vì Dương Viêm. Long Huyệt Sơn nơi Dương Viêm ở lại gặp nạn, nàng làm sao mặc kệ được?
- Không cần nói nhiều, nếu các ngươi muốn ra tay thì cứ việc, chỉ cần các ngươi có thể thừa nhận được lửa giận cùng trả thù của bổn cung! Bổn cung thân cô thế cô, không biết các vị có đủ sức để bảo vệ an toàn cho từng đệ tử trong tông môn của mình hay không! Thái độ lập trường của nữ nhân họ Diệp cực kỳ kiên quyết.
- Được được được! Được lắm, đã không biết điều! Kim Thạch sắc mặt trở nên dữ tợn. - Nếu là thế, vậy Diệp cô nương đừng trách chúng ta độc ác!
Vừa nói, khí tức tà ác bùng nổ từ trong cơ thể hắn, hư ảnh Kim Thiền hiện ra sau lưng. Kim Thạch vung tay lên, vô số quái trùng ngưng tụ từ Thánh Nguyên hắc ám xuất hiện, ong ong kêu vang, che kín cả bầu trời đánh về phía nữ nhân họ Diệp.
Kim Thạch tu luyện công pháp Kim Thiền Cực Ma Quyết, truyền thừa từ Ma tộc thượng cổ, uy lực cực lớn, không thể khinh thường.
Phong Bà Tử ném Long Đầu Trượng trên tay, truyền Thánh Nguyên vào. Long Đầu Trượng uốn lượn, liền biến thành một con Giao Long dữ tợn, phủ đầy vảy cứng, thân dài mười mấy trượng, há cái miệng rộng như chậu máu, cắn xuống đầu nữ nhân họ Diệp.
Nếu chuyện đến nước này, vậy đã không còn gì phải nói nữa, hoặc là không làm, hoặc là làm dứt khoát. Các cường giả nơi này đều là hạng quyết đoán, e sợ để nữ nhân họ Diệp trốn khỏi kiếp nạn này, ngày sau trả thù, cho nên vừa ra tay liền muốn tiêu diệt nữ nhân họ Diệp.
Kim Thạch cùng Phong Bà Tử ra tay, lập tức Thành Bằng Huyên cùng Mạc Tiếu Sinh không chần chờ gia nhập vòng chiến. Người trước tung ra Đại Ấn bí bảo, người sau là Thước Đoản bí bảo, đều tỏa ra dao động năng lượng kinh thiên động địa, đánh tới nữ nhân họ Diệp.
Lần chiến đấu này không giống vừa nãy. Vừa rồi mọi người chỉ muốn thoát khỏi nữ nhân họ Diệp dây dưa, cho nên quá nửa lực chú ý không ở trên người nàng. Nhưng bây giờ bọn họ ôm lòng muốn chém giết nữ nhân họ Diệp, phát huy ra thực lực cao hơn trước rất nhiều.
Bốn cường giả Phản Hư tam tầng cảnh vây công một mình nữ nhân họ Diệp, dù cho nàng có Bí Bảo cấp Hư Vương như Thực Cốt Ly Hỏa Đăng, nhất thời cũng trở nên lực bất tòng tâm.
Nhưng không hổ là một đời Tông Chủ Tinh Đế Sơn, thành danh mấy trăm năm. Dù vừa giao đấu liền rơi xuống thế yếu, nhưng không phải kẻ tầm thường. Thực Cốt Ly Hỏa Đăng bay ra nhiều lam sắc hỏa diễm, chia ra đánh về phía bốn người, làm bọn họ phải luống cuống tránh né, sắc mặt kinh hãi.
Trận thế như vậy, bốn cường giả đỉnh cao đánh cho nhất thời không phân thắng bại.
Tuy nhiên đám người Kim Thạch đã đạt được mục đích. Long Huyệt Sơn hiện tại có thể ra tay chỉ có nữ nhân họ Diệp đã bị kiềm chân, những kẻ khác chỉ là cá nằm trên thớt mà thôi.
Chúng cường giả đều nghĩ vậy.
Nhìn thấy nữ nhân họ Diệp bị cuốn lấy, những người khác tự nhiên không chịu yên thân, đều ra tay với đám người Thường Khởi.
Hiện tại trong Long Huyệt Sơn chỉ có vài người Phản Hư Cảnh, trong đó có cả Phản Hư tam tầng cảnh và nhị tầng cảnh. Đám người Thường Khởi thế đơn lực bạc, nào phải đối thủ, vừa giao chiến liền gặp nguy hiểm. Cũng may bọn họ sử dụng Bí Bảo đều là do Dương Viêm luyện chế ra, uy lực to lớn nhất thời không nguy đến tính mạng.
Hơn nữa, vào lúc mấu chốt, Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ đã lao tới. Hai người tự nhiên sẽ không trơ mắt nhìn người Long Huyệt Sơn bị vây công. Chưa kể bọn họ có quan hệ không kém với Dương Khai, dù sao nơi này là địa bàn Ảnh Nguyệt Điện. Long Huyệt Sơn được Ảnh Nguyệt Điện che chở, đông đảo cường giả cậy mạnh hiếp yếu trước mắt bọn họ, cũng đủ lý do để bọn họ ra tay ngăn cản.
Nhưng hai người cũng chỉ có thể kéo được một ít kẻ địch, không thể phân thân, trong lòng nóng nảy không thôi.
Mọi người đều nháy mắt bị cuốn vào chiến đấu. Trong lúc mọi người bị thu hút chú ý, Dương Viêm bấm pháp quyết, thân hình đột nhiên biến mất, không ai biết nàng đi đâu.
Dựa vào cấm chế trận pháp, Dương Viêm thoải mái thoát thân.
Còn Dương Khai lại gặp phải đại phiền toái. Nữ nhân họ Diệp cùng đám người Thường Khởi bị kiềm chân, ngay cả Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ cũng không lo được cho hắn. Nháy mắt hắn đã bị mười mấy Phản Hư Cảnh chú ý.
Mười mấy người ánh mắt như hổ đói chằm chằm nhìn Dương Khai, sắc mặt tham lam, đồng loạt xông lên, đều muốn là người đầu tiên đánh chết Dương Khai, cướp lấy Không Gian Giới Chỉ của hắn.
Chỉ cần cướp được Không Gian Giới Chỉ, ắt sẽ lập công đầu!
- Dương huynh, ngươi đi, ta cùng Huyên Nhi kiềm chân bọn chúng! Vào lúc mấu chốt, hai bóng người vọt tới. Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi thấy tình thế bất ổn, xông lên đằng trước.
Không có thời gian nói nhiều, Dương Khai chỉ gật đầu cảm kích.
Hắn cũng không lo an toàn của Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi. Dù sao hai người này là tinh nhuệ Ảnh Nguyệt Điện, uy danh lan xa trong thế hệ trẻ. Hiện tại cũng đã đạt tới Phản Hư Cảnh, cho dù không địch nổi, cũng có thể tự vệ được.
Huống chi, những người này thật chưa chắc có gan giết Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi. Nếu hai người bọn họ xảy ra chuyện gì, vậy nhất định Ảnh Nguyệt Điện sẽ không bỏ qua.
Trong khoảnh khắc, hai bên giao chiến. Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi liên thủ, phóng thích Bí thuật cùng Thánh Nguyên cuồn cuộn cuốn lấy bốn người, làm bọn họ không thể quấy nhiễu Dương Khai, giúp Dương Khai có chút thời gian thở dốc.
Cục diện hiện tại, bỏ chạy thục mạng là lựa chọn chính xác nhất. Nhưng Dương Khai làm sao không để ý bạn bè cùng trợ thủ, một mình chạy trốn? Sắc mặt lạnh lùng đứng đó, vung tay lên, Luyện Khí Lô xoay tròn bay ra.
Luyện Khí Lô cấp Hư Vương đón gió biến lớn, thoáng cái lớn ra mấy trượng. Bên trong lò, một con Hỏa Điểu kêu to bay lên, hai cánh vỗ mạnh, cuốn mấy người vào trong biển lửa.
Hiện tại chiến lực của Khí Linh Hỏa Điểu không kém gì Phản Hư tam tầng cảnh, đối phó mấy người này tự nhiên không thành vấn đề.
Bản thân Dương Khai lại cười lạnh, đưa tay vào trong Luyện Khí Lô, nắm chặt lại, giống như nắm được thứ gì, sau đó với vẻ mặt khó nhọc kéo ra ngoài.
Một cỗ dao động năng lượng kinh thiên động địa truyền ra từ Luyện Khí Lô. Dao động này làm cho những người còn lại đều biến sắc.
Tuy rằng bọn họ không biết Dương Khai muốn lấy cái gì ra, nhưng sẽ không đứng yên mà nhìn. Vừa lao tới, đã tế ra những món Bí Bảo, vô số chiêu thức hình thành, từ trên trời giáng xuống Dương Khai.
Dương Khai nhướng mày, đưa tay chỉ ra. Trước mặt xuất hiện một chiếc Tử Thuẫn, hóa thành cơn bão cát cuồng bạo, che đậy thân hình.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀