Tình huống giằng co kéo dài ước chừng ba ngày ba đêm, Dương Khai vẫn không hề có chút tiến triển nào. Ngược lại, sức mạnh thần thức của bản thân đã tiêu hao gần như cạn kiệt, thức hải khô cạn, nếu không có dị bảo Ôn Thần Liên bảy màu ôn dưỡng thần hồn thì chỉ riêng tình huống hiện tại đã đủ khiến hắn vạn kiếp bất phục.
Cả đầu hắn đau đớn vô cùng, tựa như bị hàng ngàn vạn cây kim châm. Trong sương phòng tại Thiên Nhất Cung, Dương Khai gầm lên một tiếng trầm đục, Diệt Thế Ma Nhãn tự động sụp đổ. Không có lực lượng thần thức làm nền tảng, Diệt Thế Ma Nhãn căn bản không thể vận dụng. Đây là lần đầu tiên Diệt Thế Ma Nhãn không phát huy được tác dụng. Trước đó, mỗi lần vận dụng nó đều thuận lợi vô cùng, dù là để đối địch hay uy hiếp đều có hiệu quả lớn lao. Nhưng bây giờ, khi đối phó với một luồng tàn hồn trong Long Cốt Kiếm Tích Thúy này, nó lại không có chút hiệu quả nào.
Dương Khai chẳng những không nản lòng mà ngược lại còn mừng rỡ. Càng khó đối phó lại càng chứng tỏ giá trị to lớn của Long Cốt Kiếm. Chỉ cần nghĩ cách hàng phục được long hồn, nó sẽ trở thành một trợ lực lớn lao cho mình. Phải làm thế nào mới có thể hàng phục được nó? Dương Khai vừa thở hổn hển vừa nhìn cự long xanh biếc trước mắt, trong lòng vắt óc suy nghĩ. Bỗng nhiên, hắn như nhớ ra điều gì đó, liền nhướng mày, trong mắt lóe lên một tia hưng phấn, thần sắc không khỏi vui mừng. Mặc dù chỉ là một ý nghĩ mơ hồ, nhưng hắn quyết định phải thử một lần.
Cái gọi là người trong cuộc thường u mê, Dương Khai đã hoàn toàn quên mất trong cơ thể mình còn có một đạo tàn hồn Chân Long. Đó chính là truyền thừa Long Hoàng mà hắn đã nhận được tại cấm địa Long Cốc của Long Phượng Phủ khi còn ở Thông Huyền Đại Lục. Kể từ khi nhận được truyền thừa kia, trên thân thể hắn liền xuất hiện một bộ đồ án Kim Long. Trước kia, kiến thức của Dương Khai còn hạn hẹp nên không biết rõ sự ảo diệu của đồ án Kim Long này.
Nhưng lần trước, sau khi cùng đám người Phí Chi Đồ thăm dò Đế Uyển, hắn đã biết đến sự tồn tại của thánh linh thượng cổ. Nếu truyền thừa Phượng Hậu từ tổ phượng mang ra ngoài là một đạo tàn hồn Băng Phượng, thì truyền thừa Long Hoàng mình chiếm được tại Long Cốc chắc chắn cũng là như vậy. Mặc dù chưa từng chứng thực, nhưng Dương Khai cảm thấy suy đoán của mình đúng đến tám chín phần mười, không có lý nào truyền thừa Long Hoàng lại kém hơn truyền thừa Phượng Hậu.
Có lẽ… có thể mượn truyền thừa Long Hoàng để hoàn thành chuyện này. Nghĩ tới đây, Dương Khai không do dự nữa, bất kể thế nào đây cũng là một phương pháp, có thành công hay không còn phải xem ý trời. Hắn đưa tay cởi bỏ y phục, để lộ ra thân thể rắn chắc. Thân thể Dương Khai thoạt nhìn không quá cường tráng vạm vỡ nhưng lại vô cùng cân đối, từng khối cơ bắp đều chứa đựng sức mạnh khổng lồ, trông rất đẹp mắt.
Giờ khắc này, có hai đồ án như hình xăm tồn tại trên người hắn. Một bộ là đồ án Kim Long, bộ còn lại là đồ án Băng Phượng, hai thứ thoạt nhìn giống hệt nhau. Nhưng điểm khác biệt là đồ án Kim Long luôn du tẩu trên người Dương Khai, còn đồ án Băng Phượng lại cố định một chỗ, không hề di động.
Xét cho cùng, đồ án Băng Phượng này chính là truyền thừa Phượng Hậu, cũng không thuộc về Dương Khai, chỉ là dùng thân thể hắn làm vật dẫn tạm thời mà thôi. Còn đồ án Kim Long là truyền thừa Long Hoàng, do chính bản thân Dương Khai sở hữu. Khi thần niệm Dương Khai quét qua đồ án Băng Phượng, hắn bất ngờ phát hiện con ngươi của nó lại khẽ chuyển động, dường như liếc nhìn hắn một cái rồi lại không có động tĩnh gì nữa.
Dương Khai biết đó không phải là ảo giác của mình. Nhưng trước mắt hắn lại hiện ra thân ảnh của Tô Nhan. Tính ra, đồ án Băng Phượng này sở dĩ lưu lại trên người hắn cũng là vì muốn dẫn đường cho Tô Nhan. Đáng tiếc đã nhiều năm như vậy, hắn vẫn không có cơ hội gặp lại giai nhân. Không biết nàng hiện tại sống thế nào, có bị ai bắt nạt hay không, tu luyện có thuận lợi hay không.
… Im lặng một lát, Dương Khai lập tức thu lại tâm tình, dồn sự chú ý vào đồ án Kim Long. Hít sâu một hơi, tâm niệm hắn vừa động liền vận chuyển Âm Dương Hợp Hoan Công. Thánh nguyên trào dâng, đồ án Kim Long kia du động càng lúc càng nhanh, dường như được thứ gì đó tưới nhuần. Chốc lát sau, một tiếng long ngâm đinh tai nhức óc truyền ra, ánh sáng vàng chói mắt bùng nổ, bao phủ toàn bộ gian sương phòng. Màu xanh biếc vốn tràn ngập trong phòng nháy mắt đã phai nhạt đi rất nhiều.
Con cự long xanh biếc vốn đang lạnh lùng nhìn Dương Khai, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ, lúc này lại tinh thần hoảng loạn như gặp phải khắc tinh, con ngươi run rẩy, mơ hồ lộ ra vẻ hoảng sợ.
Gầm…
Ánh sáng vàng từ trên người Dương Khai phóng ra, một hư ảnh cự long màu vàng hội tụ trên đầu hắn, giống như thần linh cao cao tại thượng quan sát cự long xanh biếc kia. Hai con cự long có thân thể và bộ dáng không khác nhau là bao, chỉ có màu sắc là khác biệt.
Một vàng, một lục. Con cự long xanh biếc kia tuy thần sắc sợ hãi kiêng kỵ nhưng rõ ràng không muốn tỏ ra yếu thế trước kẻ địch, đầu rồng ngẩng cao, ánh sáng xanh biếc đại thịnh, muốn đối chọi với ánh sáng vàng, dâng lên ngang hàng với kim long uy nghiêm. Dương Khai thấy cảnh này, trong lòng mừng rỡ, biết mình lần này đúng là mèo mù vớ phải cá rán, đã tìm ra phương pháp chính xác, bèn không muốn bỏ dở nửa chừng.
Lúc này, hắn dồn hết tinh thần, liều mạng vận chuyển Âm Dương Hợp Hoan Công. Ánh sáng vàng càng lúc càng rực rỡ, một lần nữa áp chế ánh sáng xanh biếc. Nhưng vẫn chưa xong, không biết có phải vì động phải huyền cơ gì mà còn kèm theo một tiếng phượng hót thanh thúy.
Đồ án Băng Phượng vốn cố định trên thân thể Dương Khai bỗng hóa thành một luồng sáng trắng bắn ra. Hàn khí lạnh giá tỏa ra bốn phía, năng lượng Kim Long trong cơ thể phát ra lại cực nóng. Một nóng một lạnh, theo lẽ thường hẳn là tương khắc, nhưng lúc này lại giao hòa với nhau, chẳng những không có xung đột gì mà ngược lại còn thúc đẩy uy thế của đối phương. Ánh sáng vàng, trắng cùng ánh sáng xanh biếc va chạm vào nhau, tiếng bùm bùm vang lên không dứt bên tai. Ánh sáng xanh biếc kia vốn đã không địch nổi ánh sáng vàng, bị áp chế khổ sở, giờ lại có thêm bóng trắng gia nhập, trong khoảnh khắc liền binh bại như núi đổ.
Tiếng gầm rống vang lên, ánh sáng trước mắt bùng nổ, Dương Khai căn bản không nhìn rõ được gì, chỉ cảm thấy màu vàng cùng màu trắng đang điên cuồng áp chế ánh sáng xanh biếc kia. Dùng thần niệm dò xét, hắn thấy ánh sáng xanh cũng đang co rút lại với tốc độ khó tin. Ầm… Một tiếng nổ trầm đục truyền ra, thân thể Dương Khai chấn động. Đợi hắn mở mắt nhìn lại, bất ngờ phát hiện sương phòng đã trở nên hỗn độn tan hoang, ngay cả cấm chế của Thiên Nhất Cung cũng bị xé rách.
Trên thân thể hắn, đồ án Kim Long không biết đã quay trở về từ lúc nào, vẫn vui sướng du tẩu như trước, đồ án Băng Phượng cũng một lần nữa cố định lại. Dường như tất cả những gì xảy ra trước đó đều là ảo giác, chưa từng tồn tại. Nhưng sự chú ý của Dương Khai lập tức tập trung vào Long Cốt Kiếm Tích Thúy. Đưa tay cầm lấy, hắn cảm nhận được một cảm giác khó nói truyền tới.
Nếu như nói trước kia cầm thanh Long Cốt Kiếm này chỉ như cầm một món bí bảo bình thường, thì bây giờ Dương Khai lại cảm nhận được một sự liên kết tâm thần, dường như thanh Long Cốt Kiếm Tích Thúy này đã trở thành một phần của cơ thể, có thể tùy ý sử dụng. Mặc dù cảm giác này rất yếu nhưng cũng đã khác trước rất nhiều. Nhướng mày, Dương Khai rót thánh nguyên của mình vào trong kiếm.
Trường kiếm lập tức huyễn hóa thành cự long xanh biếc, chỉ có điều khác trước là ánh mắt khinh miệt của con cự long đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ôn thuận và phục tùng. Dương Khai không kìm được mà bật cười vui vẻ. Không ngờ tới một ý nghĩ chợt lóe lên trong lúc vô ý lại có tác dụng lớn đến vậy.
Dùng long uy đối kháng long uy, quả nhiên là có hiệu quả. Hơn nữa, trải qua trận chiến vừa rồi, Dương Khai mơ hồ cảm giác đồ án Kim Long trên người mình còn cao hơn cự long xanh biếc kia một bậc. Đều là tàn hồn của thánh linh thượng cổ, nhưng cự long xanh biếc khi đơn độc đối kháng với hư ảnh Kim Long rõ ràng có chút không địch nổi. Cho dù không có tàn hồn Băng Phượng tham gia, Dương Khai cảm thấy hàng phục nó cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Có thêm Băng Phượng chỉ là rút ngắn đi rất nhiều thời gian mà thôi. Tâm niệm vừa động, cự long xanh biếc kia quả nhiên dễ dàng sai khiến, bay lượn theo sự điều khiển của Dương Khai. Từ nay về sau, khi sử dụng Long Cốt Kiếm Tích Thúy sẽ không cần lo lắng nó sẽ cắn trả, giải trừ được mối họa ngầm này, tâm tình Dương Khai vô cùng khoan khoái.
Ở trong sương phòng thử nghiệm một hồi lâu, Dương Khai mới thỏa mãn thu Long Cốt Kiếm vào trong cơ thể, tiếp tục dùng thánh nguyên của mình để ôn dưỡng. Thực lực bản thân hiện tại còn quá thấp, không thể phát huy ra toàn bộ uy năng của bí bảo này. Hơn nữa, bản thân bí bảo còn chưa được luyện hóa hoàn toàn, Dương Khai không biết sau khi hoàn thiện thì uy năng của thanh kiếm này sẽ cường đại tới mức nào.
Đây là một chuyện thực sự đáng mong đợi. Hắn lấy từ nhẫn không gian ra một ít đan dược nuốt vào, thu lại tâm thần, ngồi xếp bằng, bắt đầu khôi phục thánh nguyên và lực lượng thần thức đã tiêu hao.
Trong thời gian ngắn ngủi một ngày, tinh thần khí của hắn đã khôi phục đến đỉnh phong. Đang lúc Dương Khai định đứng dậy, bên ngoài bỗng truyền đến những tiếng ầm ầm, ngay sau đó, cả Thiên Nhất Cung cũng bắt đầu rung chuyển.
Dương Khai sắc mặt đại biến. Theo bản năng, hắn nghĩ Lăng Tiêu Tông bị tấn công, nhưng nghĩ lại thì thấy không đúng. Giờ đây Lăng Tiêu Tông chiếm cứ di chỉ của Thái Huyền Tông, bên ngoài có Tam Viêm Hỏa Hoàn bảo vệ, bên trong có đại trận hộ tông, người nào trên U Ám Tinh lại có bản lĩnh lớn đến vậy, có thể đánh tới tận Lăng Tiêu Tông? Hơn nữa, suy đoán từ sự rung chuyển của linh khí thiên địa, dường như đây không giống phản ứng sau khi bị tấn công.
Ngược lại, đây chính là biến hóa từ bên trong gây ra. Khẽ cau mày, Dương Khai đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài. Ra khỏi Thiên Nhất Cung, hắn nhận định đúng một vị trí, thân hình chợt lóe, với tốc độ cực nhanh hướng về phía bên kia.
Chốc lát sau, Dương Khai đã tới quảng trường khổng lồ ở tiền điện của Lăng Tiêu Tông.
Lúc này, mấy chục đệ tử đều tụ tập ở đây. Các đại trưởng lão trong tông cũng đều có mặt. Mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời không chớp mắt, như thể trên đó có thứ gì đó vô cùng hấp dẫn. Theo ánh mắt của bọn họ nhìn lại, Dương Khai lộ vẻ mặt kinh ngạc, bởi vì giữa không trung, Dương Viêm đang lơ lửng, thần sắc trang nghiêm, mái tóc dài đen nhánh tung bay, hai tay không ngừng biến ảo pháp quyết. Từng luồng thánh nguyên tinh thuần từ thân thể mềm mại của nàng hiện ra, hóa thành từng luồng sáng bắn nhanh lên bầu trời. Nhận thấy Dương Khai xuất hiện, mọi người vội vàng hành lễ.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay